Chương 12: Người Bạn Tâm Giao

Sau Khi Biến Mất Khỏi Thân Thể Thiếu Gia Thật, Anh Phát Điên thuộc thể loại Linh Dị, chương 12 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Không khí trong phòng bệnh lập tức trở nên căng thẳng, tất cả mọi người đều đổ dồn ánh mắt về phía mẹ Lục. Lục Yến An sửng sốt, không thể tin nổi mà nhìn mẹ mình: “Mẹ…?”
Mẹ Lục khẽ cúi đầu, tránh ánh mắt của cậu: “An An, con cũng không còn nhỏ nữa, phải học cách tự lập rồi. Mẹ đã suy nghĩ kỹ, sẽ mua cho con một căn nhà gần trường. Sau khi xuất viện, con dọn đến đó ở, tập trung học hành, đừng để những chuyện rắc rối này ảnh hưởng thêm nữa.”
Anh hai vội lên tiếng: “Mẹ, chúng ta đã nói rõ rồi mà…”
Chưa dứt lời, mẹ Lục đã lạnh lùng cắt ngang: “Chuyện này không có gì để bàn cãi.”
Anh hai cảm thấy như một gáo nước lạnh tạt thẳng vào mặt – giấc mơ làm người anh hàn gắn hai em trai nhanh chóng tan biến. Tức giận, anh buông lời: “Vậy con đi cùng An An!”
Mẹ Lục liếc anh một cái, giọng nhạt như nước: “Được, vậy con đi luôn đi. Có con chăm sóc An An, chúng ta cũng yên tâm hơn.”
Anh hai sững sờ. Lục Yến An thì đã hiểu rõ tình hình, cậu khẽ cúi đầu che giấu nỗi phẫn uất trong lòng, nhẹ nhàng nắm tay mẹ, nhỏ giọng: “Con biết rồi ạ.”
Sau khi cuộc kịch tình vừa rồi kết thúc, Ôn Gia Nhiên lịch sự từ chối lời đề nghị ở lại chăm sóc từ anh cả và mọi người, vui vẻ trở về phòng bệnh. Cậu vươn vai thật dài rồi ngã phịch xuống giường, thỏa mãn phát ra một tiếng rên kỳ cục.
Lục Yến Trạch bật cười: “Sướng rồi hả?”
Mép môi Ôn Gia Nhiên khẽ nhếch, cậu nhắm nghiền mắt, khoan khoái nói: “Tất nhiên rồi. Cuối cùng cũng xả được cục tức. Không ngờ lại đuổi luôn cả anh hai ra ngoài. Giờ tôi lại thấy anh ấy cũng dễ thương phết.”
Giọng Lục Yến Trạch bỗng chùng xuống, chua chát: “Thích anh ta? Bộ dạng ngơ ngác bị dắt mũi như chó ấy có gì mà thích?”
“Siết!”
Ôn Gia Nhiên hít một hơi lạnh, lập tức ngồi bật dậy, nghiêm nghị nói: “Đồng chí Lục Yến Trạch, anh có ý kiến gì với anh hai à?”
Lục Yến Trạch: “…”
Ôn Gia Nhiên tiếp tục: “Anh hai tuy đầu óc hơi chậm, nhưng anh phải nhìn xem, anh ấy cũng có ưu điểm chứ.”
“Ưu điểm? Anh ta có ưu điểm gì được?” – Lục Yến Trạch khinh khỉnh.
Ôn Gia Nhiên vỗ tay: “Ít ra, tấm lòng anh ấy dành cho gia đình là thật lòng. Hôm nay anh ấy còn đứng ra giúp anh đối đầu với cặp cha mẹ vô tâm kia mà. Dù đúng là trước mặt anh và Lục Yến An, anh ấy có thiên vị chút, nhưng không sao.”
Cậu hào sảng tuyên bố: “Giờ đã có tôi bên cạnh anh, sớm muộn gì cũng kéo được sự thiên vị ấy về lại cho anh!”
Lục Yến Trạch ngập ngừng, rồi thở dài bất đắc dĩ: “Lòng cậu cũng sâu sắc thật.”
Ôn Gia Nhiên hất mái tóc, tự đắc: “Đương nhiên! Ai bảo giờ tôi đang dùng khuôn mặt của anh chứ. Anh trông hơi dữ, đổi lại là vẻ ngoài của tôi, mưu kế nhỏ hôm nay ít nhất hiệu quả tăng mười lần!”
Câu này không phải khoác lác. Ôn Gia Nhiên vốn cực kỳ tự tin về ngoại hình của mình – từ nhỏ đến lớn, ai gặp cũng khen. Đang mải đắm chìm trong ảo tưởng, thỉnh thoảng bật cười khúc khích, thì giọng nói lạnh lùng của Lục Yến Trạch vang lên: “Ngoại hình của cậu?”
Toang.
Nói hớ.
Ôn Gia Nhiên cười gượng hai tiếng, cố che giấu sự lúng túng, vội vàng viện cớ: “Ừ thì… Tôi với anh hoàn toàn không giống nhau.”
