Sau Khi Bị Bắt Ở Rể Tôi Lên Như Diều Gặp Gió
Chương 3: Giữ Chặt Ví Tiền
Sau Khi Bị Bắt Ở Rể Tôi Lên Như Diều Gặp Gió thuộc thể loại Linh Dị, chương 3 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Khương Nghiêm về đến nhà, định bụng ngủ một giấc thật ngon, nhưng sáng sớm đã bị quấy rầy liên tục nên quả thật có chút mệt mỏi. Người giúp việc hỏi cô có cần ăn gì không, cô chỉ lắc đầu, nói mình không có khẩu vị.
Tập đoàn Khương thị có quy mô không hề nhỏ, chỉ là mấy năm gần đây, vì vài quyết định liều lĩnh mà rơi vào khủng hoảng. Trong gia tộc, những người cùng thế hệ Khương Nghiêm phần lớn đều đảm nhiệm các vị trí trong công ty. Theo kế hoạch ban đầu, sau khi tốt nghiệp thạc sĩ về nước, Khương Nghiêm cũng sẽ vào làm việc tại Khương thị.
Có lẽ vì công ty đang gặp khủng hoảng, hoặc là Khương Nghiêm hiện tại quan trọng nhất là phải hoàn thành cuộc liên hôn này, nên chủ đề cô sẽ làm việc ở Khương thị, người trong nhà rất ăn ý không ai nhắc đến.
Cô có một người anh trai lớn hơn năm tuổi, hiện đang là giám đốc bộ phận thị trường ở Khương thị. Mặc dù bình thường anh ấy đối xử với cô không tệ, nhưng cũng chỉ dừng lại ở khía cạnh cuộc sống cá nhân. Khương Nghiêm từ nhỏ đến lớn chưa từng thiếu thốn về vật chất, trong mấy năm theo đuổi Hạ Y Ninh, cô cũng vung tiền khá hào phóng.
Đám bạn của Khương Nghiêm thường xuyên cảm thán, nếu không phải nhà họ Hạ giàu có hơn, thì rất ít người có thể không lay động trước "sự tấn công bằng tiền bạc" của cô. Nhưng hết lần này đến lần khác, cô lại chỉ coi trọng Hạ Y Ninh, người mà so với những người khác lại càng giàu có và có vẻ ngoài đúng chuẩn công chúa hào môn.
Mọi người với tâm lý xem kịch hay, vừa xem Khương Nghiêm dốc hết vốn liếng chỉ vì nụ cười của người ấy, vừa lén lút sau lưng chế nhạo, trào phúng, nói cô muốn ăn thịt thiên nga đến phát điên, cũng không tự lượng sức mình.
Luật hôn nhân đồng giới vừa mới được thông qua không lâu, mặc dù được pháp luật công nhận, nhưng trong tiềm thức của mọi người vẫn chưa trở thành xu hướng phổ biến. Hạ Y Ninh đột nhiên quyết định kết hôn đã đủ gây chấn động, nàng lựa chọn kết hôn với một người phụ nữ lại càng khiến người ta kinh ngạc không ngớt, hơn nữa người phụ nữ này còn nhỏ hơn nàng năm tuổi.
Thật không thể tưởng tượng nổi, hoàn toàn không tìm ra lời giải thích hợp lý nào, ngoại trừ Khương Nghiêm đột nhiên gặp vận may chó ngáp phải ruồi, thật sự không có lời giải thích nào tốt hơn. Dựa vào cái gì mà là cô? Sao lại là cô? Những người ngày thường bình an vô sự, cùng chung một suy nghĩ ngầm mãnh liệt trong nhóm bạn bè cậu ấm cô chiêu, không ít người trong lòng ghen tị đang không ngừng sục sôi, lại còn phải cười nói chúc mừng Khương Nghiêm.
Khương Nghiêm đối với kiểu chúc mừng này vẫn luôn hời hợt, cũng không bận tâm. Nhưng thái độ của người nhà khiến cô có chút hoang mang. Nếu như nói nhà họ Khương thật sự muốn thông qua liên hôn để mượn nguồn lực của nhà họ Hạ thoát khỏi cảnh khốn khó, thì chọn một người đàn ông rõ ràng sẽ thích hợp hơn là để cô đi.
