Sau Khi Bị Thái Giám Chà Đạp
Chương 50: Phiên Ngoại 02
Sau Khi Bị Thái Giám Chà Đạp thuộc thể loại Linh Dị, chương 50 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Editor: Lilinyann (Mèo Cụt Cánh)
Một nam nhân trung niên mặc áo vải xám, đầu đội mũ rơm, lưng đeo thanh kiếm gỗ, chậm rãi bước giữa dòng người tấp nập, dáng vẻ lạc lõng giữa chốn kinh thành phồn hoa.
Gã đến từ vùng núi hoang phía Nam, đi bộ suốt hai tháng trời, vừa đi vừa nghỉ. Dù có cố giữ gìn tắm rửa, thân hình vẫn dính bụi bặm, gió sương nhuộm da. Với người kinh thành quen sống trong nhung lụa, dáng vẻ này quả thật khó coi. Vì thế từ lúc gã bước vào thành từ sáng sớm, đi đến đâu cũng bị người ta né tránh, tự động dọn đường.
Nghe tiếng xì xào chê bai, gã khẽ hạ mũ rơm, thở dài bất đắc dĩ, rồi quay người rẽ vào một khách đ**m gần đó.
Lúc này vừa đúng xế chiều, đại sảnh khách đ**m chật ních thư sinh ăn chơi. Ba chén trà, vài đĩa điểm tâm, ai nấy hăng hái bàn luận thời cuộc, khí thế ngất trời, chẳng ai để ý đến tên “ăn mày” bẩn thỉu vừa bước vào từ cửa chính.
Trong số đó có một nam nhân trung niên ăn nói hùng hồn, vén áo, đạp ghế, nhảy lên mặt bàn như một đại hiệp giang hồ hào khí ngút trời, thu hút ánh nhìn của cả sảnh.
"Nói gì mà thiên tử phạm tội xử như thứ dân, đó chỉ là lời lừa trẻ con! Họ Thân cả nhà 167 mạng, ngoài Thân Văn Ngọc ra, toàn bộ bị giết hại. Nếu là người thường, lôi ra Ngọ Môn chém đầu 180 lần cũng chưa hết tội! Nhưng vì xuất thân Hoàng tộc, chỉ bị giáng xuống làm thứ dân, đày đi lưu vong? Thật ra là bị đưa vào một hành cung bí mật nào đó, vẫn ăn ngon mặc đẹp như thường!"
Gã nói xong, căm phẫn hất tung chén dĩa trên bàn, nước trà vàng văng tung tóe khắp nơi.
Mọi người im lặng, dường như đang dò xét xem lời nói có đáng tin không. Một lúc sau, mới có người phản bác:
"Cũng khó nói lắm. Dù gì họ Thân không phải mạng người, nhưng trong cung còn có Bát hoàng tử bị hạ độc đến phát bệnh mà? Đều là con ruột của Hoàng đế, chẳng lẽ lại đối xử bất công đến thế?"
"Đúng là bị bệnh, nhưng lại không chết!" – Người kia bực bội vì bị nghi ngờ, hốc một chén rượu, mặt đỏ bừng, giọng gằn lên: "Các ngươi đúng là ngu dốt, không chịu động não mà nghĩ coi, Thái y viện đầy tay nghề cao, sao lại chữa không khỏi bệnh?"
Lời nói vừa phiến diện vừa thô lỗ khiến người nghe tức giận, tranh cãi ầm ĩ:
"Không biết gì mà dám đứng đây phán như đúng rồi! Bát hoàng tử điên mất cả năm rồi, trong cung còn chém đầu hai thái y! Thế mà ngươi dám nói là chữa được?"
"Đúng vậy, hai ngày trước ta đi ngang phủ Thuận Vương, tận mắt thấy người trong cung đến dán giấy niêm phong! Nói là hạ nhân sẽ bị phân phát lại, tài vật thu về nội cung. Nếu bệnh Bát hoàng tử chữa khỏi, Hoàng thượng có làm vậy không?"
"Nói đến chuyện này, con út nhà đối diện tao làm nô tì trong cung, mấy hôm trước về nhà, bảo phải rời kinh thành nửa năm, đi áp giải vị kia ra vùng hoang dã phía Nam…"
Không khí lập tức sôi lên, mọi người tranh luận rôm rả.
Kha Tiêu lướt mắt qua một lượt, rồi thu ánh nhìn. Trước khi bị chưởng quỹ coi là ăn mày mà đuổi đi, gã rút từ trong người ra một thỏi bạc vụn đặt lên quầy.
"Một phòng tốt, nước nóng và một bộ đồ mới."
Chưởng quỹ vui vẻ nhận lấy.
Khi mặt trời lặn, nam nhân trung niên rời khỏi khách đ**m — lúc này, gã đã khác hẳn, chỉ còn lại thanh kiếm gỗ trên lưng, còn bản thân toát lên vẻ khí chất siêu phàm.
Không còn mũ rơm che mặt, Kha Tiêu vô thức xoa trán, nghĩ một chút rồi lại thôi. Xa kinh thành đã nhiều năm, xác suất bị cố nhân nhận ra cực nhỏ, nên cũng chẳng cần quay lại lấy mũ.
Gã rẽ vào con hẻm nhỏ, dồn hơi nhẹ nhàng, không cần đà, bật người lên nóc nhà, nhanh như bóng tối nuốt lấy hình ảnh, chỉ một giây sau đã khuất bóng trong đêm.
