Chương 153: Nam Chính Của Em

Sau Khi Biến Mất Khỏi Thân Thể Thiếu Gia Thật, Anh Phát Điên thuộc thể loại Linh Dị, chương 153 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Trong bóng đêm yên lặng, Lục Yến Trạch khẽ cười, nụ cười tan vào mảng tối mịt mùng.
Dưới lớp chăn mỏng là cơ thể trần trụi của anh, ký ức xưa cũ ùa về, khiến tim anh đập mạnh, máu dồn lên, không tài nào chợp mắt.
Anh quay người, đưa tay với lấy từ tủ đầu giường một chiếc khung ảnh.
Bên trong là một tấm hình.
Ôn Gia Nhiên trong ảnh đã trưởng thành, nụ cười tươi rói, đứng trên sân thể dục trường học, tay ôm quả bóng rổ. Bên cạnh cậu là một chàng trai tóc đen, mắt đen.
Lục Yến Trạch cầm khung ảnh, nhìn đi nhìn lại, ánh mắt đượm vẻ đắc ý.
Chàng trai ấy chính là anh.
Là Lục Yến Trạch.
Hai con người vốn dĩ không thể tồn tại trong cùng một khung hình, nhờ công nghệ, cuối cùng đã được ghép lại thành một bức ảnh hoàn hảo, không chê vào đâu được.
Ngay cả cái bóng cũng được Ôn Gia Nhiên tỉ mỉ thêm vào cho Lục Yến Trạch.
Hai bóng người chồng lên nhau, như hai đường thẳng vốn chẳng bao giờ cắt nhau, bị cưỡng ép uốn cong, tạo thành một điểm giao duy nhất.
Đây là tấm ảnh chung đầu tiên của họ.
Dù sau này có chỉnh sửa hàng chục lần, nhưng Lục Yến Trạch vẫn trân trọng nhất tấm hình này.
Anh đưa ngón tay lần lượt lướt trên khuôn mặt mình trong ảnh, bỗng nhiên, trong đầu vang lên giọng nói của Ôn Gia Nhiên, còn ngái ngủ: “Sao anh chưa ngủ?”
Lục Yến Trạch khẽ cười: “Gần xong rồi.”
“Nếu thức trắng đêm, mai em đi học sẽ buồn ngủ mất.” Ôn Gia Nhiên dặn dò: “Mau ngủ đi.”
“Mai là cuối tuần, không phải đi học.”
Lục Yến Trạch ngồi dậy, đặt khung ảnh trở lại tủ đầu giường, rồi chui vào trong chăn.
Có vẻ Ôn Gia Nhiên phải mất vài giây mới hiểu ra, cậu mơ màng “ờ” một tiếng, lại chuẩn bị chìm vào giấc ngủ.
“Nhiên Nhiên.”
Trong bóng tối, giọng Lục Yến Trạch rõ ràng vang lên bên tai.
“Hửm?”
“Tại sao lần đầu em nhận ra sự tồn tại của anh, em lại không sợ?”
Câu hỏi này đã chất chứa trong lòng Lục Yến Trạch suốt mấy năm trời, anh chưa từng dám hỏi, sợ làm Ôn Gia Nhiên tức giận. Nhưng đêm nay, khi hồi tưởng quá khứ, anh lại moi nó ra.
Tại sao?
Bộ não vốn mơ màng của Ôn Gia Nhiên bỗng tỉnh táo hẳn. Ngay lúc đó, quyền kiểm soát cơ thể lập tức bị nhân cách chính đoạt lại.
“Xin lỗi.”
Ôn Gia Nhiên ngại ngùng sờ mũi, vô thức định nhường lại cơ thể, nhưng bị Lục Yến Trạch ngăn lại.
Hai người đều đã quen với việc này.
Anh chỉ khư khư hỏi lại: “Em không sợ sao?”
“Sợ chứ.”
Ôn Gia Nhiên nói chắc nịch: “Lúc đó em sợ muốn chết, còn tưởng anh là ma nữa.”
“Thế nhưng… tại sao em…”
Lục Yến Trạch chưa kịp nói hết, đã bị Ôn Gia Nhiên ngắt lời.
Cậu nghiêm túc nói: “Nhưng em còn sợ anh sẽ biến mất.”
Chàng trai mắt xanh, tóc hạt dẻ lặng lẽ nhìn trần nhà, giọng nhẹ như thì thầm: “Hôm đó, em nghe anh khóc, nói không cho em ghét anh… Em nghĩ… nếu anh thật sự đi, có lẽ sẽ chẳng ai còn nói với em như thế nữa.”
“Kỳ lạ đúng không?”
Ôn Gia Nhiên bỗng bật cười: “Em cũng không hiểu vì sao lại có cảm giác này. Nhưng mà Lục Yến Trạch… tên anh thật sự rất giống nam chính…”
Cậu dừng lại, cố ý kéo dài giọng: “Nam chính của em.”
Chỉ trong chớp mắt, tay trái bất ngờ bịt chặt miệng Ôn Gia Nhiên. Giọng Lục Yến Trạch vang lên trong đầu, pha chút hoảng loạn: “Đừng… đừng nói nữa.”
Ôn Gia Nhiên chớp mắt, nói thầm trong tâm trí: “Không phải anh bảo em nói sao?”
Cậu cảm nhận rõ bàn tay trái đang run nhẹ, mắt cong lên: “Nhưng anh chính là nam chính của em mà, Lục Yến Trạch~ Lục Yến Trạch~ bạn trai…”
Lục Yến Trạch đỏ tai: “Em mà nói nữa, anh sẽ…”
“Sẽ gì?”
Lục Yến Trạch im lặng hai giây, rồi rầu rĩ: “Thì… cũng không sao cả.”
Ôn Gia Nhiên lập tức cười phá lên: “Vậy thì quay lại chủ đề lúc nãy đi. Tại sao em không sợ anh? Có lẽ là vì…”
“Em có bệnh, Lục Yến Trạch. Em bệnh, anh cũng bệnh. Chúng ta trời sinh là một cặp điên. Chỉ có kẻ điên mới yêu kẻ điên. Vì vậy em yêu anh, anh yêu em. Thế nên, trên đời này chẳng gì có thể chia cắt chúng ta.”
“Đúng rồi, em còn một bí mật nữa muốn nói.”
Lục Yến Trạch nghẹn giọng: “Là gì?”
“Lúc anh trói tay chân em, nói muốn đ*ng chết em…”
“Em… chẳng sợ chút nào. Tất cả sợ hãi đều là giả vờ. Vì lúc đó…”
Ôn Gia Nhiên mỉm cười, từng chữ cất lên chậm rãi:
“Sướng lắm. Sướng đến mức không nói nên lời.”