Cô chậm rãi bước lên lầu, lúc đi qua thư phòng của anh trai, phát hiện cửa không đóng kín, lộ ra một khe hở nhỏ.
Cô theo bản năng muốn đóng cửa lại, ai ngờ bị âm thanh bên trong thu hút sự chú ý, bởi vì cô nghe thấy tên của mình. Đứng ở ngoài cửa nghe vài câu, thì ra anh trai đang gọi điện thoại cho ai đó. Nghe giọng điệu, hẳn là người quen, quan hệ còn rất tốt.
Khương Nghiêm không phải là người thích nghe lén, nhưng nội dung cuộc nói chuyện này thật sự khiến cô không thể rời đi.
"Đúng vậy, ngày tổ chức hôn lễ đã định, cuối tháng chín, anh có muốn chạy về xem lễ không?"
Hôn lễ cuối tháng chín, không phải của cô và Hạ Y Ninh, thì còn của ai nữa?
Khương Nghiêm nhíu mày, liên tưởng đến chuyện sáng nay bị ông nội và ba gọi đến thư phòng, cô cảm thấy hôn sự này e rằng không chỉ đơn giản là dùng hôn nhân để đổi lấy nguồn lực.
"May mắn Hạ Y Ninh đồng ý chọn Khương Nghiêm, nếu không thì còn rất đau đầu, đàn ông trong gia tộc chắc là không ai chịu."
Đối phương không biết hỏi cái gì, anh trai cô lại cười vài tiếng, giải thích: "Ở rể có nghĩa là mất đi tư cách cạnh tranh quyền thừa kế, ngay cả chức vị trong công ty cũng không thể quá cao, tương đương với việc phải từ bỏ tương lai ở nhà họ Khương để đến nhà họ Hạ phụ thuộc người khác. Vợ quả thật xinh đẹp, nhưng sự hy sinh quá lớn, vẫn phải suy nghĩ kỹ một chút."
Khương Nghiêm lạnh mặt, hôn nhân hào môn đầy rẫy sự tính toán quả nhiên không sai. Thời điểm Hạ Y Ninh tìm nguyên chủ bàn thỏa thuận kết hôn, cũng không có nửa phần tình ý nào trong đó. Nhưng cô không ngờ tới, người nhà nguyên chủ thế mà cũng tính toán như vậy, biến cô thành công cụ để trao đổi nguồn lực.
Bên trong tiếp tục truyền ra lời khiến cô cạn lời: "Nó vốn là con gái, không thể nào có quyền thừa kế. Mấy năm trước theo đuổi Hạ Y Ninh đến phát điên, khiến gia đình mất mặt, lần này kết hôn vừa hay có thể vớt vát chút thể diện. Chuyện một công đôi việc, ai cũng không thiệt."
Khương Nghiêm nhẹ nhàng đẩy cửa ra, khe cửa hé rộng lộ ra bóng lưng anh trai cô đứng bên cửa sổ. Không cần nhìn mặt, chỉ cần nhìn bóng lưng kia cùng nghe giọng điệu dần dần cao lên, đã khiến lòng người lạnh buốt từng hồi.
Cô khẽ khàng trở về phòng, lẳng lặng ngồi trên giường không còn buồn ngủ. Cô không ngờ tới việc tranh giành quyền thừa kế, nhưng người nhà đầy rẫy tính toán đề phòng quả thật làm cho người ta khó chịu. Hôm nay nghe anh trai cô nói, chờ sau khi cô ở rể nhà họ Hạ, nhà họ Khương e rằng không còn chỗ cho cô.
Khương thị chỉ sợ cũng không vào được, cho dù có thể vào cũng nhiều lắm là ăn không ngồi rồi, sau đó định kỳ chia một chút lợi nhuận từ quỹ gia tộc.
Ở rể ở nhà họ Hạ, cũng không thể có vị trí cho cô. Cô và Hạ Y Ninh vốn là hôn nhân hợp đồng, sau ba năm giao hẹn cô sẽ đi đâu? Khương Nghiêm không phải nguyên chủ, trong đầu chỉ có Hạ Y Ninh, cô phải nghiêm túc lên kế hoạch cho tương lai của mình.
