Sau Khi Bị Bắt Ở Rể Tôi Lên Như Diều Gặp Gió thuộc thể loại Linh Dị, chương 77 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Tối nay Khương Nghiêm và Giản Quân thảo luận nhiều về kế hoạch phát triển diễn đàn trong tương lai, tiện thể chia sẻ quan điểm của cô đối với mấy họa sĩ nổi tiếng khác trên diễn đàn, mải nói chuyện mà quên mất thời gian.
Cũng may lưu lượng xe cộ trên đường đã không còn nhiều lắm, cô lái xe về nhà thuận lợi, sau khi vào nhà phát hiện trong phòng khách chỉ còn lại chiếc đèn ngủ. Không biết có phải vì đã quen hay không, nhưng khi về nhà mà không thấy Hạ Y Ninh ở phòng khách, cô luôn cảm thấy thiếu vắng điều gì đó.
Khương Nghiêm cởi áo khoác thay dép lê, bước chân nhẹ nhàng, cố gắng giảm thiểu sự ảnh hưởng của việc cô về muộn. Nhưng dù vậy, cô mới đi được vài bước đã nghe thấy tiếng mở cửa. Rất nhanh, Hạ Y Ninh xuất hiện ở khúc quanh cầu thang, mặc quần áo ở nhà, xõa tóc dài. Xem ra nàng đã kết thúc công việc, cho thấy nàng đang chuẩn bị đi ngủ.
Khương Nghiêm cười với nàng: "Chị còn chưa ngủ à?"
Hạ Y Ninh vốn định nói là đang chờ cô về, nhưng rồi lại nhanh chóng bổ sung thêm một câu: "Buổi tối Ích San gọi điện thoại cho tôi, nói tìm em có việc."
Khương Nghiêm chậm rãi đi về phía Hạ Y Ninh, suy tư: "Giám đốc Tần đột nhiên tìm em, có chuyện gì gấp sao?"
"Cô ấy nói lúc trước có yêu cầu vật tư làm việc, nhưng bộ phận của em vẫn chưa phản hồi, cho nên tới hỏi một chút."
Khương Nghiêm hồi tưởng lại, không có nhiều ấn tượng lắm: "Có thể là lúc bàn giao đã bỏ sót, ngày mai em đến công ty kiểm tra cụ thể."
Lúc này, cô đã đi tới bên cạnh Hạ Y Ninh. Dừng lại một lát, Khương Nghiêm hỏi nàng: "Giám đốc Tần còn nói gì nữa không?"
"Không có, sau khi cô ấy hỏi xong thì cảm thấy hơi xấu hổ, cho nên rất nhanh đã cúp điện thoại." Giọng điệu vội vàng của Tần Ích San khi cúp máy khiến Hạ Y Ninh lúc đó cảm thấy khó hiểu. Bây giờ nghĩ lại, có lẽ cô ấy cảm thấy không cần thiết phải làm phiền buổi tối của người khác vì chuyện này.
Khương Nghiêm thấy không có chuyện gì khác, chuẩn bị trở về phòng. Khi cô chuẩn bị đi qua, nghe Hạ Y Ninh gọi: "Đêm nay em... lại đi gặp mặt người bạn lần trước sao?"
Khương Nghiêm suy nghĩ một chút: "Ừ, gần đây cô ấy mới thu mua một công ty, cho nên thảo luận chút chuyện kinh doanh nên mới về muộn."
Hạ Y Ninh đặt tay lên tay vịn cầu thang gỗ lim, đầu ngón tay gõ nhẹ vài lần, cuối cùng không hỏi thêm chi tiết về người bạn kia.
