Sau Khi Bị Cấp Trên Của Vợ Trước Cặn Bã Đánh Dấu
Chương 29: Biện Pháp Tuyệt Vọng
Sau Khi Bị Cấp Trên Của Vợ Trước Cặn Bã Đánh Dấu thuộc thể loại Linh Dị, chương 29 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Thai phụ nghe mà không hiểu gì cả, khẽ nghiêng đầu, đôi lông mày nhíu lại, vẻ mặt hoang mang khó hiểu.
Người phụ nữ mặc đồ đen chợt cứng đờ, im bặt.
Còn Tống Chân, sau khi nói xong, cũng chuyển ánh mắt về phía đối tượng mà cô vốn muốn nói chuyện, người phụ nữ mặc đồ đen.
Vốn dĩ không khí trên hành lang đã không mấy hòa thuận, thoáng chốc lại chìm vào sự tĩnh lặng đầy lo lắng và bất an.
Mấy chục giây trôi qua, hai bên không ai mở lời trước.
Chỉ có thai phụ hết nhìn bên này lại nhìn bên kia, chau mày.
Những lời này cô ấy hiểu, dù từ nhỏ lớn lên ở Mễ quốc, nhưng gia đình lại rất coi trọng văn hóa truyền thống. Từ bé cô ấy và em gái đã được dạy tiếng Hoa Quốc, mà hiện tại, Tống Chân nói với cô ấy như vậy, biểu cảm của em gái lại là thế này...
Thai phụ nghiêm túc hỏi: "Tiểu Thục, đây là có ý gì?"
Người phụ nữ mặc đồ đen cắn môi, im lặng.
Thai phụ đang định hỏi lại thì tiếng thang máy 'đing đing' vọng tới, một loạt tiếng bước chân lộp cộp tiến gần về phía các cô. Tả Điềm ở phía sau gọi tên Tống Chân, còn Tống Chân... trong lòng thầm nhẹ nhõm thở phào.
Quay đầu lại, cô thấy Trúc Tuế đi bên trái bạn thân, bất ngờ bị gọi lại, nhất thời ngỡ ngàng.
Tuy nhiên, Trúc Tuế có xuất thân hơi đặc biệt. Khi đến gần, cô nhìn lướt qua chỗ các cô, rồi nhìn sang thai phụ, lập tức nhận ra và nhiệt tình kêu lên: "Phu nhân Brown! Đã lâu không gặp, sao phu nhân lại tới đây?"
Nghĩ tới điều gì đó, cô còn dùng tiếng Anh chào hỏi lại, âm điệu thuần khiết.
Chờ Trúc Tuế tự giới thiệu về gia đình mình, thai phụ cũng chợt nghĩ tới nhà họ Trúc.
Là phu nhân của đại sứ ngoại giao, bà ấy đương nhiên rất thành thạo việc ngoại giao, trên mặt lập tức tràn đầy tươi cười, hàn huyên vài câu cùng Trúc Tuế.
Nhưng sự xuất hiện của Trúc Tuế ở đây lại khiến người phụ nữ mặc đồ đen mím chặt môi, sắc mặt tái nhợt.
Vốn định nói gì đó, cô ta hé miệng rồi lại thôi, nhớ đến lời nhà họ Đồng đã dặn dò khi ở quân khu ba, cô ta liếc nhìn chị gái, mấp máy môi rồi cuối cùng ngậm chặt miệng.
Những thay đổi cảm xúc liên tục đó đều được Tống Chân thu hết vào mắt.
Trình Lang cũng nhìn thấy toàn bộ sự biến đổi đó.
Xuất phát từ sự ăn ý, phản ứng đầu tiên của cả hai là trao đổi ánh mắt với nhau.
Sau đó cả hai đều nhìn ra được ý nghĩ chung trong mắt đối phương.
Đại khái, Tống Chân có thể đoán được suy nghĩ trong đầu người phụ nữ mặc đồ đen. Trình Lang, với tư cách tổ trưởng tổ một của khoa Tuyến tố và kinh nghiệm nghiên cứu khoa học ở nước ngoài, lại càng hiểu biết sâu sắc hơn...
Không phải điều gì khác, dĩ nhiên, nếu các cô đã đến địa điểm này và có thể đăng ký theo quy trình bình thường, thì khu một chắc chắn không thể bỏ mặc.
Còn nếu không thể đăng ký, đến khi thân phận bị bại lộ, thì khu một... càng không thể phủi tay bỏ mặc.
Nói đùa một chút, phu nhân của đại sứ ngoại giao Mễ quốc đang cư trú tại Hoa Quốc, toàn khu một không thể để xảy ra bất cứ chuyện gì!
Dù thế nào đi nữa, đối với các cô, một khi đã 'cưỡi lên lưng cọp' thì sẽ rất khó xuống.
Đây là vấn đề vô cùng lớn và khó giải quyết đang ở trước mắt Tống Chân.
Mặt Trình Lang cũng tái xanh đi.
Còn Trúc Tuế, với tài giao tiếp của mình, chỉ trò chuyện một lát đã khiến phu nhân Brown bật cười, không khí thêm phần sinh động.
Vừa rồi cô còn nhìn về phía Tống Chân, không nhanh không chậm nói: "Chị gọi em trở về có chuyện gì vậy?"
