Sau Khi Bị Cấp Trên Của Vợ Trước Cặn Bã Đánh Dấu
Chương 37: Dỗ em đi
Sau Khi Bị Cấp Trên Của Vợ Trước Cặn Bã Đánh Dấu thuộc thể loại Linh Dị, chương 37 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Nhưng Trình mẫu cũng nhanh chóng bình tĩnh trở lại, thứ nhất là do Trình Lang đã đến xách hành lý giúp bà, thứ hai, ba món đồ bao gồm vali, ba lô và túi xách tay bà mang theo đều có rất nhiều thứ!
Trúc Tuế là ai, là cấp trên của Trình Lang và Tống Chân, để cấp trên làm mấy việc này làm sao coi được chứ!
Trúc Tuế muốn hỗ trợ mọi người xách đồ là vì phép lịch sự, xách vali cho Tống phụ vừa có kích cỡ vừa phải, vừa không nặng, lại có thể giữ thể diện cho mọi người, khiến họ bớt khó xử.
Nghĩ như vậy, Trình mẫu cũng không khách khí ngẩng đầu, thấy tay Tống Chân trống không, mở lời nhờ vả, "Tiểu Tống, con giúp mẹ cầm..."
Trúc Tuế cảm thấy thú vị mà nhướng mày.
Nhưng câu nói còn chưa dứt đã bị Trình Lang cắt ngang, "Mẹ đưa cho con đi, con cầm cho."
Nói xong, Trình Lang nhanh chóng lấy chiếc túi Trình mẫu vừa đưa ra đặt lên trên vali, kéo cả hai thứ đi.
Trình mẫu sửng sốt một chút, khi hoàn hồn lại thì bĩu môi.
Đấy, lại bắt đầu bao che rồi, chỉ là nhờ xách hộ túi đồ mà cũng đòi làm hộ là sao vậy, người chỉ mới hơn hai mươi, yếu ớt đến thế sao.
Vì có Trúc Tuế ở đây, những lời cằn nhằn này khó mà thốt ra, bà đành phải kìm nén lại.
Lúc còn là người một nhà, Tống Chân còn có thể chịu đựng Trình mẫu, nhưng hiện tại đã không còn nữa. Bây giờ chỉ cần bà không đến chỗ nàng la lối, nàng cũng lười để ý đến. Tống Chân đứng bên cạnh Tống phụ, nhỏ giọng trò chuyện với ông về mấy chuyện thường ngày.
Ở bên kia, Trình Lang đang nhìn Trúc Tuế, nghĩ xem làm sao để nói cho Trình mẫu rằng Trúc Tuế không biết cô và Tống Chân có quan hệ hôn nhân, nếu không lát nữa Trình mẫu lỡ lời, rồi Tống phụ mà biết chuyện thì sẽ càng khó xử hơn.
Nhưng Trình Lang cũng không phải đau đầu quá lâu, Trúc Tuế đã bất ngờ lên tiếng trước.
Trúc Tuế cảm thán rằng Tống phụ và Trình mẫu là đồng nghiệp cùng trường thật có duyên.
Tống phụ cười đáp: "Đúng vậy, không những là giáo viên cùng trường, hai người chúng ta còn là hàng xóm láng giềng nhiều năm rồi, đúng là rất có duyên."
Trình mẫu cũng hùa theo.
Trúc Tuế quay đầu lại mỉm cười với Tống Chân và Trình Lang, thoạt nhìn là một nụ cười vui vẻ, nhưng nhìn kỹ hơn, Tống Chân có thể nhận ra một chút ý trêu chọc trong đó.
"Vậy cô Tống và tiến sĩ Trình là thanh mai trúc mã sao?"
Nói đến đây, Trình mẫu lại nhớ tới lúc trước Trình Lang cũng bởi vậy mà yêu đương với Tống Chân, trong lòng có chút khó chịu, giọng điệu cũng có chút mỉa mai, "Đúng vậy, nếu không phải là thanh mai trúc mã cùng nhau lớn lên thì làm sao mà..."
Trong lòng Trình Lang thầm nghĩ không ổn, lập tức muốn ngăn Trình mẫu nói tiếp, nhưng Trúc Tuế còn nhanh hơn cô, kéo vali đi trước, cắt ngang lời, "Ôi, tôi còn nghĩ mấy mối quan hệ thường sẽ bắt đầu như thế này chứ!"