Sau khi trở về phòng, Khương Nghiêm cũng không còn thoải mái như lúc nãy. Trên đường trở về cô đã suy nghĩ xem có nên nói cho Hạ Y Ninh biết mình chính là Thái Công Câu Tranh hay không. Nhưng sau khi nói ra, câu chuyện về Công Chúa Mèo cũng cần phải được giải thích. Cho dù những điều này đều dễ dàng giải thích, vậy chuyện cô và Giản Quân hợp tác kinh doanh diễn đàn có nên nói hay không? Trong thỏa thuận lúc trước Hạ Y Ninh cũng không hạn chế Khương Nghiêm có tài sản riêng, tài sản của hai người cũng vẫn được phân chia rõ ràng. Nhưng Giản Quân là người của AG, quan hệ giữa AG và Hạ thị không đơn giản, nếu giải thích không khéo, khó tránh khỏi sẽ khiến người khác suy nghĩ lung tung. Hạ Y Ninh đã từng nhấn mạnh, không mong Khương Nghiêm tham dự quá nhiều vào việc kinh doanh của Hạ thị, nhậm chức thì được, nhưng những vấn đề trọng yếu cũng đừng quá can thiệp, nghĩ đến cũng là vì tạo tiền đề cho việc dễ dàng hợp tan sau này khi thỏa thuận kết thúc. Nghĩ đến đây, Khương Nghiêm cũng cảm thấy có chút mâu thuẫn.
Ngày hôm sau đi làm, Khương Nghiêm hỏi Khúc Lan mới biết Tần Ích San đã yêu cầu một bộ bàn ghế đặt riêng từ rất lâu trước đây.
Khúc Lan nhớ lại nói: "Nhưng lúc đó vì nhà máy nói là trong thời gian ngắn không thể sản xuất, sau đó giám đốc Tần liền nói 'Thôi vậy'."
Khương Nghiêm nhìn tài liệu yêu cầu đã bị lãng quên trong hệ thống, im lặng không nói.
Khúc Lan vẻ mặt khổ sở: "Lúc ấy mọi người đều bận rộn chúc mừng Hạ tổng thăng chức, nếu giám đốc Tần nói thôi vậy, thì chúng tôi cũng quên nhắc cô ấy hủy đơn yêu cầu trong hệ thống."
"Đơn này đã quá một năm rồi, lúc trước các cô tổng kết hàng năm không thấy sao?"
"Hệ thống không có thông báo, chúng tôi bình thường sẽ không kiểm tra lại những hồ sơ đã lâu như vậy..."
Khương Nghiêm lại càng không nói gì, công ty lớn như vậy, ngay cả hệ thống nội bộ có thiếu sót như vậy cũng không có ai báo cáo. Những đơn yêu cầu đã quá hạn và không thể giải quyết như thế này, bất kể người yêu cầu có thúc giục hay không, bản thân hệ thống cũng nên có thông báo.
"Vấn đề hệ thống này các cô kiểm tra kỹ lại một lần, tổng hợp tất cả vấn đề và báo cáo lại cho tôi."
Khúc Lan biết Khương Nghiêm sắp sửa chấn chỉnh lại, lại tốt bụng nhắc nhở cô: "Chủ nhiệm Khương, hệ thống này do tổng giám đốc IT lúc mới tới chủ trì phát triển."
"Thì sao?"
"Cho nên nếu cô chính thức báo cáo lỗi, chẳng phải là rất không nể mặt sao? Huống hồ lại sắp đến cuối năm, như vậy sẽ ảnh hưởng đến đánh giá cuối năm của bộ phận IT."
Khương Nghiêm suy nghĩ cân nhắc một chút: "Các cô đi sắp xếp lại vấn đề trước, cách báo cáo thế nào tôi sẽ cân nhắc sau."
Cô ngược lại đối với vị tổng giám đốc kia không có tình cảm cá nhân gì, giải quyết công việc chung cũng sẽ không có ai nói cô làm sai. Nhưng Hạ Y Ninh vừa lên làm phó tổng bộ phận quảng bá, vẫn nên cố gắng tránh gây thù chuốc oán cho nàng thì hơn.
Nhưng việc này văn phòng không nói ra, nhưng cũng phải để người yêu cầu không có ý kiến gì mới được. Khương Nghiêm suy nghĩ một hồi, gọi điện thoại cho Tần Ích San.
