Sự Thay Đổi Trong Tình Cảm

Sau Khi Bị Bắt Ở Rể Tôi Lên Như Diều Gặp Gió thuộc thể loại Linh Dị, chương 85 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Đối với đề nghị này của Khương Nghiêm, Úc Uyển Nhu cũng không quá bất ngờ, nhưng vẫn hiểu lầm ý của cô. Bà cười ôn hòa: "Tiểu Khương, con cũng đừng có áp lực, hôm nay cho con những thứ này, đều là ý của mẹ và ba nó. Cho dù Ninh Ninh biết, mẹ nghĩ cũng sẽ không ngăn cản."
Hiện tại Khương Nghiêm đã hiểu tại sao Hạ Y Ninh lại đi ngược lại mong đợi của ba mẹ nàng, có lẽ là bởi vì hai bên không tìm được tiếng nói chung. Trong lòng cô không khỏi lo lắng, nhưng chuyện của Hạ Y Ninh, cô không thể tự ý tiết lộ.
"Mẹ, ý con là, có lẽ Y Ninh cũng không cần nhiều tài sản như vậy, mà là muốn có được sự công nhận."
"Ninh Ninh từ nhỏ đã rất ưu tú, cho tới bây giờ cũng là niềm tự hào của chúng ta, con bé không thiếu sự công nhận từ gia đình."
"Gia đình công nhận cô ấy không thiếu, vậy về sự nghiệp thì sao?"
Úc Uyển Nhu trầm tư: "Sự nghiệp..."
Khương Nghiêm nhắc nhở: "Cũng giống như chị Nhan Tư, muốn độc lập hơn, muốn có cơ hội để chứng tỏ bản thân."
Úc Uyển Nhu khó hiểu lắc đầu: "Ninh Ninh và Nhan Tư không giống nhau, Nhan Tư có rất nhiều thứ cần phải tự mình tranh thủ và cố gắng, mà con bé muốn phấn đấu vì những thứ này chúng ta rất hiểu. Nhưng Ninh Ninh có thể dễ dàng có được những thứ này, cớ gì phải vất vả đến thế?"
Khương Nghiêm biết khó có thể thay đổi ngay lập tức suy nghĩ của người lớn, nhưng cô không thể thay thế Hạ Y Ninh đưa ra bất cứ quyết định nào, huống chi là vội vàng đồng ý yêu cầu của mẹ Hạ vừa rồi.
Về phần hai căn biệt thự kia, cô chuẩn bị đến lúc đó sẽ trả lại cho Hạ Y Ninh, rồi bảo Hạ Y Ninh trả lại. Như vậy vừa vặn có thể tạo cơ hội để nàng nói chuyện thẳng thắn với ba mẹ.
Úc Uyển Nhu thấy Khương Nghiêm khăng khăng không chịu nhận 300 triệu, cũng không tức giận. Hôm nay gọi cô ra thật ra là muốn cô hiểu rõ hơn về vị trí của mình, và cũng sớm để cô chuẩn bị tâm lý thật tốt.
Về đến nhà, Khương Nghiêm thỉnh thoảng nhìn Hạ Y Ninh, làm nàng cho rằng trên mặt mình có hạt cơm.
"Khương Nghiêm, chiều nay em đi đâu vậy?" Hạ Y Ninh vô thức sờ lên mặt, phát hiện không có gì, nhưng ánh mắt Khương Nghiêm vẫn dán chặt vào mặt nàng.
"Em đi gặp mẹ chị."
"Gặp mẹ tôi?" Hạ Y Ninh suy nghĩ một chút, đại khái đoán được một số nguyên nhân, "Mẹ tôi sẽ không tạo áp lực gì cho em chứ, bảo em phải đối xử với tôi thật tốt, sau này không rời bỏ tôi?"
Khương Nghiêm nhếch môi, nghĩ thầm Hạ Y Ninh vẫn rất hiểu Úc Uyển Nhu.
"Gần đây bà ấy hay nói về những chuyện này, trước đây đã thích, giờ lại càng thích hơn."
"Mẹ chỉ không yên tâm về chị, hy vọng chị có thể nhận được sự chăm sóc tốt nhất."
Hạ Y Ninh chống cằm: "Em đứng về phía bà ấy từ bao giờ?"
Khương Nghiêm thẳng thắn nói: "Em chỉ cảm thấy chị nên nhanh chóng nói chuyện thẳng thắn với ba mẹ." Cô còn nói đại khái những gì Úc Uyển Nhu đã chuẩn bị để đảm bảo tương lai cho Hạ Y Ninh.
