Chương 59: Chúng Ta Hẹn Hò Đi

Sau Khi Biến Mất Khỏi Thân Thể Thiếu Gia Thật, Anh Phát Điên thuộc thể loại Linh Dị, chương 59 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Lục Yến Trạch rất rõ ràng rằng tình cảm của mình dành cho Ôn Gia Nhiên đến một cách quá đột ngột, giống như cơn mưa rào ập đến không báo trước, trong chớp mắt đã nhấn chìm toàn bộ tâm trí anh.
Anh chưa từng nghĩ mình sẽ dành cho một người nào đó thứ tình cảm mãnh liệt đến vậy — nồng nàn, cuồng nhiệt, đến mức gần như không thể kiểm soát nổi bản thân.
Thỉnh thoảng, chính Lục Yến Trạch cũng không phân biệt rõ, trong đó có bao nhiêu là sự lệ thuộc, bao nhiêu là tình yêu thật sự?
Nhưng điều đó có quan trọng gì đâu?
Anh gần như không tốn đến một phần ngàn giây để nghĩ thông suốt mọi chuyện.
Bởi vì trên đời này, chẳng ai yêu thương tôi khi tôi sa cơ.
Nên tôi chỉ có thể yêu chính mình hơn bất kỳ ai.
Vì thế…
Mới sinh ra Ôn Gia Nhiên.
Cho nên, nếu em không yêu tôi, chính là phản bội tôi.
Em chỉ có thể yêu tôi mà thôi.
Hai người tranh cãi một hồi, Ôn Gia Nhiên nói đủ điều, cuối cùng cũng khiến Lục Yến Trạch buông tay mình ra. Cảm giác chỉ có thể điều khiển một bên tay khiến cậu như người tàn tật, nên cậu vô thức muốn thu về, hoàn toàn nhường quyền kiểm soát cơ thể lại cho Lục Yến Trạch.
Nhưng chẳng bao lâu sau, cậu phát hiện ra Lục Yến Trạch lại trực tiếp giao cơ thể cho cậu. Trong đầu, giọng anh vẫn còn khàn khàn vì vừa khóc xong: “Anh muốn nhìn em.”
Rồi anh còn hơi ngượng ngùng thêm một câu: “Như vậy em sẽ không chạy mất được.”
Ôn Gia Nhiên: “……”
Thôi được rồi.
Cậu cúi đầu nhìn cổ tay phải, do bị trói quá chặt nên để lại một vệt đỏ rõ rệt, thậm chí đã hơi sưng lên.
Cậu đưa tay xoa nhẹ, rồi giả vờ bực bội lẩm bẩm: “Anh xem anh làm trò gì vậy!”
Lục Yến Trạch: “……”
Anh chọn cách làm ngơ, rồi quay lại hỏi: “Sao cơ? Như vậy chẳng phải rất đẹp sao?”
Ôn Gia Nhiên sửng sốt.
Ôn Gia Nhiên tức giận.
Cậu bất ngờ đấm mạnh xuống giường: “Nếu để người khác nhìn thấy thì nói sao?!”
Lục Yến Trạch sững người, nhưng ngay sau đó, anh bỗng dưng hào hứng hẳn lên — anh muốn giới thiệu Nhiên Nhiên với tất cả mọi người.
Vì đêm hôm trước khi Nhiên Nhiên biến mất, anh đã suy nghĩ rất nhiều.
Anh nhận ra một điều cực kỳ quan trọng: Nhiên Nhiên sống trong cơ thể anh, cậu không có bạn bè, không có gia đình, mọi mối quan hệ xã hội cậu có hiện tại đều bắt nguồn từ anh.
Điều đó thật bất công với Nhiên Nhiên.
Cậu xứng đáng có nhiều hơn những kết nối trên thế giới này — như vậy, có phải cậu sẽ không bỗng nhiên biến mất nữa không?
Nghĩ tới đây, Lục Yến Trạch đột nhiên nói: “Anh nghĩ chắc chẳng ai để ý chuyện này đâu. Nhưng nếu có ai hỏi, em cứ nói là do anh làm.”
Ôn Gia Nhiên nghẹn họng.
Chuyện này mà nói ra được sao?
Chắc cậu vừa mở miệng, người ta lập tức gọi cảnh sát mất.
Lục Yến Trạch dường như nhận ra sự miễn cưỡng trong ánh mắt Ôn Gia Nhiên, anh suy nghĩ một chút rồi nhanh nhảu nói: “Hay là chúng ta đi đổi tên đi.”
Ôn Gia Nhiên: “…???”
Cậu nghi ngờ mình nghe nhầm: “Chẳng phải anh vừa mới đổi tên xong sao?”
“Ừ.”
Lục Yến Trạch dừng lại, rồi bổ sung: “Nhưng giờ anh thấy tên Ôn Gia Nhiên nghe hay hơn. Chúng ta đổi thành tên này được không?”
Ôn Gia Nhiên bỗng nhiên im lặng. Lục Yến Trạch không hiểu chuyện gì, anh nghĩ có lẽ mình chưa nói rõ ý, Nhiên Nhiên chưa hiểu, nên anh lại tiếp lời.