Nghe cô nói xong tình huống đại khái, chính Tần Ích San cũng thừa nhận lúc ấy quả thật đã từng nói thôi vậy: "Chỉ là gần đây xương sống thắt lưng của tôi không được khỏe, đầu óc có chút mơ màng đột nhiên nhớ tới lúc trước đã yêu cầu món đồ này. Tối hôm qua cũng chỉ là muốn thử xem vận may thế nào thôi, cô vừa nhắc tôi mới nhớ ra, vậy thì thôi vậy."
"Vậy phiền giám đốc Tần hủy bỏ một chút nhé, lý do là người yêu cầu chủ động hủy bỏ."
Tần Ích San không làm khó cô, vừa gọi điện thoại vừa hoàn thành thao tác trong hệ thống.
"Tối hôm qua tôi có uống chút rượu ở sơn trang Hỗ Đình, đầu óc có chút mơ màng đột nhiên nhớ tới chuyện đã lâu như vậy, còn phải phiền Chủ nhiệm Khương hôm nay đặc biệt tra cứu hồ sơ để xử lý cho tôi."
Vừa nghe sơn trang Hỗ Đình, sắc mặt Khương Nghiêm lập tức thay đổi.
Tần Ích San đặc biệt dừng một chút, như thể đang chờ phản ứng của Khương Nghiêm, nhưng không ngờ đối phương lại không có phản ứng gì đặc biệt, ngược lại chỉ bình thản nói một câu: "Giám đốc Tần vẫn là nên uống ít rượu thì tốt hơn, dù sao cũng hại thân."
Nói xong chuyện hệ thống, Khương Nghiêm chuẩn bị cúp điện thoại, Tần Ích San đột nhiên đề nghị: "Chủ nhiệm Khương có rảnh không? Chúng ta nói chuyện một chút."
"Hả? Cô muốn nói chuyện gì?"
"Chúng ta lên sân thượng đi, trong điện thoại không nói rõ được."
Khương Nghiêm và Tần Ích San đi đến nơi Hạ Thần Vĩnh đã đến lần trước, hôm nay không gặp ai ở tầng cao nhất, khi đi ngang qua các phòng họp đều thấy trống không.
"Giám đốc Tần muốn nói gì với tôi?"
Tần Ích San vẫn giữ vẻ mặt nghiêm túc, thỉnh thoảng nhíu mày, như thể đang do dự không biết có nên nói ra điều gì đó hay không. Nhưng thấy Khương Nghiêm thái độ thoải mái này cô ấy lại có chút phẫn nộ, liền hỏi: "Ngày hôm qua tôi ở sơn trang Hỗ Đình nhìn thấy một người rất giống cô, không biết..."
"Có lẽ là tôi, hôm qua tôi đã tới đó."
Tần Ích San không nghĩ tới Khương Nghiêm lại thẳng thắn thừa nhận như vậy, tất cả những lời thăm dò mà cô ấy đã dự định đều đành phải giữ lại.
"Tôi hẹn bạn ở đó nói chuyện, không ngờ lại trùng hợp như vậy, giám đốc Tần cũng đến đó."
Thái độ chủ động và bình thản của Khương Nghiêm lại khiến Tần Ích San mất đi quyền chủ động, cô ấy do dự đánh giá cô, thấy cô vẫn giữ vẻ bình tĩnh tự nhiên.
"Nhưng sau đó hình như tôi còn nhìn thấy Đại diện Giản, người bạn kia của cô sẽ không phải là cô ấy chứ?"
Khương Nghiêm hờ hững nhún vai: "Tôi và bạn bè gặp gỡ riêng tư, hoàn toàn không liên quan đến công ty, cho nên cũng không cần phải nói cho cô biết bạn tôi là ai. Về phần cô gặp Đại diện Giản, đó hẳn là trùng hợp."
Sơn trang Hỗ Đình tuy rằng riêng tư, nhưng vốn là một nơi tuyệt vời để đàm phán thương vụ. Sau khi Giản Quân đi tới Hải Thành thỉnh thoảng thăm viếng các nhân vật lớn trong giới, xuất hiện ở đó cũng rất bình thường. Huống hồ Tần Ích San quả thật không có nhìn thấy hai người ở cùng nhau, dù có suy đoán qua hình dáng, cũng chỉ là suy đoán.
