Chương 94

Sau Khi Bị Bắt Ở Rể Tôi Lên Như Diều Gặp Gió thuộc thể loại Linh Dị, chương 94 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Lê Vạn Niên vẫn có xu hướng muốn AG tiếp nhận, như vậy bất luận là thể diện hay là việc triển khai công việc sau này đều có thể thuận lợi. Đối với những lựa chọn khác mà Lê Tử Phong nói, ông tạm thời không xem xét đến.
Khi Lê Tử Ân đợi gần một tiếng bên ngoài phòng làm việc của Giản Quân mới gặp được cô ấy, hắn chỉ thấy thái độ lạnh nhạt của đối phương. Hắn không biết mình đã đắc tội với cô Giản này ở đâu, sắc mặt cô ấy còn lạnh như băng hơn những lần gặp trước.
"Tập đoàn chúng tôi rất thành tâm thúc đẩy hợp tác lần này, cho nên sẵn sàng chủ động nhượng bộ lợi ích. Nếu AG có hứng thú, mong cô Giản xem xét thêm một chút."
Giản Quân cười nhạt: "Không biết chuẩn bị nhường bao nhiêu?"
Trên đường Lê Tử Ân tới đã nghĩ kỹ là sẽ nói trước 10%, nếu Giản Quân không đồng ý thì mới đưa ra mức giá đã định. Không ngờ ngay từ đầu thái độ của đối phương lại lạnh nhạt đến thế, hắn dứt khoát lật bài ngửa: "15%, thành ý vô cùng lớn."
Dựa theo phong cách kinh doanh trước nay của nhà họ Lê, lập tức chấp nhận giảm giá nhiều đến vậy, thật sự rất có thành ý. Có điều Giản Quân vẫn không hề lay chuyển, ngay cả ánh mắt cũng không thay đổi.
Cô ấy suy nghĩ một lát, mở miệng nói: "Gấp đôi, 30% thì tôi mới có thể xem xét."
Lê Tử Ân mở to mắt, suýt nữa thì chửi thề ngay tại chỗ, đừng nói 30%, chi bằng tặng không luôn có phải hơn không?
Hắn tốn rất nhiều công sức mới giữ được bình tĩnh, vẫn cười gượng: "Cô Giản thật thích đùa, vừa mở lời đã ép giá ghê gớm như vậy."
"Tôi không đùa, tôi cũng không có thời gian rảnh để đùa. Nếu anh tới tìm tôi bàn chuyện làm ăn, chúng ta cứ thẳng thắn bày tỏ suy nghĩ của mình, hợp thì chốt, không hợp thì thôi."
Thấy cô ấy nói nghiêm túc như vậy, Lê Tử Ân cũng dần thu lại nụ cười giả tạo.
"Những cửa hàng cũ này, mặc dù mới được mua lại không lâu, nhưng trước đó đã hoạt động rất tốt. Và chúng tôi cũng đầu tư rất nhiều tiền để tối ưu hóa và nâng cấp, tôi không nghĩ rằng phải giảm 30% mới có thể bán được."
Giản Quân không hề e ngại sự tức giận ẩn chứa trong giọng nói của hắn, có vẻ như không quan tâm: "Vậy anh có thể đi tìm người khác mà hỏi."
Không còn cách nào để kì kèo mặc cả, Lê Tử Ân vừa rời đi liền lập tức gọi điện báo cáo cho Lê Vạn Niên: "Ba, xem ra lần này AG thật sự không có ý định hợp tác với chúng ta."
Chờ Lê Tử Ân đi rồi, Giản Quân gọi thư ký vào, đồng thời đưa lá thư hợp tác vừa rồi của nhà họ Lê cho cô ấy: "Trong khoảng thời gian này theo dõi kỹ một chút, xem sau này họ sẽ tiếp xúc với ai."
Thư ký đã sớm biết Giản Quân coi thường nhà họ Lê, chưa từng có ý định hợp tác, nên hơi khó hiểu: "Là sợ bị đối thủ giành mất sao?"
"Tôi chỉ muốn xem ai lại không có mắt đến vậy, tự nguyện làm bia đỡ đạn."
Chuyện này cũng không ảnh hưởng đến sự thành tâm của Giản Quân khi đi gặp ông chủ Tiền, đến ngày hẹn cô ấy đến phòng khách sạn trước, trên đường đi còn xem đi xem lại báo cáo phân tích. Hôm nay tới là ông chủ Tiền và Điền Thăng, mấy ông chủ khác còn phải lo việc kinh doanh. Dù sao hôm nay chỉ là bước đầu tìm hiểu, không cần tất cả thành viên có mặt.
