2. Chương 2: Lại cùng một chỗ

Sau Khi Bị Cha Ruột Của Con Trai Tìm Tới Cửa thuộc thể loại Linh Dị, chương 2 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Editor: Gấu Lam
6 năm trước, Cố Giai Mính ra mắt bộ phim truyền hình đầu tiên và đã giành được hai giải thưởng "Nam diễn viên được yêu thích nhất" cùng "Người mới tiềm năng nhất". Một lần nổi tiếng khiến số fan tăng vọt lên vài chục triệu. Sau khi đã nếm được vị ngọt của thành công, Cố Giai Mính nhân lúc nhiệt độ cao lại thử sức với một bộ phim điện ảnh, đáng tiếc là cậu chưa từng yêu đương nên diễn cảnh tình cảm không tự nhiên, bị đạo diễn ngay lập tức từ chối.
Mùa xuân năm thứ hai, cậu bị Trịnh Học Thiệu đưa đi Y quốc huấn luyện. Không ngờ trong một lần vô tình, Cố Giai Mính gặp được Mặc Uẩn Tề. Đột nhiên cậu muốn thử yêu đương một chút rồi sau đó chia tay.
Mặc Uẩn Tề ngoại hình anh tuấn, thoạt nhìn rụt rè bình tĩnh, hoàn toàn không lì lợm la liếm, là một mục tiêu tuyệt hảo. Cậu dùng hết thủ đoạn cuối cùng cũng thành công chinh phục được đối phương, còn mơ màng hồ đồ đưa cả mình cho người ta. Sau đêm ân ái, Mặc Uẩn Tề đột nhiên cầu hôn cậu. Biết được người ta thật lòng, Cố Giai Mính bất đắc dĩ phong ấn ký ức của đối phương rồi chột dạ trốn về nước.
Tu hành sợ nhất là thiếu nhân quả. Cố Giai Mính nghĩ rằng mọi người thường dùng tiền tài để làm giao dịch, như vậy có thể đền bù nợ tình. Vì vậy cậu để lại rất nhiều tiền cho đối phương. Nhưng trở về sau lại phát hiện trong bụng có thêm một hạt châu linh khí tạo thành, hạt châu này đã hấp thụ tu vi một trăm năm để hình thành một linh thai. Linh thai đó chính là Mặc Trạch Dương.
Ban đầu nghĩ sau này sẽ không bao giờ có liên quan nữa, không ngờ vì đứa nhỏ này mà cậu thiếu đối phương nửa cái mạng.
Trời biết người này làm sao cởi bỏ phong ấn ký ức, lại từ Y quốc đến Hoa Quốc, còn tìm tới cửa!
Theo Thiên Đạo nhân quả, thiếu người ta thì phải trả. Nhưng đứa nhỏ này là mệnh căn tử của cậu. Một người không có ký ức, không biết quá khứ và tương lai của mình đang ở đâu, giờ lại có đứa nhỏ này, chảy trên người nửa dòng máu của cậu, hao tổn một trăm năm tu vi để nuôi dưỡng. Cậu tuyệt đối sẽ không để cho người khác cướp bé đi, dù trời có đánh xuống cũng không buông tay!
Nhưng mà, cậu mãi mãi thiếu đối phương nửa cái mạng. Để trả hết nợ cho đối phương, Cố Giai Mính chỉ có thể tạm thời thu lưu đối phương.
Đúng, là thu lưu!
Họ đã nói rồi, đợi Mặc Uẩn Tề mua phòng rồi sẽ rời khỏi đây.
Mặc Uẩn Tề vào cửa, đặt vali hành lý cạnh mình rồi quay đầu đóng cửa lại.
Cố Giai Mính chớp chớp mắt, nhìn động tác quen thuộc của đối phương, nhất thời không phản ứng lại. Năm đó Cố tiểu yêu không biết gì đã mơ màng hồ đồ bị ăn sạch, lại cũng mơ màng hồ đồ cho đối phương vào cửa.
Bé con đứng sau Cố Giai Mính, mắt phòng bị nhìn người khách không mời mà đến đến nhà. Một tay cầm bình sữa, mặt vô biểu tình lắc lư bình sữa rồi ngẩng cổ lên, hào sảng uống hết cả bình.
"Cạch!" Tiếng bình sữa đặt xuống!
Ánh mắt Mặc Uẩn Tế dừng ở người Mặc Trạch Dương, nhìn thằng nhỏ có diện mạo cực giống mình, con ngươi thâm thúy hiện lên vài phần dịu dàng. Khuôn mặt lạnh lùng vì biểu cảm này mà nháy mắt nhu hòa không ít. Hắn giơ tay, định sờ đầu nhỏ của bé con, Cố Giai Mính phòng thủ tạt bay bàn tay to trước mắt, cả người đều căng thẳng.
