50. Chương 50: Tiểu kiều thê của đại lão

Sau Khi Bị Ép Trở Thành Vạn Nhân Mê

Chương 50: Tiểu kiều thê của đại lão

Sau Khi Bị Ép Trở Thành Vạn Nhân Mê thuộc thể loại Linh Dị, chương 50 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Ôn Nhiêu chủ động nhường quyền kiểm soát. Anh quỳ trên người Hillo, cẩn thận tránh đè lên vết thương của hắn, chuẩn bị cho những gì sắp tới.
Cảm giác trơn tuột khi cởi quần không dễ chịu, thế nên Ôn Nhiêu chỉ kéo quần xuống một nửa rồi dừng lại. Ban đầu, anh chỉ định dùng cơ thể 'giàu kinh nghiệm' của nguyên chủ để tạm thời an ủi Hillo bị thương. Nhưng điều anh không ngờ là, Hillo dường như lại hứng thú với phần thân trên của anh hơn là phần dưới.
Hillo chăm chú đưa tay ra, những ngón tay run rẩy cởi từng nút áo sơ mi của Ôn Nhiêu.
Ôn Nhiêu vốn định ngăn hắn lại, vì hai người đàn ông cứ đối diện thẳng thắn như thế trong một chiếc xe chật hẹp thật sự quá kỳ lạ. Nhưng vẻ đáng thương của Hillo, chỉ cần bị anh từ chối là lập tức rụt tay về, khiến Ôn Nhiêu chỉ biết thở dài, nuốt ngược mọi lời định nói.
Trên người Ôn Nhiêu không hề có vết thương nào, đối lập hoàn toàn với Hillo lúc này đang thương tích đầy mình, quả thực như hai thái cực. Hillo lại như đối xử với một vị thần thánh khiết, chạm vào anh một cách cẩn trọng.
Ôn Nhiêu không tiện giục hắn làm thẳng việc cần làm, vì như vậy có vẻ anh quá nóng vội. Nhưng anh thật sự có chút không chịu nổi những cái chạm của Hillo. Cảm giác mềm mại ấy, chỉ có lòng bàn tay ấm áp dán trên ngực anh, nhẹ nhàng vuốt ve. Về mặt sinh lý, Ôn Nhiêu vẫn vô cùng bài xích, nhưng cơ thể anh lại dị thường thích loại chạm này, đến nỗi khi ý chí anh còn muốn ngoan cường chống cự, cơ thể đã vì tê dại mà mềm nhũn đi một chút.
"Đừng làm chuyện kỳ quái như vậy."
Trước đây, Ôn Nhiêu không hề biết cơ thể này lại mẫn cảm đến mức này.
"Ôn, không thích à?"
"Không, chỉ là..."
Ôn Nhiêu khó có thể miêu tả cảm giác hoàn toàn trái ngược với sự khó chịu hay đau đớn mà anh mong muốn. Anh nghĩ đến việc chính mình đã chủ động từ bỏ quyền kiểm soát trước mặt Hillo, liền buông xuôi nói.
"Tóm lại, anh muốn làm gì cũng tùy anh."
Hillo rụt tay về, sau đó hắn nâng người tựa vào ghế sofa, dùng nụ hôn ấm áp thay thế những ngón tay của mình.
"... Này."
Giọng Ôn Nhiêu run rẩy.
"Tôi muốn được chạm Ôn nhiều hơn một chút, được không?"
Những ngón tay của Ôn Nhiêu ấn chặt trên lưng ghế run rẩy, cả thắt lưng thẳng tắp cũng run lên một cách kỳ lạ. Anh nghĩ đến Sylvie đang ở bên ngoài, dù biết âm thanh rất nhỏ bên trong xe hẳn là sẽ không làm kinh động đến hắn. Nhưng khi tưởng tượng đến việc đang làm chuyện như vậy, anh không nhịn được cắn răng vào đốt ngón tay, cố ngăn lại những âm thanh ngọt ngào muốn trào ra từ cổ họng.