Buồn ngủ bị sự thật lạnh lùng đột nhiên xuất hiện xua đi, Khương Nghiêm kiểm kê lại toàn bộ tài sản hiện có trên danh nghĩa một lượt, lúc này mới phát hiện, tiền riêng của nguyên chủ gần như toàn bộ đã đổ vào để theo đuổi Hạ Y Ninh.
Chỉ dùng tiền riêng còn chưa đủ, nếu không nhà họ Khương cũng không đến mức vì chuyện này mà cảm thấy mất mặt. Khương Nghiêm nhìn hóa đơn tiêu dùng mấy năm nay tổng hợp lại số tiền mà không khỏi đau lòng. Có số tiền này mua mấy căn hộ nhỏ cho thuê chờ tăng giá trị không tốt sao? Có số tiền này mua cổ phiếu, lướt sóng, đầu tư, kiếm được khoản lớn không sướng sao? Có số tiền này để nghiên cứu những thứ mình thích, đạt được sự thỏa mãn và vui vẻ không tốt hơn sao?
Cô thật sự không rõ, nguyên chủ vung tiền theo đuổi Hạ Y Ninh có gì vui? Cho dù thật sự phải dựa vào tiền để lay động lòng người, ít nhất cũng tìm một người nghèo hơn mình chứ.
Khương Nghiêm quyết định thắt chặt chi tiêu, trên sổ sách còn lại chưa đến năm triệu. Hiện tại mỗi tháng cô chỉ có thể có được khoảng 300 nghìn tiền tiêu vặt, vẫn phải tiết kiệm một chút, chờ kết hôn chắc chắn cần dùng tiền không ít.
Quả nhiên như Hạ Y Ninh nói lần trước, càng tới gần hôn lễ, hai người tiếp xúc lại càng nhiều. Ngoài việc chọn lễ phục, thử váy cưới, còn có thử đồ ăn tiệc cưới, chọn địa điểm hôn lễ và các nghi thức thông thường khác, Khương Nghiêm cũng được chính thức giới thiệu với tư cách vị hôn thê của Hạ Y Ninh trước mặt công chúng.
Tiệc tối từ thiện của Hạ thị chính là lần đầu tiên cô xuất hiện với thân phận này. Khi Hạ Y Ninh kéo tay cô xuất hiện ở sảnh tiệc, vô số ánh mắt chăm chú đổ dồn về phía họ. Trên mặt cô và Hạ Y Ninh luôn duy trì vẻ bình tĩnh, tao nhã với "nụ cười tiêu chuẩn thiên kim hào môn", đây là lễ nghi từ nhỏ đến lớn đã được khắc sâu vào tận xương tủy.
Trong những ánh mắt chăm chú đó, đầy rẫy cảm xúc phức tạp. Khương Nghiêm trong lòng hiểu rõ, so với nhà họ Khương mong muốn đẩy cô ra ngoài, lòng đầy hài lòng chờ mong hôn lễ, thì người nhà họ Hạ vẫn chưa hoàn toàn chấp nhận cô.
Hạ Y Ninh là viên ngọc quý trong tay nhà họ Hạ, nhưng trong chuyện công ty, nàng cũng không nắm quyền chủ đạo. Tuy rằng cũng nhậm chức ở Hạ thị, nhưng cũng không có tiến vào tầng lớp quản lý cốt lõi thực sự.
Khương Nghiêm đi cùng nàng, tiếp nhận những lời chúc mừng liên tiếp đến. Đại đa số mọi người đều hướng về phía Hạ Y Ninh, thấy cô ở bên cạnh thì tiện thể nói vài câu xã giao. Nếu như không phải Khương Nghiêm khoan dung, đã sớm bị những hành động rõ ràng xem thường này làm cho tức điên.
Nhưng con người thường thực tế như vậy, nguyên chủ là kẻ si tình mù quáng, hôn nhân của hai người là kiểu ở rể. Điều này đã định trước cô trong cuộc hôn nhân này sẽ mất đi địa vị bình đẳng vốn có. Hiện tại lại là sân nhà của nhà họ Hạ, cô có thể không bị mọi người chế nhạo trước mặt, đã xem như được hưởng ké hào quang của Hạ Y Ninh rồi.
