40. Chương 40: Cuộc Dạo Chơi Nơi Nghĩa Địa

Sau Khi Bạn Trai Tôi Trở Thành Ma

Chương 40: Cuộc Dạo Chơi Nơi Nghĩa Địa

Sau Khi Bạn Trai Tôi Trở Thành Ma thuộc thể loại Linh Dị, chương 40 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Kiều Nguyệt từ nhỏ đã có tính cách điềm đạm, điều này không có nghĩa là cô có tính cách tốt, mà là cô không để nhiều chuyện trong lòng. Cô chỉ phát tiết tính tình trước mặt Giang Như Thu, nhưng gần đây Giang Như Thu ngày nào cũng điên cuồng, cô chỉ đành cố gắng chiều theo anh.
Hơn nữa, ngoài việc thỉnh thoảng xem phim truyền hình và đọc tiểu thuyết, điện thoại di động cũng không có gì hấp dẫn Kiều Nguyệt. Cô đã nhiều năm không có bạn bè, đúng vậy, một người bạn cô cũng không có.
Nhưng cô không cảm thấy cô đơn.
Điều này chủ yếu là nhờ Giang Như Thu.
Mặc dù anh vui buồn thất thường, ngẫu nhiên nổi điên, nhưng anh vẫn mang lại cho Kiều Nguyệt đủ cảm giác an toàn. Đối với yêu cầu của Kiều Nguyệt, anh cũng cố gắng hết sức để thỏa mãn.
Nhưng gần đây, có lẽ vì bị Mạc Như Khiêm kích động, nên ngày nào anh cũng nhìn Kiều Nguyệt như theo dõi, hận không thể mọi nhất cử nhất động của cô đều diễn ra dưới tầm mắt mình.
Kiều Nguyệt thực ra có thể hiểu được hành vi của Giang Như Thu.
Anh đã chịu quá nhiều tổn thương thời niên thiếu khiến cách cư xử của anh rất khác với người thường, anh cũng rất thiếu tự tin trong mối quan hệ thân mật. Chẳng hạn như anh luôn vô duyên vô cớ sợ Kiều Nguyệt sẽ rời xa mình, trời đất chứng giám, Kiều Nguyệt chưa từng có tâm tư như vậy.
Hơn nữa, Giang Như Thu còn là người rất chung thủy.
Đây cũng là nguồn gốc tạo ra cảm giác an toàn cho Kiều Nguyệt, anh quen dùng một thứ, rất khó thay đổi sang thứ khác. Thông thường khi mua quà sinh nhật cho Kiều Nguyệt, anh cũng không biết lấy đâu ra kỹ xảo chiều lòng bạn gái, năm nào cũng mua một kiểu váy hoa cùng nhãn hiệu.
Họa tiết hoa hòe loè loẹt, mặc vào giống khổng tước xoè đuôi.
Tâm ý của anh, Kiều Nguyệt không khỏi cảm thấy dở khóc dở cười. Rõ ràng đứng trước gương, cô thấy mình xấu cực kỳ, nhưng Giang Như Thu lại hung hăng nói cô xinh.
Một ví dụ khác là bữa sáng của Kiều Nguyệt.
Giang Như Thu đã nấu cháo kê liên tục mấy tháng, Kiều Nguyệt hiển nhiên đã chán ngấy. Cô chỉ ăn trứng gà anh bóc, rồi đẩy bát cháo kê ra xa.
Giang Như Thu đẩy bát cháo kê lại: “Kiều Kiều, em không được kén chọn đồ ăn, phải ăn sạch sẽ.”
Kiều Nguyệt liếc nhìn anh, trong lòng đang suy nghĩ điều gì đó.
Những ngày này cô thật sự chán việc ở nhà, muốn ra ngoài đi dạo, nhưng cái vẻ Giang Như Thu khi anh ta phát điên vẫn còn hiện rõ mồn một trong đầu cô. Cho nên mấy ngày nay cô đặc biệt ngoan ngoãn nghe lời, hầu hết mọi lời anh nói, mọi việc anh muốn làm, Kiều Nguyệt đều nghe theo.
Kiều Nguyệt cau mày: “Em không muốn uống.” Giang Như Thu ngồi bên cạnh, vừa định dỗ cô, liền thấy Kiều Nguyệt uống cạn một hơi. Anh tiện tay lấy khăn lau khóe miệng cô, lại nghe Kiều Nguyệt nói: “Ngay từ đầu em không muốn uống, nhưng em vẫn nghe lời anh uống xong, vậy anh có thưởng gì không?”
