39. Chương 39: Tình Thân

Sau Khi Bị Cấp Trên Của Vợ Trước Cặn Bã Đánh Dấu thuộc thể loại Linh Dị, chương 39 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Nếu đổi lại là Tống Chân đang ở đây, có lẽ nàng sẽ không thể nói được gì.
Nếu là Vinh Thanh Sơn thì cậu sẽ pha trò rồi cười ha hả lên, cố gắng đánh lạc hướng sự chú ý của bố Tống.
Nhưng Trúc Tuế là ai! Trúc Tuế có tâm lý vững vàng đến mức nào!
Mặc dù nội tâm ngay lúc này là một mớ hỗn độn, hoang tàn đến cực điểm, nhưng cô vẫn rất bình tĩnh, không hề để ý tới nó, “Ha ha ha, chú Tống, chú đang nói gì vậy?”
Đặt ra một câu hỏi không chỉ giúp bản thân có thời gian tính toán bước tiếp theo mà còn có thể nhân cơ hội để thể hiện biểu cảm tự nhiên, hợp lý nhất, khiến bố Tống không thể khẳng định những gì mình vừa nghe được.
Bố Tống chần chừ, “Chú vừa hỏi con, câu nói khi nãy, con gọi chú là cái gì?”
“Câu nào vậy chú?”
Thấy sắc mặt Trúc Tuế vẫn như thường, bố Tống càng thêm nghi ngờ bản thân. Nghe nhầm người ta gọi mình là “Bố” thì có phải hơi quá đáng rồi không? Người ta nói người già hay lãng tai, nhưng mà năm nay ông còn chưa đến 60 mà...
Bố Tống chần chừ hồi lâu, dưới ánh nhìn như thiêu đốt của Trúc Tuế, ông cảm thấy có chút xấu hổ, “Là câu mà con nói con tin chú…” Nói được nửa câu thì cảm thấy quá vô lý nên nói bù sang câu khác, “Có thể là do chú lớn tuổi rồi nên tai nghe không tốt nữa...”
Trúc Tuế cũng cười nói, “À, hồi nãy con gọi chú là bố Tống Chân, sao vậy ạ? Lúc đó con nghĩ thầm cô Tống cũng là một người rất thật thà, chú lại là bố của cô ấy, nên hẳn là cô ấy thừa hưởng tính cách này từ chú, vì vậy con mới thuận miệng gọi như thế...”
Có sao? Ông khá chắc chắn mình không nghe nhầm chữ “Bố”, tuy vậy ông lại không rõ là có nghe được hai từ “Tống Chân” hay không, nhưng Trúc Tuế đứng trước mặt vẫn đang tươi cười, chắc có lẽ là do cô nói quá nhỏ, hoặc cũng có thể là do ông lớn tuổi nên lãng tai thật rồi...
Trong lúc bố Tống đang tự hoài nghi chính mình, tình huống nguy hiểm này cũng qua đi một cách suôn sẻ. Bố Tống quay đầu lại, vừa đi vừa tự hỏi có phải ông bị lãng tai hơi sớm rồi không, còn Trúc Tuế thì thu lại nụ cười, lau mồ hôi lạnh vốn không tồn tại trên trán.
Chưa sao, chưa sao, may là da mặt cô đủ dày, lúc nguy cấp vẫn có thể giữ được bình tĩnh!
Nếu đổi thành người khác gặp phải vấn đề này chắc chắn sẽ thất bại thảm hại!
Thở dài một hơi, Trúc Tuế tiếp tục bước đi, điều chỉnh lại trạng thái sau đó bắt đầu một cuộc trò chuyện khác. Chỉ chốc lát sau, hai người như thể trở thành một đôi tri kỷ vong niên. Trúc Tuế nghe nói bố Tống thích xem mấy thứ công nghệ cao, nên nói với ông năm ngoái thành phố Thượng Kinh có mở một Viện bảo tàng Khoa học và Công nghệ, nhận được đánh giá khá tốt, muốn mời bố Tống cùng đến đó.
Lần này quả thật là đánh trúng tâm lý, bố Tống hào hứng đến nỗi chỉ khách sáo đôi chút rồi vui vẻ nhận lời.
Ông cũng hồn nhiên quên mất, mục đích hôm nay của mình là mời Trúc Tuế ra ngoài ăn cơm, chứ không phải là để Trúc Tuế trở thành hướng dẫn viên du lịch.