Cô ấy và Khương Nghiêm nhìn nhau vài giây, thấy đối phương cũng không hề có sơ hở hay vẻ chột dạ, đành phải nói sang chuyện khác, nói một cách lấp lửng: "Chủ nhiệm Khương đã kết hôn, đối với trách nhiệm gia đình còn có tình cảm dành cho vợ cũng nên coi trọng hơn trước kia mới phải. Gặp mặt bạn bè đương nhiên không thành vấn đề, nhưng cũng đừng quên ai mới là người quan trọng nhất trong cuộc sống của cô."
Khương Nghiêm bất giác thấy buồn cười, mím môi, nhìn Tần Ích San vẻ mặt chính trực, như thể cô đã làm chuyện gì đó không thể để người khác phán xét.
"Cảm ơn giám đốc Tần đã quan tâm đến tình trạng hôn nhân của tôi như vậy. Nhưng nếu cô nhớ rõ vợ tôi là ai, cũng biết chúng tôi đã kết hôn, có một số chuyện không nên nhớ đến nữa."
Tần Ích San cứng đờ người, cãi lại: "Tôi không hiểu cô đang nói gì. Tôi chỉ là bạn của Y Ninh, hy vọng cô ấy có thể sống tốt."
Khương Nghiêm nhìn thấu sự giả tạo trong nụ cười của cô ấy, nói thẳng: "Giám đốc Tần hơi quá nhiệt tình với bạn bè, tôi và bạn tôi ở chung không phải như vậy."
Tần Ích San thấy cô nói vậy, biết chắc cô đã thấy được chuyện ở văn phòng lần trước. Chuyện kia lúc ấy không đề cập tới, bây giờ lại lật lại nói thì có chút giấu đầu lòi đuôi.
"Tôi với Y Ninh quen biết mười mấy năm, tôi đương nhiên coi trọng và trân quý cô ấy. Tóm lại ai không tốt với cô ấy, bất kể là quan hệ gì, tôi đều sẽ không chấp nhận."
"Cô ấy là vợ tôi, tôi sẽ chăm sóc tốt cho cô ấy. Về phần có sống tốt hay không, vẫn là để cô ấy tự mình phán đoán, chứ không phải để bạn bè làm thay."
Đi xuống khỏi sân thượng, sắc mặt hai người đều không tốt. Ở trong thang máy càng trầm mặc cho đến khi chia tay, nhưng ý cảnh cáo lẫn nhau đã vô cùng rõ ràng.
Khương Nghiêm nghĩ, có lẽ thật sự phải tìm một cơ hội nói với Hạ Y Ninh về quan hệ giữa cô và Giản Quân, lỡ như bị Tần Ích San đi trước một bước, việc giải thích sẽ càng thêm phiền phức.
Về kỳ nghỉ Tết Nguyên Đán, Hạ Y Ninh hỏi Khương Nghiêm có sắp xếp gì khác không, sau khi biết cô rảnh rỗi, liền đề nghị cùng ba mẹ đi du lịch châu Âu. Còn về việc bổ sung tuần trăng mật, nàng cũng không hề đề cập.
Khương Nghiêm vốn định ở lại Hải Thành cùng mẹ Khương, Từ Chỉ Huệ lại nói muốn đi sưu tầm dân ca nên không có ở nhà, bảo cô hãy tranh thủ thời gian rảnh rỗi để cùng Hạ Y Ninh bồi đắp tình cảm. Hôm nay hai người ngồi ở phòng khách xem TV, tán gẫu về châu Âu, Hạ Y Ninh ước tính thời gian: "Tôi đoán chỉ nghỉ bảy ngày có thể không đủ. Hay là chúng ta xin nghỉ thêm vài ngày, để không quá gấp gáp."
Khương Nghiêm suy nghĩ một chút, dựa trên quan niệm không nên lãng phí, nghiêm túc nhắc nhở: "Kỳ nghỉ kết hôn của chúng ta vẫn chưa dùng, có thể xin phép dùng kỳ nghỉ đó trước."
