Sau Khi Bị Bắt Ở Rể Tôi Lên Như Diều Gặp Gió
Chương 8: Cảm thấy có gì đó khác lạ
Sau Khi Bị Bắt Ở Rể Tôi Lên Như Diều Gặp Gió thuộc thể loại Linh Dị, chương 8 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
May mà Lưu Tâm Nghi không nán lại cửa hàng quá lâu, bạn bè bên ngoài đã giục cô ấy đi ăn cơm. Khương Nghiêm với vẻ mặt cau có tiễn cô ấy, sau đó lại đi dạo một vòng khu thư phòng. Đến lúc cô chuẩn bị lái xe về nhà, Hạ Y Ninh đột nhiên gọi điện thoại đến.
"Khương Nghiêm, là tôi đây."
"Em biết."
"Em đang đi dạo ở Hạ Mậu à?"
Khương Nghiêm hơi bất ngờ, nhưng không giấu giếm: "Sao chị biết vậy?"
"Vừa rồi tôi thấy Lưu Tâm Nghi đăng lên dòng thời gian, nói tình cờ gặp em đi dạo cửa hàng, còn gắn kèm vị trí nữa."
Đúng là một lũ lắm chuyện, Khương Nghiêm chỉ có thể tự an ủi mình rằng ít nhất Lưu Tâm Nghi còn biết lựa lời, không như Lê Tử Phong.
Nhưng sao Hạ Y Ninh lại có tâm trạng quan tâm cô đi dạo cửa hàng nào chứ? Rõ ràng đây không phải mục đích thật sự của cuộc gọi này, Khương Nghiêm hỏi thẳng nàng: "Chị cần em làm gì sao?"
Đầu dây bên kia im lặng một lát, giọng Hạ Y Ninh mang theo sự do dự được che giấu rất kỹ: "Em có thể đến khách sạn Bích Vân không? Tôi đang ở đây, mấy chú mấy bác nói muốn gặp em."
"Bây giờ ư?"
Hạ Y Ninh gọi đến rất đột ngột, trước đó cũng không hề báo trước. Khương Nghiêm hoàn toàn có thể đoán được là có chuyện. Nhưng Hạ Y Ninh đã chủ động mở lời bảo cô đến, vậy chắc chắn là không thể từ chối nên mới phải tìm cô rồi.
"Chị chờ một chút, bây giờ em sẽ lái xe đến ngay."
Hai mươi phút sau, Khương Nghiêm ở cửa khách sạn Bích Vân đã thấy Hạ Y Ninh ra đón cô.
Ban đầu còn chưa nhận ra, đến khi lại gần mới phát hiện gò má nàng ửng đỏ, xem ra đã uống không ít.
"Không say đấy chứ?"
Hạ Y Ninh đứng hóng gió đêm ở cửa một lát, đã tỉnh táo hơn rất nhiều.
"Không say, vừa rồi uống hơi nhanh thôi, cũng không nhiều lắm."
Khương Nghiêm thấy nàng nói năng rõ ràng, ánh mắt cũng không có gì bất thường, lúc này mới yên tâm. Hạ Y Ninh dẫn cô vào trong, vừa đi vừa giải thích: "Hôm nay mấy vị này đều là đối tác làm ăn lâu năm, có quan hệ rất thân thiết với ba tôi. Đêm nay Hạ thị phụ trách tiếp đãi, không ngờ họ lại đột nhiên nhắc đến việc muốn gặp em."
Hạ Y Ninh hơi áy náy nhìn cô, ra vẻ nàng đã thử từ chối, nhưng không có tác dụng.
Khương Nghiêm tỏ vẻ đã hiểu, không những không trách móc mà ngược lại còn an ủi: "Hôn lễ càng ngày càng gần, người muốn gặp em chắc chắn sẽ càng nhiều. Mọi người cũng đều là quan tâm chị thôi, điều này rất bình thường."
Hạ Y Ninh mỉm cười với cô, tỏ vẻ hài lòng với phản ứng của cô.
Đi theo Hạ Y Ninh vào phòng, bên trong đã ngồi kín một bàn người. Ngoài mấy người lớn tuổi kia, còn có vài người trạc tuổi Hạ Y Ninh.
Hai anh họ của Hạ Y Ninh cũng đều có mặt ở đây, họ nhìn thấy Khương Nghiêm đến thì gật đầu chào cô.
"Đây là con gái út nhà họ Khương sao? Mau đến đây cho chúng ta xem nào."