Kiều Nguyệt ngước mắt lên nhìn anh.
Đôi mắt đen trắng rõ ràng của cô sáng lên, vẻ uể oải mấy ngày qua dường như tan biến hoàn toàn. Vì đang ở thế đàm phán, cô mím chặt môi, hơi hếch cằm, trông hoạt bát hơn mọi ngày.
Giang Như Thu ngơ ngác.
Kiều Nguyệt thẳng thừng nói: "Em muốn ra ngoài, không cần phải đi quá xa, cảnh vật gần đây có được không? Chỉ cần đi dạo gần đó thôi."
Giang Như Thu cầm cuộn giấy vệ sinh vo tròn trong tay: "Kiều Kiều, ở nhà không tốt sao? Em cùng anh xem phim nhé?"
Kiều Nguyệt cúi đầu, rõ ràng không vui. Cô trầm mặc một lát, đúng lúc Giang Như Thu đang định tìm phim thì đột nhiên lắc đầu nói: “Em chỉ muốn ra ngoài.”
“Kiều Kiều,” Giang Như Thu mắt nhìn ra ngoài cửa sổ, “Anh không thể ra ngoài.”
Anh vẫn sợ ánh nắng, vẫn như cũ trốn tránh trong bóng tối, không thể tiếp xúc với ánh sáng. Cho nên, anh có đôi khi biết rõ Kiều Nguyệt sẽ không vui, nhưng anh vẫn không muốn buông tay. Anh sợ ánh nắng, cho nên không muốn Kiều Nguyệt thích. Giống như, nếu Kiều Nguyệt hướng về phía ánh mặt trời, thì sẽ đi ngược lại với anh.
Anh cực kỳ ghét những suy nghĩ như vậy, nhưng anh không có bất kỳ biện pháp nào.
Anh chỉ có thể nắm thật chặt Kiều Nguyệt trước mắt.
Thật chặt....
Kiều Nguyệt không trả lời ngay. Nghe Giang Như Thu nói xong, cô cẩn thận nhìn anh, sau đó chạy lên lầu, rồi cầm đồ trong tay đi xuống.
Sau khi đến đây, cô không có việc gì làm nên mua trên mạng rất nhiều thứ. Nhưng vì nơi này có tiếng xấu, trạm chuyển phát nhanh lại xa, người phụ trách cũng không mấy có trách nhiệm. Cho nên Kiều Nguyệt một lần mua rất nhiều, bởi vì nơi đó luôn luôn đóng kín cửa.
Đồ mua rất nhiều nên bị lẫn lộn lung tung.
Đầu tiên cô lấy ra một chiếc mũ rơm màu hồng phấn, trên vành có ba bông hoa màu xanh. Thực ra, cô cũng đã mua một chiếc mũ rơm ít khoa trương hơn, nhưng cô lười tìm. Cô trực tiếp đội lên đầu Giang Như Thu, Kiều Nguyệt nhịn cười, lấy ra chiếc khẩu trang màu hồng cùng kiểu đeo lên mặt anh.
Sau khi làm xong tất cả, cô lùi lại vài bước.
Vẻ tàn nhẫn trước đây của người đàn ông đã bị chiếc mũ rơm màu hồng che khuất hoàn toàn, chỉ để lộ đôi mắt quá đỗi xinh đẹp. Bỏ qua thân hình cường tráng hơn phụ nữ, chỉ nhìn khuôn mặt, rõ ràng chính là một mỹ nữ.
Kiều Nguyệt nhịn cười, một tay cầm ô. Giang Như Thu thành thật ngồi đó, không nhúc nhích, lông mi chớp chớp, đối mặt với cô. Kiều Nguyệt cũng ngoan ngoãn đứng đó một lúc, thực sự không nhịn được, cúi người cười phá lên.
“Ra ngoài đi ra ngoài đi, em đợi trong nhà đến sắp mốc meo rồi,” cô bổ sung một câu, đối với Giang Như Thu có thể gọi là một đòn chí mạng, “Em thích anh đi dạo cùng em.”
Kiều Nguyệt nói như vậy, Giang Như Thu không thể phản bác. Đối với việc bị Kiều Nguyệt giày vò mang mũ rơm cùng khẩu trang, anh cũng không nhúc nhích. Kiều Nguyệt liếc mắt nhìn anh cười một cái, đáy mắt vốn trầm lặng của anh cũng nổi lên ý cười.