Tống Chân bình tĩnh cân nhắc một lát rồi nói: "Trưởng khoa, tuy người không phải là nhân viên nghiên cứu, nhưng trong khoa có việc gì, tôi cũng đều sẽ báo cáo với người, bao gồm một số tiến độ dự án và những khúc mắc khó giải quyết..."
Ngữ khí trịnh trọng, cùng với cách xưng hô thể hiện chức vị hiếm thấy, lại dùng từ kính ngữ là "người".
Nhận ra sự quan trọng của mấy câu nói vừa rồi, Trúc Tuế lập tức thu lại nụ cười, biểu cảm cũng trở nên nghiêm túc.
Tống Chân cắn chặt răng nói ra cụm từ "khúc mắc khó giải quyết", gần như nhấn mạnh từng từ, từng chữ một.
Ngay sau đó, ánh mắt mọi người đổ dồn về phía Tống Chân, cô lại nói: "Vị phu nhân này đã mang thai năm tháng, theo lý thuyết thai nhi rất ổn định. Tuy nhiên, có khả năng trong tháng này cũng sẽ gặp phải chút vấn đề... Lúc trước Trúc Nghi tới, cô không phải muốn hỏi tôi sao..."
Dừng một chút, Tống Chân nói thẳng vào trọng điểm: "Vừa hay, vị phu nhân này cũng trở về từ quân khu ba. Nếu tôi đoán không sai, trước và sau khi thụ thai, cơ thể cô ấy dưới sự giám sát của quân khu ba có dùng thuốc kê đơn, đúng không?"
Mấy câu đầu còn ngắt đầu bỏ đuôi, nhưng câu nói cuối cùng, cô trực tiếp hỏi thẳng thai phụ.
Phu nhân Brown cho rằng các cô đang nói chuyện cơ mật gì đó, nên có chút e dè, hàm hồ.
Khi được Tống Chân hỏi đến, bà không nghi ngờ có ẩn tình, gật đầu: "Đúng vậy, quân khu ba đưa ra một loại thuốc, nói rằng đảm bảo một trăm phần trăm thai phụ có thể vượt qua ba tháng đầu..."
Nói đến đoạn này, bà lại có chút ngượng ngùng, cúi thấp đầu, nhưng vẫn không giấu giếm mà nói với bác sĩ: "Bởi vì trước đây tôi bị rối loạn pheromone, và đã từng sinh non một lần. Cho nên, nghe xong tôi thực sự bị lay động. Hơn nữa, tôi cũng đã từng này tuổi, sợ bỏ lỡ mất thời kỳ sinh sản... nên mới đi. May mắn thay, vẫn còn hiệu quả khá tốt, ừm, đều đã đến tháng thứ năm rồi."
Đầu óc của Trúc Tuế là dạng gì, đương nhiên cũng nghe hiểu lời nói đầy sắc bén của Tống Chân. Thêm nữa, thai phụ đã nói như vậy, đừng nói đến cười nổi.
Nếu không phải cô ấy từng học qua lớp đặc huấn, thì e rằng vẻ mặt của cô ấy cũng đã sớm cứng đờ lại. Việc này thật sự khiến người ta kinh sợ!
Nhưng Trúc Tuế vẫn cố gắng duy trì nét mặt tự nhiên nhất. Bởi vì, cô ấy cũng đã nhìn ra, hình như thai phụ cũng không biết chuyện gì đang xảy ra với mình.
Thậm chí, khi nhắc tới thai nhi năm tháng tuổi trong bụng, bà còn mỉm cười thật hạnh phúc, cõi lòng ngập tràn vui sướng...
Ngược lại, người phụ nữ mặc đồ đen đứng bên cạnh, thai phụ càng vui vẻ, thì sắc mặt của cô ta lại càng trở nên khó coi... Xem ra, đây chính là một sự kích động.
Lại liên tưởng đến việc Tống Chân từng lo lắng trước đây, Trúc Tuế không kìm được, giả vờ không biết gì, dò hỏi thai phụ: "Việc kia, nếu thai đều đã ổn, phu nhân vẫn còn thấy không thoải mái sao? Là chỗ nào không thoải mái vậy?"
"Tôi cũng không biết. Dựa vào lý thuyết, hẳn là không có vấn đề gì, nhưng chính là tôi... lúc nào cũng cảm thấy tuyến thể không thoải mái. Qua từng tháng, bụng tôi dần lớn hơn. Thời điểm cảm thấy khó chịu, thì phản ứng cũng càng ngày càng mạnh hơn..."
Gián đoạn vài giây, thai phụ lại cười: "Nhưng trước kia dùng thuốc của quân khu ba, có vấn đề gì thì chúng tôi cũng tìm đến họ trước. Họ tiến hành can thiệp rồi ba tháng sau... hiệu quả vẫn khá tốt. Dùng hai lần thuốc, cũng không có vấn đề gì..."
Nụ cười vụt tắt, bà đưa tay sờ vào tuyến thể sau cổ, không xác định nói: "Chính là vừa mới về khu một còn tốt. Mấy ngày nay lại bắt đầu khó chịu. Đến tháng thứ năm thì không thể nào lại bị rối loạn pheromone được. Tôi có gọi điện hỏi qua khu ba, cũng đi qua đó một chuyến, nhưng họ không kê đơn thuốc cho tôi, bảo tôi yên tâm, nói đó chỉ là một ít tác dụng phụ, khả năng khó chịu xảy ra với tôi, còn với thai nhi không ảnh hưởng gì... Đại khái là thuốc không phải nguyên nhân..."
