Chương 118

Sau Khi Bị Bắt Ở Rể Tôi Lên Như Diều Gặp Gió thuộc thể loại Linh Dị, chương 118 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Lúc Khương Nghiêm vẽ tranh, nhìn thì có vẻ tùy ý nhưng sự tập trung lại cực kỳ cao độ, kiểm soát từng chi tiết vô cùng chuẩn xác. Đây cũng là lý do tại sao series Công Chúa Mèo lại được đón nhận nồng nhiệt đến vậy: Chúng truyền cảm hứng.
Diệp Thần Thần ban đầu còn ngồi bên cạnh, lát sau cô nàng nhận ra bầu không khí này không được tự nhiên cho lắm. Cô không chỉ không dám lớn tiếng bàn luận vì sợ làm phiền Khương Nghiêm, mà càng không dám liếc nhìn Hạ Y Ninh, sợ ảnh hưởng đến việc chị họ mình tỏa ra sức hút.
Thật ra Hạ Y Ninh căn bản không tạo dáng đặc biệt gì, chẳng qua chỉ là ôm Khương Nhĩ Quân trìu mến hơn một chút mà thôi. Cũng may mèo mập có tính tình không tệ, híp mắt mặc kệ sự đời. Chỉ là móng vuốt nhỏ kia không quá an phận, thỉnh thoảng lại cào vài cái, khiến bộ đồ đắt tiền của Hạ Y Ninh lệch đi không ít.
Đây chính là bộ đồ sáng nay nàng đặc biệt tỉ mỉ chọn lựa trong tủ quần áo, trông trưởng thành nhưng vẫn mang theo chút thoải mái, không câu nệ cũng không quá tùy tiện.
Chờ Diệp Thần Thần rời đi, trong phòng khách chỉ còn lại hai người một mèo, nhìn như không có quá nhiều thay đổi, nhưng đối với Hạ Y Ninh mà nói lại càng thêm căng thẳng. Nàng bị ánh mắt “Em không cố ý muốn nhìn chị, nhưng em quả thật đang nhìn chị” của Khương Nghiêm làm cho cả người cứng đờ, ngón tay thon dài dịu dàng lại máy móc vuốt ve mèo, khiến bộ đồ càng bị xô lệch thêm.
Đồng thời, Hạ Y Ninh lại rất muốn biết Khương Nghiêm trước mặt mình, rốt cuộc sẽ vẽ ra Công Chúa Mèo như thế nào. Từ sau khi biết Khương Nghiêm chính là Thái Công Câu Tranh, nàng đã dành chút thời gian xem lại series Công Chúa Mèo một lần, quả thật từ đó phát hiện không ít chi tiết “Rất giống mình”.
Công Chúa Mèo được nuông chiều rụt rè đều giống y như đúc, ngoại trừ bàn tay rõ ràng ngắn hơn một khúc kia. Lúc Hạ Y Ninh nhìn, vừa nghi hoặc vừa mê mang giơ tay lên nhìn kỹ một lần, cảm thấy tay mình cho dù không thể nói là hoàn hảo nhưng chắc chắn không hề ngắn ngủn hay mũm mĩm như Công Chúa Mèo.
Nghĩ đến đây, Hạ Y Ninh theo bản năng muốn nắm chặt tay. Khương Nhĩ Quân đang thoải mái hưởng thụ việc vuốt ve trán đột nhiên căng thẳng, rất khó chịu kêu meo meo một tiếng rồi đạp ra khỏi vòng tay mềm mại lại thơm ngào ngạt kia.
“Úi!” Hạ Y Ninh còn không kịp kêu, mèo mập đã chạy thẳng đến chỗ Diệp Thần Thần đang ở nhà ăn kiếm đồ ăn.
Khương Nghiêm cười lấy bảng vẽ ra, đứng dậy đi tới trước mặt Hạ Y Ninh, đưa bức tranh cho nàng xem: “Hoàn thành thuận lợi trước khi nó chạy mất.”
Hạ Y Ninh kinh ngạc, trên bức vẽ không phải Công Chúa Mèo, mà là chính nàng.
“Em…”
Lúc này Diệp Thần Thần một tay bế Khương Nhĩ Quân đi tới: “Nghe nói vẽ xong rồi?”
Khương Nghiêm thuận thế chuyển hướng bức tranh: “Chỉ mong không làm em thất vọng.”
