Sau Khi Bị Bắt Ở Rể Tôi Lên Như Diều Gặp Gió
Chương 6: Mua ổ nhỏ
Sau Khi Bị Bắt Ở Rể Tôi Lên Như Diều Gặp Gió thuộc thể loại Linh Dị, chương 6 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
"Cô Khương, căn hộ này mới bỏ trống gần đây, chủ nhà bình thường rất ít khi ở, lại được bảo dưỡng rất tốt. Căn hộ đã hơn năm năm tuổi, xem như là khu căn hộ đã hoàn thiện, khu vực xung quanh cũng rất thuận tiện, đây là một cơ hội hiếm có."
Người môi giới bất động sản nhiệt tình giới thiệu với Khương Nghiêm. Đây là căn nhà thứ ba cô đi xem trong hôm nay, và Khương Nghiêm hy vọng có thể tìm được một căn ưng ý ngay lập tức.
Ba ngày trước, ba Khương cho cô tám triệu, cộng thêm tiền gửi ngân hàng trước đó của cô, thực sự là có dư dả tiền bạc. Để tiền nằm im trong tài khoản thì thật lãng phí; còn gửi vào ngân hàng tư nhân để chuyên gia xử lý thì lại bị chiếm dụng quá nhiều. Cô không muốn ở rể với số tiền trong tài khoản chưa đến một triệu.
Dựa theo cốt truyện gốc, hôn nhân hợp đồng của nguyên chủ và Hạ Y Ninh không duy trì đến khi hợp đồng hết hạn, có lẽ sau hai năm kết hôn, hai người sẽ chia tay trong êm đẹp. Từ đầu đến cuối, Hạ Y Ninh đều tuân theo thỏa thuận, không hề cắt xén điều kiện vật chất, nhưng cũng chưa từng bị nguyên chủ làm lay động.
Khương Nghiêm biết, sau khi ở rể mà lại ly hôn, cô rất khó trở về Khương gia, huống hồ lúc đó tình trạng nhà họ Khương cũng chưa chắc đã tốt hơn hiện tại. Đến lúc đó, cô đã không còn giá trị lợi dụng, ở nhà họ Khương tuyệt đối sẽ là một sự tồn tại đáng ghét.
Nhân lúc trong tay có dư chút tiền, cô phải mua cho mình một cái ổ nhỏ trước. Tương lai khi không còn nơi để về, ít nhất trong tay cô vẫn có thể cầm một chiếc chìa khóa thuộc về mình.
Khương Nghiêm vừa nghe người môi giới giới thiệu, vừa cẩn thận quan sát các chi tiết trong phòng.
Thấy cô rất nghiêm túc với căn hộ này, người môi giới càng hăng hái hơn: "Tuy rằng diện tích căn này không lớn, nhưng bố cục hợp lý, tỷ lệ sử dụng diện tích rất cao, hơn nữa ánh sáng vô cùng tốt."
Điểm này Khương Nghiêm đồng ý, cô vừa vào cửa đã bị ánh nắng tươi đẹp thu hút. Bây giờ là mùa hè, ánh nắng dồi dào, nhưng trong phòng cũng không oi bức, cảm giác rất dễ chịu. Đến mùa đông, Hải Thành lạnh lẽo ẩm ướt thì cần nhất chính là ánh nắng ấm áp.
"Tôi muốn xem kỹ hơn." Khương Nghiêm cũng không vội bộc lộ thái độ, lịch sự mỉm cười, đi vào phòng ngủ.
Người môi giới đi theo sau cô, liếc nhìn tài liệu trong tay, nói: "Phòng ngủ này kèm theo một phòng làm việc nhỏ, nếu có thể thông với nhau thì có thể làm thư phòng, ánh sáng cũng rất tốt."
Khương Nghiêm lại hỏi một chút về phương diện quản lý tiện ích và quản lý chung cư, cuối cùng nói: "Giá niêm yết của chủ nhà thấp hơn 5% so với các căn hộ tương tự, nguyên nhân thật sự là do vấn đề tổng tài sản?"