Vừa nhắc tới việc này, sắc mặt Hạ Y Ninh liền trở nên nghiêm trọng. Bệnh tình của Hạ Lang Ngôn đè nặng trong lòng nàng, khiến nàng đôi khi cảm thấy ngột ngạt. Vốn là từng bước kế hoạch làm việc cũng bởi vì nàng muốn có kết quả nhanh hơn nên tự tăng thêm áp lực, nhưng nàng hết lần này tới lần khác còn phải giả vờ như không có chuyện gì trước mặt mọi người.
Thấy Hạ Y Ninh cúi đầu không nói, Khương Nghiêm không đành lòng, cũng không muốn làm ngơ. Cô thử hỏi: "Chị... có phải không muốn đối mặt không?"
Khương Nghiêm vào nhà họ Hạ hơn nửa năm cũng đã cảm nhận được nhiều loại áp lực vô hình, cho dù là vợ chồng Hạ Lang Ngôn tương đối dễ gần, có đôi khi cũng cố chấp đến mức đáng sợ. Hạ Y Ninh và họ ở chung hai mươi mấy năm, chắc chắn có tình cảm sâu sắc hơn, và cũng đoán trước được những xung đột có thể xảy ra nếu nói chuyện thẳng thắn.
Cô hỏi xong cũng hơi hối hận, đặc biệt là khi thấy Hạ Y Ninh im lặng rất lâu. Nhưng vợ chồng Hạ Lang Ngôn đẩy nhanh động tác mở đường lui cho con gái, mà Hạ Y Ninh lại liều mạng tiến về phía trước, thậm chí là chạy như điên theo hướng ngược lại.
Khương Nghiêm không thể khoanh tay đứng nhìn, nếu cô không lên tiếng, sợ là cũng buồn rầu vì những khúc mắc trong lòng.
Hạ Y Ninh quả nhiên là im lặng một khoảng thời gian thật dài, chờ nàng mở miệng lần nữa, đã sớm không còn chút thoải mái nào như lúc trước.
"Tôi lảng tránh xung đột một cách bản năng, tôi biết ba mẹ rất thương tôi, rất nhiều lúc chỉ cần tôi đưa ra yêu cầu, họ đều sẽ cố gắng thỏa mãn tôi." Nói tới đây, nàng đột nhiên dừng lại nhìn Khương Nghiêm, "Cho dù là khi tôi đột nhiên nói muốn kết hôn với em, họ cũng chỉ hỏi đi hỏi lại tôi đã suy nghĩ kỹ chưa, chứ không hề ép buộc tôi đổi người hoặc kiên quyết phản đối. Trong gia đình và bối cảnh, cũng không có bao nhiêu cha mẹ có thể làm được như vậy."
Khương Nghiêm nhớ lại ngày cưới, ánh mắt của một số khách mời và lời nói có ẩn ý, cũng hiểu cách nói này của Hạ Y Ninh.
"Hiện tại sức khỏe ba như vậy, tôi lại kiên quyết đi ngược lại suy nghĩ của họ, có đôi khi tôi cũng cảm thấy rất buồn."
Hạ Y Ninh rũ mắt, mang theo chút tự trách và bất đắc dĩ, nhưng Khương Nghiêm lại nhận ra sự quật cường ẩn sâu trong lòng nàng.
Có đôi khi, mâu thuẫn đôi khi tồn tại một cách tự nhiên như vậy. Đặc biệt là xảy ra giữa hai mối quan hệ thân thiết nhất, thì càng khó để người ta đưa ra lựa chọn.
Khương Nghiêm không kìm được đưa tay nhẹ nhàng đặt lên vai nàng: "Nếu không chủ động từ bỏ, vậy chỉ có thể thử đối mặt. Sớm cho ba mẹ biết tâm tư của chị, cho dù bây giờ họ phản đối, cũng sẽ dần dần hiểu chị."
Không cần ủng hộ, chỉ cần hiểu.
Hạ Y Ninh vẫn cúi đầu, ừ một tiếng thật khẽ.
Ngày đó tuy Hạ Y Ninh đồng ý sẽ nói chuyện với ba mẹ, nhưng Khương Nghiêm cũng không biết cụ thể tiến triển như thế nào. Gần đây mẹ Hạ không liên lạc với cô nữa, Hạ Y Ninh vẫn dồn hết tâm trí vào công việc.