Diệp Thần Thần là fan trung thành của cô, huống chi là vẽ theo yêu cầu của cô ấy. Sự thỏa mãn tâm lý mà đặc ân này mang lại vượt xa giá trị của bức tranh, hơn nữa tác phẩm của Thái Công Câu Tranh lại có danh tiếng tốt như vậy.
Không để ý mèo mập bên cạnh đang đạp bắp chân mình, Diệp Thần Thần tươi cười rạng rỡ, vừa nhìn vừa nói: “Em có thể mãi mãi tin tưởng…”
Chờ cô nàng xem xong, những lời cuối cùng nghẹn lại trong cổ họng, cô bĩu môi nhìn Khương Nghiêm.
“Thay đổi thái độ nhanh vậy sao?” Khương Nghiêm dường như đã sớm dự đoán được phản ứng này của Diệp Thần Thần, không chút hoảng hốt, ngoài sự chắc chắn còn mang theo chút thần sắc chờ mong.
“Chị vẽ chị họ rất đẹp không sai, nhưng mà đã nói Công Chúa Mèo ôm con, vẽ đáng yêu đâu?”
Lúc này Hạ Y Ninh cũng từ sofa bên kia đi tới, còn chưa mở miệng khuyên Diệp Thần Thần, chợt nghe Khương Nghiêm khẽ cười một tiếng: “Trong lòng chị, Công Chúa Mèo đáng yêu nhất chính là như thế này.”
Nghe cô nói xong, hai người đứng bên cạnh Khương Nghiêm đều sửng sốt, rất nhanh cả hai cũng đã phản ứng lại ý trong lời nói. Hạ Y Ninh cúi đầu, nụ cười trên khóe miệng đã không giấu được. Diệp Thần Thần thì trực tiếp hô to: “Khương Nghiêm, chị cũng quá khéo ăn nói rồi đó!”
Tuy rằng không vẽ Công Chúa Mèo, nhưng vẽ ra sự kiêu ngạo, căng thẳng và chút ngượng ngùng của Hạ Y Ninh tất cả đều rõ ràng, Diệp Thần Thần làm sao mà bỏ qua tấm bản đồ kho báu này được. Về sau nếu có việc cần nhờ chị họ, tấm bản đồ này trong tay, tỷ lệ thành công chắc chắn sẽ tăng gấp bội. Cô nàng vui vẻ vươn tay nhận lấy bức tranh, Khương Nhĩ Quân trong lòng lại giãy ra ngoài, bắt đầu làm quen địa bàn trong phòng.
Cẩn thận cất bức tranh đi, Diệp Thần Thần lại lấy ổ của mèo và một loạt đồ vật từ trong xe xuống sắp xếp xong, lúc này mới an tâm từ biệt.
Hạ Y Ninh đưa cô nàng ra ngoài, được cô nàng tốt bụng nhắc nhở: “Con mèo nhỏ này cho hai người mượn vài ngày, nắm chắc cơ hội tăng cường tình cảm nhé, đừng lãng phí nỗ lực của Tiểu Bảo nhà em.”
Hạ Y Ninh vừa rồi đã biết, Khương Nhĩ Quân tên thật là Diệp Tiểu Bảo, danh xứng với thực là mèo công cụ.
“Em trở về nói với dì, đừng lo lắng chuyện của bọn chị.”
“Em đã sớm nói rồi, người già chính là thích quan tâm lung tung.”
Tiễn Diệp Thần Thần xong, Hạ Y Ninh quay lại thì không thấy Khương Nghiêm đâu cả. Tưởng rằng cô đi đùa với mèo, kết quả vòng qua chỉ thấy Khương Nhĩ Quân đã ở trong ổ bắt đầu ngủ ngáy. Nàng nghe thấy trên lầu có động tĩnh, nghĩ thầm Khương Nghiêm chắc là đi dọn dẹp hành lý.
Cửa phòng vẫn mở, túi du lịch Khương Nghiêm dùng lúc đi đã mang về. Lần này còn cầm thêm hai cái vali cỡ trung, xem ra không giống như là làm cho có lệ với Úc Uyển Nhu mà tùy tiện trở về đây ở.
Cảm xúc Hạ Y Ninh lập tức vui vẻ hẳn lên, cười đi vào: “Có cái gì cần tôi giúp không?”
Khương Nghiêm đang treo quần áo vào tủ, quay đầu lại thấy nàng ở phía sau, cũng cười cười: “Đồ của em rất ít, chẳng mấy chốc đã xong.”