Đã thật lâu anh không thấy cô cười tươi như vậy, bây giờ cô đối với anh luôn sợ hãi nhiều hơn là ỷ lại. Giang Như Thu đối với việc này trong lòng rất rõ, cho nên anh mới bất an, thực sự muốn nắm chặt Kiều Nguyệt trong tay, không cho đi bất cứ đâu, không cho tiếp xúc với bất cứ thứ gì.
Nói đến cùng, là anh quá không tự tin.
Quá không tự tin, tình yêu Kiều Nguyệt dành cho anh, liệu có còn tồn tại khi anh trở thành một xác sống hay không.
Quyết định ra ngoài của Kiều Nguyệt không phải là một suy nghĩ đột ngột. Mà là cô đã suy nghĩ rất lâu, một mặt cô quả thực đã ở nhà quá lâu, toàn thân dường như mềm nhũn ra. Mặt khác, câu nói của Chu gia khiến cô phải suy nghĩ.
Họ nói rằng nơi này gần nghĩa địa và vì địa hình, dễ tụ tập oán khí. Hơn nữa, ở đây đã xảy ra một số vụ giết người.
Vậy hoàn cảnh như vậy có ảnh hưởng gì tới Giang Như Thu không?
Đó là ảnh hưởng tốt hay xấu?
Kiều Nguyệt không thể nói chính xác được.
Cô có thể cảm nhận được sức khỏe của Giang Như Thu có vẻ ngày càng tốt, nhưng tính tình lại càng ngày càng thất thường.
Cho nên, cô muốn đến nghĩa địa lân cận để xác thực một chút.
Cô dẫn Giang Như Thu đi loanh quanh một cách không mục đích. Cô vốn dĩ khả năng định hướng kém, đi hồi lâu cũng không tìm thấy nghĩa địa ở đâu. Đành phải nhờ Giang Như Thu giúp đỡ. Dường như nhìn thấu tâm tư cô, Giang Như Thu không nói nhiều, mà đưa cô đến khu vực lân cận.
Điều Chu bà bà nói không hẳn là chính xác.
Nghĩa địa cách đây không xa, chỉ mất mười phút là đến.
Dưới chân núi, những ngôi mộ nối tiếp nhau, không tên không họ, nằm lộn xộn khắp nơi. Bên cạnh còn có những tòa nhà cao tầng xây dở, gạch đỏ lộ ra ngoài, cao chót vót, trông lung lay sắp đổ.
Một cơn gió thổi qua, Kiều Nguyệt run lập cập.
Cô nghiêng người về phía Giang Như Thu, dùng hai tay nắm lấy tay anh, định bước tiếp thì anh nói: "Dừng lại."
Giang Như Thu dừng lại, nhìn cảnh tượng trước mắt, rồi nhìn xuống người phụ nữ đang co rúm lại bên mình, tay còn lại giơ lên xoa xoa đỉnh đầu cô.
Kiều Nguyệt ngoan ngoãn để anh chạm vào mình, một lúc sau mới hỏi: “Bây giờ anh cảm thấy thế nào?”
“Hả? Anh lẽ ra phải có cảm giác gì sao?”
Kiều Nguyệt giải thích: “Ví dụ như, anh hiện tại thấy khó thở, hoặc đặc biệt phẫn nộ, anh có…” Cô cân nhắc lời nói, thấp giọng nói: “Anh có xúc động muốn cắn người không, hoặc là, muốn...đánh người?”
Cô thận trọng hỏi, biểu cảm của Giang Như Thu rõ ràng là đang tức giận, lạnh lùng nhìn chằm chằm cô.
"Em cảm thấy anh lẽ ra phải có sao?"
Biểu cảm của Giang Như Thu rõ ràng là đang tức giận.
Kiều Nguyệt rụt người lại, sợ điều mình vừa nói thực sự xảy ra, nên không dám trả lời ngay. Sau khi cẩn thận quan sát vẻ mặt của anh, cô mới đưa ra câu trả lời: “Cái này phải xem anh, em nghĩ cũng vô ích.”
Giang Như Thu không biểu cảm nói: "Có."
Kiều Nguyệt há to miệng, nói không ra lời.
Rõ ràng nhìn anh không khác gì trước đây... Thật ra cũng có khác biệt. Sắc mặt anh hôm nay đặc biệt âm trầm, trước đây anh ít khi dùng ánh mắt muốn ăn tươi nuốt sống cô như vậy.