Người môi giới cười cười: "Chủ nhà đúng là nói với chúng tôi như vậy. Nhưng dù sao đây cũng là chuyện riêng tư, chúng tôi đã xác nhận thông tin chủ sở hữu, cũng đã điều tra và xác nhận căn nhà này không liên quan đến bất cứ tranh chấp hay vấn đề nợ nần nào, những thứ khác chúng tôi cũng không tiện hỏi thêm."
Khương Nghiêm thực sự khá ưng ý căn này, nội thất hoàn thiện, không có quá nhiều dấu vết đã qua sử dụng, khu vực và việc quản lý cũng không cần cô phải hao tâm tổn trí, quả thật không tệ. Hơn nữa giá cả cũng hợp lý, giá niêm yết chưa tới sáu triệu, một phòng ngủ một phòng khách còn kết hợp với một phòng làm việc nhỏ, xem như một món hời.
"Nếu tôi thanh toán toàn bộ, có thêm ưu đãi gì không?"
Người môi giới vẻ mặt vui mừng, trực giác mách bảo giao dịch này có hy vọng thành công, nhưng bị ép giá thì ai cũng không vui, đành phải giả bộ khó xử: "Bản thân giá niêm yết này đã rất thiện chí rồi, chủ nhà cũng hy vọng có thể mau chóng nhận được tiền nên mới đưa ra mức giá này."
Khương Nghiêm khẽ ừm một tiếng, không tiếp tục mặc cả nữa, nhưng cũng không nói có muốn hay không. Ngược lại, người môi giới có chút sốt ruột, muốn mau chóng biết thái độ của Khương Nghiêm.
"Vậy cô Khương xem...... nếu tạm thời cô không chốt căn này, lát nữa tôi sẽ dẫn khách khác tới xem."
Khương Nghiêm vẫn không bộc lộ thái độ gì, cô biết gần đây chính sách cho vay mua nhà cũ bị thắt chặt. Mục tiêu của loại chung cư nhỏ này thường là vợ chồng trẻ lần đầu khởi nghiệp hoặc giới thượng lưu độc thân có chút thành tựu. Bất luận là loại nào, họ cũng rất ít khi lựa chọn mua toàn bộ, nếu có tài chính như vậy, họ càng có xu hướng dùng để làm tiền đặt cọc và dùng đủ đòn bẩy.
Những người thực sự có tiền muốn đầu tư lại chướng mắt loại chung cư rõ ràng thích hợp để tự ở này. Điểm nổi tiếng nhất của tòa nhà này là khu vực, nằm ở nơi yên tĩnh trong khu phố cổ của Hải Thành. Nhưng nó không thuộc về khu trường học, gần đó cũng không có cửa hàng hay chợ búa gì, nên khách muốn mua nó cũng không có nhiều người đến xem phòng đến thế.
Người môi giới thực sự rất hy vọng có thể chốt được giao dịch với Khương Nghiêm. Thấy vị tiểu thư này tuổi không lớn lắm, lái một chiếc xe không tồi, khí chất cũng rất tốt, vừa nhìn đã biết là thiên kim tiểu thư. Người có tiền mua nhà chẳng khác gì mua đồ chơi, chỉ cần hợp mắt họ, nói mua là mua, kiếm được khoản hoa hồng này thì bớt lo cũng bớt sức.
Thấy Khương Nghiêm chần chừ không nói gì, người môi giới đành phải chủ động nhượng bộ một bước: "Vậy cô Khương, mức giá cô mong muốn là bao nhiêu?"
Khương Nghiêm đứng ngoài cửa sổ, cảm nhận chút hơi nóng của mùa hè, quay đầu lại nói: "Giảm thêm 5% nữa, ngày mai tôi có thể ký hợp đồng."