Câu này thâm thúy, Trình mẫu nghẹn họng, Tống phụ cau mày lại.
Trúc Tuế quay lưng về phía mọi người, dường như không phát hiện ra có chuyện gì không đúng, vẫn tiếp tục nói, "Nhưng hiện tại tiến sĩ Trình và cô Tống đều vẫn còn độc thân, xem ra thanh mai trúc mã quá hiểu rõ lẫn nhau đôi khi cũng sẽ làm cản trở một mối quan hệ yêu đương ha~."
Nếu câu trước chỉ là ẩn ý, thì câu này thực sự đã nói rõ ràng.
Trình mẫu nhìn Trình Lang, Trình Lang khe khẽ lắc đầu, khẩu hình nói với Trình mẫu hai chữ "Không biết".
Tống phụ không vui nhìn Tống Chân, Tống Chân cũng lắc đầu, không vội giải thích, chỉ khoác tay Tống phụ tìm chuyện khác để nói, "Bố, không phải khi nãy bố vừa nói điểm trung bình kiểm tra hàng tháng của lớp bố dạy là cao nhất cả khối sao, có phải sau này sẽ có giải thưởng hay gì đó không..."
Trình mẫu thì lại có tâm trạng trái ngược với Tống phụ.
Sau khi có được câu trả lời, bà đã bình tĩnh lại, thậm chí còn cảm thấy như vậy cũng là chuyện tốt.
Trình Lang và Tống Chân vội vàng kết hôn, đây là điều mà gia đình hai bên đều biết.
Nhưng có một điều mọi người không biết là sau khi đi đăng ký xong, Trình Lang chỉ thông báo với người trong nhà, Trình mẫu còn có chút không thể chấp nhận được.
Nói thế nào nhỉ, Trình Lang nhà họ dù sao cũng phân hóa thành Alpha, lúc yêu đương thì không sao, nhưng hiện tại thuốc thử Z đang phát triển rất tốt, nói thế nào cũng là nhân tài cấp cao, làm việc cho quốc gia còn được thăng hàm thiếu tá, sau này chắc chắn sẽ có tiền đồ rộng mở!
Tuy nói trong toàn bộ hành trình của dự án đều có sự tham gia của Tống Chân, nhưng Trình mẫu chỉ cần nghĩ đến việc Tống Chân là một Beta thì trong lòng như bị vướng mắc, vô cùng khó chịu.
Trình Lang giỏi giang là điều hiển nhiên, con cái của một số đồng nghiệp trong trường họ cũng phân hóa thành Alpha Omega, con của cô Trương ở khu Đông phân hóa thành Omega, gả vào gia đình quyền thế ở Quân khu V, làm phu nhân của một phiên dịch viên trong cơ quan nhà nước, cả nhà chồng đều làm việc trong quân đội, như vậy là đủ hiểu...
Đứa trẻ kia tìm được một đối tượng tốt để kết hôn.
Dù rằng Alpha kia chỉ phân hóa thành Alpha cấp B, hoạt động trong quân đội mấy cũng cưới được một Omega làm vợ, mặc dù không phải danh gia vọng tộc gì, nhưng con của hai đứa trẻ kia năm nay cũng ba tuổi rồi!
Trái lại Trình Lang thì sao? Cấp bậc cao, thành tích đáng ngưỡng mộ, kết quả lại cưới một Beta?
Còn là con gái Beta của một giáo viên cùng trường...
Trình mẫu cảm thấy nhà họ thật thiệt thòi, hơn nữa là thiệt thòi rất lớn!!
Loại cảm giác này ngày càng tăng lên.
Lúc đầu Trình mẫu đúng là có một chút cảm thấy Tống Chân không xứng với gia đình họ, nhưng tức giận nhất vẫn là ở chỗ Trình Lang lén lút đi đăng ký kết hôn mà không hỏi ý kiến bà.
Gần đây bởi vì nhìn thấy số lần xuất hiện của Trình Lang trên TV và các phương tiện truyền thông ngày càng nhiều nên suy nghĩ của Trình mẫu cũng dần thay đổi, bà trở nên cảm thấy cho dù Tống Chân có ưu tú tới đâu cũng không thể xứng với Trình Lang nhà họ.