Giản Quân cũng không vì có người vắng mặt mà cảm thấy không vui, cô ấy biết ông chủ Tiền và Điền Thăng có đủ quyền quyết định, trong lòng thầm mừng vì ít người đến, độ khó thuyết phục cũng thấp hơn.
Hai ông chủ nhìn thấy cô gái lai xinh đẹp này tự mình đứng dậy rót trà cho họ, ngược lại có chút ngượng ngùng.
"Hai ông chủ đừng khách sáo, ly trà này coi như là thành ý của tôi."
Giản Quân rất hiểu cách xã giao ở đây, nhanh chóng làm quen với hai ông chủ.
Thức ăn lần lượt được mang lên, không ai vội đụng đũa. Giản Quân cũng không thúc giục, ngay cả động tác thỉnh thoảng xem giờ cũng rất cẩn thận, sợ làm người ta cảm thấy không kiên nhẫn.
Ông chủ Tiền nhìn điện thoại, giải thích: "Cô ấy vừa tan ca, trên đường hơi tắc, nói còn mười phút nữa sẽ đến, bảo chúng ta cứ ăn trước đi."
Giản Quân nhấp một ngụm trà: "Không vội, đợi lát nữa cùng bắt đầu."
Cô ấy vừa rồi mấy phen thăm dò cũng không thể từ miệng hai ông chủ hỏi ra thân phận đối tác, trong lòng biết là họ cố ý bảo vệ, hoặc đối phương cố ý giữ bí mật. Nhưng cô ấy từ trước đến nay không đánh trận mà không có sự chuẩn bị, trong lòng không yên thật sự khiến người ta phát điên.
Giản Quân ung dung thưởng thức trà, cùng các ông chủ tùy ý trò chuyện những chủ đề không liên quan, đợi đến khi bầu không khí hòa hợp, cô mới làm như vô tình hỏi: "Vị cộng sự này chắc hẳn cũng không kém hai ông chủ nhiều tuổi lắm nhỉ, tan ca đến đây, xem ra công việc rất bận rộn."
Ông chủ Tiền cười cười: "Cô ấy còn rất trẻ, kém chúng tôi. Ngược lại là bạn cùng lứa tuổi với cô Giản đây." Nói xong, ông ấy lại quay sang Điền Thăng, cảm thán, "Hiện tại quả nhiên là thế giới của người trẻ tuổi, rất quyết đoán."
Giản Quân trong lòng kinh ngạc, không ngờ người khiến mấy ông chủ rất có địa vị trong giới ẩm thực Hải Thành phải kính trọng như thế, lại là người xấp xỉ tuổi mình.
Cô ấy nhanh chóng phân tích trong đầu, rất nhanh liền suy đoán ra người này tám, chín phần là có gia thế bối cảnh cũng không kém mình bao nhiêu, nếu không ở tuổi này làm sao có năng lực như thế, lấy được 30% cổ phần cửa hàng cũ của người ta.
Người ở Hải Thành có bối cảnh như vậy, tuổi tác lại không kém mình bao nhiêu, còn phải biết cách thu phục lòng người lại có chút đầu óc kinh tế, nghiêm túc tìm kiếm cũng chưa chắc có nhiều. Giản Quân từ trong phạm vi hiểu biết có hạn của mình tìm kiếm một vòng, vẫn không có đáp án.
Cũng may mười phút cũng không lâu, ông chủ Tiền chỉ vào điện thoại: "Đã đỗ xe xong rồi, lập tức đến ngay."
Giản Quân đặt chén trà xuống, yên lặng hít sâu mấy hơi. Lúc trước không căng thẳng đến vậy, ngược lại sau khi nghe nói đối phương là bạn cùng lứa tuổi thì có chút bối rối.
Nhân viên phục vụ mở cửa ra, ánh mắt Giản Quân đầy lo lắng, nụ cười chuyên nghiệp trên mặt đã nở ra, nhưng khi nhìn thấy Khương Nghiêm thì trong nháy mắt cứng đờ.
Cô ấy trừng mắt nhìn, xác nhận mình không nhìn nhầm, người xuất hiện đích thực là Khương Nghiêm. Giản Quân trong nháy mắt liên tưởng đến thân phận người hợp tác rất có thể chính là Hạ Y Ninh, đúng với suy đoán vừa rồi của cô.