Mặt người môi giới thoáng biến sắc, lần này thật sự có chút khó xử. Chủ nhà cần dùng tiền gấp mới có thể bán với giá thấp, lại ký hợp đồng đại lý độc quyền, nên đã nói rõ giá sàn cho người môi giới.
Báo giá cuối cùng của Khương Nghiêm, chỉ cao hơn giá sàn một chút. Muốn bán thì vẫn có thể bán, chỉ là tiền hoa hồng bị co lại thì ai cũng sẽ tiếc nuối.
"Nếu cảm thấy không được, vậy chúng ta đi xem căn tiếp theo đi." Khương Nghiêm cười nói không sao cả, dẫn đầu bước về phía cửa.
Người môi giới nhanh chóng lấy điện thoại ra, gọi cô lại: "Tôi gọi điện thoại cho chủ nhà thương lượng một chút, xin chờ một chút."
Sau đó, Khương Nghiêm nhìn người môi giới cầm điện thoại đứng sang một bên, nhỏ giọng nói chuyện một lúc.
Gần đây cũng không phải mùa giao dịch cao điểm, hơn nữa tòa nhà này gần nửa năm giao dịch cũng không sôi động. Khương Nghiêm còn giả vờ là vài khách hàng để hỏi thông tin về căn nhà trên mạng, suy đoán đó là một căn nhà bán gấp, hơn nữa người môi giới này tháng này còn chưa chốt được giao dịch nào.
"Chúc mừng cô Khương, ông ấy nói chấp nhận mức giá của cô, lát nữa chúng ta về công ty làm thủ tục nhé."
**
Chờ Khương Nghiêm từ công ty môi giới đi ra, đã quá giờ cơm trưa. Cô tìm một nhà hàng gần đó ăn một bữa đơn giản, thì nhận được điện thoại từ Hạ Y Ninh.
"Thời gian chụp ảnh tạm thời bị thay đổi, ba giờ chiều nay, em có rảnh không?"
Tuy là hỏi, nhưng giọng điệu này dường như không hề nghĩ Khương Nghiêm sẽ không rảnh. Vừa mới hoàn thành chuyện lớn mua nhà, tâm trạng Khương Nghiêm không tệ, thoải mái đồng ý: "Em có thời gian, địa điểm không thay đổi đúng không?"
"Phải, vẫn là địa chỉ cũ, thời gian đổi sang ba giờ chiều."
"Đến lúc đó gặp."
Hạ Y Ninh và Khương Nghiêm xác nhận xong thời gian rồi cúp điện thoại, Diệp Thần Thần ở bên nhìn có chút sững sờ.
"Chị, chị và Khương Nghiêm thật sự đang yêu nhau sao?"
"Tại sao lại hỏi như vậy?"
"Hai người gọi điện thoại quá ngắn gọn, như là thư ký thông báo cuộc họp vậy." Diệp Thần Thần nói xong phát hiện có gì đó không đúng lắm, tự mình sửa lời: "Không đúng, phải là lãnh đạo tạm thời sửa lại thời gian, thông báo cho cấp dưới."
Hạ Y Ninh cầm dao nĩa dừng lại một chút, cũng cảm thấy Diệp Thần Thần nói có lý. Sự giao tiếp giữa nàng và Khương Nghiêm, quả thật có chút ít ỏi.
"Cô ấy đang ở bên ngoài, không tiện nói quá nhiều."
Thật ra trong lòng Diệp Thần Thần không muốn tỷ tỷ và Khương Nghiêm dính dáng đến nhau, dù sao cô nàng vẫn cảm thấy Khương Nghiêm không xứng với tỷ tỷ của mình.
Hôm nay chụp ảnh, cô nàng kiên quyết muốn làm cái đuôi đi theo, nói là đi để đóng góp ý kiến tham khảo, thật ra chính là muốn mượn cơ hội làm Khương Nghiêm sợ một chút.
Khương Nghiêm đi vòng qua để mua bánh tart trứng, cách chỗ chụp ảnh hơi xa, lái xe cũng không thuận đường, nhưng nghĩ đến ba cô dặn phải đối xử tốt với Hạ Y Ninh một chút, nên vẫn đi.