Gã chính là Kha giáo tập – Tổng giáo tập của hoàng cung mười năm trước, một nhân vật vừa bình dị lại vừa huyền thoại.
Xuất thân giang hồ, võ công cao cường, thành danh từ trẻ tuổi. Vào thời kỳ hăng hái nhất, gã nhận lời triều đình vào cung làm Tổng giáo tập ám vệ. Đúng lúc sắp được thăng chức, gã bất ngờ xin từ chức, mai danh ẩn tích, biến mất không dấu vết.
Đứng trước một phủ đệ nguy nga, Kha Tiêu ngước lên tấm biển treo trước cửa – ba chữ "Phủ Đốc Công" – xác nhận con đường trong ký ức không sai, đây chính là nơi gã tìm đến hôm nay.
Gã vòng ra phía tường bên, mũi chân khẽ chạm, nhẹ như không nhảy vào trong nội viện. Ngay cả con mèo đang trộm thịt dưới chân tường cũng không giật mình.
Thần không hay, quỷ không biết, gã nhẹ nhàng đáp lên nóc nhà chính, cẩn thận dời một viên ngói, không phát ra tiếng động nào.
Là người đứng đầu Đông xưởng, quyền lực ngang ngửa vạn người, thủ vệ phủ Đốc Công đương nhiên nghiêm mật tột cùng. Nhưng với Kha Tiêu, đừng nói đến gia đinh tầm thường, ngay cả những ám vệ cung đình – toàn là học trò do chính gã tự tay dạy dỗ – cũng chẳng thể nào ngăn nổi vị thầy cũ này.
Gã ngồi xổm xuống, dồn hơi, lặng lẽ lắng nghe những âm thanh mơ hồ phát ra từ bên trong.
Đầu tiên là tiếng nước kỳ lạ, không trong trẻo như suối, mà nhóp nhép, dính dấp, âm thanh không lớn nhưng đậm đặc đến mức khiến người ta phải để ý.
Sau đó là tiếng vải vóc cọ xát, cùng hơi thở ngày càng gấp gáp.
Kha Tiêu sững người.
Gã đã ngoài bốn mươi, dĩ nhiên hiểu rõ chuyện gì đang xảy ra. Chỉ là rời kinh thành lâu năm, sao ngờ thái giám thời nay cũng có thể…?
Không nhịn được, gã cúi xuống nhìn trộm.
Tầm nhìn bị hạn chế, chỉ thấy được nửa lưng, không có cảnh xuân sắc như tưởng tượng. Nhưng tên mặc áo quan tím kia lại chỉnh tề, tay ôm một người, che kín mít, không phân biệt được là cung nữ hay sủng thiếp.
"Ngon không?"
Tiếng hôn tạm ngưng. Nam nhân cúi đầu, chậm rãi mở miệng, cố gắng làm giọng vốn sắc lạnh trở nên dịu dàng:
Gã không nghe thấy tiếng đối đáp, có lẽ là gật đầu – vì người kia lại tiếp tục hôn, thì thầm: "Em cũng… thật ngon."
Lời nói ngọt đến sến, nếu không phải chính tai nghe, Kha Tiêu không thể tin nổi lời này lại phát ra từ miệng tên thái giám tiếng xấu đồn xa.
Trên nóc nhà, khoé miệng gã co giật, thầm nghĩ mình đến nhầm lúc, định bỏ đi, lại bị níu lại bởi tiếng xích sắt va chạm xuống nền nhà.
Nhìn kỹ hơn, hai người trong phòng đã đổi tư thế. Người cao lớn kéo đối phương ra, cưỡng ép vòng tay qua cổ mình, khiến đôi chân kia buông thõng. Trên mắt cá chân – một chiếc xích sắt thô nặng, ánh kim loại lạnh lẽo.
"Há miệng ra… thè lưỡi ra…"
Giọng nói lần này trầm hơn, mơ hồ, nhưng không giấu được sự mờ ám đầy dục vọng.
Không khó để đoán tiếp theo sẽ là gì.
Kha Tiêu không nhịn được ngồi thẳng dậy, bắt đầu nghi ngờ: có phải mình ẩn cư quá lâu, đã bỏ lỡ quá nhiều?
Gã trở lại kinh thành vì việc chính, chứ chẳng hứng thú rình mò chuyện phòng the của người khác — nhất là…
Gã lắc đầu, trong lòng nghĩ mai quay lại cũng chưa muộn, rồi định lắp viên ngói về vị trí cũ.
Chưa kịp làm, bàn tay vừa chạm vào thì bỗng vang lên tiếng k** r*n khàn khàn của người đàn ông, theo sau là giọng cười trấn an của tên thái giám:
"Tiểu Cảnh ngoan quá."
——
Lời editor:
Xin lỗi mọi người, tớ bận suốt một tháng nên giờ mới ngoi lên đăng nốt phiên ngoại.
Lâu rồi không động đến "nghiệp vụ" edit, nếu chỗ nào không mượt, nhớ nhắn tớ nhé. Tớ đã check hết tất cả comment và inbox, sửa lại những lỗi mọi người góp ý rồi. Cảm ơn vì những lời yêu thương dành cho tớ, cũng như Đốc chủ và Tiểu Cảnh.
Tớ đã đọc rất kĩ.
À, tớ vừa tìm được bản raw của 3 phiên ngoại mới ra năm 2022, tổng cộng là 6 phiên ngoại. Sẽ lần lượt được edit trong tháng 7 này.