Lưỡi của Hillo, so với cảm giác từ lòng bàn tay, càng mang lại xúc cảm phong phú hơn.
Rõ ràng là Ôn Nhiêu giờ đây đang bị hắn làm cho ý chí tan rã, nhưng vẻ hèn mọn của Hillo lại khiến anh cảm thấy hắn đang liều mạng lấy lòng mình.
"Hillo."
Nghe thấy Ôn Nhiêu gọi tên, Hillo rụt lưỡi lại, nằm xuống nhìn anh với vẻ sợ hãi. Ôn Nhiêu còn nhớ rõ mấy ngày trước hắn đã thất hồn phách lạc đến mức nào, nhưng bây giờ, trên mặt hắn hoàn toàn không thấy một chút cảm xúc chán nản nào. Hillo rất căng thẳng, nhưng ngoài sự căng thẳng đó, hắn còn có rất nhiều sự chờ mong. Hắn đang chờ mong Ôn Nhiêu.
"Khoảng thời gian trước, đã xảy ra chuyện gì vậy?"
Ôn Nhiêu nhìn Hillo với vẻ mờ mịt, anh lại bổ sung thêm một câu.
"Tôi thấy trạng thái của anh vẫn luôn rất tệ, có phải vì thiếu đau đớn không?"
Tình trạng của Hillo quả thật rất tệ. Nếu không phải hắn trong trạng thái đó mà đi xuống sàn quyền ngầm, thì cũng sẽ không bị bắt.
"Ôn..."
Vừa hỏi xong câu đó, Ôn Nhiêu thấy trong mắt Hillo hiện lên một làn sương mù mờ ảo, lập tức cảm thấy có phải mình đã nói sai điều gì không.
"Nếu không muốn nói, cũng không sao."
"Không, tôi là vì... bị Ôn chán ghét, nên mới như vậy."
Dưới hàng lông mi của Hillo, một giọt nước mắt đã đọng lại.
"Nghĩ rằng, nếu ngay cả Ôn cũng chán ghét tôi, vậy thì, thế nào cũng không sao cả..."
Tay Hillo ấn lên ngực mình.
"Lúc đó, nơi này vô cùng khó chịu. Nỗi đau trên cơ thể cũng không thể chạm đến được nơi đó."
Ôn Nhiêu còn nhớ rõ chuyện ngày đó bị Hillo và Sylvie dọa sợ đến mức chạy thục mạng, nhưng anh cũng không vì chuyện này mà chán ghét Sylvie hay Hillo. Mỗi người đều có sự kỳ quái riêng của mình, chỉ là họ trùng hợp không thể khống chế bản thân mà thôi.
Hillo chắc cũng rất chán ghét bộ dạng này của mình.
Hillo hơi nheo mắt lại vì nước mắt rơi xuống, cảm nhận được một bàn tay nhẹ nhàng lau đi giọt nước mắt nơi khóe mắt hắn. Hắn mở mắt ra, nhìn thấy Ôn Nhiêu đang cúi người nhìn hắn.
Hắn rất thích Ôn Nhiêu. Lần đầu tiên gặp mặt, trên người anh ấy dường như bao phủ một tầng ánh sáng không giống bất kỳ ai khác. Đó là sự dịu dàng mà hắn vẫn luôn rất muốn có được, nhưng lại không thể nào có được.
Bàn tay dịu dàng xuyên qua tóc Hillo, vén mái tóc của hắn lên một chút. Anh nhìn thấy nốt ruồi trên mí mắt Hillo, liền cong lưng, cúi xuống hôn một cái.
Hillo vì nụ hôn của anh mà kích động, phát ra tiếng nức nở.
Ôn Nhiêu xoa đầu Hillo.
"Tôi không hề chán ghét anh."
Không có nụ cười chói mắt như Sylvie, Hillo vẫn luôn rụt rè ở trong góc. Dù có tài năng xuất sắc, hắn vẫn liều mạng làm mờ sự tồn tại của mình.
