Chương 18: Cơn Thịnh Nộ

Sau Khi Bị Thái Giám Chà Đạp

Chương 18: Cơn Thịnh Nộ

Sau Khi Bị Thái Giám Chà Đạp thuộc thể loại Linh Dị, chương 18 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Editor: Lilinyann (https://lilinyann.wordpress.com)
Tôi bị kéo mạnh về phía chủ điện, thân hình loạng choạng rồi bị ném phịch lên giường. Chưa kịp định thần, trán tôi đã va mạnh vào mép giường.
Tấm ván giường kêu rầm một tiếng, như thể cả mặt đất cũng rung chuyển theo.
Đau đớn, nhưng đau nhất là cánh tay phải.
Chỉ từ sảnh tiếp khách đi đến tẩm điện, cánh tay này sợ rằng đã bị nắm đến tím tái.
Tầm mắt tôi mờ dần, đầu óc quay cuồng, chỉ cảm nhận được một thân hình cao lớn đè lên người, cổ cũng bị siết chặt.
"Ai cho phép ngươi đi gặp hắn?"
Giọng nói khàn đặc, mang theo cả chất độc và vị máu tanh, điên cuồng hơn cả đêm Giao thừa hôm ấy.
Tôi chưa từng nghe Cửu thiên tuế nói bằng giọng mất kiểm soát như vậy.
Tim tôi run lên, theo bản năng muốn mở miệng, nhưng bàn tay siết cổ bỗng siết mạnh, bóp chặt yết hầu khiến tôi không thở nổi.
Mọi động đậy đều bị hắn dễ dàng ghìm xuống.
Cảm giác nghẹt thở khiến thị giác tôi dần phục hồi.
Ngay lập tức, tôi chạm vào đôi mắt đỏ ngầu, đầy vẻ tàn bạo.
Cửu thiên tuế đang nhìn chằm chằm vào tôi.
Như rắn độc, như sói đói, như ác quỷ từ tầng sâu nhất địa ngục – chỉ cần liếc một cái cũng khiến tôi lạnh toát người, run rẩy không ngừng.
"Ai cho phép ngươi đi gặp hắn!"
Hắn gào lên, giọng rít lên điên loạn, bàn tay trên cổ tôi siết chặt hơn, cướp đi từng chút hơi thở cuối cùng.
Cổ họng bỏng rát, tôi vật vã thở dốc, ngực phập phồng nhưng không thể hút lấy không khí.
Không phải… không phải…
Tôi run rẩy túm lấy bàn tay hắn.
Trong đầu hỗn loạn: sợ hãi, thèm sống, và… cả áy náy.
Hắn đè chặt tôi, ánh mắt không rời khỏi đôi mắt tôi.
Mái tóc dài vốn luôn được búi gọn gàng giờ rối tung, vương xuống trán, quét nhẹ qua má tôi.
Ngay cả gân xanh trên trán hắn cũng nổi rõ, dữ dội.
Tôi không biết mình đã chịu đựng bao lâu, mọi thứ dần chậm lại.
Giống như hắn thực sự muốn giết tôi – nhưng rồi, ở khoảnh khắc cuối cùng, hắn buông tay.
Lạnh lùng nhìn tôi nằm co trên giường, há hốc miệng cố hít từng hơi.
Cơn giận của Cửu thiên tuế như hóa thành ngọn lửa thật, thiêu đốt hắn, thiêu đốt tôi, thiêu rụi cả tẩm điện này.
Hình như tôi đã làm điều gì sai.
Suy nghĩ ấy chợt lóe lên.
Tôi biết hắn luôn đối xử tốt với tôi.
Tôi không muốn khiến hắn tức giận. Chỉ là…
Không khí tràn vào phổi, lá phổi như sắp nổ tung cuối cùng được giải thoát – nhưng vẫn chưa thể thở bình thường.
Tôi bị kéo mạnh qua cổ áo, ném sâu vào trong điện.
Một chiếc vỏ gối lụa bị vò tròn, nhét sâu vào miệng.