Nghĩ tới điều gì đó, thai phụ nở nụ cười tươi, lần nữa nhìn về phía Tống Chân, ánh mắt chân thành, tha thiết, đầy tin tưởng nói: "Vốn dĩ, tôi nghĩ nhẫn nhịn sẽ qua khỏi. Không phải khu một lưu truyền rằng cô Tống đã cứu chữa và điều trị được cho một thai phụ bị rối loạn sao... Tiểu Thục cũng nhìn thấy sự khó chịu của tôi, mới khuyên tôi tới đây. Tôi nghĩ là, tuy thai nhi vẫn ổn định, nhưng tác dụng phụ của thuốc này thật sự khiến người ta cảm thấy khó chịu. Tôi đã gặp được cô Tống, thì cô Tống có thể tìm ra biện pháp làm cho tôi cảm thấy dễ chịu hơn một chút, đúng không?"
Thai phụ tự tường thuật lại một cách tỉ mỉ, gần như chỉ mấy câu đã nói rõ đầu đuôi sự việc.
Thai phụ nhìn Tống Chân, rồi mỉm cười thân thiện với các cô.
Tống Chân, Trúc Tuế và Trình Lang cũng cười, cố gắng nặn ra nụ cười gượng gạo.
Các cô có sự hiểu biết về loại thuốc kia của quân khu ba, sợ rằng, không chỉ đơn giản là thân thể phu nhân Brown không thoải mái...
Lúc mới đầu, không phải Trúc Nghi cũng nói y như vậy sao, chỉ nói tuyến thể không thoải mái, kiểm tra tất cả đều ổn...
Kết quả là, vướng vào tình trạng đáng báo động, rối loạn pheromone giai đoạn hai.
Mà hiện tại...
Hành lang lại rơi vào một khoảng lặng như tờ. Những ai nên hiểu đều đã hiểu, chỉ một người duy nhất không hiểu. Bởi vì đó là thai phụ, mọi người không hẹn mà cùng nhau không vạch trần sự thật này ra.
Nghe đến đây, Trúc Tuế bước xuống bậc thang, hỏi Tống Chân tại sao còn chưa đưa thai phụ vào trong làm kiểm tra.
Tống Chân nghe xong, nói bảng đăng ký bị hỏng rồi.
Tả Điềm đứng ở đằng sau nghe được, lại có cảm giác mơ hồ, trừng mắt nhìn Trình Lang.
Tống Chân đã nói như vậy, cô ta đành bất chấp thuận theo, gật đầu lia lịa, nói lắp: "Đúng vậy. Đúng, đúng là, do tôi không cẩn thận, làm hỏng rồi. Hôm nay, không thể đăng ký được nữa."
Khi nói chuyện, mồ hôi lạnh lấm tấm trên trán.
Yên lặng một hồi lâu, Trình Lang mới lên tiếng: "Nếu phu nhân đã làm trị liệu ở quân khu ba, thì chắc chắn đã ký tên vào bản thỏa thuận. Liệu chúng tôi có thể xem bản thỏa thuận đó được không?"
Ngành y ở Hoa Quốc còn có nhiều tranh cãi. Trước tiên phải xem xét bản thỏa thuận đã ký và đơn trách nhiệm.
Tuy rằng, nó không có tác dụng với phu nhân Brown, nhưng trên bản thỏa thuận này, ít nhất có thể chứng minh đối phương đã đến quân khu ba, đã tiến hành việc điều trị thích hợp.
Trình Lang nói xong, bả vai người phụ nữ mặc đồ đen chợt run lên, sắc mặt trắng bệch thấy rõ.
Vốn Trúc Tuế có rất nhiều kinh nghiệm trong việc tra hỏi, vừa nhìn thấy phản ứng này, trong lòng lại cảm thấy hồi hộp.
Trên mặt lại không biểu hiện ra, thuận thế làm theo Trình Lang, hỏi dồn dập.
"Ở... ở nhà." Người mặc đồ đen nói.
Trúc Tuế cười, ý cười không hiện trong đáy mắt: "Việc này có thể phiền cô về nhà mang tới đây được không? Chúng tôi cần phải xem qua một chút..."
"Xem, xem, nhìn cái gì, trên đó cũng không có gì..."
"Lời này của cô có thể coi như người ngoài nghề không hiểu. Nhưng trải qua nhiều đợt trị liệu theo kỳ, đợt trị liệu sau phản ứng không tốt, đều đã xuất hiện rồi đấy. Cốt yếu nhất chính là việc sử dụng thành phần thuốc. Nếu muốn chúng tôi kê đơn thuốc cho phu nhân Brown, thì cần tham khảo cái đó. Bằng không, chẳng may, thai phụ năm tháng dùng không đúng loại... Đến lúc đó e rằng có khả năng xảy ra sự việc ngoài ý muốn. Tiểu thư, có muốn tôi thử liệt kê ra không?"
Âm giọng của Trúc Tuế trầm thấp, đương nhiên, em gái thai phụ cũng bị dọa sợ, nhưng ánh mắt cô ta lại đảo qua đảo lại giữa thai phụ và người của khoa Tuyến tố rất lâu, chính là không chịu nói sẽ quay về lấy.