Hạ Y Ninh nửa thật nửa đùa ngăn lại: "Chú Hà, chú đừng mượn men rượu dọa Khương Nghiêm sợ, nếu không sau này con gọi cô ấy đến đây sẽ rất khó khăn đấy."
"Con bé này, còn chưa kết hôn đã bắt đầu bảo vệ rồi. Từ nhỏ chú đã thương con, con còn sợ chú làm gì con bé à."
Khương Nghiêm có chút căng thẳng, có điều trên mặt cũng xem như bình tĩnh. Hạ Y Ninh không thật sự để cô đi qua, mà liền đặt thêm một chiếc ghế bên cạnh nàng.
Mấy chú mấy bác kia cách bàn rượu đánh giá Khương Nghiêm, nghe giọng nói thì hẳn là cũng rất quen thuộc với ba Khương.
"Lão Lý, lần tới ông gặp Khương Triều Hãn phải nói rõ ràng, có một cô con gái xinh như vậy mà giấu làm gì."
"Lão Hà, ông uống nhiều là hay cằn nhằn, đừng dọa Tiểu Khương."
Mấy vị này đều là những nhân vật lớn có tiếng tăm trong giới kinh doanh, trước đây quan hệ với Khương Triều Hãn không tệ. Nhưng mấy năm gần đây nhà họ Khương tích cực xoay chuyển vốn, dần dần xa lánh họ, chuyển sang đầu tư vào lĩnh vực khác.
Lão Lý nói xong, quay sang hỏi với vẻ hiền lành: "Tiểu Khương, nghe nói con vừa về nước không lâu, bây giờ đang ở nhà hỗ trợ hay là có dự định nào khác?"
Hạ Y Ninh thay cô đáp: "Chú Lý, cô ấy vốn định đến Khương thị, nhưng sau khi bọn con quyết định kết hôn, con đã thuyết phục cô ấy đến đây. Chờ qua hôn lễ, cô ấy sẽ chính thức gia nhập Hạ thị."
Mấy người vừa rồi còn đang ngà ngà say liền trao đổi ánh mắt cho nhau, đáp án đã rõ ràng. Quả nhiên là ở rể, ngay cả việc nhậm chức cũng chọn Hạ thị.
"Đến Hạ thị sẽ có cơ hội phát triển lớn hơn, rất tốt."
Về cơ bản Hạ Y Ninh đã thay Khương Nghiêm chặn phần lớn câu hỏi, gần như chỉ để cô đến lộ mặt. Dù vậy, cô vẫn cảm thấy có chút không được tự nhiên. May mà lúc cô đến bữa tiệc này đã gần kết thúc, chịu đựng thêm hơn nửa tiếng cuối cùng cũng tan cuộc.
Tiễn mấy chú mấy bác đi, Hạ Thần Vĩnh nhìn các cô, hỏi: "Ninh Ninh, con về cùng bọn ta hay để Khương Nghiêm đưa con về?"
"Ba và anh cả cứ về trước đi, con và Khương Nghiêm còn có vài lời muốn nói."
Trước khi đi, Hạ Thần Vĩnh dặn dò Khương Nghiêm: "Đưa Ninh Ninh về sớm một chút, chú ý an toàn nhé."
Chờ bọn họ rời đi hết, Hạ Y Ninh mới hơi nhíu mày. Giữa hai lông mày nàng hiện lên vẻ mệt mỏi thoang thoảng, trên người là mùi rượu trộn lẫn mùi nước hoa, kỳ lạ đến mức khiến người ta mê mẩn.
"Không muốn về nhà à?"
Hạ Y Ninh thu hồi tầm mắt nhìn xa xăm: "Không phải."
Khương Nghiêm nhìn hai chiếc xe vừa rời đi không lâu, đoán: "Không muốn về nhà cùng họ à?"
Lúc này Hạ Y Ninh mới quay đầu nhìn cô, trong mắt ánh lên những cảm xúc khó hiểu. Khương Nghiêm thăm dò một cách hời hợt, hời hợt đến mức không thèm để ý rốt cuộc câu trả lời của nàng là gì.
Một lát sau Hạ Y Ninh cũng không đưa ra đáp án khẳng định hay phủ định, có lẽ nàng không muốn nói thẳng ra cho Khương Nghiêm. Nhưng tình huống đêm nay khiến nàng ý thức được một điều, Khương Nghiêm về sau sẽ càng ngày càng thường xuyên xuất hiện trong cuộc sống của mình.