Miệng bị mở rộng, tôi buồn nôn theo phản xạ.
Chát —!
Một tiếng tát vang dội, má tôi bỏng rát, tai ù đi, đầu choáng váng.
Tôi không còn sức cử động.
Giữa tầm nhìn tối sầm, tôi thấy hắn xé toạc vỏ chăn, dùng từng vòng vải quấn chặt cổ tay tôi.
"A a…! A —"
Không phải tôi cố ý…
"Ngươi vẫn muốn trở lại với hắn!"
Lại một cái tát nữa, vào má trái.
Tiếng bàn tay vỗ vào da vang lên vài nhịp, nhưng nhỏ bé giữa những tiếng gào thét của hắn.
Cửu thiên tuế vốn đã hỉ nộ vô thường.
Nhưng chưa từng có lúc nào tôi thấy hắn mất kiểm soát đến mức điên cuồng như thế.
Chỉ đến bây giờ tôi mới hiểu, dường như hắn luôn đối xử với tôi bằng mặt dịu dàng nhất của mình.
Chính vì vậy, càng thấy hắn kích động, tôi càng hoảng sợ, cố ngoe nguẩy thân thể muốn thoát khỏi sự khống chế.
Tôi rên rỉ ư ưm, cầu xin được nói.
Nhưng hắn như chẳng nghe thấy gì.
Cửu thiên tuế không nhìn tôi nữa. Một tay hắn đã đủ để ghìm tôi xuống.
Tay còn lại thò vào ống tay áo tôi, vuốt ve nhẹ nhàng, rồi đột nhiên thì thầm: "Ô uế."
Tôi trợn mắt nhìn hắn, cảm giác người trước mặt xa lạ đến mức như tẩu hỏa nhập ma.
Ngay lập tức, giọng hắn vang lên sắc bén, đầy giận dữ: "Ngươi làm bẩn nó!"
"Ta đưa cho ngươi! Sao dám làm bẩn!"
"Ngươi có biết không! Tất cả những gì hắn có hôm nay – đều là do ta ban!"
"Hắn có gì mà đáng để ngươi thích!"
"Sao ngươi lại thấp hèn như vậy! Cứ như con chó, chỉ muốn bò lên người hắn!"
Tiếng gào thét tưởng chừng có thể làm vỡ cổ họng.
Càng nói, giọng hắn càng khàn đặc, quái dị.
Hắn không màng, từng câu từng chữ chất vấn tôi, khiến tôi không còn hơi sức để thở.
Dù tôi có trốn tránh thế nào, rốt cuộc cũng hiểu ra – cơn giận của hắn bắt nguồn từ… tình cảm tôi dành cho Điện hạ.
Trước đây, tôi không dám tự hỏi mình Cửu thiên tuế sủng ái tôi đến mức nào. Tôi tự lừa mình, coi mình chỉ là một nam sủng bình thường.
Giờ đây, tôi mới tỉnh ngộ – tình yêu của hắn dành cho tôi vượt xa tưởng tượng.
Hai mươi hai năm sống trên đời, chưa bao giờ tôi hoảng loạn đến thế.
Chỉ biết ngây người nhìn đôi mắt đỏ ngầu, khuôn mặt đỏ bừng vì giận dữ của hắn.
Xoẹt —
Áo khoác bị xé nát. Cửu thiên tuế thô bạo bế bổng tôi lên, đặt tôi sấp xuống giường, không cho phản kháng. Hơi thở lạnh lẽo phả vào gáy:
"Ô uế thì phải làm sạch."
Áo trong bị tuột xuống trong hỗn loạn.
Hắn vuốt ve tấm lưng trần trụi của tôi, rồi bắt đầu liếm láp hung tợn, như muốn thiêu đốt từng milimet da thịt.
Từ gáy, xuống vai, đầu lưỡi thô ráp trượt dọc sống lưng, tiến sâu vào nơi… không thể nói thành lời.