Dùng kỳ nghỉ kết hôn đi du lịch, mang ý nghĩa tuần trăng mật càng rõ ràng. Hạ Y Ninh không khỏi suy nghĩ một lát, không từ chối.
Chờ ngày hôm sau hai người đệ trình đơn xin nghỉ kết hôn, nhóm chuyên hóng chuyện của công ty lại bùng nổ. Lý Tiểu Nguyên và Khúc Lan đương nhiên xông lên tuyến đầu 'đẩy thuyền', bình luận rôm rả trong các nhóm chat.
Người hóng hớt A: "Lúc trước trì hoãn tuần trăng mật đã cảm thấy kỳ quặc, bây giờ xem ra quả nhiên là muốn dùng vào việc quan trọng."
Người hóng hớt B: "Sao lại nói vậy?"
Người hóng hớt A: "Mọi người không cảm thấy lần này cả nhà cùng đi châu Âu vô cùng long trọng sao? Tôi nghe nói châu Âu nghiên cứu về sinh sản rất tiên tiến và hoàn hảo."
Người hóng hớt B&C&D: "Ý cô là họ muốn...?"
Khúc Lan nhìn những suy đoán càng lúc càng xa, quả thực không có gì để nói.
Chân Tướng Quân số 1: "Trong đầu các người ngoại trừ chuyện sinh con ra, các người không còn chuyện gì đứng đắn để nghĩ sao? Không thể là hiếu kính cha mẹ, cả nhà hòa thuận sao? Hơn nữa Hạ tổng vừa thăng chức, sao có thể sinh con nhanh như vậy chứ."
Khương Nghiêm cùng Hạ Y Ninh đi du lịch Tết Nguyên Đán, đối với nhà họ Hạ mà nói là chuyện rất bình thường. Nhưng vợ chồng Hạ Lang Ngôn cũng đi cùng, hiển nhiên không bình thường. Hai anh em Hạ Thần Vĩnh và Hạ Thần Húc lần lượt đi tìm hiểu một phen, nhận được hồi đáp đều giống nhau, nhưng bọn họ lại càng không tin.
"Anh, anh nói chú hai nhiều năm như vậy cũng không ăn Tết Nguyên Đán xa nhà, năm nay là chuyện gì đang xảy ra vậy?"
Hạ Thần Vĩnh vuốt ngược mái tóc, nhìn Hạ Thần Húc đầy ẩn ý: "Nếu dễ dàng để chúng ta biết được như vậy, thì làm sao còn có thể cảm thấy bất thường."
"Chậc chậc, chuyện bất thường xảy ra tất có điều kỳ lạ. Lúc trước Ninh Ninh đột nhiên thăng chức thật khiến người ta bất ngờ, lần này chú hai tự mình đi châu Âu, sẽ không phải là đi gặp mặt người của AG sớm chứ?"
AG là khách hàng lớn bậc nhất, cũng mang ý nghĩa quyết định đối với việc Hạ thị có thể thuận lợi triển khai nghiệp vụ mới trong tương lai hay không. Nhưng liên lạc với AG từ trước đến nay đều do Hạ Thần Vĩnh phụ trách, Hạ Lang Ngôn chỉ kiểm soát tổng thể các hoạt động. Có lẽ là lần trước chuyện Hạ Y Ninh thăng chức nhắc nhở anh, lòng cảnh giác của Hạ Thần Vĩnh lại tăng lên một bậc. Anh chủ động lái sang chuyện khác: "Vậy còn em, Tết Nguyên Đán năm nay định đón thế nào? Cùng cô ấy quay chương trình hay đón cô ấy về nhà?"
Mẹ Hạ muốn đi xa nhà, đương nhiên đã sắp xếp ổn thỏa cho Nhan Tư. Lúc quay chương trình, Nhan Tư sẽ ở lại đoàn phim, sau khi quay xong sẽ để em gái ruột đến chăm sóc.
Hạ Thần Húc khinh thường nói: "Em cùng cô ấy? Lần này nếu cô ấy không chủ động xin lỗi, đừng hòng mong em cho cô ấy vào nhà."