Cô vừa mới dừng xe xong, thì nhìn thấy xe của Hạ Y Ninh cũng lái tới đây, sau khi xuống xe cô đứng ở lối ra chờ hai người kia.
"Thần Thần cũng tới?" Trong ấn tượng của Khương Nghiêm, cô em họ này không quá thân thiện với nguyên chủ.
Diệp Thần Thần kéo tay Hạ Y Ninh, trả lời Khương Nghiêm một cách hờ hững: "Ừ, tôi đến xem có thể giúp gì không."
Trong nguyên tác, sau khi kết hôn, nguyên chủ trước sau không cách nào làm lay động trái tim giai nhân, trong đó cô em họ này cũng góp sức không ít, đoán chừng ở sau lưng đã nói xấu cô không ít.
Giúp? Không gây trở ngại đã tốt lắm rồi.
Khương Nghiêm vẫn khẽ cười, nhìn về phía Hạ Y Ninh: "Cũng sắp tới giờ rồi, chúng ta vào thôi."
Hôm nay là tới chụp ảnh tuyên truyền, là tiêu điểm của hôn lễ được chú ý gần đây, hai người cần chụp một ít ảnh chính thức gửi cho các kênh truyền thông lớn.
Diệp Thần Thần từ lúc vừa thấy mặt đã nhìn chằm chằm vào món đồ trong tay Khương Nghiêm, mãi cho đến khi vào trong studio, cô nàng mới không nhịn được hỏi: "Đây là bánh tart trứng nhà Lily sao?"
Khương Nghiêm thấy cô nàng đã nhận ra, cười nói: "Đúng vậy, vừa rồi lúc tới nghĩ có thể dùng làm trà chiều, nên tiện tay mua."
Cô đặt hộp bánh tart trứng lên bàn, ra hiệu cho Hạ Y Ninh và Diệp Thần Thần mở ra ăn, sau đó đưa hộp còn lại cho nhiếp ảnh gia và nhân viên công tác khác.
Diệp Thần Thần ở nước ngoài muốn những thứ này cũng không được, rõ ràng ở nước ngoài những thứ này cũng rất nhiều, nhưng cũng không ngon bằng nhà Lily.
"Chị họ, đây là hộp từ cửa hàng của nhà Lily, Khương Nghiêm đi xa như vậy mua, còn rất có lòng."
Không chỉ có Diệp Thần Thần thích ăn, Hạ Y Ninh cũng thích ăn, nhưng nàng càng kén chọn hơn, chỉ thích ăn của cửa hàng kia.
Khương Nghiêm hiểu rõ sở thích của nàng cũng không có gì lạ, nhưng hôm nay cô lại không giống như thường ngày dâng đồ lên rồi trông mong đứng bên cạnh nhìn chằm chằm, giống như đang ngóng chờ một lời khen ngợi. Hạ Y Ninh liếc mắt nhìn bóng lưng của cô, thấy cô đang nói chuyện với nhiếp ảnh gia, bên cạnh còn có mấy nhân viên công tác đứng.
Tuy rằng cảm thấy có chút kỳ lạ, nhưng Hạ Y Ninh đối với biểu hiện hôm nay của Khương Nghiêm cảm thấy rất dễ thích nghi, không có cảm giác ngột ngạt và áp lực bị theo đuổi không ngừng như trước kia. Bánh tart trứng kết hợp với một ly hồng trà, quả thật làm cho người ta trong nháy mắt lấy lại năng lượng.
Nhân viên công tác lần lượt vào vị trí, các cô thay quần áo xong, sánh vai đứng theo chỉ thị của nhiếp ảnh gia.
"Tốt lắm, cứ như vậy nha, duy trì mỉm cười."
Sau một lúc, nhiếp ảnh gia yêu cầu hai người thay đổi tư thế: "Lần này hãy thân mật hơn một chút, tốt nhất là kiểu ôm nửa vòng kiểu vậy".