Đột nhiên có người đề nghị: "Ninh Ninh, sao em không đi khiêu vũ? Tối nay mọi người đều ngóng trông nhìn em nhảy đó."
Khương Nghiêm nhận ra ánh mắt dò hỏi của nàng suốt buổi tối, xem ra trong tiềm thức Hạ Y Ninh đã coi cô là bạn nhảy.
Cô có chút xấu hổ lắc đầu, Hạ Y Ninh không cần hỏi thêm cũng đã hiểu.
Khương Nghiêm còn đang suy nghĩ giải thích như thế nào, chợt nghe Hạ Y Ninh trả lời người nọ: "Đêm nay em sẽ không cướp spotlight của chị Tạ đâu."
Nàng nói chính là Ảnh hậu Tạ Chi Vân đảm nhận vai trò khách mời đặc biệt đêm nay, người tháng trước vừa giành được giải Ảnh hậu thứ ba trong năm nay tại một liên hoan phim lớn ở nước ngoài.
Mọi người cười nhẹ một tiếng, khen nàng quá khiêm tốn, nhưng thái độ của nàng rõ ràng, người khác cũng không khuyên nhiều. Khi tiếng ồn ào lắng xuống, Khương Nghiêm nhẹ giọng nói: "Cảm ơn."
Nếu như không phải nàng giúp cô thoát khỏi tình huống khó xử, chỉ sợ người phải đối mặt với ánh mắt dò xét và nghi ngờ của mọi người, chắc chắn là cô chứ không phải ai khác.
Hạ Y Ninh chăm chú nhìn thân ảnh uyển chuyển nhảy múa trên sàn nhảy, đối với lời cảm ơn của Khương Nghiêm cũng không có vẻ cảm kích.
"Em nên luyện tập nhiều một chút, tôi cũng không thể mỗi lần đều vì em mà không thể làm gì."
Cũng may Hạ Y Ninh không nói gì khiến người khó xử hơn, Khương Nghiêm cũng không bận tâm. Chỉ là trong lòng nói thầm, nguyên chủ này rốt cuộc coi trọng nàng ở điểm nào, mà ngày đêm nhung nhớ, điên cuồng suốt bốn năm trời.
Chẳng lẽ là bởi vì nàng xinh đẹp? Bởi vì thân hình nàng nổi bật?
Nông cạn, thật quá nông cạn.
Khương Nghiêm thừa nhận vẻ ngoài của Hạ Y Ninh không có gì để chê, nhưng tính cách này quả thực không tốt, ở chung cũng không có cảm giác như làn gió xuân. Thật muốn nói đến đối tượng kết hôn thích hợp, việc ở chung thoải mái vĩnh viễn đều có ý nghĩa hơn cảnh đẹp ý vui.
Tiết mục cuối cùng của buổi dạ hội từ thiện là bán đấu giá châu báu, toàn bộ số tiền quyên góp được sẽ được chuyển đến các tổ chức cần giúp đỡ. Châu báu phần lớn đến từ các cá nhân quyên tặng, còn có một bộ phận là kiểu dáng kinh điển của cửa hàng trang sức thuộc Hạ thị.
Mọi người ngoài miệng mặc dù không nói, nhưng đều đang chờ xem đêm nay Khương Nghiêm sẽ chi bạo tay như thế nào, để dâng lên cho Hạ Y Ninh một món quà hậu hĩnh.
Nhưng đấu giá qua một vòng lại một vòng, trang sức còn lại đã không nhiều, mọi người không khỏi có chút tò mò, cũng kinh ngạc trước sự bình tĩnh đến lạ thường của Khương Nghiêm.
Có điều càng về cuối, lại càng là những món trân phẩm, hai vật phẩm đấu giá cuối cùng có giá khởi điểm đều từ ba triệu trở lên. Có người đã bắt đầu lén đánh cược, đoán Khương Nghiêm sẽ đấu giá món nào, ai ngờ cho đến khi toàn bộ buổi đấu giá kết thúc, Khương Nghiêm một lần cũng không giơ bảng lên, hoàn toàn chỉ đóng vai người xem.