“À, vậy thì…”
Giang Như Thu cười lạnh, cúi đầu ghé sát vào tai cô, có vẻ thân mật lại ôn nhu: “Càng muốn làm chuyện đó nữa.” Anh rất ác liệt nói thêm: “Đây là ảnh hưởng em nói phải không? Nếu bây giờ Kiều Kiều thân mật với anh, anh chắc chắn không thể kiểm soát được nữa, vậy Kiều Kiều, em có muốn chạm vào anh không?”
"Cái này..."
"Chuyện này, Kiều Kiều hoàn toàn có thể quyết định nha."
Kiều Nguyệt ngậm miệng không nói nữa, cơ thể cứng đờ không dám cử động.
Cô tin tưởng Giang Như Thu là người giữ lời, mà bọn họ mấy ngày trước đây, Kiều Nguyệt còn ngập ngừng thì đã bị Giang Như Thu kéo vào trong tủ lạnh. Khi đó hoàn toàn là không thể kiềm lòng, trong tủ lạnh còn có thịt chế biến sẵn mới mua từ siêu thị, mùi máu tươi thật sự không dễ ngửi chút nào.
Nhưng không biết tại sao, Giang Như Thu lại đặc biệt cao hứng, thời gian cũng không giống như lần đầu, rõ ràng là dài bất thường.
Vì thế Kiều Nguyệt có chút tùy tiện cho rằng, Giang Như Thu đã thành xác sống, sở thích càng biến thái hơn. Tuy ngày xưa anh có nhiều thủ đoạn, nhưng cũng không kiêng kỵ như bây giờ.
Sau đó, cô không muốn ăn bất kỳ thực phẩm nào trong tủ đông nữa.
Nếu Giang Như Thu lại phát điên mà làm ở đây, Kiều Nguyệt hẳn là sợ chết khiếp đi?
Giang Như Thu quả thật có cảm giác, nhưng không như lời anh nói dọa Kiều Nguyệt.
Càng đi gần, anh càng cảm thấy cơ thể bị một cỗ khí tức nặng nề khống chế, khí tức đen chìm kia không ngừng nhiễu loạn đầu óc của anh, khiến anh hồi tưởng lại những chuyện không vui khi còn sống.
Vì cái gì... anh lại phải sống trong cảnh khốn cùng như vậy? Tại sao người khác lại có hạnh phúc gia đình, mà anh lại phải chịu đựng cha đánh chửi mẹ vũ nhục? Vì cái gì? Vì cái gì?
Tại sao lại là anh?
Tại sao những sự tình bất hạnh này phải phát sinh trên người anh?
Anh nghĩ mãi mà không hiểu.
Càng nghĩ mãi mà không hiểu, càng phải giãy giụa.
Anh từng bước một đi về phía trước, nghĩa địa trước mặt đột nhiên biến thành những người bất hạnh giống anh, bọn họ mới là những người giống nhau, giống nhau bị thế giới này vứt bỏ, giống nhau không xứng được hạnh phúc.
Lúc anh chuẩn bị bước tới, anh liền cảm giác được tay mình bị kéo lại, rất mềm mại, tràn đầy ấm áp, ấm áp đến mức khiến toàn thân anh run lên.
"Dừng lại."
Kiều Nguyệt ghé vào lỗ tai anh nói.
Tầm nhìn hỗn loạn màu đen giống như đột nhiên bị xé toạc ra.
Sau đó, Giang Như Thu mới nghĩ, anh cùng bọn họ không giống nhau.
Kiều Nguyệt vẫn giữ nguyên hành động trước đó, "Nếu không, chúng ta trở về đi?" Cô giải thích mục đích của việc đến đây dưới ánh mắt Giang Như Thu: “Gần đây tính tình anh trở nên rất thất thường, có đôi khi còn hung dữ với em, cho nên em nghĩ, có phải nguyên nhân là do nơi này hay không? Nếu như là thật, chúng ta vẫn nên chuyển nhà thì hơn, nhưng anh đã nói không có, vậy chúng ta vẫn là trở về đi.”
Giang Như Thu gật đầu.
Lúc này, một bóng đen đột nhiên lao về phía Kiều Nguyệt. Kiều Nguyệt còn chưa kịp phản ứng, chỉ nhìn thấy một chiếc răng trắng nhọn.
Giang Như Thu đã sớm đứng trước mặt Kiều Nguyệt, ngăn vật lạ lao tới. Một tay túm lấy gáy nó, anh phát hiện đó là một cậu bé trông vô cùng bẩn.
Anh có chút chán ghét ném cậu bé ra.
