Sau Khi Bị Cấp Trên Của Vợ Trước Cặn Bã Đánh Dấu
Chương 13: Căn nhà mới, sóng gió cũ
Sau Khi Bị Cấp Trên Của Vợ Trước Cặn Bã Đánh Dấu thuộc thể loại Linh Dị, chương 13 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Tống Chân sững sờ, quay đầu nhìn về phía Trúc Tuế.
Trúc Tuế cũng quay đầu nhìn cô.
Ánh hoàng hôn rực rỡ chiếu vào mắt nàng, mái tóc dài khẽ lay động trong gió, ánh sáng xuyên qua từng sợi tóc đen mềm mại, tạo nên vẻ mơ màng, óng ả như lụa.
Trước mắt là một mỹ nhân, thậm chí còn đẹp đến mức có phần kỳ lạ, như ẩn chứa vài tia mê hoặc.
Lời nói của Trúc Tuế không quá nhiệt tình, bởi hai ngày trước bọn họ đã sớm thương lượng xong chuyện này.
Tống Chân đã đồng ý sẽ sinh cho Trúc Tuế một đứa con.
Sau hai ngày cân nhắc, cuối cùng cô quyết định cần thực hiện nhanh chóng để tránh rắc rối, và vẫn chọn thuận theo tự nhiên... Tóm lại, cô sẽ không đến bệnh viện để làm thụ tinh nhân tạo... Để tránh đến lúc đó phải xuất trình giấy chứng nhận kết hôn, làm bại lộ mối quan hệ hôn nhân đặc biệt này...
Nếu muốn vậy...
Trúc Tuế yêu cầu sống chung để bồi dưỡng tình cảm, tiện thể làm quen với nhau.
Trong cuộc hôn nhân này, Tống Chân được hưởng sự bảo hộ của Trúc Tuế, đương nhiên sẽ không dị nghị.
Hơn nữa, ngoài việc thụ thai, về sau khi đứa bé chào đời, bọn họ có lẽ sẽ ở cùng nhau thêm một thời gian nữa, hai bên thân thiết hơn, lại thêm đứa nhỏ mới sinh oa oa khóc ré lên... Cảnh tượng ấy đúng là quá đỗi kỳ diệu!
Chẳng qua, điều Tống Chân không ngờ tới là hai người chỉ vừa mới đi lĩnh giấy kết hôn, mà Trúc Tuế đã yêu cầu cô dọn đến ở chung.
Tống Chân nhất thời không biết nói gì, Trúc Tuế khó hiểu, hơi nghiêng đầu, ân cần hỏi: "Đồ đạc của chị vẫn chưa dọn xong sao?"
Không có, đồ đạc của cô cơ bản đều đã sắp xếp xong cả rồi, chỉ là...
"Có phải quá... nhanh rồi không?"
Trúc Tuế không trực tiếp đáp lại câu hỏi, chỉ nói: "Em đã chấp nhận quân lệnh của cấp trên, em sẽ đi làm nhiệm vụ đó.
Hôm nay em vẫn ở đây, nhưng hai ngày nữa em cần phải đi rồi, chỉ sợ đến lúc đó để chị... một Omega đơn độc chuyển nhà.
Em cảm thấy không ổn chút nào."
Trên mặt Tống Chân lộ rõ vẻ kinh ngạc, chú ý đến từ ngữ ở câu đầu tiên: "Cô đã đồng ý rồi sao?"
"Vâng.
Ngày đó trở về, cấp trên cũng đang đợi nên em đã trả lời họ luôn.
Thứ hai, nếu mọi việc đã quyết định, em cũng muốn báo cho chị sớm một chút để chị an tâm."
Tống Chân há hốc miệng, thật sự không thể nào tưởng tượng nổi.
Quân lệnh được ban xuống vào hôm đó, Trúc Tuế đã nhận được khi đang uống rượu, mà bản thân Trúc Tuế đối với sự sắp xếp này vốn có kháng cự.
Vả lại, cô ấy mới được điều động từ nước ngoài trở về, kỳ thực hoàn toàn có thể hoãn lại thêm mấy ngày...
Nói không kích động thì là không thể nào.
Nhưng chỉ nói hai chữ cảm ơn thì lại quá đơn giản, Tống Chân nhìn Trúc Tuế hồi lâu, thấp giọng nói: "Hôm nay dọn đồ sẽ hơi nhiều, có lẽ sẽ đến tận khuya..."
"Không thành vấn đề.
Em là Alpha, giúp chị một tay xách hành lý hay gì đó, chỉ là chuyện nhỏ."
Trúc Tuế nhất mực kiên trì, Tống Chân không dám từ chối nữa.
Tống Chân ngồi xe của Trúc Tuế để quay lại khu nhà ở của quân y.
Hành lý của Tống Chân đại khái đều đã thu dọn xong.
Chỉ cần kiểm tra lại một lần xem có để sót thứ gì không thôi.
Trong khi Tống Chân đi rửa tay chân, Trúc Tuế ở ngoài lướt mắt đánh giá căn hộ một vòng.