"Tôi rất thích Ôn."
"Tôi biết."
Xoa mái tóc rối bời của Hillo, Ôn Nhiêu lần đầu tiên chủ động chạm vào bờ môi hắn.
Hillo đưa lưỡi ra, chạm vào môi anh, sau đó lại bất chợt rụt về.
Ôn Nhiêu cởi nốt chiếc quần đã tuột một nửa, sau đó cũng như Hillo, để lộ thân hình.
"Tôi sẽ cố gắng không đè lên anh. Nếu vẫn làm đau vết thương, tôi sẽ lập tức dừng lại."
Hillo gật đầu. Đây là điều hắn vẫn luôn muốn: được đối xử dịu dàng, được trân trọng.
"Thật sự, thật sự, vô cùng thích Ôn."
Dù chỉ bị thoáng bỏ qua, hắn liền sẽ cảm thấy khó chịu lạ thường.
Vốn dĩ sự đau lòng dành cho Hillo lớn hơn tất cả, nhưng trong lòng Ôn Nhiêu lại vì lời nói của hắn mà dâng lên cảm giác chua chua ngọt ngọt. Anh nhìn thấy Hillo không biết từ lúc nào đã có phản ứng. Mặc dù hiện tại cơ thể anh còn thiếu một chút cảm giác, nhưng điều đó không quan trọng... Ngay khi anh muốn thử dùng cơ thể mình để tiếp nhận Hillo, Hillo bỗng nhiên nắm lấy cổ tay Ôn Nhiêu, hai người lập tức trời đất quay cuồng, đổi vị trí.
Ôn Nhiêu còn chưa ý thức được chuyện gì đã xảy ra, anh có chút sững sờ nhìn Hillo đang ghì chặt mình.
Hillo dường như đã chạm phải vết thương, trên mặt hiện lên vẻ đau đớn.
"Tôi ở trên đi."
Hillo, người luôn dịu ngoan với Ôn Nhiêu một cách lạ thường, lắc đầu.
"Tôi sẽ khiến Ôn cảm thấy thoải mái."
Hillo bây giờ rõ ràng đã rất có cảm giác, nhưng hắn lại còn đang nhẫn nhịn. Hắn nghiêm túc lấy lòng Ôn Nhiêu, thậm chí giống như một chú cún con nhẹ nhàng liếm...
"Hillo..."
Nếu không phải trên người Hillo có vết thương, Ôn Nhiêu nhất định sẽ đẩy vai hắn ra.
"Không cần... không cần như vậy."
Giọng nói ẩm ướt, trở nên dính dấp.
Giọng Ôn Nhiêu dần dần mang theo tiếng nức nở. Hillo sau khi xác định tiếng nức nở này pha lẫn với sự khoái cảm không thể chịu đựng, liền tiếp tục xuống. Thấy Ôn Nhiêu tứ chi mềm nhũn tê liệt ngã xuống, thở hổn hển, Hillo mới ngẩng đầu lên.
"Được không?"
Ôn Nhiêu cảm giác mình sắp mềm nhũn như một cục bông, mà bây giờ giữa đùi ướt át, đã làm anh không thể để ý đến thứ gọi là xấu hổ.
Phản ứng của cơ thể nguyên chủ, thành thật mà nói, không chịu nổi một chút chạm vào của đàn ông. Nếu trước mắt không phải Hillo, Ôn Nhiêu có thể sẽ cực kỳ chán ghét cơ thể này, nhưng mà...
"... Ừm."
Sylvie dọn dẹp tàn cuộc, nhìn thấy trên cửa sổ xe có một đôi cánh tay đang đè lên. Hắn nhìn thấy Hillo, thân thể thẳng tắp, trên mặt không còn vẻ điên cuồng mà thay vào đó là sự khoái cảm tột độ.
Hắn đại khái biết bên trong đã xảy ra chuyện gì.
"Gâu..."
Chó săn mũi đen dính máu phủ phục trước mặt Sylvie.