Kiều Nguyệt trợn mắt kinh ngạc.
Giang Như Thu tay không hề yếu, ném cậu bé ra xa. Lưng cậu bé va vào sỏi, áo khoác bị rách, để lộ làn da trắng nhợt bên trong. Cậu bé lăn trên mặt đất vài vòng rồi đứng dậy, nhe răng nhìn Giang Như Thu.
Rõ ràng... không phải người bình thường.
"Cái này, cái này là cái gì?"
“Đừng đánh nó!” Chu bà bà chạy vội xuất hiện, Chu gia gia dẫn hai con chó lớn xông tới phía trước. Hai con chó lớn vẫn nhe răng như mọi khi, bà Chu xua tay với Kiều Nguyệt: "Đừng sợ, đừng sợ, nó sẽ không làm tổn thương các con đâu!"
"Đông Đông, ông bà ở đây, đừng sợ. Mau đến bên bà." Chu bà bà gọi vài tiếng, cậu bé Đông Đông từ dưới đất đứng dậy, không biểu cảm đi theo phía sau Chu bà bà. Lộ ra một đôi mắt, gắt gao nhìn chằm chằm Kiều Nguyệt.
"Bà ơi, thơm quá."
Chu bà bà ngượng ngùng cười: “Ý của Đông Đông là, Kiều Nguyệt có mùi của mẹ thằng bé. Mẹ đứa nhỏ này đã mất cách đây vài năm, cha nó cũng qua đời theo. Khi chúng tôi phát hiện ra, thằng bé đã một mình ngẩn ngơ trong nhà ba năm.” Bà ấy thở dài một hơi.
Chuyện riêng của nhà người khác không tiện hỏi nhiều.
Đối mặt với người ngoài, Kiều Nguyệt không khỏi có chút cảnh giác. Hơn nữa đối diện còn có hai con chó lớn không ngừng sủa Giang Như Thu. Cô đứng trước mặt Giang Như Thu, thuận tiện kéo vành nón anh xuống.
"Không sao đâu, không sao đâu."
Kiều Nguyệt vừa dứt lời đã nhìn thấy Đông Đông núp sau lưng Chu bà bà ngất xỉu trên mặt đất, lưng đầy máu.
“Đông Đông!” Chu bà bà lo lắng kêu lên một tiếng, nhìn vết thương khắp lưng cậu bé, vội vàng bế cậu lên. Đông Đông đã mười tuổi, mặc dù nhỏ gầy, nhưng đối với người già mà nói, vẫn rất nặng. Chu bà bà chỉ ôm thử một cái, đã bị đè bẹp, trượt chân ngồi bệt xuống đất.
Sau đó, hai vị lão nhân nhìn Giang Như Thu cầu cứu.
Ở đây chỉ có duy nhất một người thanh niên cường tráng.
Giang Như Thu vốn không thích xen vào chuyện của người khác, sau khi chết lại càng lãnh đạm hơn. Nhưng anh không chịu nổi ánh mắt của Kiều Nguyệt, đành phải dùng một tay xách gáy Đông Đông, như đang xách một món đồ vật vậy.
Chu bà bà sợ quá, đi theo anh, liên tục "a ui a ui".
Cuối cùng Giang Như Thu thực sự bị đám người theo sau làm phiền, ngoại trừ Kiều Nguyệt, anh cau mày, đổi thành nâng Đông Đông bằng hai tay.
Đông Đông cũng sống ở ngoại ô phía Tây Lâm Viên, ngay cạnh nhà Kiều Nguyệt.
Đẩy cửa ra, tạp vật phủ kín sân. Phòng ốc bên trong càng hỗn độn, âm khí nặng nề, không thấy một tia ánh sáng.
Giang Như Thu ném Đông Đông lên ghế sofa, hỏi Kiều Nguyệt có muốn khăn ướt không. Lau sạch từng ngón tay một, sợ còn có người khác đụng chạm, cho nên vội vàng nắm tay Kiều Nguyệt, đung đưa qua lại, thậm chí không buông tha một kẽ hở nào.
Kiều Nguyệt không để ý đến những hành động nhỏ của anh.
Cô nhìn chằm chằm vào bức ảnh gia đình ở giữa phòng khách.
Trong khung ảnh, nam tuấn tú nữ xinh đẹp, hai người thân mật tựa vào nhau, bế một đứa trẻ mới một tuổi, thoạt nhìn như một gia đình vô cùng yêu thương, hòa thuận.
Chu bà bà nhìn thấy ánh mắt Kiều Nguyệt, thở dài kể lại chuyện xưa của Đông Đông.