Tống Chân bóp mi tâm, đúng vậy, đây là khu ba tuyệt đối muốn đổ tội, cố ý 'ném nồi'!
Cô thấy rằng, không phải không có bản thỏa thuận, mà cơ bản nó đã bị quân khu ba thu lại.
Chờ đến lúc xảy ra chuyện ở khu một, thì cái 'nồi' này đã có thể hoàn toàn úp xuống đầu khoa Tuyến tố khu một...
Cách đánh chủ ý thế này, nếu không phải kịp thời nhận ra, bọn họ sợ rằng đến khi thai phụ thật sự xảy ra chuyện, mới có thể nhận ra được cái ngã rẽ này.
Thật là điên rồ!
E ngại thai phụ không hay biết, sợ lộ chân tướng, nên Trúc Tuế cũng không ép.
Ngừng trong tích tắc, cô quay đầu nhìn về phía Tống Chân, nhướng mày, ý tứ rất rõ ràng -- kế tiếp bọn họ phải làm thế nào đây?
Tống Chân thở ra một hơi thật dài, nói: "Máy đăng ký bị hỏng rồi, phải gọi người đến sửa ngay. Phu nhân mời đi lối này, chúng tôi sẽ làm kiểm tra đơn giản cho cô trước, cũng không thể chậm trễ thêm. Cô xem như vậy có được không?"
Người phụ nữ mặc đồ đen không ngờ bọn họ vẫn có thể bảo thai phụ đi vào trong, sửng sốt...
Ý cười trên môi Tống Chân không giảm, thai phụ gật đầu, Tả Điềm cũng nhiệt tình đỡ người, tiến vào.
Khi Tống Chân bước vào bên trong phòng, người phụ nữ mặc đồ đen cũng muốn đi theo, lại bị Trúc Tuế đè chặt bả vai, mạnh mẽ ấn cô ta ngồi xuống.
Người phụ nữ mặc đồ đen ngẩn ra.
Giọng nói bên tai bị đè ép tới mức thấp nhất: "Cô biết đấy, cô không thể đi vào, đúng không?"
Câu tiếp theo, âm thanh càng thấp hơn: "Vì muốn tốt cho chị cô. Tôi khuyên cô, sẽ tốt hơn nếu cô chịu khó ngồi đợi một lúc, rốt cuộc... Thai phụ trong tháng thứ năm bị rối loạn pheromone, không phải chuyện đùa!"
Một câu cuối nói ra khiến môi người phụ nữ mặc đồ đen tái lại, bả vai run rẩy không ngừng.
Ngẩng đầu nhìn Trúc Tuế, một tay đối phương đè chặt trên vai cô em gái, trên mặt vẫn mỉm cười với thai phụ, ý bảo bọn họ chậm một chút. Hoàn toàn không nhìn ra được, mấy lời hung hăng, uy hiếp vừa rồi là nói với cô em gái.
***
Một giờ sau, Tống Chân cầm báo cáo, mang theo Tả Điềm, hai người cùng sóng bước đi tới phòng họp.
Còn ở bên trong phòng họp, viện trưởng viện nghiên cứu khoa học, phó viện trưởng Vinh, phó viện trưởng Trúc, cộng thêm mấy phó viện trưởng khác của viện nghiên cứu khoa học đều đã ngồi vào vị trí.
Trúc Tuế ngồi ở ghế đầu dựa vào cửa.
Trình Lang dẫn theo tổ một ngồi ở một bên, nhân viên tổ hai ngồi ở phía bên kia.
Không một ai trong phòng họp mang sắc mặt tốt.
Tống Chân đặt báo cáo lên mặt bàn, đã photo mấy bản, đưa cho viện trưởng một bản, đưa cho phó viện trưởng Vinh một bản. Cô kêu Tả Điềm đi photo thêm rồi đem đi phát. Tống Chân không dám chậm trễ, đi thẳng vào vấn đề nói: "Tình huống không được tốt."
Mở bản báo cáo ra, cô báo số trang, chỉ vào và nêu ra các điểm dị thường. Phân tích điểm dị thường, và khả năng có thể xảy ra vấn đề sau này.
Buông báo cáo, cô tổng kết: "Tôi hỏi cô ấy rất nhiều, phu nhân Brown nói ra hầu hết mọi chuyện, từ chuyện lớn đến chuyện nhỏ. Thuốc của quân khu ba dùng một lần có thể đảm bảo trong một khoảng thời gian, nhưng sau đoạn thời gian đó, phản ứng sẽ càng trở nên kịch liệt hơn. Chính vì thế, tôi đoán... Lần này, phu nhân Brown đến, một là thân thể vốn đã đạt tới điểm cực hạn. Khả năng nữa, chính là quân khu ba không trụ nổi nữa, nếu tiếp tục dùng thuốc với cô ấy, e rằng, không những không hiệu quả, còn sẽ tạo nên các phản ứng ác liệt hơn..."
Ngập ngừng phút chốc, Tống Chân lớn mật suy đoán: "Hồi trước, thai phụ Trúc Nghi cũng tham gia vào cùng một thí nghiệm thuốc kiểu này, rất nhanh cô ấy đã tiến vào rối loạn giai đoạn hai. Phu nhân Brown đã bị đưa đến nơi này của chúng ta, e rằng, qua thời gian ngắn cũng sẽ rơi vào giai đoạn một hoặc hai. Một khi thuốc của quân khu ba ngấm đều vào bên trong cơ thể cô ấy, pheromone sẽ bị áp chế đầu tiên... Phản tác dụng thuốc, xảy ra rối loạn kịch liệt..."