Dám sờ thú con nhà cậu, chắc chắn không phải đến đoạt con trai!
Bạn nhỏ Mặc Trạch Dương cũng vẻ mặt ghét bỏ, cự tuyệt mẹ kế, thân cha cũng không cần. Bé lớn như vậy mà đối phương mới tìm tới, khẳng định là ở nơi nào đó tìm mẹ nhỏ cho bé. Chuyện cổ tích mẹ nhỏ đều là lão phù thủy, trong miệng có thể phun ra đĩa thép cắm người, đặc biệt đáng sợ.
Nhìn ánh phòng bị của hai ba con, Mặc Uẩn Tề thu hồi tay, nghiêm túc bảo đảm: "Đứa nhỏ này vĩnh viễn là của em. Nếu em không tin, tôi có thể ký một hiệp ước với em, vĩnh viễn sẽ không tranh giành con trai với em. Em đừng khẩn trương."
Thật sự mà nói, sự tồn tại của đứa nhỏ này ngoài dự đoàng. Hắn khôi phục trí nhớ chỉ biết đêm đó mình cầu hôn, vị hôn thê lại chạy trốn, cũng không có con trai.
Đứa nhỏ này lớn lên quá giống hắn, căn bản không cần xét nghiệm DNA cũng biết là con của hắn. Hiện tại hôn nhân đồng tính hợp pháp nhưng không thể tự sinh con, chỉ có khoa học kỹ thuật mới làm được. Nhưng vì kỹ thuật chưa thành thạo, tạo ra một đứa con cũng tương đối khó khăn. Lai lịch đứa nhỏ này, dùng khoa học để giải thích chỉ có một: Cố Giai Mính đã trộm tinh tử của hắn rồi lo lắng tự mình nuôi dạy.
Dạy con không dễ dàng. Cố Giai Mính làm diễn viên giấu sự tồn tại của đứa nhỏ này. Một mình nuôi nấng một đứa con như vậy càng không dễ. Mặc dù Cố Giai Mính đào hôn trước, nhưng vì sự tồn tại của đứa nhỏ này, cũng khiến Mặc Uẩn Tề tin rằng Cố Giai Mính không phải không có tình cảm với hắn. Đứa nhỏ này lại mang họ Mặc chứ không phải họ Cố, điều này càng làm hắn kinh ngạc. Có lẽ năm đó Cố Giai Mính rời bỏ hắn là bất đắc dĩ.
Đáy lòng có bất mãn khi xem tài liệu, nhưng khi gặp lại đứa nhỏ này đều tan thành mây khói, chỉ còn lại sự áy náy với ba con Cố Giai Mính.
Còn chuyện hắn thiếu hụt ký ức về Cố Giai Mính, chỗ nào cũng không hợp lý. Hắn muốn điều tra rõ chân tướng năm đó, nhưng với sự phòng thủ của Cố Giai Mính đối với hắn, xem ra còn cần tốn công sức.
Cố Giai Mính nghe đối phương trấn an, hơi lấy lại bình tĩnh. Trong lòng đã có tính toán, hiệp ước gì đó, vẫn là ký càng nhanh càng tốt. Nhân loại nói giống như nã pháo, phanh phanh bắn đi rồi họ liền quên. Vẫn là giấy trắng mực đen có sức ràng buộc.
Lúc này lại nghe đối phương tiếp tục nói: "Hôm nay tôi mua công ty của em. Mấy năm nữa sẽ ở trong nước phát triển."
Cố Giai Mính bất ngờ, khiếp sợ trừng lớn mắt: "Gì?"
Mặc Uẩn Tề gật đầu, ngữ điệu ôn hòa: "Như vậy càng tiện chiếu cố em và con."
Chiếu cố em gái anh á!
Cố Giai Mính lập tức xù lồng, đây là uy hiếp!
Tuyệt đối là uy hiếp!
Cố Giai Mính nâng chân, vẫn không dám đá đối phương ra. Nếu biến thành nguyên thân, lông trên đuôi chắc chắn sẽ nổ thành cây phất trần hiệu quả, mười cái đuôi đều như vậy!
Phải biết rằng bây giờ cậu sống thoải mái như vậy là nhờ đóng phim. Có nhiều tín ngưỡng chi lực thuận tiện tu hành như vậy, một trăm năm hao tổn còn chưa bổ sung hết. Đối phương gần đây lại mua Hồng Sâm điện ảnh, trở thành ông chủ của cậu. Chỉ cần động một ngón tay là có thể hủy sự nghiệp của cậu. Vậy về sau cậu làm sao? Mang con trai trốn về núi sao? Cậu chịu được mà con trai cũng chịu được sao?