1
Trình mẫu biết loại suy nghĩ này của mình không tốt, còn có chút tâm lý sợ nghèo yêu giàu, đương nhiên sẽ không nói ra.
Nhưng trong thâm tâm, càng tiếp xúc với Tống Chân bà lại càng soi mói từng li từng tí, luôn cảm thấy con dâu không có chỗ nào tốt, nhưng bà lại không thể thay đổi suy nghĩ của Trình Lang nên cũng chỉ đành chấp nhận.
Khi đến đây, Trình mẫu nghe Trình Lang nói phòng thí nghiệm phụ của Tống Chân đã sáp nhập với khoa Tuyến tố, hiện Tống Chân và cô đang làm việc cùng nhau, bà còn có chút lo lắng.
Lo lắng ở một nơi tập trung nhiều những nhân tài và người xuất thân từ gia đình quyền thế như ở Viện nghiên cứu khoa học, nếu mọi người ở đó biết được bạn đời của Trình Lang là một Beta thì Trình Lang sẽ bị xem thường.
Bây giờ Trình Lang nói quan hệ hôn nhân giữa hai người không công khai, Trình mẫu nghe xong liền thở phào nhẹ nhõm.
Nhưng sau khi thở phào, Trình mẫu lại nhớ đến trước khi Trình Lang ra nước ngoài có nói khi về nước sẽ tổ chức tiệc cưới bù sau, đôi trẻ này sẽ không định tổ chức ở Thượng Kinh để công khai quan hệ cho cả thiên hạ sao?
Trình mẫu suy nghĩ rất cẩn thận, ở Thượng Kinh không người thân quen, chi bằng bảo hai người Trình Lang trở về Giang Thành rồi tổ chức, ở đây sẽ làm rình rang, nhưng người thân bạn bè ở Giang Thành đều đã biết chuyện không phải sao, không cần phải tổ chức ở Thượng Kinh cho mọi người đều biết...
Bởi vì mải mê chìm đắm trong suy nghĩ của mình nên trên đường đi Trình mẫu im lặng đến lạ, Trình Lang không khỏi nhìn bà nhiều lần, còn cho rằng có lẽ người lớn tuổi này đi máy bay mệt nên thay đổi tính tình rồi!
Bên kia, Trúc Tuế cùng Tống phụ vừa cười vừa nói vừa đi đến chỗ đỗ xe, Tống Chân đi xe của Trúc Tuế đến, lúc về cũng đưa Tống phụ lên xe của cô một cách tự nhiên.
Mãi đến khi lên xe của Trình Lang Trình mẫu mới nhận ra, nói, "Sao hai đứa kia lại đi cùng một xe vậy?"
Trình Lang cũng không giấu Trình mẫu, nói gần đây Tống Chân lập công, xét cả tình lẫn lý, Trúc Tuế là lãnh đạo, không có lý do gì để làm khó Tống Chân... Đương nhiên, Trình Lang cũng hiểu rõ suy nghĩ trong lòng Trúc Tuế...
Ở một bên khác, Tống Chân và Tống phụ đều ngồi ở ghế sau, Tống phụ có chút ngại ngùng, nói: "Con đó, không phải trong nhà cũng có xe sao, hai đứa... Khụ, mỗi đứa lái một chiếc xe là được rồi, hà tất phải để trưởng khoa Trúc đưa đón như thế này, làm phiền người ta..."
"Chú Tống, không phiền chút nào ạ, việc đưa đón này có liên quan đến chuyện gần đây ở khoa Tuyến tố, chắc chú không biết... Là do mấy ngày trước... Hôm nay chuyện này mới kết thúc, mọi người vừa được rời khỏi khoa Tuyến tố, cô Tống và tiến sĩ Trình đều đã thức rất nhiều đêm rồi, nhất là cô Tống, chú nhìn quầng thâm dưới mắt của cô ấy kìa..."
Trúc Tuế nhẹ giọng kể khái quát lại toàn bộ chuyện xảy ra mấy ngày nay ở khoa Tuyến tố, chỉ lược bỏ phần liên quan đến Quân khu III, nghe xong, Tống phụ rất kinh ngạc, nắm lấy tay Tống Chân nhìn nàng một lúc lâu, sau đó gật đầu, "Ừm, đúng là trông không được khỏe lắm."