Lục Yến Trạch hơi ngẩn người, tò mò hỏi: “Không giống nhau? Vậy cậu trông như thế nào?”
Ôn Gia Nhiên suy nghĩ: “Tóc màu hạt dẻ, mắt xanh lam, mũi cao, miệng nhỏ, da trắng…”
Cậu cứ miêu tả mãi, tự nhiên thấy buồn cười, bật lên tràng cười ngặt nghẽo: “Ha ha ha ha, kỳ cục quá đi!”
Lục Yến Trạch: “…”
Anh cố hình dung theo lời kể, nhưng không tài nào tưởng tượng ra được hình dáng cụ thể. Thở dài: “Miêu tả thế này… trừu tượng quá.”
Tiếng cười vẫn còn văng vẳng trong phòng, Ôn Gia Nhiên nằm sấp lên giường, trêu chọc: “Thôi nào, khuôn mặt tôi đặc biệt lắm, có vẽ ra cho anh xem, anh cũng phải choáng.”
Càng nghe, Lục Yến Trạch càng tò mò, trong lòng ngứa ngáy, không kìm được: “Vậy… cậu có thể vẽ cho tôi xem được không?”
Đúng lúc đó, Ôn Gia Nhiên nhắm nghiền mắt – cảm giác choáng váng quen thuộc ập đến. Cậu biết mình sắp biến mất, vội vàng nói vội: “Có dịp nhất định sẽ cho anh xem. Nhưng giờ tôi phải nghỉ một chút đã. Lát nữa nếu có người nhà đến thăm anh, nhớ làm theo bộ dạng lúc nãy của tôi, đừng tranh cãi với ai. Nếu không, công sức tôi đổ sông đổ biển hết.”
Trái tim Lục Yến Trạch bỗng dưng mềm lại. Từ nhỏ đến giờ, anh quen với cô độc, quen với việc chẳng ai quan tâm, quen với việc khoác lên mình lớp vỏ lạnh lùng và chua cay. Đây là lần đầu tiên có người dặn dò anh, dạy anh cách ứng xử.
Như một tách trà nóng bất ngờ giữa mùa đông giá rét.
Như một bàn tay đưa ra giữa lúc đang chìm nghỉm.
Anh im lặng lâu, Ôn Gia Nhiên bực bội lẩm bẩm: “Anh nghe chưa đấy? Nếu lúc tôi trở lại mà thấy anh phá hỏng mọi chuyện, tôi nhất định không tha cho anh đâu.”
Lục Yến Trạch ngập ngừng, rồi dịu dàng đáp: “Ừ, tôi biết rồi.”
Ôn Gia Nhiên không nói gì thêm. Lục Yến Trạch cảm nhận hơi thở trên cơ thể dần ổn định, thử cử động ngón tay – quyền kiểm soát cơ thể đã trở về với anh.
Anh gối đầu lên tay, thở dài một hơi. Trong bóng tối, anh mở to mắt nhìn trần nhà, ánh mắt lờ mờ một mảng.
Trong đầu, anh miên man dựng lại hình ảnh Ôn Gia Nhiên theo từng chi tiết mà cậu miêu tả. Lặp đi lặp lại, từng đường nét hiện lên trong tâm trí. Trái tim anh đập nhanh hơn. Một cảm xúc kỳ lạ, dịu dàng và âm thầm, lặng lẽ trỗi dậy trong lòng.
Lục Yến Trạch nhíu mày, tay đặt lên ngực, cảm nhận nhịp tim dồn dập: “Ôn Gia Nhiên…”
Anh thì thầm, giọng nhẹ nhàng, đầy quyến luyến.
Bỗng, anh khẽ cười. Ôn Gia Nhiên như một đóa hoa nở rộ trong thế giới tăm tối của anh – rực rỡ, tràn đầy sức sống. Quan trọng nhất, cậu là nhân cách phụ của anh, hoàn toàn thuộc về anh. Không có khoảng cách, không có ranh giới. Cùng một cơ thể, tất cả của Ôn Gia Nhiên đều gắn bó với anh, không thể tách rời.
Cảm giác ấy khiến anh thấy an toàn đến lạ. Anh bỗng có một dự cảm: dù có thể mất đi tất cả trên đời này, anh sẽ không bao giờ mất đi Ôn Gia Nhiên. Cậu sẽ không bao giờ phản bội anh. Vì họ là một, là tia sáng duy nhất được sinh ra từ linh hồn cô độc của anh.
Bạn đời tâm giao.
Bốn chữ ấy bất ngờ lóe lên trong tâm trí Lục Yến Trạch. Anh thỏa mãn nhắm mắt, bắt đầu mong chờ lần gặp mặt tiếp theo.
Chỉ có điều, anh không hề hay biết – dòng chảy giữa hai thế giới đang âm thầm thay đổi. Lần tái ngộ tiếp theo, đã là nửa tháng sau.