Lúc Tống Chân biết được hai người đến Viện bảo tàng thì trời đã về chiều, là Trúc Tuế dành thời gian gọi điện thoại nói cho nàng.
“À, bố chị đúng thật là thích mấy thứ đó, nhưng có phiền em quá không?” Tống Chân do dự.
“Không đâu, em và chú nói chuyện rất hợp nhau, chú thật sự rất tốt...”
Trúc Tuế giải thích đơn giản toàn bộ quá trình, Tống Chân cũng biết được chuyện cô đi tặng bánh ú.
Không chỉ có tặng bánh ú mà còn cùng bố Tống ra ngoài ăn cơm trưa, buổi chiều lại đến Viện bảo tàng tham quan. Trúc Tuế thực sự sắp biến thành hướng dẫn viên du lịch Thượng Kinh cho bố Tống rồi...
Nghĩ tới nghĩ lui, Tống Chân cảm thấy chính mình thân là con gái phải nên là người đi cùng bố mới đúng. Còn chuyện để Trúc Tuế tiếp bố Tống... Tuy hiện tại hai người có quan hệ hôn nhân, nhưng sự thật thì không hề như vậy.
Ít nhất, Tống Chân cảm thấy bản thân không có đủ tư cách để khiến Trúc Tuế làm như vậy.
Sau khi thay một chiếc váy thật đẹp, Tống Chân gọi lại cho Trúc Tuế, hỏi hai người họ đang ở đâu, nàng chuẩn bị đi tìm bọn họ.
“Ừm, chị sẽ đến. Với lại, hôm qua mẹ Trình Lang cũng ngỏ ý muốn mời mọi người ăn bữa cơm, chị đến chỗ hai người rồi buổi tối chúng ta cùng nhau tới địa điểm ăn cơm luôn”. Dừng một chút, Tống Chân nói ra ý định của mình, “Chị nhớ là khách sạn chỉ đặt hai ngày thôi, tối nay chị muốn ở riêng với bố chị một chút, chị đã nghĩ kỹ rồi, chị... Vẫn sẽ nói cho ông ấy”.
Tống Chân cụp mắt xuống, nở nụ cười bất đắc dĩ, nói, “Chuyện lớn thế này chắc chắn không thể giấu mãi được, chi bằng nói sớm một chút, trong lòng cũng sẽ thanh thản hơn”.
Trúc Tuế hơi kinh ngạc, suy nghĩ một hồi rồi nói, “Nếu chị không muốn nói thì đừng ép buộc bản thân, nhưng nếu muốn nói thì chị cứ nói với chú ấy đi, dù sao thì chuyện này cũng không phải lỗi của chị...”
“Ừm, được rồi”.
“Vậy em gửi địa chỉ cho chị, gần đây mệt mỏi nên chị gọi taxi đi, đừng lái xe”.
“Chị biết rồi”. Giọng Tống Chân rất nhẹ, mang theo một chút dịu dàng trí thức.
Vừa đặt điện thoại xuống, chuông điện thoại lại vang lên. Tống Chân còn tưởng Trúc Tuế có việc chưa nói hết, cầm lên lại thấy người gọi là mẹ Trình. Do dự một lúc, nàng tắt tiếng cuộc gọi, không nghe máy.
Mẹ Trình gọi đến hai lần, Tống Chân cũng tắt tiếng hai lần, cuối cùng không gọi nữa.
Tống Chân đoán mẹ Trình có chuyện muốn nói với Trình Lang. Lúc trước cũng hệt như vậy, bà muốn tìm Trình Lang nhưng lại sợ không gọi được, hoặc là sợ Trình Lang đang bận nên gọi trước cho nàng. Tống Chân sẽ vì quan hệ giữa hai người mà ngay lập tức bắt máy, sau đó bà có thể thông qua nàng tìm được Trình Lang.
Tuy nhiên, đây cũng chỉ là quá khứ, hiện tại giữa hai người chẳng có quan hệ gì cả, Tống Chân cũng không muốn tự chuốc lấy phiền phức.
Im lặng được một lúc, điện thoại lại reo lên, lần này là Trình Lang gọi tới. Tống Chân nghe máy, nàng đoán chắc sẽ nói về bữa cơm tối nay.
Quả nhiên, Trình Lang hỏi tối nay nàng muốn ăn gì. Tống Chân nghĩ nghĩ, nói ăn lẩu.
