Sau Khi Bị Thái Giám Chà Đạp
Chương 15: Ánh Trăng và Những Vết Sẹo
Sau Khi Bị Thái Giám Chà Đạp thuộc thể loại Linh Dị, chương 15 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Khoảnh khắc ấy, khí thế toàn thân Cửu Thiên Tuế đột nhiên biến đổi.
Tôi thậm chí nhận ra, trong chớp mắt, hắn lộ vẻ loạng choạng. Ánh mắt vốn như sói hoang chợt lảng tránh, từ mũi phát ra một tiếng "Ừ" mơ hồ — như thể đáp lại câu hỏi vừa rồi của tôi.
Lúc ấy, tim tôi như ngừng đập.
Tôi...! Thực ra tôi chẳng có ý gì cả, cũng không muốn hắn hiểu lầm.
Nhưng nào ngờ, chính sự hiểu lầm này lại vô tình xoa dịu cơn rối loạn trong lòng hắn.
Tôi chỉ nghĩ, nếu Hoàng thượng thuở nhỏ từng trải qua cảnh bị cha ruột ghét bỏ vì nhu nhược, rồi bị trừng phạt nặng nề, chắc chắn sẽ ôm mối hận sâu sắc.
Cửu Thiên Tuế cố ý nhắc đến chuyện đó — dù có thể tránh được nghi ngờ từ Hoàng thượng, nhưng ắt sẽ chuốc lấy cơn giận dữ của quân vương.
Hiểu được điều này, tôi nhận ra ngay rằng khi kể lại, hắn đã cố tình lược bỏ vài chi tiết quan trọng.
Chính vì thế, tôi mới theo bản năng thốt lên như vậy.
Thái độ của Cửu Thiên Tuế khiến tôi âm thầm hoảng hốt. Lo lắng và bất an dâng lên gấp bội, khiến ngực tôi như bị siết chặt.
Tôi không hề cố tình diễn trò, cũng chẳng muốn lừa gạt hắn. Chỉ là không hiểu vì sao, mọi chuyện lại trở nên như thế này.
Tiến không được, lùi cũng không xong.
Bốn phía im lặng đến mức tôi cảm giác tai mình như bị ù đặc.
Chúng tôi đứng nguyên tại chỗ, trong tư thế gượng gạo đến khó chịu, nhưng chẳng ai chịu động đậy.
Mãi đến khi mây trôi, trăng hiện, ánh sáng rọi xuống mặt đất, tôi mới lờ mờ tỉnh lại.
Cửu Thiên Tuế buông tay tôi ra, lùi lại một bước. Khuôn mặt hắn chìm trong bóng tối phía sau hòn non bộ, biểu cảm không rõ.
Tim tôi đập thình thịch, không biết có nên tiếp tục đề tài này nữa hay không.
Ngón tay tôi giấu trong tay áo, nắm rồi buông, buông rồi nắm — lặp đi lặp lại vài lần, mới dám lấy hết can đảm, nhẹ nhàng níu lấy vạt áo hắn: "Bên ngoài hơi lạnh."
Giọng tôi nặng nề giữa bầu không khí ngột ngạt, nghe như bị cảm lạnh.
Tôi nuốt nước bọt, cố gắng nói rõ hơn: "Đốc chủ, chúng ta trở về phòng trước được không?"
Thật kỳ lạ, lúc ấy tôi chỉ muốn trốn khỏi cảm giác bối rối này.
"Được."
Cửu Thiên Tuế khẽ rùng mình, bỗng quay ngược bàn tay, nắm chặt lấy tay tôi đang níu áo, kéo tôi trở lại con đường lát đá xanh.
Trong tẩm điện, ánh sáng dịu nhẹ, ánh lửa vàng ấm áp dường như khiến gương mặt hắn trở nên dịu dàng hơn.
Đây là lần đầu tiên tôi thấy rõ thân thể Cửu Thiên Tuế trong trạng thái tỉnh táo.
Hắn không gầy gò, nửa thân trên là cơ bắp rắn rỏi, đẹp đẽ.
Chỉ là da dẻ quá tái nhợt, làm nổi bật mảng máu bầm tím đùn lên ở vai phải.
Nhìn sang vai trái, dọc theo sống lưng rộng lớn là hàng chục vết sẹo chồng chéo nhau.
Dù là vết cũ, vẫn dễ dàng nhận ra chúng do roi đánh mà thành.
Tôi hít một hơi lạnh.
Trong hoàng cung này, chỉ có Xưởng Công tiền nhiệm mới ưa dùng roi.
Cửu Thiên Tuế dường như rất khó chịu khi để lộ thân thể.
Dù không thúc giục, nhưng nét mặt căng cứng đã nói lên tất cả.
Tôi vội vàng thoa thuốc nhanh hơn, rồi kéo quần áo lên giúp hắn.
Đã nửa tháng trôi qua kể từ Tết Nguyên Tiêu, vậy mà vết bầm vẫn còn to như vậy — đủ thấy thương thế của hắn nghiêm trọng đến đâu.
Mấy ngày qua, tôi chưa từng thấy hắn bôi thuốc.
Giống như là nếu tôi không phát hiện, hắn sẽ mặc kệ.
Hắn ngồi im lặng, khiến tôi chợt thấy hắn giống một con chó lớn bị thương, khiến tôi nhịn không được muốn vỗ về.
Nhưng chỉ là nghĩ vậy thôi — Cửu Thiên Tuế đâu phải chó.