Bản thảo mùa hai của series Công Chúa Mèo đã hoàn thành, có nhà xuất bản sẵn lòng trả phí bản quyền gấp đôi để phát hành trước thời hạn, yêu cầu toàn bộ bản cập nhật đồng bộ trên mạng phải nhanh hơn ít nhất một tháng. Sau khi đi châu Âu về Khương Nghiêm có thêm một phần tâm tư, trực giác kinh doanh tự nhiên càng thêm nhạy bén hơn trước.
Lần này cô không từ chối yêu cầu của nhà xuất bản, đồng thời còn cân nhắc làm thế nào để mở rộng IP của series. Năm sau Giản Quân trở về tìm cô ăn cơm vài lần, bởi vì đã không cần giấu Hạ Y Ninh, Khương Nghiêm tự nhiên là đều nói cho nàng biết mỗi lần gặp mặt.
Về phần sau khi gặp mặt nói chuyện gì, Hạ Y Ninh cũng không hỏi nhiều. Ngược lại Khương Nghiêm có lúc hy vọng nàng có thể chủ động hỏi, chỉ là nghĩ đến trạng thái làm việc gần đây của nàng, cũng biết nàng không có nhiều tâm sức.
Lúc ở Pháp từng nói sau khi về nước sẽ nói với nhau, cũng không ai chủ động nhắc đến. Khương Nghiêm nhìn bản thảo đã vẽ xong không lâu sau khi về nước, thật ra không quá giống với mùa hai của Công Chúa Mèo đang được xuất bản hiện tại.
Biểu cảm của Công Chúa Mèo mà cô chuẩn bị đưa cho Hạ Y Ninh xem càng thêm sinh động và chân thật, hơn nữa Khương Nghiêm còn mặc bộ đồ ở nhà cho nó. Kiểu dáng và màu sắc đều giống như bộ Hạ Y Ninh mặc nhiều nhất lúc ở nhà, bây giờ chỉ có thể nằm trong ngăn kéo.
Diệp Thần Thần ở Hải Thành tìm một công việc thực tập ở đoàn phim, danh chính ngôn thuận ở nhà với lý do viết báo cáo thực tập. Cô nàng đã đến thăm dò tổ sản xuất chương trình của Nhan Tư hai lần, kết quả bị gạt sang một bên. Nhan Tư bận rộn không ngừng, ngoại trừ lúc trang điểm mới có thể nói vài câu với cô nàng, những lúc khác đến cả chào hỏi cũng không có thời gian.
Diệp Thần Thần đặt máy tính trên đùi, vừa viết những điều tâm đắc trong tuần đầu tiên vào đoàn, vừa kể khổ với Hạ Y Ninh về mức độ bận rộn của Nhan Tư hiện tại.
"Chị họ, chị không biết đâu, chị Tư bây giờ thật sự coi mình là nữ siêu nhân ba đầu sáu tay rồi, lần trước lúc em đi thăm chị ấy đúng lúc đang quay hình hoạt động thể thao mạo hiểm. Chị ấy cứ thế xông lên trèo, em nhìn mà sợ chết khiếp."
Hạ Y Ninh nhìn báo cáo trong tay, không ngẩng đầu lên, khẽ cười nói: "Em mà cũng biết sợ à? Vậy xem ra đúng là hạng mục rất nguy hiểm."
"Sao chị không lo lắng cho chị Tư chút nào vậy?" Giọng Diệp Thần Thần nghe có vẻ ấm ức.
"Chị ấy đang dốc toàn lực vì ước mơ và sự nghiệp của mình, hơn nữa đoàn phim dám để chị ấy quay, chắc chắn đã có các biện pháp đảm bảo an toàn tốt nhất rồi."
"Nhưng mà..."
Lúc này Hạ Y Ninh mới ngước mắt nhìn về phía Diệp Thần Thần, ánh mắt so với trước kia càng thêm trầm ổn, còn toát lên sự thấu hiểu sâu sắc.
Nàng có thể hiểu được lý do Nhan Tư liều mạng như vậy, nàng cũng tôn trọng sự lựa chọn của Nhan Tư.
"Người đến bước đường đó, ai cũng sẽ làm như chị ấy."
Diệp Thần Thần sửng sốt một chút, cảm thấy lời này của chị họ giống như là đang nói mình. Cô nàng dời máy tính đi, sán đến bên cạnh Hạ Y Ninh, vô tình lướt nhìn màn hình máy tính của nàng.
"Ồ, đây là album ảnh chuyến đi châu Âu lần trước của hai người sao?"