Trình Lang nghẹn họng, “Như vậy có hơi tùy tiện quá không?”
Tống Chân đang soi gương nhướng mày, quả quyết nói, “Không, em ấy nói muốn ăn lẩu”.
Mấy ngày trước, lúc mọi người còn đang mệt mỏi, Trúc Tuế đột nhiên nói muốn ăn lẩu, nhưng vì phu nhân Brown vẫn chưa khỏe hẳn nên không thể ra ngoài. Trúc Tuế cũng biết vậy nên hẹn với Tống Chân là Tết Đoan Ngọ sẽ cùng nhau đi ăn cho thỏa cơn thèm.
Bây giờ Trình Lang hỏi, Tống Chân cũng thành thật đề nghị.
Những lời này đầy tự tin và cũng rất thân thiết, làm Trình Lang nghe xong cảm thấy khó chịu.
“Còn gì nữa không? Tôi đang bận, không có chuyện gì nữa thì cúp máy đây...”
“Đợi đã” Trình Lang rất vất vả mới gọi được cho nàng, tranh thủ nói, “Đây là lần đầu tiên bố mẹ đến Thượng Kinh từ sau khi chúng ta bắt đầu đi làm, cho nên tôi muốn ngày mai sẽ đưa họ ra ngoài đi thăm thú một chút, cô có thể...”
Ý của cô ấy rất rõ ràng, bởi vì bố Tống và mẹ Trình không biết chuyện cả hai ly hôn nên muốn Tống Chân đi cùng họ.
“Tôi sẽ suy nghĩ lại rồi trả lời sau”.
Tống Chân đáp lại hờ hững, nhưng từ trước tới nay nàng luôn rất hiếu thuận. Nàng đáp lại Trình Lang cái gì không quan trọng, quan trọng là nàng đã biết chuyện này nên chắc chắn sẽ chấp thuận.
Tống Chân không muốn nói chuyện với cô, Trình Lang cũng nhận ra, nuốt xuống lời phàn nàn của mẹ Trình đối với Tống Chân vì nàng không nghe máy, cuối cùng nói, “Vậy tôi sắp xếp xong sẽ gửi thời gian và địa điểm cụ thể cho cô nhé?”
“Ừ”.
Không đợi Trình Lang nhiều lời thêm, Tống Chân nhanh chóng cúp điện thoại.
Trình Lang không ngờ nàng tắt nhanh như vậy, bèn gọi lại.
Tống Chân đang cẩn thận thoa son bóng, không bắt máy. Sau khi trang điểm xong, nhìn thấy trên màn hình ngoại trừ một cuộc gọi nhỡ thì Trình Lang cũng không gọi hay nhắn tin gì thêm, biết chắc là không phải chuyện quan trọng nên nàng cũng không bận tâm, đeo chiếc túi xách dây xích nhỏ lên, chọn một đôi giày đế bằng đi ra ngoài.
Khi Trúc Tuế gặp Tống Chân ở Viện bảo tàng, cô cảm thấy rất khác.
Khuôn mặt Tống Chân được trang điểm nhẹ, làn da được trang điểm vừa phải, không quá lố, kết hợp với một chiếc váy liền màu hồng nhạt, lộ ra đôi chân thon dài thẳng tắp. Bộ trang phục này không ngờ lại khiến vẻ dịu dàng trong tính cách nàng càng thêm nổi bật.
Cả người đều toát ra vẻ trong sáng, thuần khiết.
Làm Trúc Tuế không khỏi say đắm không rời mắt.
“Bố, Trúc Tuế”. Tống Chân gọi hai người, tiến thêm vài bước đi cùng bọn họ.
Ánh mắt của bố Tống vẫn dán vào người máy được trưng bày, không dời đi được. Nghe được tiếng nàng gọi thì gật đầu vu vơ, “Ừm, con tới rồi”.
Tống Chân bất lực, Trúc Tuế bật cười.
Viện bảo tàng rất lớn, nhưng Tống Chân đến muộn. Trúc Tuế và bố Tống đã đi đến tầng bốn trong tổng cộng sáu tầng, chỉ còn hai tầng nữa là tham quan xong.
“Bố, sao bố lại phiền người ta thế, bố có chuyện gì cứ gọi cho con là được rồi mà!” Tống Chân vừa nói vừa cùng đi dạo với bố Tống.