Quả nhiên đối phương nhịn không nổi bị ném năm đó, chính là đến trả thù cậu! Tâm can đều hỏng mất!
Tâm nhãn của thú hai chân quả thật là ngày càng nhỏ! Đạo đức luân lý có hay không! Xã hội đang phát triển, nhân loại thì lui bước! Uổng cậu năm đó còn để lại 38 đồng tiền bồi thường cho hắn, đó là toàn bộ tiền trên người cậu. Một người đàn ông, coi như quyên tinh không tốt sao? Thấy thế nào có hại cũng là cậu mới đúng. Cậu phế đi một trăm năm tu vi nuôi con trai mà con còn không theo họ cậu, cậu tìm ai khóc đây?!
Mặc Uẩn Tề nghi ngờ nhìn Cố Giai Mính vài giây, không biết hành động tri kỷ của mình trong nội tâm đang bị vặn vẹo đủ thứ của Cố Giai Mính, đã bị hắc thành rắp tâm bất lương, ác ý trả thù. Hắn khách khí hỏi: "Tôi ở đâu?"
"Phòng, khách!" Cố Giai Mính hung hăng chỉ lầu hai. Cậu tuyệt đối sẽ không giúp đối phương dọn đồ. Để tự mình đi dọn đi tên khốn!
Người bị ác ý chửi thầm không ngờ Cố Giai Mính lại đột nhiên trở mặt. Mặt mày nghi ngờ nhướng lên, biểu tình rất nhỏ này khiến Cố Giai Mính sợ hãi lui về sau, nháy mắt bày tư thế phòng thủ. Đừng tưởng rằng hồ ly đều nhát gan, lá gan cậu lớn lắm đó. Chọc nóng sẽ mặc kệ "Yêu tinh chế ước pháp", thật sự sẽ đánh người đó!
Dù anh là ông chủ của tôi, tôi cũng chỉ nhẫn anh ba phút, không thể nhiều hơn!
Mặc Uẩn Tề bị động tác của Cố Giai Mính làm khóe miệng cong lên, bất đắc dĩ hỏi: "Tôi cần thay đôi giày không?" Giống như đúc trong trí nhớ hắn. Vậy chứng minh đoạn ký ức kia không phải nằm mơ. Mặc Uẩn Tề không nhịn được muốn cười. Mấy năm qua, tính tình người này không thay đổi chút nào.
Cố Giai Mính nhìn chân đối phương, mặt lạnh tìm đôi lớn nhất trong tủ: "Trong nhà không có khách tới, đôi này còn mới. Anh cố gắng đi, ngày mai tự đi mua!" Làm một hồ ly tinh mang theo thú nhỏ thời đại mới, cậu vẫn rất bài ngoại, không cho ai tùy ý tiến vào địa bàn của mình. Vì vậy đồ vật trong nhà đều là đồ thay thế hoàn toàn mới. Cố Giai Mính ác ý chửi thầm: Mặc Uẩn Tề là người nhân loại đầu tiên tiến vào lãnh địa của ba con bọn họ. Đời trước xem ra là hòa thượng, mỗi ngày niệm kinh cầu Phật!
Mặc Uẩn Tề cởi áo khoác tây trang ra, treo trên cánh tay mình, chân thành nói: "Cảm ơn." Động tác đơn giản như vậy cũng khiến hắn làm nên ưu nhã như vậy. Cố Giai Mính theo bản năng nhìn nhiều hơn, trong lòng nói ánh mắt chọn người của mình không sai, chỉ là thân phận hơi lệch chút.
Hừ! Vậy chỉ có thể trách thiệp thế chưa thâm, kinh nghiệm không đủ, có thể tha thứ!
Mặc Uẩn Tề thay giày, nhẹ nhàng xách vali lên, đi đến phòng cho khách.
Nhìn bóng dáng đối phương, Cố Giai Mính lại không yên tâm đuổi theo: "Uy! Anh mua được phòng ở sẽ đi phải không?"
Cậu và tiểu nhãi con đều là yêu. Đứa nhỏ này hoàn toàn kế thừa diện mạo của Mặc Uẩn Tề. Để bé vừa sinh ra đã mang bộ dáng nhân loại, cũng hoàn mỹ kế thừa yêu lực của cậu, còn có tính hồ ly con. Khi vui hoặc buồn đều muốn biến thành nguyên thân lăn lăn. Ở cùng nhau lâu, bọn họ chắc chắn sẽ bại lộ.