Tống Chân bị lời này làm cho ngại ngùng, xua tay nói, "Con không có mệt đến vậy đâu, đã là chuyện của hai ngày trước, với lại hôm qua con cũng ngủ đủ rồi mà."
Không đợi Trúc Tuế nói thêm, Tống phụ rất hiểu con gái mình, một chút cũng không tin, "Con thôi đi, đừng cho là bố không biết, lúc làm việc con y hệt như mẹ con, làm việc mấy ngày liên tục không nghỉ ngơi, không đạt được kết quả thì không chịu đi ngủ, chuyện này lại còn lớn như vậy, một thai phụ năm tháng, bố không tin gần đây con có thể ngủ được!"
Tống Chân bị mắng đến mím chặt môi, Trúc Tuế lần đầu tiên nhìn thấy vẻ mặt này của Tống Chân, cảm thấy thật mới lạ.
Nhưng từ trước đến giờ Trúc Tuế luôn là người biết chừng mực, đợi khi Tống phụ mắng nàng mấy câu xong, Trúc Tuế cảm thấy đủ rồi nên chuyển sang chuyện khác, cô nói với Tống phụ về cảm xúc gần đây của Viện trưởng và Phó viện trưởng, lời nói mang theo chút bông đùa, lúc thì nói Viện trưởng rất hay nổi trận lôi đình, lúc khác lại nói tóc của Phó viện trưởng dạo này rụng nhiều đến mức có thể nhìn thấy rõ ràng, cách dùng từ vừa hài hước vừa thú vị.
Tống phụ và Trúc Tuế nói chuyện phiếm với nhau rất hòa hợp, như thể không hề có khoảng cách thế hệ nào.
Tống Chân kinh ngạc.
Nói về chuyện của phu nhân Brown xong, Tống phụ nhìn Tống Chân, trong mắt có chút hối hận, "Đáng lẽ bố nên nói với con trước khi đến đây, nếu sớm biết có chuyện như vậy thì bố đã không đến đây làm phiền các con..."
Nghĩ đến cái gì, ông lại thở dài nói, "Do bà ấy quá sốt ruột nên bố cũng đi theo... Haiz, không nghĩ tới lại tăng thêm gánh nặng cho con..."
Bà ấy ở đây đương nhiên là chỉ Trình mẫu, mặc dù không nói thẳng ra nhưng Tống Chân và Trúc Tuế đều hiểu.
Tống Chân nở nụ cười, vẻ mặt lấy lòng, "Không sao mà bố, không phải trước khi đến đây bố cũng đã đặt khách sạn sao, con chỉ cần đưa bố đến khách sạn là xong việc rồi, làm gì có phiền phức gì chứ ~"
Chuyện đặt khách sạn này Tống Chân vừa nghe đã biết đây là ý của Tống phụ, nếu như theo tính cách của Trình mẫu, hẳn là bà sẽ muốn ở lại nhà của họ... Nhưng họ làm gì còn nhà nào, chuyện này chắc chắn không dễ giải quyết...
Đặt khách sạn, ít nhất thì tối nay Tống Chân có thể suy nghĩ thật kỹ, ngày mai...
"À, bố, gần đây bố đi khám tim thế nào? Bác sĩ có nói gì không?"
Tống Chân đột nhiên hỏi như vậy làm Tống phụ ngập ngừng, "Vẫn, vẫn như trước thôi!"
Tống phụ không thể nói dối, khi nói dối biểu cảm của ông sẽ tố cáo tất cả.
Tống Chân sửng sốt, ngay lập tức nhập mật khẩu để mở chiếc vali dưới chân ra, Tống phụ còn chưa kịp phản ứng thì Tống Chân đã tìm được tất cả thuốc trong ngăn kéo, nhiều hơn một lọ so với những loại cô quen thuộc.
Tống phụ thấy không giấu được, ánh mắt liếc sang chỗ khác, "Không sao, không sao hết, bố lớn tuổi rồi nên bị cao huyết áp, bác sĩ kê thêm cho bố một lọ thuốc hạ huyết áp thôi!"