“Có phiền phức gì đâu, hình như là có chút ha...” bố Tống gãi gãi đầu, sau đó phân trần nói, “Chỉ là tiện thể thôi, vốn dĩ bố định mời con bé đi ăn trưa. Đi đến đây... Là bởi vì nói chuyện với Tuế Tuế rất vui vẻ, có đúng không!”
Được rồi, gọi là Tuế Tuế thì cũng đủ hiểu là vui đến thế nào.
“Em nghe chú kể chuyện làm nghiên cứu khoa học thời còn trẻ cảm thấy rất thú vị, không ngờ là điều kiện lúc đó lại khó khăn gian khổ như vậy. Em nghe đến mê mẩn nên muốn chú kể thêm!”
Trúc Tuế lời lẽ hợp lý nói, “Với lại, cô Tống tới cũng không quá trễ đâu. Khu bán đồ lưu niệm ở tầng cao nhất, nãy giờ chú cũng rất thích vài cái mô hình, chị đến vô cùng đúng lúc”.
Bố Tống nghe vậy có chút ngượng ngùng, vội xua tay, “Cũng không thích nhiều đến thế, haiz, chú thích cái gì có thể tự mình mua, không cần Chân Chân phải trả tiền, chú có thể...”
Những gì ông nói vậy nhưng không phải vậy. Tống Chân làm sao có thể không biết bố Tống là người tiết kiệm như thế nào?
Bố Tống cũng biết mấy lời này không đúng sự thật, không dám nhìn thẳng vào mắt Tống Chân.
Tống Chân thật sự rất muốn cười, đợi bố Tống thật sự mua thứ ông thích thì đến bao giờ, chắc chắn sẽ lại tay không đến rồi lại tay trắng ra về cho mà xem!
Tống Chân cũng không bóc mẽ ông, “Vậy đợi chút nữa lên đó bố chọn cho con hai cái mô hình được không? Con mua về trang trí nhà cửa”.
“Không thành vấn đề!”
Tống Chân sẽ đợi bố Tống chọn xong, nàng mua rồi lấy cớ nói là trong nhà không có chỗ để, nhờ bố Tống giữ dùm. Làm vậy thì bố Tống sẽ không phải khó xử chuyện ai trả tiền, đồ cũng vẫn là do nàng mua, một mũi tên trúng hai đích.
Bố Tống đã có một trải nghiệm tham quan Viện bảo tàng rất tuyệt vời. Ông rất nghiêm túc và tỉ mỉ, thậm chí còn thảo luận với Tống Chân Trúc Tuế về mạch điện và cấu trúc lõi của mấy thứ được trưng bày. Tống Chân nghiên cứu bên lĩnh vực y dược, không hiểu rõ, nhưng bất ngờ là Trúc Tuế có thể trò chuyện với bố Tống về khía cạnh này. Bố Tống là người khơi mào câu chuyện, bọn họ say sưa thảo luận từ con chip trong mô hình cho đến kỹ thuật chế tạo vũ khí tiên tiến nhất.
Tống Chân nghe một lúc, nhận ra hai người này thực sự có chung chủ đề, nói chuyện vô cùng hợp nhau!
Nhưng cảm giác kinh ngạc này cũng biến mất rất nhanh, bởi vì bố mẹ Trúc Tuế đều nghiên cứu ở phương diện này. Viện phó Trúc còn là Phó viện trưởng về lĩnh vực nghiên cứu phát minh vũ khí trong Viện nghiên cứu khoa học. Từ nhỏ đã sống trong một môi trường như vậy, Trúc Tuế không am hiểu thì ai có thể am hiểu hơn nữa.
Sau khi đi tham quan một vòng, để bố Tống chọn mô hình xong, Tống Chân lấy thẻ ra, nhưng cả hai mô hình đều được làm ra bởi công nghệ tiên tiến với chất lượng tốt, đều rất nặng, Tống Chân không thể nhấc lên được. Trúc Tuế là Alpha, một tay cầm mô hình, một tay nhận lấy thẻ tín dụng của Tống Chân, giúp nàng đi xếp hàng trả tiền.
Tống Chân mua ba chai nước, ngồi đợi cùng với bố Tống.
Sau khi Trúc Tuế rời đi, chỉ còn lại bố con hai người, bố Tống mới nhớ tới mấy chuyện ngày hôm qua, sắc mặt cũng có chút không vui.
