Ôn Nghiên không ngờ mình lại xuyên vào một quyển tiểu thuyết hào môn, và còn là "nhân vật phụ sắp bị gả cho đại lão tàn tật"! Gia tộc ra sức "tẩy não" cậu: "Dù Cố Lẫm Xuyên liệt hai chân, nhưng quyền thế ngập trời, gả vào hào môn đó là phúc phận ba đời! Chỉ cần ngoan ngoãn hầu hạ, con muốn gì có nấy!"
Nghe đến "có tiền", đôi mắt Ôn Nghiên sáng rực như đèn pha. Cậu gật đầu lia lịa: "Con đồng ý gả!"
Cả nhà họ Ôn há hốc mồm: "Không phải hôm qua còn sống chết không chịu sao?"
***
Giới thượng lưu đồn thổi, Cố Lẫm Xuyên là kẻ lạnh lùng, âm trầm, thích kiểm soát, lại còn tàn tật. Gả cho anh ta chẳng khác nào tự chôn vùi tuổi xuân. Bạn thân khuyên Ôn Nghiên bỏ trốn càng sớm càng tốt.
Ôn Nghiên kiên định lắc đầu.
Bạn thân không hiểu nổi: "Cậu đâu có thích anh ta!"
Ôn Nghiên chớp chớp mắt, thì thầm phản bác: "Thích mà."
Có tiền, tàn tật, lạnh lùng... Chuẩn gu của tôi rồi còn gì!
Những lời này, vô tình lọt vào tai Cố Lẫm Xuyên khi anh vừa vặn đi ngang. Khóe môi anh khẽ nhếch, nụ cười ẩn trong bóng tối mang một vẻ khó tả...
Sau đó, Cố Lẫm Xuyên bắt đầu nhận ra, Ôn Nghiên dường như thật sự đến vì anh... Cậu hay cười đến lộ cả răng nanh, cứ sà vào lòng anh đòi ôm ấp. Mua gì cũng chọn đồ đôi, cả ngày líu lo "thích anh nhất!". Lúc ốm còn nũng nịu, bám người đến phát ngọt. Đúng chuẩn một "kiều thê cá mặn" ngoan ngoãn, hiểu chuyện, khiến người ta chỉ muốn "bắt nạt" một chút. Bắt nạt đến phát khóc thì càng tốt!
***
Ôn Nghiên sống ở nhà họ Cố vô cùng mãn nguyện, chuyên tâm làm một "cá mặn kiều thê". Cậu ngoan ngoãn hiểu chuyện, làm gì cũng biết điểm dừng, mua đồ luôn mua hai phần, ngay cả khi bệnh cũng chỉ dám phóng túng một tí, tuyệt đối không quá giới hạn.
Nhưng gần đây cậu phát hiện, Cố Lẫm Xuyên ngày càng kỳ quặc. Ôm một cái cũng không chịu buông tay, ánh mắt nhìn cậu như thể muốn nuốt chửng.
Ôn Nghiên tự nhủ: "Không sao, không được nghĩ linh tinh! Một người tàn tật thì làm được gì chứ? Chắc chắn là ảo giác thôi!"
Nhưng chỉ vài ngày sau, vị "đại lão tàn tật" trong nguyên tác bỗng nhiên... đứng dậy trước mặt cậu!
!!!
Đồng tử Ôn Nghiên co rút: "Anh... anh... anh..."
Cố Lẫm Xuyên cong môi cười, ánh mắt thâm sâu: "Sợ à? Không phải nói thích anh sao?"
Ôn Nghiên nuốt nước bọt, chợt nhớ tới gì đó, mặt bỗng chốc đỏ bừng... Đúng kiểu không có tiền đồ chút nào.
Đêm đó, Ôn Nghiên vừa khóc vừa phát hiện ra hai bí mật động trời:
1. Cố Lẫm Xuyên không hề tàn tật.
2. Tính cách lạnh lùng cũng chỉ là giả vờ.
CP: Người ngoài trông đứng đắn, chiếm hữu cuồng nhiệt, tự mình theo đuổi công X Thân mềm yếu, ngoan ngoãn đáng yêu thụ (nhưng bên trong lại cực kỳ biết cách "gài bẫy").
***
**Thể loại:** Nguyên sang, Đam mỹ, Hiện đại, HE, Tình cảm, Ngọt sủng, Song khiết, Xuyên thư, Hào môn thế gia, Chủ thụ, Khế ước tình nhân, Nhẹ nhàng, 1v1, Hằng ngày, Chiếm hữu dục.
**Nhân vật chính:** Ôn Nghiên, Cố Lẫm Xuyên.
**Một câu tóm tắt:** Ai cũng tưởng tôi bị anh ấy bắt nạt? Xin lỗi, tôi mới là người chủ động "gài bẫy" đó!
Truyện Đề Cử






