Chương 156: Dạy Em Đi Chứ

Sau Khi Biến Mất Khỏi Thân Thể Thiếu Gia Thật, Anh Phát Điên thuộc thể loại Linh Dị, chương 156 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

“…???”
Lời nói thẳng thừng đến mức chẳng chút khách khí nào vừa thốt ra từ miệng Ôn Gia Nhiên, khiến Lục Yến Trạch nhất thời sững người.
Anh mím chặt môi, im lặng lâu đến mức không biết phải phản ứng thế nào.
Giọng cười khẽ khàng của Ôn Gia Nhiên lại vang lên: “Hửm? Vậy giờ phải làm sao đây?”
Giọng cậu nhẹ nhàng, nhỏ từng chữ, mềm mại như lụa, từng âm thanh như kéo dài ra, quấn quanh tai anh.
Lục Yến Trạch cảm thấy toàn thân nóng bừng, tay trái giơ lơ lửng giữa không trung, cứng đờ không biết phải thu về hay tiếp tục, đầu óc trống rỗng.
Anh không hiểu nổi rốt cuộc Ôn Gia Nhiên đang nghĩ gì.
Cậu có biết mình đang nói gì không?
Là anh đang điên, hay là chính Ôn Gia Nhiên đang phát điên?
Ôn Gia Nhiên nghiêng đầu, hàng mi rung nhẹ, giọng nói mềm oặt như chiếc móc câu móc sâu vào lòng anh: “Hửm? Dạy em đi chứ?”
Ngay trong tích tắc tiếp theo.
Một ngón tay chui vào khoang miệng của Ôn Gia Nhiên.
Đầu ngón tay khẽ khàng vuốt qua hàm răng, rồi chạm nhẹ vào vòm miệng. Đồng tử của Ôn Gia Nhiên co thắt mạnh, hơi thở bắt đầu dồn dập.
Từ cổ họng cậu phát ra một tiếng rên khẽ khàng, gần như chỉ là âm thanh mơ hồ.
“Ngậm lấy.”
Giọng Lục Yến Trạch nghe như không chút cảm xúc, nhưng nếu để ý kỹ sẽ thấy một lớp run rẩy mỏng manh ẩn sâu bên dưới.
“Đừng cắn.”
Hàng mi Ôn Gia Nhiên rung mạnh hơn, trong đôi mắt dần ứa ra lớp hơi nước, cậu chớp mắt chậm rãi, rồi…
Lưỡi cậu cẩn thận áp lên ngón tay.
Như chú mèo con đang liếm liếm nước.
Một lần.
Lại một lần.
Rồi thêm lần nữa.
Dù là mùa thu, cơ thể họ đang dùng chung lại ướt đẫm mồ hôi. Lục Yến Trạch cảm thấy mình gần như sắp phát điên.
Cảm giác ngứa ngáy từ đầu ngón tay lan tỏa ra khắp cơ thể.
Anh dứt khoát ấn sâu hơn, ép Ôn Gia Nhiên phải ngửa cổ lên. Những giọt nước mắt sinh lý trượt dài từ đôi mắt xanh như đá quý.
“Anh nghĩ… em không hiểu ý anh. Ý anh là…”
Lục Yến Trạch cố gắng nói thêm, giọng khản đặc: “Sau này em chỉ có thể ở bên anh, tình trạng của chúng ta… cả đời có lẽ sẽ không thể gặp ai khác. Có lẽ giờ em chưa hoàn toàn tỉnh táo, nhưng anh nghĩ em nên suy nghĩ thật kỹ… Không, dù em suy nghĩ xong mà không đồng ý cũng không được. Em không được phép hối hận. Không phải, ý anh là…”
Anh nói lộn xộn, không thành câu.
Ôn Gia Nhiên nghĩ thầm, rõ ràng người đầu óc không tỉnh táo là anh, sao dám nói vậy với mình?
Không thể nói, cậu đành đáp lại bằng một cái cắn hơi đau.
Cậu cắn mạnh vào ngón tay của Lục Yến Trạch.