Hạ Y Ninh thấy tất cả đồ đạc của cô đều được sắp xếp có trật tự, nên không vội vàng tiến lên giúp đỡ. Nàng sờ sờ chìa khóa trong túi, muốn tìm một cơ hội đưa cho Khương Nghiêm.
Khương Nghiêm vốn tưởng rằng Hạ Y Ninh sẽ tiếp tục nói gì đó, không nghĩ tới nàng lại không nói gì. Sắp xếp lại túi hành lý lớn nhất, Khương Nghiêm thừa dịp xoay người nhìn, chỉ thấy nàng cúi đầu không biết đang suy nghĩ cái gì.
“Quyết định chuyển về nhà của em có phải quá đột ngột không?” Khương Nghiêm một tay chống lên giường, tay kia vừa mở vali nhỏ ra.
“Không có.” Hạ Y Ninh suy nghĩ một chút, chủ động bày tỏ lòng mình, “Em đồng ý trở về, tôi rất vui. Nhưng tôi biết, nếu như không có mẹ đứng ra, em có lẽ sẽ không muốn.”
Nói xong, nàng liền có chút hụt hẫng. Khương Nghiêm có thể trở về nàng đương nhiên rất vui, rồi lại cảm thấy cũng không hoàn toàn là vì mình mà có chút buồn.
Khương Nghiêm dời vali, xoay người ngồi xuống mép giường, vỗ nhẹ xuống chỗ trống, gọi nàng: “Lại đây ngồi.”
Hạ Y Ninh chớp chớp mắt, không biết cô muốn như thế nào.
Khương Nghiêm thấy vẻ mặt nghiêm túc suy nghĩ còn có chút bối rối của nàng, nhịn không được cười rộ lên: “Em trở về, mặc dù là mẹ mở miệng, nhưng cũng là bởi vì em muốn trở về, nếu không không ai có thể ép buộc em được hết.”
Hạ Y Ninh lại chớp mắt, lúc này đã hiểu hàm nghĩa trong đó. Nàng bước nhanh về phía trước, không ngồi xuống bên cạnh Khương Nghiêm, mà đưa tay ôm lấy cổ cô, khom lưng ôm lấy cô.
Khương Nghiêm biết nàng rất mềm mại, nhưng cũng sợ nàng vất vả, ôm eo nàng thoáng dùng sức, thành công ôm người vào trong lòng, ngồi nghiêng trên đùi mình.
Tay Hạ Y Ninh vẫn ôm lấy cô: “Nhìn thái độ lúc trước của em, tôi còn tưởng rằng em sẽ không muốn trở về nữa.”
Khương Nghiêm dịu dàng nhìn nàng, ngữ khí cũng là nghiêm túc đến mức tận cùng: “Em không phải là một người thích tùy tiện chuyển nhà, nhưng nếu còn có lần sau…”
Hạ Y Ninh vội vàng đưa tay che miệng cô: “Sẽ không có lần sau, lần trước tôi làm như vậy đã hối hận lắm rồi.”
Khương Nghiêm nhẹ nhàng kéo tay nàng xuống, thở dài: “Chị đột nhiên nói từ bỏ đúng là khiến em cảm thấy tức giận và chạnh lòng, nhưng em cũng không muốn thấy chị vì muốn em tha thứ mà quá cẩn trọng, nói gì cũng phải suy nghĩ kỹ lưỡng từng li từng tí.”
Hạ Y Ninh xấu hổ: “Em… nhìn ra rồi sao?”
Khương Nghiêm nắm chặt tay nàng: “Tương lai dù cho có thế nào, chúng ta ai cũng không biết. Nhưng đừng dễ dàng từ bỏ, những lời này còn tổn thương người khác hơn bất cứ vũ khí sắc bén nào.”
Hạ Y Ninh cắn môi cúi đầu, nhưng không phủ nhận mình đã từng sai lầm.
“Chúng ta cùng trải qua, cùng đối mặt, có lời gì đều có thể thẳng thắn nói ra, giấu ở trong lòng sẽ chỉ làm cho cả hai đoán mò càng vất vả.”
Hạ Y Ninh gật đầu, vẫn không dám nhìn Khương Nghiêm.
Khương Nghiêm thấy nàng xấu hổ, lại gần cọ nhẹ lên má nàng: “Em không giận nữa, chỉ là còn thiếu một chút niềm tin.”
Hạ Y Ninh ngẩng khuôn mặt vừa mới bắt đầu nóng lên, nhìn cô: “Niềm tin?”