Theo gợi ý của Tống Chân, mọi người lật đến trang cuối, đó là một bảng tuần hoàn.
Tống Chân phổ cập kiến thức khoa học: "Loại thuốc áp chế một lần, mỗi một lần sử dụng đều sẽ có một vòng tuần hoàn. Tôi căn cứ theo thời gian quân khu ba cấp thuốc trong hồi ức của phu nhân Brown, thêm cả thời gian khó chịu gần đây, và phân tích số lần dùng thuốc trước đó..."
Thở hắt ra một hơi, Tống Chân trầm giọng nói: "Cho ra kết quả là -- Tiếp theo, thuốc của quân khu ba đã hoàn toàn bị cơ thể cô ấy hấp thụ hết. Đại khái, phạm vi thời gian là, sớm nhất là đêm nay, muộn nhất là ngày kia, thuốc được hấp thụ xong, thì rối loạn sẽ phát tác."
Nói cách khác, quân khu ba cũng bị vướng mắc về mặt thời gian, mới đem thai phụ đưa sang đây. Thật sự rất hay!
Viện trưởng lập tức vỗ mạnh vào mặt bàn.
Mặt phó viện trưởng Vinh tràn đầy vẻ nghiêm nghị.
Còn sau khi Tống Chân nói rõ tình huống của thai phụ xong, thì đến phiên Trúc Tuế ở phía bên kia nói. Người mặc đồ đen là em gái của phu nhân Brown, cô ta lấy tình trạng sức khỏe của phu nhân Brown ra để uy hiếp, đối phương nhanh chóng khai ra tất cả sự thật...
"Cô ấy đã nói thật những việc mà khu ba đã làm với phu nhân Brown, và cho cô ấy hai lựa chọn: phá thai, hoặc chỉ cho cô ấy xem phương hướng. Kết quả hiện tại, chắc hẳn mọi người đều có thể dễ dàng đoán ra, cô ấy lựa chọn cái sau."
"Vì để lấy tin tức sau này, quân khu ba yêu cầu cô ấy làm bản thỏa thuận trao đổi về việc dùng thuốc. Thì cũng là, lúc trước phu nhân Brown ký bản thỏa thuận chính với khu ba, bị em gái của cô ấy đem đi trả lại cho khu ba..."
Trúc Tuế khôi phục về trạng thái cũ, kể ra sự thật. Hành động đầy dụng ý này của nhà họ Đồng, các nhân viên nghiên cứu đang ngồi ở đây đều hiểu.
Nhà họ Đồng thu hồi thỏa thuận, lại âm thầm thừa dịp khu một không chú ý, đem phu nhân Brown đưa qua đây.
Một khi khu một tiếp nhận chữa trị và thu được kết quả về thuốc, thì sau này, lúc thai phụ xảy ra chuyện, việc phân trách nhiệm sẽ không thể xác thực...
Như vậy, sau khi phu nhân Brown xảy ra chuyện, lại là chuyện ở khu một, khu ba chỉ cần sống chết không buông bản thỏa thuận ra, thậm chí có khả năng sẽ nói chưa từng điều trị cho phu nhân Brown...
Đến lúc đó, dựa theo pháp luật của Hoa Quốc, thiếu mất chứng cứ quan trọng là bản thỏa thuận, dù cho có điều tra nghiêm ngặt thì cũng không thể tra ra được là khu ba làm. Hoặc có thể nói, so với việc không có chứng cứ mà muốn phán tội bọn họ, thì việc tiếp nhận điều trị cho thai phụ, và sau đó thấy thai phụ xảy ra chuyện ở khu một, mục tiêu càng trở nên rõ ràng, càng chắc như đinh đóng cột.
Thêm nữa, bọn họ là đơn vị đứng đầu sẽ càng thu hút sự chú ý của công chúng, chạy không thoát.
Vả lại, thai phụ còn là phu nhân của đại sứ ngoại giao.
Dẫu sao, sự việc cũng xảy ra ở Hoa Quốc, Hoa Quốc sẽ phải giải thích thế nào, đối với nước ngoại giao không quan trọng. Chủ yếu là, khẳng định nước ngoại giao sẽ để cho Hoa Quốc có cơ hội giải thích, chứ sẽ không nhúng tay vào tranh chấp nội bộ ở Hoa Quốc...
Thật sự quá thâm độc!
"Khinh người quá đáng!" Lần thứ hai viện trưởng đập bàn, phẫn nộ nói.
Loại chuyện nghe rợn người này vẫn là lần đầu tiên xuất hiện.
Gần đây, ba khu viện nghiên cứu khoa học đều có các dự án trọng điểm, trừ việc khu một, hai, ba cùng chung tay nghiên cứu phát minh thuốc ổn định. Thì những việc quan trọng khác, gần như các hạng mục nghiên cứu khoa học của các viện đều riêng biệt, không trùng lặp, không chung khu vực, không liên quan đến nhau, đương nhiên, cũng không có khả năng phát sinh loại sự kiện 'ném nồi' tồi tệ này.