Diệp Thần Thần nhìn thấy tên thư mục dưới đáy, bắt đầu tò mò. Lần du lịch này sau khi trở về chị họ liền vô cùng bận rộn, cũng không giống như trước kia cùng chia sẻ phong cảnh ven đường với cô nàng.
"Vốn định nhân lúc rảnh rỗi chỉnh sửa lại một chút, thì em lại chạy đến."
Diệp Thần Thần thè lưỡi, đưa tay phóng to tập thư mục. Thấy Hạ Y Ninh không phản đối, tự nhiên lướt xem.
Cô nàng nhìn trong phút chốc cuối cùng phát hiện một chi tiết, quay đầu nhìn Hạ Y Ninh, khóe miệng cười dần rộng ra: "Chị họ, tại sao chị phải đặt ảnh chụp chung với Khương Nghiêm vào một thư mục riêng vậy?"
Tay cầm tài liệu của Hạ Y Ninh khẽ run, không ngờ Diệp Thần Thần lại để ý đến chuyện này. Nàng mím môi nhìn cô, một lúc sau mới nói: "Tiện thể sắp xếp phân loại thôi."
Ngón trỏ Diệp Thần Thần gõ cằm, biết rõ nhưng vẫn cố hỏi: "Có lý do đặc biệt gì mà phải phân loại ảnh riêng? Cũng đâu phải ảnh riêng tư mà người khác không thể xem."
Hạ Y Ninh không nói lời nào, hiển nhiên là không có ý định trả lời.
Nàng cũng không biết vì sao, nhưng lúc sắp xếp lại album cảm thấy những tấm ảnh này thường xuyên xuất hiện, nhìn thấy hơi phiền.
Diệp Thần Thần xem xong lại quan sát Hạ Y Ninh, cho dù chị họ không nói cô nàng cũng biết. Sau khi kết hôn tình cảm càng ngày càng tốt đương nhiên là chuyện tốt, đặc biệt là lúc trước Hạ Y Ninh khăng khăng cố chấp chỉ đồng ý kết hôn với Khương Nghiêm, thật ra cả nhà đều không đồng ý, nhưng lại không lay chuyển được nàng.
Sau khi nàng kết hôn, lòng mọi người cũng không hoàn toàn yên tâm, đều âm thầm quan sát. Thấy hai người ở chung hòa thuận, Khương Nghiêm cũng đáng tin cậy hơn trước rất nhiều, lúc này mọi người mới chính thức bắt đầu chấp nhận. Chỉ là Nhan Tư năm đó cùng Hạ Thần Húc ân ái đến mức khiến người ta phải ghen tị, hiện trạng lại khiến người ta phải thổn thức.
Tuy Nhan Tư chưa từng nhắc tới, nhưng Diệp Thần Thần nghe nói Hạ Thần Húc đã tìm luật sư để chuẩn bị thủ tục ly hôn.
"Chị họ, chị và Khương Nghiêm, bây giờ ai thích ai nhiều hơn thế?"
"Sao đột nhiên lại hỏi vậy?"
"Em chỉ tò mò thôi, người ta nói hai người ở bên nhau lâu, quyền chủ động đôi khi sẽ thay đổi."
Hạ Y Ninh vốn dĩ lãnh đạm khi nghe những lời như thế, giờ lại chua chát mím môi. Lời nói vô ý của Diệp Thần Thần, thật sự là chạm đúng nỗi lòng của nàng. Từ sau khi biết được bệnh tình của Hạ Lang Ngôn, nàng đã niêm phong lại những rung động nảy sinh ở Pháp, không cho phép mình có quá nhiều thời gian suy nghĩ lung tung.
Có lúc nhìn Khương Nghiêm lo lắng cho mình, nàng cũng có xúc động muốn nói. Nhưng mà hiện tại nàng không có sức lực dư thừa để dành cho tình cảm, cũng không muốn Khương Nghiêm tham gia vào những tranh chấp nội bộ phức tạp của nhà họ Hạ.
Diệp Thần Thần thấy vẻ mặt Hạ Y Ninh trở nên trầm trọng, cho rằng nói sai điều gì: "Chị họ?"
"Chị đối với cô ấy quả thật có thay đổi rất lớn, cô ấy mang lại cho chị cảm giác rất khác so với trước kia. Chị không biết cụ thể nên nói như thế nào, nhưng hiện tại ở bên cô ấy rất vui vẻ." Những lời Hạ Y Ninh chôn giấu trong lòng chưa từng nói với ai, chỉ có Diệp Thần Thần vô tình chạm vào, lại như mở ra một khe hở nhỏ.