“Em không muốn thấy chị vì dỗ em mà trở nên cẩn trọng đến mức ti tiện, em muốn chính là chị sẵn lòng kiên định cùng em bước tiếp.”
Hạ Y Ninh hơi giật mình, về sau rút đi sự thấp thỏm, thay vào đó là nụ cười thâm tình cuốn hút, chủ động đặt tay đang nắm chặt của hai người vào túi áo của mình.
Khương Nghiêm cảm giác được vật kim loại sắc nhọn, kịp phản ứng đó là cái gì.
Hạ Y Ninh đẩy chìa khóa vào lòng bàn tay cô, chủ động hôn Khương Nghiêm, thì thầm: “Đây là bước đầu tiên chị bày tỏ quyết tâm, chìa khóa nhà cho em.”
Khương Nghiêm ôm chặt lấy nàng, thâm tình hôn lại. Không gian hạn chế của túi từ lâu đã được lấp đầy bởi bàn tay nắm chặt, và chìa khóa trở nên ấm áp không kém bởi sức nóng của họ.
Hạ Y Ninh và Khương Nghiêm chìm đắm trong cảm thụ tình yêu và tình cảm mãnh liệt chạm vào nhau, những nụ hôn trước đây so với nụ hôn này cũng chỉ nhạt nhẽo như rau xanh đậu hũ.
**
Tiến trình tái cấu trúc Hạ thị tiến hành thuận lợi theo kế hoạch ban đầu, khoản đầu tư đầu tiên từ Thẩm thị cũng kịp thời đến đúng lúc, giảm bớt cuộc khủng hoảng nợ ngắn hạn mà công ty đang phải đối mặt. Hạ thị gần như sắp sụp đổ ở thời điểm cuối cùng không ngã xuống, nhận được sự ủng hộ mạnh mẽ từ thành phố và tập đoàn Thẩm thị cả về chính sách lẫn tài chính, cứ như thể từ cõi chết trở về, bắt đầu một cuộc sống mới.
Tần Ích San nhìn đơn xin từ chức trên màn hình máy tính, nhíu mày. Cuộc khủng hoảng nghiêm trọng nhất của Hạ thị sắp qua đi, kế tiếp chính là bàn giao và phân chia. Quan hệ giữa cô ấy và Hạ Y Ninh đã không thể để cho bọn họ tiếp tục cộng tác, sau khi Hạ Y Ninh lấy được tài sản thuộc về mình dự định vận hành như thế nào cũng chưa từng đề cập với cô ấy.
Cô ấy, có phải cũng nên cân nhắc rời đi hay không?
Tần Thế Hiền gõ cửa đi vào, nhìn thấy bộ dạng này của con gái, đoán được tại sao tinh thần cô ấy lại sa sút như vậy.
“San San, nếu con luyến tiếc Hạ thị, cũng không cần vội vã từ chức như vậy.”
Tần Ích San tắt máy tính, ổn định tâm trạng: “Con có luyến tiếc hay không thì sao chứ, cũng không thể thay đổi sự thật rằng Hạ thị sẽ không bao giờ được như xưa nữa.”
Thật giống như, cô ấy và Hạ Y Ninh, cũng vĩnh viễn không thể trở lại như xưa.
“Con vẫn còn quá trẻ, Hạ thị nếu có thể sống lại từ cõi chết, con làm sao biết nó không thể trở lại như lúc trước?”
Tần Ích San nghe ra điều bất thường: “Ý của ba là?”
“Khủng hoảng cũng được, gây dựng lại cũng được, ở bên ngoài xem ra là thử thách sinh tử của Hạ thị, trên thực tế chẳng qua là dùng chi phí thấp nhất để đổi chủ mà thôi.”
Trong lòng Tần Ích San trầm xuống, với phong cách của ba cô ấy, ý của lời này gần như đã quá rõ ràng.
Nhưng cô ấy vẫn không chắc lắm, cảm thấy không thể tin được: “Ba không phải muốn nói, sóng gió lớn như vậy thực chất là để loại bỏ nhà họ Hạ chứ?”
Tần Thế Hiền trong mắt lóe ánh sáng: “Con nói đúng một nửa, không chỉ là loại bỏ nhà họ Hạ, quan trọng hơn là có thể có được Hạ thị với cái giá rẻ mạt.”
Chờ mọi phong ba đi qua, những thứ từng bị đánh dấu là tài sản xấu này được xử lý với giá chiết khấu, sẽ lại trở thành món bánh ngọt béo bở mà giới tư bản theo đuổi, giá trị sẽ tăng vọt.