Giọng của Tống phụ ngày càng bé, "Sợ con lo lắng nên bố không nói chuyện này cho con, còn mấy lời dặn khác của bác sĩ thì vẫn y hệt như cũ, chú ý rèn luyện cơ thể, cố gắng đừng để cảm xúc kích động... Bố nghe nhiều đến nỗi tai đã chai sạn rồi..."
Giọng nói của ông cũng ngày càng nhỏ dần.
Tống Chân mím môi, nhìn loại thuốc mới, xác nhận thật sự là thuốc hạ huyết áp mới thở phào nhẹ nhõm, đặt thuốc trở lại trong vali, với tâm trạng phức tạp, nói: "Cho dù chỉ là chuyện nhỏ thì bố cũng phải nói cho con biết chứ!"
Tống phụ vẫn tiếp tục cố chấp nói, "Nói với con để làm gì, con cũng đâu phải là bác sĩ, bố tuân theo lời dặn của bác sĩ, mỗi ngày uống thuốc đều đặn không phải tốt hơn sao..."
Tống phụ còn đang định nói thầm thêm hai ba câu, nhưng sau đó lại bị Tống Chân dùng vẻ mặt "Con đang nghe bố nói lý đây" nhìn chằm chằm, câu nói tiếp theo cũng tự động nuốt xuống trong im lặng, đúng là do ông không nói lý trước.
Trên đường đến khách sạn, Trúc Tuế nhìn qua gương chiếu hậu, hai việc khác nhau, hai cha con này cũng đổi vai trò cho nhau, từ bố răn đe con đổi thành ngược lại, điều này khá thú vị.
Cũng có thể thấy được mối quan hệ giữa Tống Chân và Tống phụ rất tốt.
*
Khi đến khách sạn nhận phòng cho hai vị phụ huynh, Trúc Tuế phát hiện hai vị phụ huynh này bởi vì tiết kiệm tiền mà đặt phòng khuyến mãi, điều kiện rất không tốt, thậm chí không có nổi một cái cửa sổ, vì thế cô đến quầy lễ tân đổi sang phòng Suite cho họ.
*Phòng Suite (viết tắt là SUT), đây là loại phòng cao cấp nhất và thường chỉ những khách sạn, resort 3 – 4 sao trở lên mới có loại phòng này. Phòng Suite thường được thiết kế, bố trí ở tầng cao nhất, là loại phòng có diện tích lớn nhất, được trang bị đầy đủ thiết bị tiện nghi, nội thất, vật dụng cao cấp và các dịch vụ đặc biệt.
Cô dẫn mọi người lên lầu, khi Tống phụ đến nơi, ông còn rất ngạc nhiên vì dịch vụ của khách sạn này tốt như vậy, Trúc Tuế cũng không nói với ông cô đã tiêu nhiều tiền để đặt phòng, chỉ hùa theo khen ngợi lương tâm của các nhà kinh doanh, làm Tống phụ rất vui vẻ, nếu không phải Tống Chân tận mắt nhìn thấy Trúc Tuế quẹt thẻ đổi sang phòng Suite thì chắc cũng bị những lời nói thao thao bất tuyệt của cô mà bị lừa rồi.
Đến lúc sắp phải đi, Trình mẫu bất ngờ gọi Trúc Tuế lại.
Trúc Tuế quay đầu.
Trình mẫu nói vì hôm nay Trúc Tuế đã đến đón họ nên Tết Đoan Ngọ ngày mai muốn mời Trúc Tuế ăn một bữa cơm.
Ý của Trình mẫu là đã làm phiền cấp trên của Trình Lang tới đón, vì là cấp trên, vẫn cần giữ mối quan hệ tốt, cho nên cần phải mời lãnh đạo ăn một bữa cơm cảm ơn, nếu không thì trông Trình Lang sẽ có vẻ không được phải phép lắm.
Nhưng bà cũng không bàn bạc chuyện này với Trình Lang, chỉ cảm thấy làm như vậy thì sẽ tốt hơn cho nên nói ra.
Trình Lang và Tống Chân nghe xong chỉ cảm thấy nghẹt thở.
Trúc Tuế nhướng mày lên, như không hề có chút khó xử nào, nói, "Vâng, không thành vấn đề ạ."