Tựa như đêm nay vậy, không hề chuẩn bị nhưng cũng không có cách nào khác, chỉ có thể thử gọi điện thoại bảo cô đến. Hôn nhân hợp đồng có lẽ không đơn giản như trong tưởng tượng, cũng không phải sau một tờ hôn thú liền có thể yên tâm làm cộng sự ở cùng. Cuộc sống của các cô, sẽ thật sự giao thoa, cùng tồn tại, mà trong mắt người ngoài, hai người cũng sẽ trở thành một thể thống nhất.
Nàng bỗng nhiên có chút hoảng loạn, thậm chí trong khoảnh khắc khi say rượu chợt bừng tỉnh: Lúc ấy đưa ra quyết định này, có phải quá mức xúc động, quá mức mạo hiểm hay không?
Nhưng đã đi đến bước này, đã không cho phép nàng quay đầu lại. Khoảnh khắc dao động cũng chỉ là thoáng qua, Hạ Y Ninh hiểu được mục tiêu của mình là gì, nàng có lòng tin chính mình sẽ thành công.
Giọng Khương Nghiêm lại vang lên bên tai, lần này không hề có chút thăm dò nào, chỉ đơn thuần quan tâm đến tình hình của nàng.
"Nếu chị cảm thấy không thoải mái thì về sớm một chút đi, buổi tối gió thổi nhiều cũng không tốt đâu."
Hạ Y Ninh nhìn cô, cảm thấy có chút xa lạ. Nàng nghiêng đầu, nhìn cô nửa cười nửa không, hỏi: "Khương Nghiêm, vì sao tôi cảm thấy gần đây em có hơi khác?"
"Béo hay gầy?"
"Không liên quan đến ngoại hình, tôi cảm thấy tâm tư em có chút khác."
Cũng không biết là căng thẳng hay chột dạ, Khương Nghiêm sửng sốt một chút, cũng may Hạ Y Ninh không nói tiếp.
Cô chỉ cho phép bản thân hoảng hốt một lát, rồi nhanh chóng lấy lại tinh thần, đi giày cao gót bước về phía trước.
"Vậy phiền em đi đường vòng đưa tôi về nhé."
Lúc đi tới bên cạnh xe Khương Nghiêm, nàng đột nhiên dừng lại: "Nhưng tôi muốn ngắm phong cảnh ven đường nhiều hơn."
Khương Nghiêm bĩu môi, ừ một tiếng, rồi mở cửa xe.
Bảo cô đi đường vòng chậm một chút, mà còn có thể nói khéo léo đến vậy.
Sau đó Hạ Y Ninh không tìm cô nữa, Khương Nghiêm cũng có thời gian bận rộn ở căn hộ nhỏ của mình. Nhà thiết kế dựa theo yêu cầu của cô đưa ra bản thiết kế, Khương Nghiêm cảm thấy rất hài lòng, nhưng phải đợi sau khi cô từ New Zealand trở về mới cho phép khởi công.
Lúc ra sân bay, không có gì bất ngờ xảy ra, cô lại gặp được Diệp Thần Thần.
"Chào em họ."
"Hiện tại gọi em họ còn hơi sớm nha, chị cứ gọi tôi là Thần Thần là được rồi."
Khương Nghiêm không tiếp tục đôi co với cô nàng, ngay cả lúc đổi vé lên máy bay, Diệp Thần Thần cũng không ý kiến gì. Cô ngồi một mình gần cửa sổ, trong lòng mừng thầm. May mà Diệp Thần Thần đến, bằng không cùng Hạ Y Ninh ngồi cạnh nhau mười mấy tiếng đồng hồ, thật xấu hổ.
Chuyến bay cất cánh lúc mười một giờ đêm, sau khi lên máy bay ăn bữa tối đơn giản, lại uống chút rượu, đèn cabin rất nhanh đã được điều chỉnh tối đi. Khương Nghiêm rửa mặt xong, đeo bịt mắt nằm xuống chuẩn bị ngủ, Diệp Thần Thần ở bên vẫn luôn quan sát.
Thấy cô đắp chăn xong lại cài dây an toàn, xem ra thật sự muốn ngủ, rất khó hiểu quay đầu nhìn Hạ Y Ninh: "Chị, Khương Nghiêm chị ta có gì đó không bình thường không?"
"Sao vậy?"
