Thế Thân Và Mưu Kế

Sau Đó Ta Đã Trở Thành Quý Phi thuộc thể loại Linh Dị, chương 8 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

“Nàng ta có thể giúp ngươi, nhưng bản cung còn có thể giúp ngươi gấp mười lần.”
“Ngươi chỉ cần nói thật—Tạ Thứ nhân, thực sự điên rồi sao?”
Ta cúi đầu suy tư một lát.
“Nương nương, thần thiếp quả thực từng nghe lời Tạ Thứ nhân.”
“Thần thiếp không cam tâm làm nô tỳ cả đời.”
Ta nhẹ nhàng nói:
“Khi nàng phát bệnh, miệng không ngừng lẩm bẩm rằng Hoàng thượng thích váy màu hồng phấn, còn nương nương thì ghét màu lam ngọc.”
“Nhưng nàng ta quả thật đã điên rồi.”
“Chỉ là… Thần thiếp từng nghe, đệ đệ của Tạ Thứ nhân vẫn chưa từ bỏ, hắn không tin nàng đã chết, vẫn luôn tìm kiếm tung tích của nàng.”
Hàm Hoàng hậu khẽ siết lại.
Ta vẫn bình thản nói tiếp:
“Nương nương, thần thiếp đã nói thật với người. Giờ người định ban thưởng thế nào?”
Hoàng hậu trầm ngâm giây lát, rồi khẽ cong môi:
“Không bao lâu nữa, Hoàng thượng sẽ xuất cung đi săn.
Ninh Quý nhân, ngươi cũng đi cùng.”
Ta cúi đầu:
“Tạ ơn nương nương ban ân. Kỳ thực đối với thần thiếp mà nói, chỉ cần đạt được thứ mình muốn, cầu cạnh ai cũng thế thôi.”
Ta cố ý ngồi đối diện nàng—ở góc độ này, ta trông không còn giống Tạ Tân Di nữa.
“Nương nương có thể đáp ứng chăng?”
Ánh mắt Hoàng hậu trở nên lạnh băng, hoàn toàn mất đi vẻ thân thiết vừa rồi:
“Chỉ bằng mấy câu nói, Ninh Quý nhân cũng quá tự phụ rồi.”
Ta khẽ cười:
“Vậy nếu thần thiếp nói… có thể khiến Tạ Thứ nhân tự tận thì sao?”
“Thần thiếp nguyện thay nương nương trừ bỏ hậu họa.”
“Nương nương, thần thiếp cũng muốn ngồi ở ngai vị cao quý kia.”
Ta bình tĩnh nhìn nàng:
“Chức vị Quý phi… hiện vẫn còn trống đấy.”
Ngày hôm đó, lãnh cung nắng đẹp, Tạ Tân Di đang sưởi nắng ngoài sân.
Ta mang ra một chén nước quế hoa:
“Thứ ngươi thích đấy.”
Nàng khó nhọc nâng chén, nhấp một ngụm.
“Bản cung chẳng còn nếm được mùi vị gì nữa rồi.”
Ta im lặng.
Nàng lại hỏi:
“Con tiện nhân đó, có tin lời ngươi không?”
Ta thở dài:
“Tin hay không tùy nàng ta. Có thể có được vài ngày yên tĩnh, cũng là điều tốt rồi.”
Ta khẽ nói:
“Nàng ta thật nhỏ nhen, đối xử với cung nhân khắc nghiệt, bị trách phạt âu cũng là đáng đời.”
Tạ Tân Di vừa nhai kẹo vừa thản nhiên đáp:
“Bản cung đã nói với ngươi rồi…”
Chúng ta ngồi đó, thì thầm to nhỏ về Hoàng hậu, ánh nắng trải trên người như mang theo cả cảm giác ấm áp lẫn sự ngứa ngáy trong lòng.
Ta kể, dạo này Hoàng thượng lại sủng ái thêm mấy người mới.
“Trừ ta ra, còn có Nhu Mỹ nhân, Sở Tần—nghe nói ngày nào cũng phải vào hầu hạ Hoàng hậu, dâng món ăn.”
Tạ Tân Di cười lạnh:
“Nàng ta xuất thân thấp kém, lại cứ thích tỏ vẻ rộng lượng. Thực ra ai chẳng nhìn ra lòng dạ hẹp hòi của nàng ta.”
Chuyện ta thường lui tới lãnh cung thăm Tạ Tân Di, trong hậu cung nhiều người biết. Nhưng dường như ai nấy đều ngầm chọn cách im lặng.