Bước ra, Tống Chân thấy Trúc Tuế liên tục nhìn lên tường.
Cảm giác hơi kỳ lạ, cô bèn hỏi: "Có chuyện gì vậy?"
Trúc Tuế lắc đầu: "Không có gì đâu.
Chỉ là khác xa so với tưởng tượng của em."
Nhận ra Tống Chân có vẻ bối rối, Trúc Tuế thành thật nói: "Em cứ nghĩ khi kết hôn sẽ phải có ít nhất một bức ảnh cưới treo trên tường.
Kết quả... thoạt nhìn giống như chỉ có một mình chị ở đây."
Hoàn toàn không có dấu vết sinh hoạt của Trình Lang.
"À, lúc ấy kết hôn hơi gấp, sau khi lĩnh giấy chứng nhận cô ấy liền xuất ngoại.
Tiệc cưới cũng chưa kịp làm, ban đầu nói..." Tống Chân rũ mắt, loại cảm giác lúc sáng ở Cục Dân Chính lại ùa về.
Cô tự giễu cợt cười: "Nói sau khi về nước sẽ bù lại.
Bất quá, hiện tại cũng không cần nữa."
"Thật ra thế cũng tốt.
Người quen, bạn bè không mấy ai biết, sau này cũng không cần phải xấu hổ..."
"À, ha..."
Càng nói ra, Tống Chân càng không thể chịu đựng nổi nữa.
Tống Chân cảm nhận được ánh mắt của Trúc Tuế dừng trên mặt mình, cô cũng không dám đối diện trực tiếp, tình trạng này đã đủ chật vật, cô không muốn bản thân trở thành trò cười...
Lặng im một lát, Trúc Tuế mới chậm rãi nói: "Trong phòng bếp đang đun nước sao? Em nghe thấy tiếng ấm nước reo."
"!"
Tống Chân trợn mắt, lúc này mới nhớ ra ấm nước đang đun.
Cô nhanh chân chạy vào trong tắt bếp, rồi pha trà mời Trúc Tuế.
Lá trà mới ngấm được một nửa, cả hai đã uống cạn cả ấm.
Trúc Tuế ngay lập tức đưa cô đến phòng bếp.
Đây là Trúc Tuế đang tạo cho cô một bậc thang để leo xuống...
Tống Chân đỡ trán, rõ ràng so với đối phương, cô lớn hơn hai tuổi, nhưng tại sao mỗi lần gặp cô ấy, dường như cô luôn bị coi là người nhỏ tuổi hơn, cần được chăm sóc.
*
Ba chiếc vali hành lý đã đủ gom sạch toàn bộ đồ đạc của Tống Chân.
Nhìn thoáng qua một lượt, sau cùng Tống Chân khóa cửa.
Khoảnh khắc cánh cửa khẽ đóng lại, Tống Chân cảm nhận được đoạn thời gian tươi đẹp thuộc về cuộc đời cô cũng đang khép lại giống như một bức màn vậy...
Cô điều chỉnh lại mớ cảm xúc rối ren, rồi đi đến nhà của Trúc Tuế.
Trúc Tuế rất chu đáo.
Vào đến cửa phòng đã được chọn, cô ấy hỗ trợ xách đồ đạc, giới thiệu bố cục nhà ở.
Căn nhà ngăn nắp, gọn gàng, mọi thứ được sắp xếp rất có trật tự.
Nói là một căn hộ, nhưng sau khi đi dạo một vòng Tống Chân phát hiện ở đây chỉ có hai gian lớn.
Nghĩ đến hoàn cảnh xuất thân của Trúc Tuế, Tống Chân cảm thấy rất lạ.
Thậm chí, đây không phải một căn biệt thự nhỏ, mà chỉ là một căn hộ bình thường.
Xem chừng họ sống rất khiêm tốn, tiết kiệm.
"Chị, chị dùng phòng tắm ở bên này, em dùng ở phòng ngủ của mình." Trúc Tuế nói: "Mau lên đi.
Rửa mặt nhanh rồi sớm đi nghỉ ngơi."
"Được rồi mà." Từ tay Trúc Tuế, Tống Chân nhận lấy bàn chải đánh răng và khăn tắm mới.
Quả thật, Tống Chân cũng thấy hơi mệt.
Tống Chân vừa bước vào phòng tắm, bên ngoài điện thoại di động vang lên. Trúc Tuế nhìn thấy tên hiển thị trên màn hình là "Papa", liền cầm máy bước đến gần cửa đưa cho Tống Chân.
Tống Chân vừa vặn nước, không ngờ bố cô đã gọi điện tới, cô hoảng sợ một lúc mới hồi phục tinh thần để nhấc máy.
"Chân Chân, gần đây con khỏe chứ?"
Bố cô như thường lệ hỏi thăm, cảm xúc vừa mới bình ổn được một chút, Tống Chân bỗng lại có cảm giác chua xót, gắng gượng kìm nén nói: "Con vẫn ổn, bố ạ."
"Trình Lang đã về nước rồi phải không?"