Sylvie ngồi xổm xuống, xoa cổ chó. Hắn vẫn luôn cho rằng, dù là con chó hung ác đến đâu, chỉ cần đeo vòng cổ, là có thể biến nó thành của hắn. Cho đến bây giờ, hắn mới phát hiện mình đã sai.
Máu trên râu chó dính vào mu bàn tay sạch sẽ của Sylvie. Sylvie nghiêm túc chăm chú nhìn một lúc, sau đó nhẹ nhàng lau đi.
Ông chủ bị nhốt trên lầu được Norman đưa xuống. Họ đã thương lượng gì, quyết định gì, Ôn Nhiêu hoàn toàn không biết. Khi anh tỉnh lại, trời đã nhá nhem tối. Anh đang ở trong phòng mình, trên người đã được thay quần áo sạch sẽ.
Anh từ trên giường bò dậy, nhìn thấy trên ghế sofa có một người đang ngồi. Ban đầu anh cho rằng đó là Norman hoặc Sylvie, nhưng đến gần mới phát hiện, đó là người ông chủ tự xưng là cha anh.
"Ôn, tôi muốn nói chuyện với cậu."
Mặc dù không biết muốn nói chuyện gì, Ôn Nhiêu vẫn gật đầu.
"Tôi định để cậu lên thay vị trí của tôi."
Trong lòng Ôn Nhiêu còn đang lẩm bẩm, không biết ai đã thay quần áo cho mình. Bây giờ đột nhiên nghe thấy câu nói này, trong khoảnh khắc đó anh còn tưởng mình nghe nhầm.
"Khoan đã... Ngài nói gì cơ?"
"Tôi định để cậu lên thay vị trí của tôi."
Ông chủ lặp lại một lần.
Ôn Nhiêu há miệng, rất lâu sau vẫn không khép lại được.
"Nhưng mà, Sylvie không phải đã..."
"Tôi cảm thấy cậu càng thích hợp với vị trí này."
Hả?????
Kinh nghiệm duy nhất của anh cũng chỉ có tuần tra khu phố đen thôi, còn những thứ khác như xử lý văn kiện, triệu tập hội nghị, anh hoàn toàn không làm được.
"Ngài vẫn nên suy xét lại một chút đi."
Ôn Nhiêu nói xong, liền đi về phía cửa.
"Tôi đi xem Hillo trước."
Khi Ôn Nhiêu ra khỏi cửa, đóng cửa phòng lại, anh nhìn thấy ông chủ vẫn đang nhìn mình.
Tại sao lại đột nhiên thay đổi chủ ý để anh lên thay vị trí? Chẳng lẽ chỉ vì lần này anh đã cứu người? Nhưng rõ ràng là chó của Sylvie có tác dụng lớn hơn. Còn việc thay Sylvie xuống, đổi thành anh, Sylvie nhất định sẽ rất tức giận. Hơn nữa Norman cũng đã sớm có ý kiến rồi.
Chỉ cần mình ngồi lên vị trí này, nhất định sẽ gặp phiền phức vô tận. Đây là kết quả cuối cùng mà Ôn Nhiêu nghĩ ra.
______
Tác Giả Có Lời Muốn Nói:
Tiểu kịch trường:
Ôn Nhiêu: Hì hì, Hillo là 'tiểu kiều thê' của tôi.
Tiểu thiên sứ: Tôi cảm thấy vai chính không đủ thẳng nam.
Tra tác giả: Hả? Không phải thẳng nam ngốc sẽ luôn cho rằng mình kiếm lời mà vui vẻ sau khi bị chiếm tiện nghi sao?
_______
😺: Giờ mọi người biết ai là 'đại lão' trong tên truyện rồi chứ nào ~~₍⁠₍⁠◞⁠(⁠ ⁠•⁠௰⁠•⁠ ⁠)⁠◟⁠₎⁠₎♪⁠ ⁠\⁠(⁠^⁠ω⁠^⁠\⁠ ⁠