Trương quản sự lén lút nói với ta:
“Tuy Hoàng Quý phi xưa kia kiêu căng với Hoàng thượng lẫn Hoàng hậu, nhưng với cung nhân, nàng lại là một chủ tử tốt.”
Tạ Tân Di ra tay hào phóng, như Thần Tài giáng trần.
Hạ nhân trong cung của nàng đều là những kẻ được chọn lựa kỹ càng, ai nấy đều quý trọng vị trí đó như châu báu.
Người trong cung thầm nhớ ơn nàng, khi ta đi thăm nàng, ai mà thấy đều mắt nhắm mắt mở cho qua.
Nhất là gần đây, Hoàng hậu càng thêm khắc nghiệt với người dưới, khiến mọi người càng nhớ Hoàng Quý phi hơn xưa.
Bản tính ta ôn nhu hiền lành, Hoàng thượng tuy có thêm nhiều phi tần, nhưng vẫn thường triệu ta thị tẩm.
Hoàng hậu trước mặt mỉa mai ta xuất thân tiện tỳ, ta chỉ cười, không đáp.
Tính ta quá mức nhẫn nhịn, khiến người khó lòng nổi giận với ta được.
Hoàng đế khi tâm trạng không tốt thường tìm đến ta để trút giận.
Ta chưa từng than trách một lời, luôn nở nụ cười hiền dịu.
Tạ Tân Di nói, hắn nhu nhược, tự ti, luôn cần ai đó để níu kéo lòng kiêu hãnh của mình.
Ta cảm thấy nàng nói đúng.
Ở cạnh ta, Hoàng đế thường cố tình châm chọc.
Ta không giận, chỉ cảm thấy buồn cười.
Ta biết rõ, người hắn muốn châm chọc… là Tạ Tân Di.
Hắn hận nàng từng nhìn thấy dáng vẻ hèn mọn nhất của hắn.
Hận nàng từng ở trên cao mà nhìn xuống hắn.
Hận cả khi nàng đã là phi tần của hắn mà vẫn chưa từng chịu nhún nhường.
Tạ Tân Di nói:
“Hắn hận ta đến tận xương tủy. Ngươi tuyệt đối đừng giống ta.”
“Nhưng nếu muốn nổi bật giữa đám nữ nhân nhu thuận trong hậu cung, thì ngươi… cũng phải có vài phần giống bản cung.”
Ta nghiêng đầu, nhếch môi—góc nghiêng nào giống nàng nhất, ta đã thuộc làu.
Mỗi lần Hoàng đế nổi nóng, ta sẽ nghiêng cổ về bên trái, cung kính cúi đầu—tư thế ấy là dáng vẻ khiến hắn hài lòng nhất.
Ta là hình bóng của Tạ Tân Di trong ký ức của hắn.
Là cung phi hoàn mỹ do chính ta và nàng cùng nhau tạo dựng.
Rất nhanh, ta được phong làm Ninh Tần, phong hiệu là “Thuận”.
Ta và Tạ Tân Di cùng nhau bật cười rất lâu.
Từ khi được phong làm Thuận Tần, ta đã trở thành một chủ tử danh chính ngôn thuận trong hậu cung, có thể đường đường chính chính làm không ít việc.
Ví dụ như mời Sinh Thú Phòng đưa mấy con cún nhỏ vào cung chơi, lại phát thưởng bạc cho đám cung nhân vài ba lượt.
Trương Tổng quản cũng được thăng chức, không chỉ quản lý Sinh Thú Phòng mà ngay cả chuồng ngựa cũng giao về tay ông.
Không biết ông xoay sở thế nào, mà chuyện đưa cơm cho lãnh cung lại rơi vào tay người trong phủ của ông.
“Nương nương cứ yên tâm. Người bên trong hiện vẫn an ổn, khỏe mạnh. Nô tài đã cử nha đầu Hạnh Nhân đi quét dọn, hầu hạ. Nương nương cũng biết, Hạnh Nhân là đứa thật thà, đảm bảo sẽ hầu hạ chu đáo.”
“Vậy thì làm phiền con bé rồi.”
Ta mỉm cười dặn dò.
Hạnh Nhân là đứa rụt rè, ít nói, chẳng biết Tạ Tân Di có chê nàng tẻ nhạt không.
Nhưng đến khi ta ghé thăm, lại thấy Hạnh Nhân mắt sáng rỡ nhìn Tạ Tân Di, miệng không ngừng nói:
“Nương nương thật lợi hại, thật sự rất lợi hại!”