Dừng một chút, còn cực kỳ "chu đáo" đề nghị, "Mọi người cũng đã quen biết nhau rồi, chú Tống cũng sẽ đến chứ?"
"Đến đến, có đến!" Trình mẫu trả lời rất nhanh, một mình sắp xếp hết mọi chuyện cho tất cả.
Trúc Tuế nghiêng đầu cười làm Tống Chân đau cả đầu, "Vậy thì tốt quá!"
Lời vừa dứt, đầu Trình Lang cũng đau như búa bổ.
*
Mọi người tạm biệt nhau, ai về nhà nấy, suốt cả đường về Tống Chân đều nghĩ nên mở lời như thế nào.
Đã về đến hầm đỗ xe, nhưng Trúc Tuế vẫn chưa để ý, Tống Chân cũng chưa thể nói ra.
Tống Chân khó xử, "Vậy, đề nghị của mẹ Trình Lang, em, em thật sự... Sẽ đi sao?"
"Đi chứ."
Trúc Tuế dừng xe lại, không biết là cười thật hay giả, nói: "Chị, hôm nay lúc ở trên xe có phải chị muốn nói chuyện ly hôn với Trình Lang cho Tống phụ không?"
Tống Chân im lặng, không phản bác.
Trúc Tuế như đọc được suy nghĩ của nàng, vạch trần suy nghĩ trong lòng nàng, nói: "Nhưng sau đó lại biết được Tống phụ bị cao huyết áp nên chị do dự đúng không?"
Tống Chân cụp mắt, khe khẽ thở dài.
Thật đúng là không gì có thể thoát khỏi đôi mắt của Trúc Tuế.
Trúc Tuế: "Vậy nếu em không đồng ý, nếu em không đi chung, vậy thì mọi người vẫn sẽ cùng đi ăn cơm đúng không? Bốn người ở cùng một chỗ, với tính cách kia của Trình mẫu... Chẳng phải sẽ càng khó xử hơn sao?"
Tống Chân: "..."
"Đương nhiên đây không phải chuyện chính mà em suy xét."
Tống Chân nhìn thấy Trúc Tuế nghiêng người qua, giúp chính mình đang cứng đờ mở khóa dây an toàn, ngẩng đầu lên cười nghịch ngợm, nhẹ giọng nói, "Chủ yếu là em không muốn người khác xía vào chuyện của người nhà của em."
Hai chữ "Người nhà" này vừa thốt ra, Tống Chân liền nhận ra mặt mình có chút nóng bừng.
*
Trở về nhà, không có chút không khí vui vẻ của ngày lễ nào.
Trúc Tuế tắm rửa xong, sợ Tống Chân lại suy nghĩ nhiều, cô nghĩ nghĩ, sau đó đi sang phòng Tống Chân, muốn nói thêm vài lời với nàng.
Trúc Tuế biết Tống Chân đang nghĩ gì, nàng sợ đột nhiên nói hết mọi chuyện ra Tống phụ sẽ không chịu nổi cú sốc.
Nhưng nàng cũng sợ nếu mình không nói thì bản thân Trúc Tuế sẽ không vui.
Thật ra Trúc Tuế thực sự có thể hiểu được, nhưng cũng không kịp bày tỏ bất kỳ cảm xúc nào, chỉ cần nhìn thấy Tống Chân khó xử, cô lại không thể nói bất cứ điều gì.
Suy cho cùng, cuộc hôn nhân này cũng chỉ là sự trao đổi lợi ích của hai bên.
Cuộc hôn nhân này không dựa trên cơ sở tình cảm, trong lòng Trúc Tuế rất rõ không thể đòi hỏi theo lẽ thường.
Hơn nữa, người nhà của cô cũng không biết chuyện, đúng không?
Tuy rằng việc che giấu hôn nhân là do Tống Chân đề xuất, nhưng vì hai nhà hai bên đều không biết, nên ở một mức độ nào đó, Trúc Tuế cảm thấy mình không có tư cách để đòi hỏi.
Cô dùng khăn lau tóc ướt, đi đến trước cửa phòng Tống Chân, thấy cửa không khóa, Trúc Tuế bước vào, nhìn thấy một cảnh tượng.