Nhưng cô ấy nhìn quanh phía sau Khương Nghiêm một lượt, phát hiện ngoài cô ấy ra thì chẳng còn ai khác.
Ông chủ Tiền và Điền Thăng vô cùng thân mật chào hỏi cô: "Tiểu Khương, trên đường không vượt đèn đỏ đấy chứ?"
Khương Nghiêm trước mặt bọn họ cũng rất thoải mái: "Tuyệt đối không có biên lai phạt nào."
Giản Quân đứng dậy theo bọn họ, không vội nói gì. Chờ họ hàn huyên xong, ông chủ Tiền mới chính thức quay sang Giản Quân, trịnh trọng nói: "Đây là cộng sự của chúng ta, Khương Nghiêm."
Sau đó lại nói với Khương Nghiêm: "Cô Giản, lúc trước đã nói với cháu, muốn đầu tư vào cửa hàng cũ."
Khương Nghiêm nhìn thấy vẻ kinh ngạc trong mắt Giản Quân, cười thầm, chủ động đưa tay ra: "Cô Giản, rất vui được gặp."
Giản Quân nhanh chóng phản ứng, ung dung đáp lại: "Vinh hạnh được gặp, quả thực khiến tôi rất bất ngờ."
Hai người khách sáo xong, buông tay ra, mọi người ngồi xuống. Nhân viên phục vụ chia canh xong liền tự động lui ra ngoài, bốn người nhìn một bàn thức ăn lớn, cũng không sốt ruột.
Giản Quân đăm chiêu đánh giá Khương Nghiêm, rất muốn biết người này rốt cuộc có bao nhiêu thân phận. Một lát sau, cô ấy chủ động mở lời: "Tôi hơi tò mò, cô Khương am hiểu bao nhiêu lĩnh vực?"
Cô ấy nói rất hàm súc, nhưng Khương Nghiêm vừa nghe liền hiểu.
"Đều là do hứng thú nên tùy tiện chơi vui thôi, trùng hợp cả thôi."
Giản Quân cũng không tin lời khiêm tốn của cô, trùng hợp? Tùy tiện chơi vui? Vậy những người khác đầy đường sao không tùy tiện chơi ra bản quyền, chơi ra mấy chục triệu?
Nhưng chủ đề tối nay không phải để vạch trần gốc gác của cô, ngược lại ở một mức độ nào đó còn phải nịnh Khương Nghiêm mới đúng. Nếu thật sự muốn đầu tư vào cửa hàng cũ, trước tiên phải được vị đối tác này gật đầu mới được.
Giản Quân nhớ tới cách đây không lâu cô ấy còn tận tình khuyên bảo muốn lôi kéo Khương Nghiêm cùng đầu tư, hóa ra người ta đã chờ sẵn ở đây. Càng nghĩ càng cảm thấy căm tức, nếu không phải đã rèn luyện lâu ở thương trường, Giản Quân có thể đã trở mặt rời đi ngay tại chỗ.
Lúc này ánh mắt cô ấy vẫn mỉm cười, giọng nói dịu dàng: "Các ông chủ đều vô cùng coi trọng ý kiến của cô, cho nên lần hợp tác này nhấn mạnh phải xem thái độ của cô trước."
Khương Nghiêm bình tĩnh đón nhận: "Vậy mời cô Giản giải thích cặn kẽ kế hoạch đầu tư một chút, chúng ta mới có thể thảo luận và đánh giá tốt hơn."
Giản Quân trong lòng căm giận, lúc trước thuyết phục Khương Nghiêm, là xuất phát từ lập trường có lợi cho nhà đầu tư. Hiện tại cô ấy muốn thuyết phục các ông chủ, lại phải tìm ra điểm có thể khiến đối phương động lòng, thật sự là trong ngoài đều bị Khương Nghiêm nhìn thấu.
Chờ cô ấy nói xong, Khương Nghiêm không tỏ thái độ gì, thái độ đó khiến Giản Quân phát điên nhưng lại bất lực.
"Rất có thành ý và cũng rất sáng tạo, nhưng chúng tôi cần trở về thương lượng thật kỹ, một lần gặp mặt không thể nào đưa ra kết luận."