Hắn bỗng kéo tôi ngồi lên đùi mình, rồi đôi môi áp đến, hôn lên đuôi lông mày, mí mắt, chóp mũi, hai má, cuối cùng là chạm vào môi tôi.
"Ưm..."
Dù đã nhiều lần như vậy, tôi vẫn không thể quen với cảm giác lưỡi hắn cọ xát nơi hàm trên. Tôi không nhịn được rên khẽ.
Tôi cảm giác Cửu Thiên Tuế nghe thấy liền siết chặt tay tôi, không cho giãy.
Tôi theo bản năng ngọ nguậy, rồi lại ngoan ngoãn ngửa cổ, để mặc hắn xâm chiếm từng khoé miệng.
Tôi không cố tình diễn trò để lừa hắn.
Nhưng lúc này, tôi cũng không thể nào thờ ơ trước tình cảm mãnh liệt của hắn.
Tôi sợ rằng hắn bỏ công sức nhiều như vậy, mà tôi lại chẳng thể đáp lại điều gì.
Nếu tôi ngoan ngoãn hơn...! Có lẽ hắn sẽ hài lòng hơn chăng?
Vì vậy, tôi chỉ biết cố gắng dẹp bỏ lo lắng và bất an trong lòng.
Chưa từng có ai yêu tôi như thế.
Tôi vừa hoảng loạn, vừa cảm thấy đây là một gánh nặng.
Sau đó, Cửu Thiên Tuế không nhắc lại chuyện đêm ấy, cũng chẳng nói gì về tình hình của Điện hạ.
Hắn vẫn bận rộn như thường, còn tôi vẫn ngày ngày ở lại phủ Đốc Công.
Trong phủ có một kho riêng chuyên để sách.
Ánh sáng vừa đủ, chống bụi, chống ẩm, quanh năm có người dọn dẹp, nhưng không ai đụng đến những chồng sách chất cao ngất bên trong.
Sáu, bảy năm trước, triều đình ra sức khuyến khích dân chúng đọc sách.
Học vấn được đề cao, nhiều thương gia mang sách vào kinh buôn bán.
Thế rồi, một trận lũ lụt chưa từng có trong hai mươi năm ập đến, bách tính khắp nơi thiệt hại nặng nề về tài sản.
Nhà nhà thắt lưng buộc bụng, những cuốn sách — vốn dễ ướt — lại càng chẳng ai mua.
Nhiều thương gia sách mất sạch vốn liếng.
Triều đình lo ngại về sau sẽ không còn ai kinh doanh sách tại kinh thành, làm tan mất phong trào khuyến học, liền ra lệnh cho các quan từ ngũ phẩm trở lên phải mua sách, giúp thương nhân vượt qua khó khăn.
Vì thế, gần như quan lại trong kinh thành đều có một kho sách trong phủ — trong phủ Thuận Vương cũng vậy.
Sách do các thương nhân nhỏ lẻ bán ra khá tạp nham.
Dù không đến nỗi xấu xa, nhưng hoàn toàn khác biệt so với những bộ sách chính trị được xếp trong thư phòng Cửu Thiên Tuế.
Nên mấy năm nay, chúng vẫn bị bỏ xó trong góc kho.
Tôi vốn không thích đọc sách, nhưng rảnh rỗi quá lại thấy chán, liền vào kho sách lục lọi giết thời gian.
May thay, trong đống sách ấy cũng có không ít thoại bản thú vị, đọc cho đỡ buồn.
Chỉ là...! Ngoài dự kiến, tôi lại tìm thấy một cuốn dã sử nằm lẫn trong đống sách sặc sỡ kia.
Dã sử là nơi ghi chép những chuyện kỳ dị, không được phép xuất hiện trong chính sử.
Hầu hết không phải chuyện bịa, chỉ là sự kiện lạ lùng, thiếu đầu thiếu đuôi.
Cuốn này ghi lại những điều ít người biết trong cung đình.
Tôi không rõ mình đang cảm xúc thế nào, khi nhìn thấy trong mục lục có một chương mang tên "Thái Giám".
Bên ngoài, tỳ nữ lặng lẽ gác cửa. Tôi như kẻ trộm, cúi đầu lật từng trang sách, tay run run.
"Người bị thiến, mất tinh hoàn nhưng giữ lại gốc, bất nam bất nữ, không thể giao hợp."
"Hoạn quan có dục vọng nhưng không cách nào thoả mãn, lâu ngày thành bệnh tim, lấy thú vui từ việc hành hạ người khác."
"Dẫu có chức vị cao, thân phận hoạn quan vẫn là tiện dân. Quan văn võ đều khinh thường, không kết giao, không nịnh bợ."
Lời tác giả:
Ám vệ nhỏ: Hóa ra đốc chủ cũng có kê kê (′ꈍωꈍ‵)
Có bảo bối không hiểu chương 14: Đốc chủ sao lại giúp Bát Vương gia, giúp xong còn nổi giận?
Để tui giải thích chút.
Đốc chủ và Bát Vương gia có mối quan hệ trao đổi lợi ích. Ban đầu, Vương gia đưa ám vệ cho Đốc chủ vì muốn nhận lại thứ gì đó.
Truyện không thiên về cung đấu nên tui bỏ qua chi tiết, mọi người hiểu sơ sơ là được.
Hắn nổi giận vì biết ám vệ nhỏ thích Bát Vương gia, sợ cục cưng của mình chạy về phe đối phương.
Hắn ngạo kiều, không chịu nói thẳng, nên mới cáu gắt.
Giải thích thêm: Sau khi cắt, mất hết chức năng, kê kê không dùng được nữa (ಥ﹏ಥ).