Cha mẹ Đông Đông vốn là một cặp vợ chồng rất ân ái, nhưng về sau không biết xảy ra chuyện gì, hai người không nói chuyện với nhau một câu nào.
Chuyện này không có gì bí mật ở vùng ngoại ô phía Tây Lâm Viên. Hai người từng là cặp vợ chồng điển hình, nhưng về sau, mỗi lần xuất hiện trước mặt mọi người luôn than dài thở ngắn.
Sau đó có tin nhà trai bị bệnh, nghe nói là mắc bệnh tâm thần, di truyền trong gia tộc.
Khoảng cách giữa các biệt thự rất lớn, hiệu quả cách âm không tồi, cho nên người khác không nghe được tiếng kêu cứu bên trong. Nghe nói, người đàn ông khi phát bệnh giống như người điên, hắn sẽ dùng dây thừng buộc người phụ nữ lên treo ngoài cửa sổ, hoặc nhốt cô ấy trong phòng.
Sau khi tỉnh lại, người đàn ông rất tự trách, vài lần muốn báo cảnh sát, nhưng bị người phụ nữ ngăn cản. Có lẽ suy nghĩ của người phụ nữ rất đơn giản, cô chỉ nghĩ rằng bệnh tình của người đàn ông sẽ chuyển biến tốt đẹp.
Để ngăn chặn người đàn ông vô tình giết chết cô khi anh ta bị bệnh trở lại, cô đã thuê một bảo mẫu. Nhưng vẫn không thể ngăn người đàn ông điên cuồng khi phát bệnh. Người phụ nữ không chịu nổi, chạy ra ngoài. Vài ngày sau, thi thể người phụ nữ được tìm thấy dưới chân núi, người đàn ông quá sốc nên đã tự tử.
Chỉ còn lại đứa trẻ sáu tuổi, sống một mình trong biệt thự. Sau này, khi gia đình Chu bà bà chuyển đến và tìm thấy cậu bé, Đông Đông đã hoàn toàn biến thành một người điên khác.
Chu bà bà nói đến vẫn cảm thấy tiếc hận: "Một đôi vợ chồng tốt như vậy, thật sự là nghiệp chướng mà!" Bà thực sự coi Đông Đông như cháu ruột của mình và rất tốt bụng với nó, bình thường hay tới đây chăm sóc cậu bé. “Cho nên ta khuyên các con dọn ra ngoài, trước đó cha mẹ thằng bé ở nơi này, là một đôi rất ân ái, về sau cha nó phát hiện ra bệnh, mọi thứ đều thay đổi. Ốm đau, tử vong, đây là điều chúng ta vĩnh viễn không thể thay đổi.”
Kiều Nguyệt hỏi: “Cha cậu bé trong nhà mắc bệnh di truyền, sớm muộn gì cũng phát hiện ra vấn đề, có liên quan gì tới nơi này đâu?”
Chu bà bà bất đắc dĩ cười: “Ta biết những người trẻ tuổi như các con thờ phụng khoa học, cảm thấy bà già như ta là nói hươu nói vượn.”
"Thế nhưng, chúng ta chỉ nhìn thấy thế giới trước mắt mình."
"Thế giới thật sự không chỉ có như thế."
Kiều Nguyệt trầm mặc.
Cô lại nhìn hai người đang cười ôn nhu trong khung ảnh, hồi lâu sau mới nói: "Bà làm sao ngài biết, chúng ta tiếp tục sống ở nơi này sẽ bị ảnh hưởng?"
Chu bà bà cẩn thận bôi thuốc lên lưng Đông Đông, nghe vậy, hỏi lại cô: "Nga? Ngươi cảm thấy sẽ không sao?" Dừng một chút, nói: "Ở đây không có nhiều người."
Rời khỏi nhà bên cạnh, Giang Như Thu trông có vẻ mệt mỏi, mãi đến khi về đến nhà, anh mới rầu rĩ không vui nói: "Kiều Kiều, em đừng để ý đến người khác nữa được không... Anh không thích đâu".
Kiều Nguyệt nghĩ đến những gì cô nghe được ở nhà Đông Đông, có lẽ gần đây cô đã nghe quá nhiều, trong đó có cái kết của Tiểu Chu và bạn trai cô ấy, cô chợt bắt đầu lo lắng về cái kết của chính mình.
Kiều Nguyệt hỏi anh: “Giang Như Thu, chúng ta sẽ thay đổi sao?”