Khương Nghiêm nói rất hợp lý, Giản Quân không thể phản bác. Dù sao kế hoạch đầu tư cô ấy đã giải thích rõ ràng, cô ấy cũng biết Khương Nghiêm là người hiểu chuyện, có thể là cục diện đôi bên cùng có lợi, đáng để suy nghĩ.
Đợi đến lúc ra khỏi khách sạn, Giản Quân ở cách đó không xa nhìn thấy Khương Nghiêm nói lời tạm biệt với các ông chủ rồi đi lấy xe, liền trực tiếp gọi điện thoại cho cô.
"Khương Nghiêm, hôm nay cô cố ý kéo dài thời gian, hay là vì điều kiện lúc trước?"
"Đúng vậy."
Giản Quân làm sao có thể không biết Khương Nghiêm bất luận là bên đầu tư hay bên được đầu tư, kiên trì cùng một điều kiện vì điều gì.
"Cô ấy thật sự quan trọng với cô đến vậy sao? Hay là Hạ thị đối với cô mà nói, có sức hấp dẫn hơn?"
Khương Nghiêm trầm mặc một lúc: "Chuyện riêng của tôi không cần giải thích quá nhiều với cô. Nhưng tôi cũng không phải yêu cầu vô lý, cô không ngại thì cứ suy xét lại đi."
**
Diệp Thần Thần ngồi khoanh chân trên sô pha gặm quả cam, nhìn Hạ Y Ninh rầu rĩ không vui, cô nàng đã hoang mang cả đêm: "Chị họ, chị giận lâu như vậy, rốt cuộc là vì sao thế?"
Hạ Y Ninh bình tĩnh quay mặt đi: "Chị đâu có tức giận, em nhìn nhầm rồi."
Diệp Thần Thần chỉ chỉ TV: "Chỉ có lúc tức giận chị mới xem phim bắn súng, từ lúc em đến đây chị vẫn luôn xem."
Hạ Y Ninh dứt khoát ném điều khiển từ xa trên bàn trà vào lòng Diệp Thần Thần: "Em muốn đổi kênh thì nói sớm, còn trách chị."
Diệp Thần Thần nhảy nhót đổi kênh, vừa vặn là trận chung kết tennis, cô nàng rất thích. Còn chưa kịp cổ vũ, đã cảm thấy một luồng gió lạnh bên cạnh thổi qua. Cô nàng liếc nhìn người mặt lạnh, yên lặng chuyển kênh trở lại, bắn súng cũng rất hay.
Sau một hồi lâu, Diệp Thần Thần cuối cùng phát hiện có điều gì đó không đúng.
"Chị họ, có phải chị giận Khương Nghiêm lại không về nhà ăn cơm không?"
Diệp Thần Thần này lấy cớ ăn chực đều bắt đầu quen với việc vồ hụt, không ngờ chị họ lại có thể vì chuyện này mà tức giận.
Hạ Y Ninh vốn định phủ nhận, nhưng nói đến miệng lại sợ nói quá nhiều, bị Diệp Thần Thần phát hiện sẽ càng phiền.
Nhưng để nàng trực tiếp thừa nhận lại càng không thể nào, nhịn một lúc mới rầu rĩ nói: "Cô ấy không về nhà ăn cơm chị không có ý kiến cũng không can thiệp, chị chỉ cảm thấy cô ấy thường xuyên tiếp xúc với cùng một người thì không tốt lắm."
Diệp Thần Thần vừa nghe, vỏ cam cũng không kịp phun ra: "Cùng một người? Lại còn thường xuyên? Vậy chẳng phải là hẹn hò sao?"
Cô nàng nói xong, sắc sắc mặt Hạ Y Ninh càng tệ hơn. Diệp Thần Thần lau tay, an ủi chị họ: "Chị có biết thân phận đối phương không?"
Hạ Y Ninh do dự nhìn cô nàng: "Em muốn làm gì?"
Diệp Thần Thần vẻ mặt chính nghĩa: "Đuổi ruồi, giúp chị giữ gìn hạnh phúc gia đình. Hơn nữa, bộ dạng của Khương Nghiêm này, thật kỳ cục."
Ngoài miệng dù nói Khương Nghiêm, nhưng Diệp Thần Thần chung quy không dám nói quá nặng lời, dù sao ăn nhiều bữa như vậy, miệng đã sớm mềm nhũn.
Nói tới nói lui, vẫn là con ruồi đáng ghét, rõ ràng là không có kẽ hở nào, sao còn muốn chen chân vào!