Quần lót bị kéo xuống tận cổ chân. Tôi bật người giãy giụa.
Hắn ấn mạnh hai chân tôi xuống, môi lưỡi bắt đầu liếm vào đùi trong.
Ngoại trừ phần trước, dường như cả trong lẫn ngoài cơ thể tôi đều bị hắn liếm đến ướt đẫm.
Cảm giác ấy lạ lẫm, xấu hổ đến tột cùng.
Tôi run rẩy, toàn thân mềm nhũn, mũi nghẹn ngào phát ra tiếng rên không kìm được.
Đừng… đừng như vậy…
Một chất trơn trượt được bôi lên hậu huyệt, rồi từ từ xâm nhập vào cơ thể.
Mùi hương ngọt ngào khiến trái tim vừa bình ổn lại nhanh chóng đập thình thịch.
Tôi chống khuỷu tay bò về phía trước, cố thoát khỏi.
Ngay lập tức, một bàn tay thô bạo tát mạnh vào mông và đùi.
Mông bị kéo về vị trí cũ, vừa đau vừa ngứa.
Miệng bị bịt kín, tôi chỉ có thể ư ư vài tiếng – xin lỗi, xin hắn dừng lại.
Nhưng vô dụng. Cửu thiên tuế không cho tôi cơ hội mở lời.
Hắn lại kéo ra chiếc ngăn bí mật ở đầu giường.
Tôi không nhìn thấy, nhưng biết mình sắp đối mặt với điều gì. Tim đau nhói.
Không… không muốn… xin ngươi…
Đầu ngọc thạch bóng loáng, trơn tru, chậm rãi áp vào giữa hai đùi tôi.
Lạnh. Cứng.
Tôi chưa kịp phản ứng, nó đã ập vào, xé toạc miệng huyệt, ép chặt thân thể tôi.
Tiếng kêu thét bị dồn nén trong cổ họng. Bàn tay bị trói siết chặt vào tấm ga.
Cả người tôi run lên, không nhịn được mà thở gấp.
Không giống những vật nhỏ nhắn trước đây, ngọc thể này to lớn, thô ráp, căng cứng, khiến miệng huyệt gần như nứt toác.
Hắn chỉ bôi chút mỡ, rồi mạnh mẽ đẩy sâu vào nơi vốn không dành cho xâm phạm – khiến tôi như sắp nổ tung, đau đớn tột cùng.
Ngọc thể được chạm khắc nhiều gờ lồi, cọ sát vào vách thịt yếu ớt, tạo cảm giác kinh khủng, như thể đang cưỡng ép chạm đến linh hồn tôi.
Đốc chủ… xin dừng lại… Đốc chủ…
Rõ ràng đau đến không chịu nổi, nhưng tôi lại cảm thấy nóng bỏng, khao khát đến lạ.
Ban đầu chỉ là cảm giác ngứa râm ran, đến khi chạm vào điểm mẫn cảm nhất, một khát khao thiêu đốt từ đáy xương chậu đến tận tâm huyệt.
Tất cả nơi được bôi mỡ đều bốc cháy, rồi ngọn lửa lan nhanh khắp gân mạch.
Bàn tay còn lại của Cửu thiên tuế bôi mỡ thừa lên hai đầu v* rồi xoa bóp mạnh.
Rõ ràng bị làm nhục như đàn bà, thân thể tôi lại hưng phấn vì sự trêu đùa thô bạo.
Đau đớn biến thành khoái cảm, khiến tôi trở nên dâm đãng một cách kỳ lạ.
Tôi cảm nhận được hắn nắm chắc đáy ngọc thể, giữ nó không để tuột ra.
Không như trước, hắn không đẩy tới lui, nhưng ngọc thể vẫn cọ xát liên tục – cảm giác vừa khoan khoái vừa khó chịu khiến tôi gần như phát điên.
Phần trước của tôi từ đầu đến cuối không được chạm vào, nhưng vẫn không biết xấu hổ mà cương cứng, ấn vào bụng dưới.
"Thoải mái chứ?"