Nhân yêu thù đồ, là đạo lý bất biến.
Mặc Uẩn Tề nhìn hai ba con trước mặt, trầm mặc vài giây, gật đầu.
Mua khẳng định sẽ đi, nhưng tiền đề là phải mua được.
Cố Giai Mính từ vùng núi hẻo lánh bò ra, còn không phát hiện tiểu yêu tinh nhân loại thời hiện đại sẽ phúc hắc đến mức nào, hoàn toàn không phải đối thủ của Mặc Uẩn Tề.
Mặc Uẩn Tề đi vài bước, từ trong túi quần móc ra một hộp tinh xảo, quay đầu đưa cho Cố Giai Mính: "Năm đó em đi quá vội, còn có một thứ chưa lấy."
Cố Giai Mính nhận mở hộp ra, vừa thấy ngây ngất người. Khi chạy trốn, chiếc nhẫn này tự nhiên để lại. Không ngờ cậu phong ấn ký ức đối phương mà đối phương vẫn giữ chiếc nhẫn này. "Cái này, tôi không thể nhận."
Mặc Uẩn Tề cũng không ép cậu: "Coi như kỷ niệm đi. Nếu thật không muốn, cứ ném đi." Đối phương tiêu sái như vậy, Cố Giai Mính ngược lại không biết cự tuyệt thế nào. Bất đắc dĩ bỏ chiếc nhẫn vào tủ đầu giường, thở dài: tạo nghiệp!
Bỗng dưng có "Người ngoài" trong nhà, Cố Giai Mính không yên tâm ôm thú con về phòng ngủ, nhất định phải trông chừng kỹ, phòng cháy, phòng trộm, phòng Mặc Uẩn Tề.
"Ba ba, con muốn ba liếm lông cho con." Nhóc con thân mật ôm vào lòng Cố Giai Mính, cọ ngực, vươn cánh tay nhỏ thịt ôm lấy cổ Cố Giai Mính, biến thành một cục lông tuyết trắng làm nũng.
Cố Giai Mính bất đắc dĩ ôm lấy cục lông nhỏ, ôn nhu nói: "Con bây giờ phải giống người, không thể tùy tiện nói liếm lông."
Cục lông cảm thấy hứng thú lăn một cái: "Vậy phải nói thế nào?"
Cố Giai Mính trầm ngâm một chút, nghiêm túc nói: "Tắm rửa."
Mới vừa tắm xong, động tác của cục lông cứng đờ. Bé ghét máng xối trên lông mình!
"Được rồi, nhanh ngủ đi. Hai ngày này trước mặt người kia nhất định phải chú ý, đừng bại lộ thân phận của con. Anh ta là người bình thường, nhìn thấy lỗ tai của con sẽ bị hù chết." Cố Giai Mính sờ lỗ tai con trai, nhỏ giọng nói khả năng có thể xảy ra: "Còn có thể bắt chúng ta đem bán, hoặc lột da lông làm thảm." Mấy năm nay cậu đã thấy quá nhiều đồng loại chết trong tay nhân loại. Trong dòng tiến hóa dài dẳng, tham lam và dục vọng luôn cùng nhân loại tiến hóa. Yêu tinh bọn họ không theo kịp phương diện này của nhân loại.
Tiểu hồ ly bị dọa cả người run lên, sau đó ôm cổ Cố Giai Mính, dùng móng vuốt mềm mại vỗ vỗ Cố Giai Mính, nãi thanh nãi khí nói: "Đừng sợ, con sẽ bảo vệ ba."
Cố Giai Mính bị những lời này cảm động, thiếu chút nữa biến thành nguyên thân, cùng con trai thống khoái lăn lăn.
Sau khi Mặc Uẩn Tề sắp xếp đồ đạc xong trong phòng khách, mở hòm thư xem tin nhắn, gửi Wechat cho thư ký: Đi tra tư liệu thật của Cố Giai Mính, cái này là giả.
Tác giả có lời muốn nói:
Một năm sau, Cố tiểu yêu: Trên thế giới này động vật xảo trá nhất chính là thú hai chân gọi là nhân loại (╯‵□′)╯︵┻━┻
Mặc tổng: Lông đuôi khi xù của vợ luôn đẹp hơn yêu tinh khác. ^_^
Yên lặng run rây cái đuôi - Mặc Trạch Dương: Thực xin lỗi các độc giả đại, cha con đen y cái bụng bụng ổng, con hoàn toàn không giống vậy, các cô phải tin con. (đôi tay duỗi thẳng về sau, máy bay nhỏ dẩu mông bé khom lưng 90 độ).