Cổ họng Tống Chân khẽ động: "Vâng..."
"Ừ.
Đã trở về rồi thì hai đứa phải sống chung với nhau cho tốt..."
"Vâng..." Hốc mắt Tống Chân nóng rực.
...
Đang nói chuyện như thường, bố Tống bỗng nhiên nói: "Bố nghe thấy giọng con rất lạ, con bị ốm sao?"
Tống Chân ngẩng đầu, hai mắt phiếm hồng, lắc đầu, tự ý thức được bố cô vẫn đang nhìn, mới phát ra tiếng: "Chỉ là cảm nhẹ thôi ạ..." Dừng một chút, cô lại nói: "Bố, con tìm được cách điều phối dung lượng rồi.
Thuốc thử Z rất nhanh sẽ được đưa vào thử nghiệm lâm sàng..."
Bố Tống lại có vẻ không vui: "Ai hỏi đến công việc của con? Bố nói thế để con tự biết chú ý đến bản thân.
Đã nói bao nhiêu lần, mỗi ngày đều không được tăng ca..."
Bố Tống tuy có hơi dong dài mấy câu nhưng đây lại là loại quan tâm đặc biệt, chỉ có người nhà mới đối xử với nhau như thế.
Rốt cuộc, Tống Chân không nhịn được nữa, che miệng cúi gục xuống.
Trúc Tuế nghĩ Tống Chân chỉ nghe điện thoại mất có mấy phút, cô lựa chọn đi dạo một vòng rồi trở lại.
Lúc cô chuẩn bị gõ cửa hỏi Tống Chân xem cô ấy có cần mang điện thoại ra ngoài không.
Vô tình nghe được điều gì đó, tay cô bất chợt khựng lại trong không khí...
Trúc Tuế nghe ra tiếng nức nở...
Đứng ngoài cửa mãi một lúc, Trúc Tuế quyết định thu tay lại, cô đến như thế nào, thì khi rời đi cũng sẽ lặng lẽ như thế.
Có những lúc, không quấy rầy sẽ là một loại hành động dịu dàng.
*
Tống Chân lại một lần nữa tạm nghỉ, chờ có việc làm, ở nhà tĩnh tâm vài ngày.
Tả Điềm gọi điện thoại tìm cô, Tống Chân đang nghỉ trưa, điện thoại không ngừng đổ chuông, Trúc Tuế đành tiếp máy hộ.
Gọi một hồi, giọng nói của Tả Điềm có phần gấp gáp: "Chân Chân, cậu đang ở đâu? Người của phòng thí nghiệm tới nói, cấp trên muốn loại bỏ phòng thí nghiệm phụ..."
Trúc Tuế ngây người, mặt cô biến sắc trong nháy mắt: "Cô nói chậm một chút.
Nói cho rõ ràng."
Tạm ngưng, sau đó lại bổ sung thêm: "Cô ấy tạm thời không ở đó.
Nhưng quốc gia có quy định về việc giải trừ phòng thí nghiệm phụ cần phải có người ký mới có thể thực hiện.
Cô đừng hoảng sợ.
Nếu như bọn họ thực sự tới, thì cứ trực tiếp đi báo nguy."
Tống Chân là nhân viên của phòng thí nghiệm phụ.
Lời trấn an đã có tác dụng, Tả Điềm quả nhiên bình tĩnh hơn, kể lại tường tận mọi chuyện từ đầu đến cuối.
*
Cùng lúc đó, tại khoa Tuyến tố của viện nghiên cứu khoa học.
"Tiến sĩ Trình, Phó Viện trưởng Vinh tìm cô."
"Ừ, có chuyện gì sao?"
Buổi sáng, sau khi đồng ý loại bỏ phòng thí nghiệm phụ, Trình Lang cả ngày đều như người mất hồn mất vía.
Vẻ mặt của vị đồng nghiệp kia tràn đầy niềm vui: "Còn có chuyện gì nữa, không phải là chuyện về chức vụ trưởng khoa sao...?"
Trình Lang ngây người: "Nhanh như vậy à?"
"Đúng vậy.
Đi nhanh đi.
Quân lệnh đã được đưa xuống.
Tôi thấy trong tay Phó Viện trưởng Vinh chính là..."
Trong bụng Trình Lang thầm vui mừng.
Vốn tưởng làm thủ tục ly hôn xong còn phải đợi bên trên xét duyệt theo quy trình.
Ngay lập tức liền nói lời cảm ơn.
Bước đến văn phòng của Phó Viện trưởng Vinh.
Thật tốt quá, không ngờ lại nhanh như vậy.
Mất công cô ta luôn lo lắng cấp trên sẽ đi tra xét chuyện ly hôn vào lúc này!
Ngay cả ông trời cũng giúp cô ta!
Trên mặt mang theo nụ cười gõ cửa văn phòng Phó Viện trưởng.
Nhưng chưa đầy mười phút sau khi nhận được mệnh lệnh, nụ cười trên mặt Trình Lang lập tức cứng đờ.
---