Bố Tống hỏi: “Đồng nghiệp của mấy đứa không biết quan hệ giữa con và Trình Lang, sau khi về nước con bé cũng không nói sao?”
Tống Chân sửng sốt, hai mắt khẽ lay động, cười gượng cho qua chuyện, “Sau này sẽ tổ chức hôn lễ mà bố, tới lúc làm rồi thông báo cũng giống nhau mà...”
Sau đó lại bổ sung thêm, “Hơn nữa, gần đây trong khoa rất bận, làm gì có thời gian mà nghĩ đến chuyện riêng tư này. Người biết thì đã biết, nhưng người không biết thì tụi con cũng đâu thể nào thông báo cho từng người một được...”
“Bố đừng nói là bố nghi ngờ cô ấy cố ý giấu giếm nha, cô ấy...”
Thông thường, khi bố Tống hỏi đến, nàng sẽ luôn dành lời khen ngợi thế nhưng lúc này lại không thể nói được gì. Hai mắt Tống Chân chớp động, như thể có cái gì đó nghẹn ứ nơi cổ họng, nàng không thể không nói, nhưng nói ra thì lại không đúng sự thật...
Bố Tống không chú ý tới sự khác thường của Tống Chân, chủ động đồng tình với lời nàng nói, tiếp tục trò chuyện, “Cũng đúng... Bố chứng kiến Lang Lang lớn lên từng ngày, phẩm chất tốt đẹp là điều không thể nghi ngờ, quan trọng nhất là con bé đối xử với con rất tốt, từ nhỏ tới lớn điều này đúng là chưa từng thay đổi”.
Nói được một nửa, không biết là vui mừng hay sầu não nói, “Đáng tiếc là con bé lại phân hóa thành Alpha, cũng quá ưu tú. Tuy nói chúng ta sống trên đời là để sống cho chính mình, nhưng có đôi khi con người ta luôn vô thức hòa mình vào những khuôn phép chung của xã hội, cũng không thể trách mẹ cô bé quá kén chọn, con người luôn là như vậy...”
Luôn chỉ cần có một chút hơn người là sẽ so đo tính toán. So với mọi người, Trình Lang là một người rất tài giỏi, nhưng cô lại không kết hôn với một Omega. Đối với nhà họ Trình, xuất phát từ cái gọi là định kiến xã hội, Tống Chân không xứng với Trình Lang, điều này là không thể phủ nhận.
Thở dài một hơi, bố Tống nghĩ nghĩ, lại lấy lại vẻ bình thường.
“Nhưng tóm lại thì vẫn là câu nói cũ, chúng ta sống trên đời là để sống cho bản thân chứ không phải sống theo miệng lưỡi thế gian. Người đời muốn nói gì thì cứ nói, chỉ cần Lang Lang tốt với con, hai đứa chung sống hòa thuận mới là điều quan trọng nhất, con đừng bận lòng quá nhiều”.
“Mặc dù không thể hòa thuận với mẹ cô bé, nhưng mấy đứa và bà ấy cũng không sống chung với nhau. Lúc trước kết hôn với Trình Lang cũng là do con đưa ra lựa chọn, tóm lại, con cứ như bình thường là được, lễ phép đối với người lớn, nên thế nào thì cứ làm thế đó. Nếu như bà ấy quá đáng thì chẳng phải còn có Lang Lang hay sao, con có thể kể với cô bé để nó nói chuyện với mẹ mình, đừng có chuyện gì cũng giữ trong lòng”.
“Còn nếu như không được nữa thì con nói với bố, bố cũng là người cùng thế hệ với bà ấy mà, bố sẽ nói thay cho con”.
Được bố Tống quan tâm như vậy, Tống Chân cảm thấy ấm lòng, cúi đầu nói, “Vâng, con biết bố thương con mà”.
Dừng nói được một lúc, bố Tống uống hai ngụm nước, nhìn xung quanh, “Sao con bé đi lâu quá vậy nhỉ?”
Tống Chân đứng dậy quan sát, hàng chờ phía sau rất dài, nhưng phía trước chỉ còn vài người nữa là đến lượt Trúc Tuế.
Bố Tống nghe vậy có chút xấu hổ, “Sớm biết như vậy thì bố đã đi thanh toán rồi, đỡ làm phiền người ta”.
Tống Chân kinh ngạc, “Con thấy hai người nói chuyện rất vui vẻ”.