Phó viện trưởng Trúc đẩy đẩy mắt kính, bình tĩnh một cách lạ thường, nhìn về phía các vị đang ngồi tại đây, hỏi: "Tuy rằng vô nhân đạo, nhưng tôi vẫn còn muốn hỏi một câu. Vậy việc kia, có thể khước từ phu nhân Brown được sao?"
Một câu như vậy, lại nói trúng tim đen của đa số các vị phó viện trưởng đang có mặt ở đây, ngay lập tức có người nói: "Nhà họ Đồng khinh người quá mức. Thật may là chúng ta phát hiện ra sớm. Lúc này, khoa Tuyến tố chỉ làm kiểm tra giúp phu nhân Brown, không tiếp nhận điều trị, cũng không cho cô ấy dùng thuốc... Thêm nữa, phu nhân Brown kể rằng, em gái của cô ấy cũng bị viện nghiên cứu khoa học giám sát bằng camera và máy ghi âm, là bằng chứng rất có ảnh hưởng..."
Đình trệ một thoáng, cuối cùng cắn răng nói: "Tuy rằng vô nhân đạo, nhưng đây đều do khu ba làm cục diện rối rắm quá mức. Đề cập tới tranh chấp quốc tế, chúng ta nên làm gì để bọn họ nhận tội đây! Tôi kiến nghị lập tức cầm chứng cứ tố cáo lên cấp trên là Tòa án quân sự, để Tòa án quân sự phán xử!!"
Lời này vừa nói ra, khá nhiều phó viện trưởng đồng tình.
"Đúng vậy, thai phụ quá đáng thương."
"Chúng ta không phải cũng rất thảm sao!"
"Nói mấy câu không mục đích, với tình hình này, có thể cũng không cứu nổi... Trong loại thời điểm này, chúng ta nhúng tay vào, không phải làm việc vô nghĩa sao!"
"Tai bay vạ gió. Chắc chắn, phải tố cáo lên Tòa án quân sự, nhà họ Đồng ỷ vào nghiên cứu phát minh thuốc ổn định, 'coi trời bằng vung' quá mức rồi!"
"Đúng đúng. Rất may là chúng ta khám phá ra. Vừa hay ở thời điểm này tố cáo lên Tòa án quân sự."
Nói trắng ra, chính là đã phát hiện, cũng có một ít chứng cứ, vậy thì nhân lúc thai phụ còn chưa xảy ra chuyện, giành trước việc tố cáo lên Tòa án quân sự. Đương nhiên, làm như vậy là để phòng ngừa cho sau này, tránh bị kéo vào tranh chấp không rõ ràng. Khu một kiên quyết không tiếp nhận điều trị cho thai phụ. Thai phụ xảy ra chuyện, hoàn toàn có thể xác định vấn đề nằm ở khu ba. Ít nhất, ở Tòa án quân sự của Hoa Quốc, ai đúng ai sai không phải là rất rõ ràng hay sao.
Viện trưởng có phần bị lung lay trước lời nói của mọi người, môi mấp máy mấy lần, vẫn chưa chịu gật đầu. Một mặt, xuất phát từ chủ nghĩa nhân đạo, nếu bọn họ không can thiệp, thì thai phụ kia chỉ có nước đợi đến lúc xảy ra chuyện. Mặt khác, viện trưởng vẫn còn nhiều điều đắn đo, tỉ như --
Cuối cùng, phó viện trưởng Vinh, người quản lý công việc nghiên cứu phát minh thuốc đã phát biểu, lắc đầu: "Nhưng họ đã đăng ký khám ở Đại học Quân y rồi. Nếu hiện giờ chúng ta mặc kệ thai phụ, trong lúc tranh chấp, càng không thể quản khu ba. Đầu tiên cũng không thể nói thai phụ sẽ thế nào... Điểm mấu chốt chính là bản thỏa thuận đã bị khu ba thu đi rồi. Chúng ta chỉ có video ghi âm. Rốt cuộc, thiếu mất chứng cứ quan trọng, không thể dùng một chùy để đập chết khu ba. Ở Tòa án quân sự, hai khu viện nghiên cứu khoa học, thực lực ngang bằng..."
Phó viện trưởng Vinh thở dài.
Trúc Tuế bổ sung nửa câu sau giúp phó viện trưởng Vinh: "Thực lực ngang bằng... tới cuối cùng lại biến thành cãi cọ, đã không có cách nào định tội khu ba, chúng ta cũng không đưa ra được bằng chứng xác đáng... Sau đó, vụ kiện sẽ càng bị kéo dài, không cho ra được kết quả... Ngừng lại một hồi, Trúc Tuế lên tiếng: "Từ góc độ của tôi, tôi không đề xuất việc từ chối thai phụ."
Nhóm phó viện trưởng đều quay sang nhìn Trúc Tuế. Thật ra, phó viện trưởng Trúc cũng không có ý muốn từ chối, cho nên mới vừa rồi chỉ đề ra một chuyện, phần còn lại đều không nói ra. Hiện giờ, con gái đã mở miệng, đương nhiên sẽ nhìn chằm chằm vào cô ấy, muốn nghe xem còn có biện pháp gì khác hay không.
"Trước mắt, chỉ có chúng ta có thể giúp đỡ cho cô ấy. Nếu chúng ta không nỗ lực thử qua một lần, thì sẽ không còn hy vọng nào khác cho cô ấy. Điều đó quá mức tuyệt vọng. Tôi cũng không tin viện nghiên cứu khoa học lại tồn tại sự lạnh lùng như thế."