Khương Nghiêm và Hạ Y Ninh đều cảm thấy có chút xấu hổ, cảm thấy cơ thể Hạ Y Ninh hơi cứng nhắc, Khương Nghiêm đành phải chủ động tới gần một chút.
"Xin lỗi, chúng ta cố gắng một lần là xong nhé."
Hạ Y Ninh vẫn là lần đầu tiên thấy cô quân tử như vậy, còn chưa đụng cô đã nói xin lỗi trước. Tuy bán tín bán nghi, nhưng nàng quả thật dựa theo đề nghị của cô mà cố gắng phối hợp hết sức, dù sao chụp thêm vài lần nữa thì càng khó chịu.
Chính diện, mười ngón tay hai người đan vào nhau, bả vai dán sát vào nhau, bởi vì Khương Nghiêm cao hơn một chút, nhiếp ảnh gia khiến Hạ Y Ninh hơi nghiêng người làm tư thế dựa vào. Tay Khương Nghiêm ở phía sau lưng vẫn giữ nguyên vị trí, hoàn toàn không chạm vào eo Hạ Y Ninh.
Diệp Thần Thần từ khi nhiếp ảnh gia đưa ra yêu cầu về tư thế thân mật, liền từ một bên vòng ra sau lưng hai người. Vốn là vì canh chừng Khương Nghiêm không cho cô ta nhân cơ hội chiếm tiện nghi, ai ngờ lại thấy Khương Nghiêm tự giác đến vậy.
Nhưng cô nàng lại cảm thấy có chút kỳ lạ, rõ ràng sắp kết hôn, vì sao phải như vậy? Diệp Thần Thần rơi vào trạng thái mâu thuẫn nội tâm, một mặt thì vui vẻ vì tỷ tỷ không rơi vào nanh vuốt của Khương Nghiêm, mặt khác lại đột nhiên lo lắng sau khi kết hôn hai người lạnh lùng xa cách, tình cảm không tốt sẽ ảnh hưởng đến cuộc sống.
Sau đó hai người lại dựa theo yêu cầu thay đổi hai bộ quần áo, từng người tự chụp mấy tấm ảnh với tư thế khác nhau, nhiệm vụ hôm nay coi như đã chính thức hoàn thành. Khương Nghiêm thấy sắp đến giờ ăn tối, liền đề nghị: "Cùng ăn cơm đi, dù sao trên đường về cũng kẹt xe."
Hạ Y Ninh đồng ý, Diệp Thần Thần tự nhiên sẽ không làm trái ý. Khương Nghiêm chọn một nhà hàng có không gian khá tốt ở gần đây, phần lớn gọi món dựa theo khẩu vị của Hạ Y Ninh, ba người ăn cũng khá vui vẻ.
Từ nhà hàng đi ra, cũng không biết là bị theo dõi từ bên ngoài studio hay là ngẫu nhiên gặp được, ngày hôm sau ảnh chụp hẹn hò của hai người đã bị lộ ra. Về mặt cử chỉ thì không thể bắt bẻ được, càng giống như là để làm nền tạo thế cho hôn lễ của hai người, để cho đám cưới có vẻ đột ngột này có một lời giải thích hợp lý.
Khương lão gia sau khi nhìn thấy cũng hiếm khi khen ngợi Khương Nghiêm trước mặt mọi người: "Tiểu Nghiêm hiện tại hiểu chuyện, không chỉ biết nên làm cái gì, còn biết làm thế nào cho tốt, tốt lắm tốt lắm."
Lúc lão gia nói lời này, còn gật đầu với Khương Triều Hãn, tỏ ý Khương Triều Hãn dạy dỗ rất tốt.
Khương Nghiêm ngoan ngoãn cảm ơn lời khen của ông nội, sau khi lên lầu thì nhận được tin nhắn từ người môi giới, hẹn thời gian để cô chính thức làm thủ tục sang tên.