Nhắc tới Trúc Tuế, bố Tống lại nở nụ cười. “Ừm, đứa nhỏ này không tệ, đặc biệt là tính cách cô bé, rất giống mẹ con...”
“?” Tống Chân ngạc nhiên, không ngờ còn có chuyện này.
Bố Tống cũng không giấu giếm, thẳng thắn nói, “Chắc có lẽ là do xuất thân nên cô bé này khá kiêu ngạo. Mặc dù tính cách này đã được kiềm chế rất tốt, nhưng bố vẫn có thể nhìn ra, thật sự rất giống mẹ con...”
“Nhưng mà mẹ con thể hiện tính cách này ra ngoài rất nhiều, lúc đó ỷ vào bản thân tuổi trẻ tài cao, bà ấy ngông cuồng, cảm thấy không ai có thể sánh bằng mình. Còn Trúc Tuế thì khác, cô bé tuy cũng kiêu ngạo nhưng vẫn có phần tiết chế hơn nhiều, ở cái tuổi này rất khó có ai có thể làm được... Có thể thấy cô bé nhận được sự giáo dục rất tốt từ gia đình, tương lai chắc chắn sẽ tiền đồ xán lạn”.
Nói xong ông thở dài, nhớ đến những chuyện cũ, lắc đầu nở nụ cười, “Nếu như ngày trước mẹ con cũng như Trúc Tuế, học được cách kiềm chế bản thân một chút, có lẽ sẽ không... Người ta hiện tại chỉ mới 22 tuổi mà đã hiểu đạo lý như vậy, còn mẹ con khi hiểu ra thì đã muộn màng”.
Lại xua tay, “Thôi không nói đến mấy chuyện cũ kia nữa. Mẹ con có chỗ dựa để tự cao, nhưng con thì lại không. Bây giờ con đã dấn thân vào con đường nghiên cứu khoa học, bố vẫn luôn nhắc nhở con cho dù thành tựu có lớn đến đâu cũng phải khiêm tốn. Đương nhiên, chuyện này con làm rất tốt, nhưng con đừng học theo thói xấu suốt ngày chỉ biết công việc của mẹ, lúc rảnh rỗi thì vẫn nên để bản thân thư giãn, trải nghiệm cuộc sống nhiều hơn...”
“Cuộc đời này không chỉ có ước mơ, mà còn tồn tại rất nhiều những điều đáng trân trọng, Chân Chân, con hãy thử mở rộng tầm nhìn của bản thân mình”.
Khi bố Tống nói những lời này, Tống Chân ngước mắt lên, nhìn thấy Trúc Tuế đang đi tới. Trên tay cô đang xách hai cái hộp lớn, vẻ tươi cười tràn đầy trên khuôn mặt, phải xếp hàng chờ trả tiền lâu như vậy cũng không tức giận, ngược lại còn có vẻ rất hài lòng...
Rất, dễ thương.
Tầm mắt hai người chạm vào nhau, Trúc Tuế cười với nàng, ngũ quan cô xinh đẹp, mái tóc mềm mại, dung mạo cực kỳ ưa nhìn.
Kết hợp với lời nói của bố Tống, Tống Chân bỗng dưng có một cảm giác rất kỳ diệu.
Đáng để trân trọng sao...
Trúc Tuế cũng là một người đáng để trân trọng!
Tống Chân nhìn Trúc Tuế gật đầu, cũng không biết là đang đồng ý với bố Tống hay là đang tự nhủ với chính mình, chân thành nói: “Con hiểu rồi”.
*
Khi ra khỏi Viện bảo tàng, trời đã tối hẳn. Tống Chân cũng nhận được thời gian và địa điểm do Trình Lang gửi tới.
Họ chọn một quán lẩu có không gian tương đối tốt, có phòng riêng, đủ tiêu chuẩn để mời cấp trên.
Ước lượng thời gian xong, cả ba cùng nhau đi đến chỗ hẹn.
Một lúc sau, Trình Lang gọi cho Trúc Tuế để thông báo địa điểm cần đến. Trúc Tuế nói đã biết, rồi lái xe đến đó.
Tống Chân nhớ ra buổi chiều bố Tống vẫn chưa uống thuốc nên bảo Trúc Tuế về khách sạn trước. Sau khi trở về khách sạn, bố Tống uống thuốc xong, Tống Chân còn lén mang theo một ít thuốc để chuẩn bị cho buổi tối trước khi đi.