"Thứ hai, hiện tại kiện lên cấp trên là Tòa án quân sự, nhìn như đem trách nhiệm trả lại cho khu ba, nhưng, thật sự chỉ mỗi khu ba có trách nhiệm trong chuyện này thôi sao?"
Viện trưởng thở hắt ra, Trúc Tuế nói trúng suy nghĩ của ông ấy rồi.
Chỉ nghe Trúc Tuế nói ra tâm tư của ông ấy: "Chúng ta thấy chết mà không cứu, chính là làm trái với luân thường đạo lý. Đối phương là phu nhân của đại sứ ngoại giao nước khác, nhất định là muốn chuyện này bị ồn ào ra ngoài quốc tế. Khu ba đáng trách, nhưng khẳng định, sau khi xong việc chúng ta cũng sẽ bị tổ chức nhân đạo quốc tế trách cứ. Khi đó, chắc chắn sẽ càng nghiêm trọng hơn. Ở Hoa Quốc, có một viện nghiên cứu khoa học ác độc, một viện khác lại coi thường sinh mạng, thì hình ảnh của quốc gia còn để ở đâu được nữa..."
"Thứ ba, cũng đồng dạng với cái thứ nhất, nhưng người đề xuất không giống nhau. Ở quốc tế chúng ta mang tiếng xấu, trong nước chúng ta lại không có cách nào xử lý khu ba. Thời điểm thua kiện, hẳn là khu ba sẽ bắt đầu dùng dư luận để công kích, chỉ trích chúng ta thấy chết mà không cứu..."
Trúc Tuế bóp mi tâm: "Vậy mọi người cảm thấy, cuối cùng, quốc tế, trong nước, hay trong lòng nước ngoại giao, là giúp đỡ cứu về được, hay là thấy chết mà không cứu, tội trạng nào nhẹ hơn đây? Đối với thai phụ, với việc hoàn toàn coi thường sinh mạng, trách nhiệm sẽ giảm đi sao?"
Hiện trường lại lâm vào tình trạng trầm mặc một cách quỷ dị. Khuôn mặt mọi người bị bao phủ bởi một tầng khói mù, áp suất không khí xung quanh giảm xuống.
Một hồi lâu sau, mới có một phó viện lên tiếng: "Cho nên, bất luận thế nào, khu một cũng đều không thể tránh khỏi trận phong ba này sao?"
Trúc Tuế: "Đương nhiên có thể. Đem sự thật đến nói chuyện với đại sứ ngoại giao, lại cứu giúp phu nhân của ông ta. Như vậy, không phải chịu khiển trách, ngược lại, khu ba sẽ vui vẻ chia sẻ công lao cùng với chúng ta..."
"Chính là thuốc ổn định là vấn đề nghiên cứu khoa học nan giải toàn cầu, khu ba đem người biến thành bộ dạng này, xác suất cứu được nhỏ đến mức nào... Chắc hẳn, trong lòng mọi người cũng hiểu rõ..."
Không nói hoàn toàn không có khả năng, ít nhất đó cũng là một sống một chết.
Rốt cuộc, viện trưởng cũng phải mở miệng nói: "Mấy phương án mà mọi người nói đều không sai, tiếp nhận thai phụ có thể dẫn đến phiền toái, không tiếp nhận cũng gặp phải trở ngại. Tạm thời tôi không có phương pháp. Nếu bên nào cũng cho là mình đúng. Bằng không, dứt khoát bỏ phiếu đi!"
Quả thật, trong lòng Trúc Tuế vẫn còn dự tính, cô há miệng thở dốc, nghe viện trưởng nói xong, lại khép lại. Dự tính của cô có hơi không chắc chắn, đợi nghe thử ý kiến của mọi người cũng chưa muộn.
Lần thứ hai, trong phòng rơi vào tình trạng trầm tư. Đang lúc mọi người chuẩn bị đứng xếp thành hàng, Tống Chân lại nói: "Tôi có lời muốn nói."
Viện trưởng nhìn về phía vị tổ trưởng mới nhậm chức của tổ hai, thập phần tôn trọng nói: "Cô Tống, mời cô nói."
Tống Chân: "Đầu tiên, tôi xin phép nói về tiến độ nghiên cứu của mình. Nghiên cứu phát minh thuốc ổn định hay còn gọi là thuốc điều hòa, gần đây đang gặp phải chút khó khăn, cũng coi như đã hoàn thành được một nửa. Tôi không dám chắc là có thể cứu được phu nhân Brown và một khi cứu chữa, cũng là đang đánh cược. Nhưng tôi có thể khẳng định chính là, tình trạng của phu nhân Brown, được cứu sẽ tốt hơn so với không được cứu."
"Tiếp theo, tôi cảm thấy, tại sao chúng ta lại không đổi sang một góc độ để nhìn nhận? Cho dù, bất luận thế nào đi nữa, thì khu một cũng đều không tránh khỏi trận phong ba này. Ở đây tôi có một... biện pháp, một biện pháp trong tuyệt vọng. Tạm ngừng lại một chút, Tống Chân nói: "Có thế nào cũng không thể tránh, thì tôi đây kiến nghị khu một nên đối mặt với nó một cách tích cực, chủ động gánh vác trách nhiệm của chính mình." Lời này vừa phát ra, khiến toàn phòng họp lập tức ồ lên.