"Bố, con có một chuyện muốn nói với bố... Hừmmm, có phải hơi quá trang trọng rồi không?"
"Bố, thật ra thì, con và Trình Lang đã ly... Cái này thì hình như hơi thẳng thắn quá nhỉ?"
"Bố, con có chuyện muốn nói với bố, chuyện là như thế này, bố nghe xong cũng đừng quá kích động, đây là chuyện giữa hai người trưởng thành với nhau... Dài dòng quá rồi, nói càng nhiều cũng chỉ càng làm cho mọi chuyện thêm nghiêm trọng..."
Tống Chân đang ngồi ngay ngắn một mình trên chiếc ghế sofa nhỏ, tự diễn tập câu từ để nói với Tống phụ!
Tự mình lẩm bẩm một mình như vậy cũng thật đáng yêu.
Tống Chân thử vài kiểu bắt đầu nhưng đều cảm thấy không ổn, nàng điên cuồng vò đầu bứt tóc, ngửa đầu dựa vào ghế sofa, cảm thấy cả người thật không khỏe...
Nhưng vừa ngả người ra sau, hình ảnh Trúc Tuế lộn ngược xuất hiện trong mắt nàng, cô đang đứng tựa vào khung cửa, trên mặt nở nụ cười, cũng không biết đã đứng đó bao lâu...
Khoan đã, Trúc Tuế...
Trúc Tuế!!
Tống Chân vội vàng ngồi thẳng dậy, suýt chút nữa thì trượt xuống, Trúc Tuế cười nói: "Chị, chị chậm lại một chút, em cũng không nghe được gì nhiều lắm."
Nghĩ nghĩ, Trúc Tuế thẳng thắn nói: "Em chỉ nghe được ba câu luyện tập thôi, còn đoạn trước đó thì không có."
Tống Chân: "..."
Ầm ầm —— Trời ơi, nàng chỉ mới nói có ba câu thôi mà!
Ahh, thật xấu hổ, quá mất mặt!!
Tống Chân từ bỏ phản kháng, úp gối lên mặt, từ chối giao tiếp.
Trúc Tuế đến gần, bỏ chiếc gối ôm ra, nở nụ cười.
Thấy cô mỉm cười, Tống Chân rất bình tĩnh nhắm hai mắt lại —— nàng đã chết rồi, có việc gì thì đốt vàng mã rồi nói!
Trúc Tuế chống hai tay lên thành ghế sofa, cúi người xuống nhìn Tống Chân, giọng nói mang theo ý cười, cất lời: "Nếu thực sự không biết nói như thế nào thì tạm thời chị đừng nói."
Vừa nói xong Tống Chân đã tỉnh người lại.
Nhanh chóng ngồi thẳng người lên, "Em nói thật sao?"
Trúc Tuế gật đầu.
Tống Chân dùng răng trên cắn môi dưới, do dự nói, "Nhưng mà, chuyện này có phải không được tốt cho em lắm sao?"
"Hửm?"
"Chỉ là, hiện tại chị và Trình Lang đã không còn quan hệ gì nữa, bề ngoài thì không sao, nhưng chẳng lẽ chuyện này không khiến trong lòng em khó chịu sao?"
"Sẽ có." Trúc Tuế bình tĩnh nói, nhưng không đợi Tống Chân thất vọng, cô lại nói tiếp, "Nhưng em là một người biết phân biệt đúng sai rõ ràng, sức khỏe của Tống phụ rõ ràng quan trọng hơn rất nhiều so với cảm xúc nhỏ bé của em."
Tống Chân nhìn thẳng Trúc Tuế.
Trúc Tuế không né tránh, thậm chí còn nhìn lại Tống Chân, chậm rãi nhưng trịnh trọng nói: "Chị, nếu chị thật sự không biết nói như thế nào, cũng không chắc chắn được Tống phụ sẽ phản ứng ra sao, vậy thì cá nhân em cảm thấy không nói ra sẽ tốt hơn."
Tống Chân thở dài một hơi, vai nàng sụp xuống.
Không biết thoải mái hay là bất lực, một lúc sau, nàng lẩm bẩm, "Lúc nào em cũng tốt như vậy."
Trúc Tuế nghe xong câu này thì cười rộ lên, "Sao nghe giọng chị như thể em làm sai điều gì vậy?"
