Sau Khi Biến Mất Khỏi Thân Thể Thiếu Gia Thật, Anh Phát Điên
Chương 39: Lộ Tẩy?
Sau Khi Biến Mất Khỏi Thân Thể Thiếu Gia Thật, Anh Phát Điên thuộc thể loại Linh Dị, chương 39 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Lộ tẩy?
Lộ tẩy cái gì?
Ôn Gia Nhiên chìm vào suy nghĩ, cố gắng lục tìm mọi khả năng trong đầu, nhưng chẳng có chút manh mối nào. Cậu nhìn anh hai với ánh mắt đầy bối rối, rồi dứt khoát buông xuôi, gọn lỏn đáp: “Được.”
“Nhưng nếu cậu… hả? Cậu nói gì?”
Anh hai vẫn đang lẩm nhẩm, bỗng nghe thấy tiếng Ôn Gia Nhiên, giật mình sững lại, sau đó mở to mắt không thể tin nổi: “Cậu… thật sự định đi?”
Giọng anh bất giác cao vút. Ôn Gia Nhiên giật mình, nhanh tay bịt miệng anh lại.
“Anh la lớn vậy làm gì, để người khác nghe thấy thì sao?”
“Ưm ưm ưm ưm!”
Ôn Gia Nhiên thì thầm: “Anh hứa không la nữa thì em buông ra. Đồng ý thì chớp mắt ba cái.”
Anh hai trợn mắt trừng trừng, cuối cùng vẫn chớp mắt ba cái. Thấy vậy, Ôn Gia Nhiên mới từ từ buông tay.
Lòng bàn tay dính ướt nhớp nước miếng, cậu hơi nhăn mặt, lau lau vào áo anh hai. Thấy anh sắp nổi giận, cậu nhanh miệng nói trước: “Không phải anh nói muốn đưa bọn em đi sao? Anh hai tốt, giờ anh cả đang ngoài kia, chúng ta đi kiểu gì đây?”
???
Anh hai sửng sốt trước cái gọi là “anh hai tốt” kia, người cứng đờ tại chỗ, chớp chớp mắt như không tin vào tai mình. Một lúc lâu sau mới lẩm bẩm: “Lục Yến Trạch không bao giờ nói được câu này… cậu… cậu…”
Anh “cậu cậu” mãi mà chẳng nói được gì ra hồn. Ôn Gia Nhiên chẳng thèm để ý, tiện tay rút một tờ khăn ướt trên bàn, tỉ mỉ lau tay, từng kẽ ngón cũng không bỏ sót.
Thực ra cậu đâu phải người cẩn thận đến thế. Chỉ là trong đầu Lục Yến Trạch cứ lải nhải bắt cậu phải rửa tay, còn liệt kê cả danh sách vi khuẩn lây qua nước bọt, nói đến mức Ôn Gia Nhiên sởn da gà, phải vội vàng bảo dừng lại.
Anh hai nhìn động tác của cậu, mặt hơi méo xệch: “Anh cả đang bận. Nếu cậu thật sự muốn đi, bây giờ theo tôi. Tôi lái xe đưa cậu ra ngoài.”
“Được.”
Ôn Gia Nhiên đáp ngay, chẳng mang theo gì, tay không đi theo sau anh hai. Hai người lén lén lút lút đi thang máy xuống hầm gửi xe.
Đây là lần đầu tiên cậu đến đây, tò mò ngó nghiêng khắp nơi. Anh hai thấy thế liền “chậc” một tiếng, hừ hừ nói: “Nếu cậu không trốn, ở nhà ngoan ngoãn chữa bệnh, xe trong này muốn lái cái nào cũng được. Nhưng giờ đã trốn rồi, thì chưa chắc đã được đâu…”
Giọng anh nhỏ dần, sắc mặt cũng trở nên phức tạp: “Cậu suy nghĩ kỹ rồi chứ?”
Ôn Gia Nhiên thấy người này thật khó hiểu. Tự anh đề nghị đưa đi, giờ lại bày đủ trò khuyên can. Cậu lặng lẽ dừng bước, nghiêm túc nhìn anh hai.
“Anh hai.”
“Muốn nói gì thì nói, đừng gọi bừa.”
Anh hai dừng lại, quay người đối diện Ôn Gia Nhiên, ánh mắt lảng tránh, mặt vẫn lạnh như thường.
Ôn Gia Nhiên nhẹ nhàng nói: “Không phải anh rất ghét em sao? Giờ em đi rồi, anh có thể thuyết phục ba mẹ đón Lục Yến An về. Lúc đó, gia đình các anh lại như xưa.”
Cậu chỉ nói vậy để thử xem thái độ thật sự của anh hai là gì, chứ không thật sự nghĩ rằng Lục gia sẽ đón Lục Yến An trở về.