Khi tới chỗ hẹn, mẹ Trình đã chờ sẵn dưới sảnh. Trình Lang không khuyên được bà nên đành đi theo.
Trúc Tuế đi đỗ xe, bố Tống và Tống Chân đi vào trước.
Mẹ Trình nhìn thấy hai người thì ngay lập tức cằn nhằn, “Sao bây giờ hai người mới tới, hôm nay còn có cấp trên của Lang Lang và Tống Chân, không phải thường ngày ông rất chú trọng giờ giấc sao, lão Tống?”
Tống Chân còn chưa kịp trả lời, bố Tống đã thẳng thừng đáp, “Tôi đến trễ sao?”
Câu này làm mẹ Trình nghẹn lời, ngượng ngùng nói, “Không phải trễ, nhưng hai người cũng nên đến sớm một chút chứ...”
“Không đến trễ không phải là đến sớm thì còn gọi là gì, có gì khác nhau sao?”
Bố Tống lại hỏi thêm một câu, lần này mẹ Trình không trả lời được nữa.
Bố Tống nói rất có cơ sở, “Mời khách ăn cơm là tấm lòng, chứ không phải là để nịnh nọt cấp trên của hai đứa nó, làm như vậy chỉ tự hạ thấp bản thân mình thêm thôi!”
Bố Tống: “Hơn nữa, người ta mang họ Trúc, từ nhỏ đến giờ có cái gì chưa từng nhìn thấy, đừng làm mấy chuyện vô ích như vậy”.
Có lý thì có lý, nhưng bị ông nói thẳng ra khiến mẹ Trình cảm thấy có chút không vui.
Biết chính mình vô lý, cũng không nói gì với bố Tống, mẹ Trình nhìn sang Tống Chân, công khai trách móc nàng, “Đúng rồi, Tiểu Tống, sao lúc chiều mẹ gọi mà con không bắt máy, mẹ gọi cho con tận hai cuộc... Lúc trước con đâu có như vậy, hơn nữa gần đây...”
Tống Chân ngẩng đầu, hờ hững nói, “Con không nghe thấy, gọi con có chuyện gì vậy ạ?”
Không đợi mẹ Trình kịp lên tiếng, Tống Chân dường như đã đoán trước được, nhắc lại chuyện buổi chiều, “Không phải muốn tìm Trình Lang sao, lúc sau Trình Lang cũng đã nghe máy rồi mà? Chẳng lẽ còn có việc tìm con nữa sao?”
Mẹ Trình nghẹn lời, Trình Lang nhíu mày kéo mẹ Trình. Buổi chiều mẹ Trình nhờ Trình Lang hỏi Tống Chân chuyện này nhưng cô vẫn không hỏi, không ngờ bây giờ lại nói ra, mẹ Trình nhanh miệng, Trình Lang không kịp ngăn cản.
Mẹ Trình mím môi, “Vậy thì con cũng đâu thể không nghe điện thoại được...”
Bất ngờ thay, lần này Tống Chân không xin lỗi, ngược lại hợp tình hợp lý nói, “Con nói là lúc đó con không nghe thấy, không thể bắt máy được”. Dừng một chút, bổ sung thêm một câu, “Cũng giống như Trình Lang, công việc của con rất bận rộn, không thể lúc nào cũng nghe máy là chuyện bình thường”.
Mẹ Trình sửng sốt, có hơi ngớ người.
Còn chưa kịp nói gì thì Trúc Tuế đã đỗ xe xong đi tới, thấy bọn họ đang đứng đợi, cô cười nói, “Sao chú và dì lại đứng chờ dưới này vậy, lên lầu ngồi là được rồi, chỉ là ăn một bữa thôi mà, sao mọi người lại khách sáo thế”.
“Đi thôi, đừng đứng ở đây, đi lên thôi”.
Vốn dĩ họ đang đợi Trúc Tuế, bây giờ Trúc Tuế nói như vậy nên mọi người đều cùng nhau đi vào trong quán.
Trình Lang hỏi khẩu vị của Trúc Tuế, bố Tống nhìn xung quanh, Tống Chân đi bên cạnh bố Tống. Mọi người đều đang chú ý những chuyện khác nhau, mẹ Trình không có cơ hội nói chuyện, khi bước vào thang máy, bà cảm thấy thật ngột ngạt, không thể nói không thể hỏi, khó chịu đến phát điên!