Tay trái anh run mạnh một cái, rồi rút ra nhanh chóng.
Ôn Gia Nhiên không kịp đề phòng, bị kéo dồn người về phía trước, cổ họng khẽ hít vào một hơi, môi lẩm bẩm, không nói gì nữa.
Trong phòng chỉ còn tiếng thở gấp gáp.
Một thân thể.
Hai linh hồn.
Cả hai đều đang ở bờ vực hưng phấn, Lục Yến Trạch dùng ngón cái lau qua đôi môi ẩm ướt của Ôn Gia Nhiên, lực khá mạnh, gần như véo đến mức môi cậu sưng đỏ.
“Xì.”
Ôn Gia Nhiên không nhịn được hít vào, Lục Yến Trạch ngừng lại, chuyển từ véo sang vờn nhẹ, giọng khàn khàn đến mức gần như nghẹn ngào: “Anh không đùa đâu, Nhiên Nhiên.”
Anh thốt ra cái tên đã giấu kín trong lòng bao lâu mà chẳng hề do dự.
Ôn Gia Nhiên: “…”
Cậu đảo mắt, rồi cúi thấp mắt, giọng trầm xuống, nghiêm túc hơn hẳn: “Anh nói đúng.”
Giọng cậu mang theo chút do dự: “Chuyện này thật sự không ổn. Hơn nữa… em sợ.”
Cậu co vai lại, như thể người vừa mềm mại như mèo con uống nước chưa từng tồn tại: “Em đã nghĩ kỹ rồi. Hay là chúng ta dừng lại đi. Như vậy không tốt.”
Lục Yến Trạch: “…”
Anh nghi ngờ mình nghe nhầm: “Em vừa nói gì?”
“Không phải anh luôn do dự sao? Lục Yến Trạch, giờ em nghĩ lại, thấy anh nói cũng có lý. Hay là…”
Giọng cậu bỗng dưng ngưng lại.
Vì miệng cậu đã bị chặn kín.
Hai ngón tay thậm chí còn kẹp lấy lưỡi cậu.
Ôn Gia Nhiên đau đớn ngậm chặt miệng.
“Không thể hối hận.”
Lục Yến Trạch dứt khoát tuyên bố.
Ôn Gia Nhiên bỗng bật cười, đuôi mắt ửng hồng, nước mắt sinh lý còn đọng trên má, cậu nói từng chữ, ngắt quãng vì lưỡi không thể cử động: “Vậy… anh lại dạy em như lúc nãy đi?”
Lục Yến Trạch nghe thấy tim mình đập điên cuồng trong lồng ngực, nhưng anh không phân biệt được – rốt cuộc là tim anh, hay tim của Ôn Gia Nhiên đang đập?
Căn phòng ngày càng nóng.
Cả hai đều đang ở đỉnh điểm của sự kích thích.
Mọi thứ rối loạn cả rồi.
Quần áo ướt đẫm mồ hôi, dính chặt vào da, Ôn Gia Nhiên đang thở dốc nhẹ.
Lục Yến Trạch rút những ngón tay ướt sũng ra, vội vã cởi cúc áo ngủ của Ôn Gia Nhiên, nhưng chuyển động nhanh chóng dừng lại.
Ôn Gia Nhiên im lặng một lúc, nghiêng đầu đầy nghi hoặc: “Không tiếp tục sao?”
Lục Yến Trạch: “…”
“Hay là…”
Giọng cậu nhẹ tênh, pha chút cười khẽ: “Anh… sợ rồi?”
Lục Yến Trạch khựng lại, ánh mắt từ đôi mắt Ôn Gia Nhiên buông xuống cơ thể họ đang chia sẻ. Cậu đang mặc quần đùi, sự khác thường hiện rõ mồn một.
Anh chỉ liếc một cái đã vội quay đi.
Anh không biết phải làm gì. Bao năm nay, anh biết Ôn Gia Nhiên thỉnh thoảng tự xử lý, nhưng anh chưa từng động tay vào.
Chuyện này…
Chỉ nghĩ đến thôi…
Anh bối rối. Ôn Gia Nhiên cũng không thúc giục, cả hai chìm vào im lặng.