Nào ngờ, anh hai nghe xong liền đổi sắc, gương mặt tối sầm, nhìn cậu đầy khó chịu. Một lúc lâu sau, chỉ ném ra một câu: “Tùy cậu.” Rồi cộc cộc bước đi.
Ôn Gia Nhiên đứng lại phía sau, không hiểu nổi: “Sao anh ta lại giận nữa rồi? Chẳng phải anh ta với Lục Yến An trước nay rất thân sao?”
Lục Yến Trạch nhân cơ hội châm chọc: “Anh ta vốn dĩ như vậy, cậu đừng để bụng. Về sau cứ tránh xa một chút.”
“Ừ.”
Ôn Gia Nhiên chẳng giận, chỉ lặng lẽ tăng tốc bước theo, rồi ngồi vào ghế phụ.
Anh hai tự lái, chẳng thèm liếc cậu lấy một cái.
Từ lúc cậu nói câu nãy, anh hai cứ mặt mày u ám, không nói năng gì. Ôn Gia Nhiên nghĩ một lúc, quyết định bật nhạc. Chưa kịp nghe hai câu, nhạc đã bị tắt phụt. Anh hai khó chịu nói: “Tôi ghét nghe nhạc, phiền.”
Ôn Gia Nhiên: “……”
Thôi được, xe của anh, anh muốn sao thì vậy.
Không cho nghe nhạc thì ngủ vậy.
Cậu nghiêng đầu tựa vào cửa kính, nhắm mắt lại.
Không biết được bao lâu, cậu cảm thấy có ai đang nghịch tóc mình. Cậu nhíu mày, vẫn nhắm mắt, cố không động đậy. Ai ngờ người kia càng lúc càng quá đáng. Ôn Gia Nhiên bực mình, đột ngột mở mắt, thấy anh hai một tay lái xe, một tay nghịch tóc mình, liền gắt: “Rốt cuộc anh muốn làm gì?”
Anh hai vẫn mặt lạnh: “Bật nhạc đi.”
“?”
“Giờ em không muốn nghe nữa, em muốn ngủ.”
Anh hai: “Ai nói bật cho cậu? Tôi tự muốn nghe.”
“Anh cụt tay à?”
“Tôi phải lái xe, không có tay nào rảnh.”
Anh hai nhìn xuống bàn tay vừa nãy còn nghịch tóc cậu, chợt nhận ra, hơi lúng túng rụt ngón tay lại, rồi mặt dày gằn: “Bật nhạc đi.”
Ôn Gia Nhiên không nói gì, mệt mỏi bật nhạc lên.
Anh hai như hoàn thành được điều gì đó, suốt đoạn đường sau chẳng còn làm trò, ngoan ngoãn lái xe.
Ôn Gia Nhiên tựa đầu vào cửa kính, im lặng nhìn ra ngoài. Ánh đèn thành phố lấp lánh trong mắt cậu. Một lúc lâu sau, cậu mới nhận ra: ở đây, không có một ngôi nhà nào thuộc về mình. Ngay cả cơ thể cậu đang dùng cũng không phải của cậu.
Cậu bỗng thấy nhớ nhà.
Xe dừng trước một khu chung cư cao cấp. Anh hai dẫn cậu vào một căn hộ trên cao, vừa đi vừa giải thích: “Căn này tôi mua bằng tiền tiêu vặt, trước là nơi ẩn náu của tôi, nhà không ai biết. Cậu ở đây trước đi.”
Ôn Gia Nhiên gật đầu, theo anh vào nhà. Trang trí đơn giản nhưng ấm cúng, rõ ràng anh hai rất chăm chút. Cậu hơi bất ngờ – anh hai lại thật sự đưa cậu đến đây.
Cậu lặng lẽ đi theo, nghe anh giới thiệu xong các thiết bị trong nhà, rồi anh mở một cửa phòng: “Cậu ở đây, tôi ở phòng bên cạnh.”
“Hả?”
Ôn Gia Nhiên ngẩng mặt lên, ngơ ngác.
“Anh cũng ở đây?”
Sắc mặt anh hai lại sầm lại, nghiến răng: “Đây là nhà tôi, tôi không ở đây thì ở đâu?”
Ôn Gia Nhiên: “……”
Hợp lý.
Cậu cúi đầu, khẽ “ừm” một tiếng, không nói thêm gì.
Khi ánh mắt hạ xuống, cậu thấy anh hai vẫn đứng nguyên bên cạnh. Đúng lúc đó, tiếng Lục Yến Trạch vang lên: “Sao anh ta chưa đi?”
Cùng lúc đó, Ôn Gia Nhiên cảm thấy vai bị ấn xuống. Cậu ngước lên – là anh hai.
Trên gương mặt anh lần đầu hiện lên vẻ nghiêm túc lạ lùng.
“Tôi… không ghét cậu lắm.”