Tôi cảm nhận được hắn cúi người sát lại.
Lồng ngực hắn áp vào lưng tôi, giọng hỏi cao ngạo.
Hơi thở lạnh phả vào tai, khiến tôi run lên.
Lý trí tỉnh lại.
Tôi chôn mặt vào gối, khó nhọc lắc đầu.
Thế nhưng, hành động ấy lại chọc giận hắn. Bàn tay rời khỏi đầu v*, vươn lên túm lấy gáy, cưỡng ép ngẩng đầu tôi lên.
"Không thoải mái? Vẫn chưa thích sao?" Khuôn mặt hắn áp sát má tôi, giọng khàn đặc, nghe mà rợn người.
Từng thớ thịt tôi như bị hắn điều khiển, toàn thân mềm nhũn, đến mở mắt cũng khó.
"Không phải Tiểu Cảnh thích lắm à?" Giọng hắn giả vờ ôn nhu – lại càng đáng sợ hơn.
Tôi không thể nói, chỉ biết lắc đầu liên tục.
Mỗi sợi lông tơ trên người đều run rẩy, thầm kêu gào xin tha.
Cửu thiên tuế bỗng buông tay, như vứt bỏ một thứ bẩn thỉu, ngồi thẳng dậy, lạnh lùng nhìn lưng eo, đùi, và nơi vẫn đang ngậm ngọc thể của tôi.
Một lúc sau, hắn đưa tay ra.
Lòng bàn tay âu yếm vuốt ve chỗ thịt mềm, như đang mơn trớn thú cưng – chậm rãi, dịu dàng.
Rồi đột nhiên – hắn rút ngọc thể ra!
"A —!"
Tôi cảm giác nội tạng mình bị xoắn lại.
Mồ hôi nóng chảy vào mắt.
Tôi muốn co người, mới phát hiện cổ tay, cổ chân đều bị trói vào bốn cột giường.
Dải vải siết chặt vào da thịt, càng giãy càng thít sâu.
Cửu thiên tuế bước xuống giường, đi vài bước rồi quay lại.
Cả người tôi bị ấn mạnh xuống, hoang mang không hiểu, chỉ thấy ánh nến le lói mờ tối.
"Nếu không thích, sao lại chọn Thương Dực Yển?"
Lòng bàn tay rắn chắc xoa vào huyệt khẩu đã ướt đẫm.
Giọng nói hờ hững, như thể hắn thật sự đang tò mò.
Tôi bỗng dưng cảm thấy sợ hãi tột độ, như thể điều gì đó sắp xảy ra.
Ngay sau đó, dưới eo cảm nhận được hơi nóng, tê tê, trượt xuống bắp đùi, đến tận thịt mông.
"A a a —!!!"
"Ta có thể khiến ngươi thoải mái hơn. Sao còn muốn tìm hắn?"
Tôi mơ hồ nghe thấy tiếng Cửu thiên tuế tự lẩm bẩm.
Nguồn nhiệt chậm rãi áp sát da.
Hắn cố ý đặt nó sát vào đùi trong, một giọt nến nóng bỏng rơi xuống, chạm vào da tôi.
Da thịt mềm yếu không chịu nổi, co giật liên hồi.
Tôi muốn tránh, nhưng không nơi nào để trốn.
Vẫn không lay chuyển được lòng thương hay sự đồng tình của hắn.
Hắn còn lẩm bẩm điều gì, nhưng tôi không nghe rõ nữa.
Chỉ biết một bàn tay ấn mạnh eo tôi xuống, ép tôi mở rộng nơi riêng tư.
Và nguồn nhiệt – cũng bắt đầu tiến về phía đó —
Nước mắt chua xót tuôn trào.
Tôi cắn chặt vỏ chăn, tuyệt vọng nhắm nghiền mắt lại.
* Lời tác giả: Viết mấy vạn chữ rồi, Đốc chủ mà chưa hắc hóa thì đúng là tui đã thành tác giả viết văn ngọt rồi.