“Như vậy… sau này cơ thể này sẽ là của em…”
Giọng anh nhỏ nhẹ, dịu dàng, mang theo sự quyến rũ lạ kỳ: “Còn anh… làm nhân cách phụ của em được không?”
Ôn Gia Nhiên không nói gì. Cậu cúi người nhặt đôi giày thể thao dưới đất, khóe mắt lặng lẽ đỏ hoe.
Lục Yến Trạch càng nói càng hào hứng: “Đúng rồi, cả Trần Vọng nữa. Sau khi đổi tên xong, em có thể đến gặp cậu ấy, tự giới thiệu bản thân. Cậu ấy là người bạn thân nhất của anh, chắc hai người sẽ hợp nhau lắm…”
Giọng anh bỗng dưng tắt lịm.
Vì anh nhìn thấy một giọt nước rơi xuống sàn.
Rồi lại một giọt, rồi tiếp nữa… không ngừng rơi.
Là nước mắt của Ôn Gia Nhiên.
Anh hoảng hốt: “Sao vậy? Anh nói sai điều gì à?”
Vai Ôn Gia Nhiên run nhẹ. Cậu cố kìm nén cảm xúc, nhưng nước mắt vẫn không nghe lời, từng giọt rơi xuống.
Cậu cúi người, một tay cầm đôi giày, cứ thế lặng lẽ khóc.
Lục Yến Trạch hoàn toàn bối rối không biết làm sao. Anh do dự mãi, rồi mới thử điều khiển đôi tay, nhẹ nhàng lau nước mắt cho cậu.
Nhưng vẫn chưa đủ. Anh cảm nhận được một nỗi buồn sâu thẳm, không thể diễn tả, lan tỏa từ người Ôn Gia Nhiên.
Anh lo lắng hỏi: “Anh làm em giận à?”
“Ừm.”
Hiếm khi nào Ôn Gia Nhiên lại đáp lại ngắn gọn như vậy.
Lục Yến Trạch không hiểu tại sao cậu giận. Ôn Gia Nhiên vừa hít mũi, vừa đi giày, vừa nói: “Anh làm tôi giận. Nên nếu anh còn muốn tôi quan tâm đến anh, thì đừng bao giờ nhắc lại những lời vừa rồi nữa.”
Lục Yến Trạch vẫn chưa cam tâm, anh cảm thấy đề nghị của mình rất tốt, nên không nhịn được biện bạch: “Nhưng mà…”
“Lục Yến Trạch!”
Giọng Ôn Gia Nhiên lần này rất lớn. Lục Yến Trạch lập tức ngậm miệng.
“Cơ thể này là của anh, gia đình anh, bạn bè anh — tất cả đều thuộc về anh. Còn tôi…”
cậu nghẹn ngào: “Tôi cũng thuộc về anh. Nên tôi sẽ không bao giờ cướp lấy những thứ vốn là của anh. Những lời vừa nãy… khiến tôi rất đau lòng. Nếu anh không muốn tôi đau, thì đừng nói nữa.”
Lục Yến Trạch lúc đó đầu óc trống rỗng. Trong không gian ý thức, hai tay anh run lên không kiểm soát.
Phấn khích, xúc động, bồi hồi, hoang mang — mọi cảm xúc hỗn độn va đập trong đầu.
Cuối cùng, tất cả đều chỉ đọng lại thành một câu:
“Tôi cũng thuộc về anh.”
“Tôi cũng thuộc về anh.”
“Tôi cũng thuộc về anh.”
Đây là lần đầu tiên anh nghe Ôn Gia Nhiên nói ra câu này. Lục Yến Trạch vui đến mức cắn vào đầu lưỡi, mãi sau mới run run hỏi lại:
“Em… thuộc về anh?”
“Ừm.”
Ôn Gia Nhiên lúc này đã hoàn toàn nhận ra mức độ nghiêm trọng trong tâm lý Lục Yến Trạch. Và một cách cố chấp, cậu đổ hết trách nhiệm lên bản thân mình.
Cậu muốn khuyên Lục Yến Trạch đi khám bác sĩ, nhưng cậu hiểu rõ — trong tai anh, điều đó chẳng khác nào cậu muốn tự sát.
Lục Yến Trạch sẽ không bao giờ đồng ý.
Cậu cũng không thể ép anh. Làm vậy chỉ khiến tình trạng anh tồi tệ hơn.
Ôn Gia Nhiên hoàn toàn bất lực. Đặc biệt là khi cậu biết mình không thể ở lại đây quá lâu.
Mọi nguyên nhân chồng chất lên nhau.
Đau đến mức gần như chết lặng.
Cuối cùng, Ôn Gia Nhiên buông xuôi suy nghĩ.
Thế thì… hãy để Lục Yến Trạch được như ý muốn đi. Ít nhất, trước khi cậu rời đi, để anh có được tất cả những gì anh mong muốn. Đó là điều duy nhất cậu có thể làm.
Ôn Gia Nhiên đi giày xong, đứng dậy. Cậu cúi mắt, hàng mi run rẩy không ngừng.
“Lục Yến Trạch.”
“Hửm?”
“Chúng ta… hẹn hò đi.”