"Chị ta thế mà không buồn nôn mà còn nói chúc ngủ ngon với chị, cũng không đợi chị ngủ rồi mới ngủ, chị nói xem chị ta có phải không bình thường không?"
Hạ Y Ninh sắp xếp lại túi rửa mặt, bị Diệp Thần Thần nói như vậy, cũng cảm thấy có chút không ổn. Nhưng những hành vi trước đây của Khương Nghiêm chỉ khiến nàng cảm thấy phiền não, ngược lại hôm nay như vậy càng bình thường hơn.
"Con người ai cũng sẽ thay đổi, chị cảm thấy bây giờ cô ấy như vậy tương đối bình thường."
Diệp Thần Thần cũng tán thành với cách nói này, trước kia cái cách theo đuổi ấy thật làm cho người ta dở khóc dở cười, nhưng bây giờ có phải quá mức lạnh nhạt hay không?
"Em chỉ sợ chị ta cảm thấy ăn chắc được chị, cho nên liền không cần bận tâm nữa. Từ lúc lên máy bay đến giờ, chị ta chẳng nhìn chị mấy lần."
Hạ Y Ninh đối với chuyện này ngược lại không để tâm, có điều Diệp Thần Thần đã nói vậy, dù sao nàng cũng phải tìm một lý do thoái thác qua loa.
"Em ngồi ở giữa, cô ấy muốn nhìn cũng nhìn không thấy, cho nên không thể trách cô ấy."
Thì ra là thế, Diệp Thần Thần nhận ra ẩn ý trong lời nói của chị họ, chủ động đứng dậy tỏ vẻ muốn đổi chỗ ngồi.
"Chúng ta đổi chỗ đi, như vậy sáng mai tỉnh lại, hai người có thể nhìn thấy nhau."
Hạ Y Ninh nhìn chỗ ngồi tạo hình xương cá, bất lực thở dài trước suy nghĩ của người trẻ tuổi, ngày mai nhìn thấy cũng chỉ là lưng ghế nhựa thôi.
Khương Nghiêm có một đêm an ổn, lúc tỉnh lại đã sắp đến giờ phục vụ bữa sáng. Cô tháo bịt mắt xuống, phát hiện Hạ Y Ninh và Diệp Thần Thần đều đã tỉnh.
"Chào buổi sáng."
Hạ Y Ninh gật đầu một cái, Diệp Thần Thần từ bên cạnh thò đầu ra, làm mặt quỷ với cô.
"Chị dậy muộn nhất, thế mà còn nói sớm."
Khương Nghiêm cũng không giận, chờ cô rửa mặt xong, tiếp viên hàng không đưa tới một chén cháo.
"Đừng ăn quá no, lát nữa còn phải quá cảnh đấy."
Nguyên chủ rất thích ăn đồ ăn trên máy bay, có lẽ Hạ Y Ninh đã từng thấy qua, cho nên có ý tốt nhắc nhở cô.
Từ bắc đảo bay nam đảo, sẽ có một đoạn khá xóc nảy, nếu ăn quá no......
Khương Nghiêm ăn xong cháo cũng không gọi thêm gì khác, mãi cho đến khi xuống máy bay rồi lên máy bay, cô vẫn giữ trạng thái im lặng.
Diệp Thần Thần thì thầm nhỏ giọng: "Chị, Khương Nghiêm có phải giận em không? Vì sao chị ta không thích nói chuyện, trước kia chỉ cần có cơ hội là chị ta sẽ cầm điện thoại đọc truyện cười cho chị nghe, tuy rằng những chuyện cười kia cũng chẳng buồn cười chút nào."
"Chị nghĩ cô ấy có thể chỉ buồn ngủ thôi."
Lúc quá cảnh, Khương Nghiêm mua một ly nước bán chạy nhất ở quán cà phê sân bay, uống xong mới miễn cưỡng tỉnh táo được.
Diệp Thần Thần không nhịn được nhìn Khương Nghiêm thêm vài lần: "Lúc chị ta ít nói thật ra cũng khá xinh đẹp, chỉ nhìn mặt thôi cũng xem như xứng với chị."
Lần này về nước gặp lại, Diệp Thần Thần hình như không còn ghét Khương Nghiêm nữa. Thỉnh thoảng còn cảm thấy Khương Nghiêm cũng có một chút ưu điểm, tuy rằng nội tâm vẫn không chấp nhận sự thật cô sắp kết hôn với chị họ hoàn hảo trong lòng mình.