Nhưng Tống Chân lại không để ý tới, tiếp tục nói: "Nhưng trách nhiệm không thể để khu một gánh một mình. Khu ba cũng nên có trách nhiệm, rất cần thiết và phải rõ ràng!!"
"Hiện tại, thai phụ rơi vào tình huống nguy hiểm như vậy. Tôi đề nghị lập tức liên hệ với đại sứ ngoại giao, đem toàn bộ tình huống trước mắt, hơn nữa, nói đúng sự thật, sau đó..."
Tống Chân lớn tiếng nói: "Sau đó để nước ngoại giao ra mặt, tìm khu ba bắt họ xuất ra hai thứ. Một cái là bản ghi chép và loại thuốc mà phu nhân Brown dùng. Cái còn lại, tôi muốn mấy thứ mà khu ba đã cho phu nhân Brown dùng, với mỗi một loại thuốc, cần các thành phần thuốc và mẫu thuốc!"
"Không thể quy trách nhiệm với khu ba khi không có bản thỏa thuận. Vậy thì, chẳng cần bản thỏa thuận. Dựa theo pháp luật, bản thỏa thuận và loại thuốc cũng có giá trị pháp lý. Như vậy, khi tố cáo lên Tòa án quân sự, đã có đầy đủ chứng cứ."
Trúc Tuế nhướng mày.
Một nhóm người suy nghĩ một lúc, và mắt họ sáng lên.
Tống Chân: "Mà về phương diện khác, phu nhân Brown bị rơi vào tình huống nguy hiểm như vậy. Căn cứ theo luật trị bệnh và kinh nghiệm, xác thực, chúng ta cũng chỉ có thể dựa vào bản ghi chép và loại thuốc, điều kiện tiên quyết nằm ở thành phần thuốc, mới có thể cứu chữa cho phu nhân Brown một cách hiệu quả nhất. Bằng không, hiện tại dùng bất cứ loại thuốc nào, cũng đều có khả năng xảy ra va chạm bên trong cơ thể thai phụ, biến thành dùng thuốc bừa, dẫn tới tình huống càng tồi tệ hơn."
"Rốt cuộc, khu ba có làm chuyện xấu với phu nhân Brown hay không, thì ngài Brown cũng sẽ không thể biết chính xác. Như vậy, với điều kiện tiên quyết này, ngài Brown thấy phu nhân không được cứu chữa một cách đàng hoàng, khẳng định sẽ dốc hết sức tạo áp lực với phía khu ba."
"Cuối cùng, là một chút tâm tư của tôi. Khu ba để cho chúng ta cứu người. Vậy thì, tôi đây càng muốn xem nghiên cứu phát minh thuốc của bọn họ..."
"Bây giờ, đem 'quả bóng' đá trở lại, để xem thái độ của khu ba. Nhưng ngày hôm nay chúng ta đã lựa chọn như thế, đến lúc đó, bất luận khu ba có đưa hay không... Chắc hẳn, cũng không hề cảm thấy dễ chịu!"
Xét đến cùng, cái biện pháp này của cô, thật ra cũng là đang đánh cược...
Đá 'quả bóng' kia trở về. Nếu khu ba không đưa ra bản ghi chép, tới lúc xảy ra chuyện kia, thì hậu quả khu ba phải tự gánh lấy, nước ngoại giao cũng dựa vào đó mà ghi hận khu ba...
Nếu khu ba chịu xuất ra ghi chép và loại thuốc, thì bọn họ có được chứng cứ khu ba làm chuyện xấu với phu nhân Brown. Đến thời điểm đó, nếu phu nhân Brown xảy ra chuyện, thì khu một cũng chạy không thoát. Nhưng cầm trong tay bằng chứng then chốt, khu ba càng không có cửa để thoát tội.
Mà trong đó cũng đi kèm tổn hại, chính là, một khi khu ba đưa ra nghiên cứu thuốc mới nhất, thành phần được công khai, tương đương với việc tiến độ nghiên cứu thuốc của khu ba có bước tiến triển, sẽ kèm theo việc buộc phải ra mắt loại thuốc, tất cả đều ở trước mặt bọn họ...
Dù trái hay phải cũng đều là con đường chết. Nếu khu ba đã đẩy qua đây, thì Tống Chân cô có gì mà không dám nhận.
Khu ba đặt cược vào cả hai trường hợp: bọn cô thấy chết sẽ không cứu, hoặc là khu một sẽ chịu gánh vác trách nhiệm... Đánh cược vào vấn đề của phu nhân Brown, khu ba sẽ trực tiếp từ chối yêu cầu của ngài Brown, tự nhận sự việc này là do bản thân làm. Hay là... Lựa chọn đưa ra ghi chép và loại thuốc, khiến phía đối thủ hy sinh thật lớn, công khai tiến độ nghiên cứu khoa học của mình, trói buộc khu một lại cùng một chỗ với khu ba, để sau này gánh vác trách nhiệm cùng nhau!
Bàn tay đặt bên sườn của Tống Chân co chặt lại thành nắm đấm, cô đánh cược rằng khu ba sẽ ngoan ngoãn đem thuốc đưa đến đây. Mạo hiểm tiết lộ cái giá phải trả cho nghiên cứu phát minh, cũng phải đem việc này, 'ném' một nửa qua cho khu một!