Tống Chân hơi ngước mắt lên, lại nhanh chóng rũ xuống, hàng mi dài mảnh như cánh bướm khẽ lay động, "Em không sai."
Giọng nói càng thấp hơn, "Là chị, chị luôn không đúng."
Mặc dù lớn tuổi hơn, nhưng luôn phải dựa vào Trúc Tuế, gặp chuyện thì người phải chịu ấm ức luôn là Trúc Tuế.
Có vẻ như nàng vô cùng kém cỏi, cũng đối xử với Trúc Tuế vô cùng tệ.
Giọng nói của Tống Chân mềm oặt, đến gần hơn một chút, Trúc Tuế nhạy bén phát hiện Tống Chân cũng đã tắm rửa sạch sẽ, trên người nàng có mùi dầu gội mà hôm trước cô đã đặt trong phòng tắm, là mùi hương trái cây nhẹ nhàng, rất hợp với Tống Chân.
Đồ ngủ làm bằng chất liệu tơ lụa mềm mại, đường nét trên vai uyển chuyển, không có dấu vết của dây áo.
Ánh mắt Trúc Tuế lại trượt xuống, xương quai xanh trắng nõn của Tống Chân hiện ra rõ ràng, hõm sâu dưới cổ, phập phồng phác họa đường nét cân đối, phần cuối chìm vào bộ đồ ngủ, kéo dài đến bờ vai mảnh khảnh tròn trịa.
Trúc Tuế đến gần một hai bước, đặt tay lên vai Tống Chân, nhẹ nhàng bóp xuống, hơi nóng từ lòng bàn tay truyền vào da thịt, xác nhận bên dưới đồ ngủ là một mảng bóng loáng, không có dây áo cản trở.
Trúc Tuế cúi đầu về phía ghế sofa, sau đó từ phía sau lưng Tống Chân cúi sát lại lần nữa, nhìn nhau, đôi mắt của cả hai chỉ cách nhau một bàn tay, cô có thể nhìn thấy nốt ruồi nhỏ bên mắt Tống Chân, nốt ruồi kia ở sát bên trong, rất dễ bị bỏ qua.
Tống Chân cũng có thể thấy sự kiên định trong mắt Trúc Tuế.
"Vậy đó không phải là lỗi của em sao?" Âm thanh của Trúc Tuế trầm thấp, rất nhỏ, tựa hồ là dỗ dành.
Tống Chân lắc đầu, "Là chị không tốt."
"Cho nên chị cảm thấy thiệt thòi cho em sao?"
Trúc Tuế lần nữa dán sát, mái tóc ướt của cô lướt qua cổ Tống Chân, cảm giác hơi nhột khiến cho Tống Chân không khỏi run lên, cuối cùng cẩn thận đáp lời Trúc Tuế, đầu ngày càng cúi thấp.
"Thật ra, ngoài việc nói với Tống phụ, còn có một cách khác cũng có thể làm cho cảm xúc của em tốt lên một chút..."
Tống Chân ngẩng đầu.
Ánh nhìn chạm vào cặp mắt dài của Trúc Tuế ở ngay bên cạnh, sự kiên định trong mắt không biết đã lặng lẽ biến mất từ khi nào, trở nên sâu lắng, đồng tử đen láy như chứa đầy mực nước, khuôn mặt Tống Chân phản chiếu trên đó.
"Chị đã từng nói, chúng ta nên thân thiết, hiểu rõ về nhau hơn."
Trúc Tuế mở miệng, đôi môi đầy đặn mấp máy, "Chị không cần xin lỗi tự trách, so với điều này, có lẽ..."
Không biết từ khi nào tay Trúc Tuế đã cởi bỏ một chiếc cúc áo trên cổ áo Tống Chân, kề môi bên môi Tống Chân, nhẹ thở ra hơi ấm, "Chị, hay là... Chị dỗ em đi?"
+
Mái tóc ướt áp vào má Tống Chân, khiến nàng giật mình vì lạnh, "Sao, sao cơ..."
Hơi thở mang theo hơi nóng ẩm ướt xâm nhập vào tai, mê hoặc nói, "Giống như lần trước chị cầu xin em, như vậy là được."