Cho đến khi Lục Yến Trạch như bị ai xui khiến, đưa tay lên che lại.
Ôn Gia Nhiên cắn mạnh vào đầu lưỡi, dường như dùng lực quá mức, trong miệng dần lan ra vị tanh của máu.
Giọng cậu khàn đặc: “Dừng lại. Đừng động nữa.”
Tay Lục Yến Trạch lập tức dừng lại. Lạ thay, trong lòng anh lại nhẹ nhõm.
Anh thật sự không dám động.
Lỡ… lỡ làm đau cậu thì sao?
Chậc.
Phải tìm tài liệu về học thôi.
Anh thầm nghĩ.
Tay vừa rút về, vô tình ấn mạnh một cái. Ôn Gia Nhiên rên khẽ một tiếng, tức giận quát: “Lục Yến Trạch!”
Lục Yến Trạch giật bắn, vội vã rụt tay: “Anh không động nữa, anh không động nữa.”
Hàng mi Ôn Gia Nhiên run dữ dội, mãi sau mới khẽ nói: “Cởi trói cho em.”
Tay trái anh ngoan ngoãn tháo dây.
Khi dây trên tay phải và hai chân được cởi hết, Ôn Gia Nhiên dứt khoát giao cơ thể lại.
Lục Yến Trạch bất ngờ tiếp quản cơ thể đang ở trạng thái cực độ kích thích này.
Tứ chi còn tê rần vì bị trói, anh sững người, rồi nghe thấy giọng nói nhẹ như gió thoảng trong đầu:
“Tự giải quyết đi.”
Lục Yến Trạch: “…”
Anh cúi nhìn quần, lại liếc quanh phòng, hít sâu một hơi.
“Nhiên Nhiên?”
Không một tiếng động. Lục Yến Trạch nghiến răng, đứng bật dậy. Anh túm lấy chiếc chăn nhàu nát trên giường, quấn chặt người, ngửa mặt nằm lên giường, đôi mắt trống rỗng nhìn trần nhà.
Im lặng chờ đợi cảm giác dâng trào trong cơ thể dần tan đi.
Nhưng…
Anh đột nhiên ngồi bật dậy, gãi đầu bực dọc. Khuôn mặt Ôn Gia Nhiên cứ lặp đi lặp lại trong đầu. Anh không hề bình tĩnh, mà càng lúc càng tỉnh táo.
Cảm giác chạm vào từ ngón tay lúc nãy dường như vẫn còn sót lại.
“Con mẹ nó…”
Lục Yến Trạch khẽ chửi thầm, cảm giác nóng rát từ sống lưng lan ngược lên, ép anh phải đứng dậy, bước nhanh vào phòng tắm.
Ôn Gia Nhiên gần như cười thành tiếng.
Cậu thậm chí còn hát khẽ một giai điệu nhỏ.
Lục Yến Trạch đứng trước gương, nhìn chằm chằm vào khuôn mặt Ôn Gia Nhiên phản chiếu.
Mắt ướt, đuôi mắt đỏ, môi đỏ mọng, có vẻ hơi sưng.
Trong khoảnh khắc, anh thậm chí mơ hồ thấy một người đàn ông tóc đen, mắt đen đứng bên cạnh Ôn Gia Nhiên trong gương.
Đó là anh.
Anh nghiến răng, khẩn cầu: “Ôn Gia Nhiên, ra ngoài!”
Ôn Gia Nhiên không thèm để ý.
Tức giận tột cùng, Lục Yến Trạch mở vòi nước lạnh. Dòng nước buốt giá xối xuống, anh run bần bật.
Quần áo ướt sũng hoàn toàn.
Anh ngẩng mặt lên, mặc cho nước xối thẳng vào mắt đến mức không thể mở: “Em thắng rồi, Nhiên Nhiên… em thắng rồi.”
Lục Yến Trạch khẽ nói, giọng gần như nghẹn lại: “Giúp anh… cầu xin em… anh không biết phải làm sao.”