Chương 74: Nắm Tay Trên Đỉnh Núi

Sau Khi Biến Mất Khỏi Thân Thể Thiếu Gia Thật, Anh Phát Điên thuộc thể loại Linh Dị, chương 74 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Sau khi rời khỏi thị trấn nhỏ, họ tiếp tục rong ruổi qua bao nơi. Họ dạo biển, nhảy bungee, trải nghiệm dù lượn, thậm chí sang một quốc gia xa lạ để bắn súng, lái xe tăng.
Hai chiếc nhẫn bạc ban đầu đeo riêng trên tay trái và tay phải, sau dưới sự năn nỉ kiên quyết của Ôn Gia Nhiên, một chiếc đã được xâu bằng sợi dây đỏ, trở thành vòng cổ.
Từ đó, mỗi lần đến một nơi mới, Ôn Gia Nhiên đều bảo Lục Yến Trạch chụp một tấm ảnh. Trong ảnh, thiếu niên tóc đen mắt đen cười gượng gạo, nhưng luôn cố ý khoe lên hai chiếc nhẫn – một trên tay, một quanh cổ.
Anh vốn không thích chụp ảnh.
Nhưng trước yêu cầu của Ôn Gia Nhiên, anh vẫn ngoan ngoãn vâng lời.
Vì trong mắt anh, đó là ảnh chụp chung của hai người.
Điểm đến cuối cùng họ định là nơi ngắm cực quang.
Nhưng thời gian không còn đủ.
Dãy số đang dần cạn kiệt.
Nên trong khoảng khắc cuối cùng, Ôn Gia Nhiên tìm cớ đưa Lục Yến Trạch trở về nước.
Cậu không thể để anh lại một mình nơi đất khách.
Lục Yến Trạch dường như cảm nhận được điều gì đó từ sự lo lắng trong ánh mắt Ôn Gia Nhiên. Từ một thiếu niên luôn nghe lời, đến lúc này bỗng nhiên kiên quyết từ chối về nhà.
Lý do anh đưa ra:
– Chưa chơi đủ. Không muốn về.
Ôn Gia Nhiên trầm ngâm, rồi khẽ hỏi: “Anh còn muốn đi đâu nữa?”
“Leo núi.”
Lục Yến Trạch im lặng một lúc, nói: “Ở đây có một ngọn núi rất cao.”
Dường như sợ bị từ chối, anh vội bổ sung: “Trên đó phong cảnh rất đẹp.”
Ôn Gia Nhiên cúi đầu, nhìn chằm chằm vào đôi giày của mình. Một hồi lâu, cậu khẽ đáp: “Được.”
Cậu nghĩ, nếu mình nhanh hơn một chút, có lẽ sẽ kịp trước khi thời gian kết thúc, đưa Lục Yến Trạch trở về.
Lục Yến Trạch vui vẻ, vừa gọi xe vừa hí hửng nói: “Anh có thể nắm tay em cùng leo núi không?”
Ôn Gia Nhiên: “……???”
Cậu tưởng tượng ra cảnh đó, cảm thấy kỳ cục, liền im lặng.
Lục Yến Trạch buồn bã cúi mắt, thì thầm: “Em không muốn sao? Không muốn thì thôi, anh sẽ không ép…”
Ôn Gia Nhiên: “……”
Thiếu niên ngoài mặt lạnh lùng, nhưng trước mặt cậu lại cứ thích làm nũng, bày ra vẻ đáng thương khiến người ta không thể từ chối.
Mà chính cậu, lại thích cái kiểu làm nũng ấy.
Cậu vội nói: “Nắm! Nắm chứ!”
Lục Yến Trạch cười nhẹ. May là anh không phải kiểu người nghĩ gì làm nấy, cũng không quá phớt lờ ánh mắt người xung quanh.
Anh đã chuẩn bị sẵn một chiếc áo hoodie – loại có túi to ở bụng, kiểu dáng cũ kỹ từ lâu.
“Nhìn này!”
Giọng Lục Yến Trạch nhẹ, pha chút căng thẳng: “Chúng ta có thể bỏ tay vào trong túi.”
Ôn Gia Nhiên khựng lại. Dưới ánh mắt mong đợi của Lục Yến Trạch, cậu từ từ đưa bàn tay phải vào trong chiếc túi đó.
Tay Lục Yến Trạch đã đợi sẵn từ lâu. Ngón tay hai người chạm khẽ trong túi, nóng rực.
Nếu ánh mắt giao nhau là nụ hôn tinh thần không dính dáng đến dục vọng,
Thì nắm tay chính là sự hòa hợp tinh thần, không cần chạm đến thân xác.
Không biết hơi thở của ai rối loạn trước, ngón tay Ôn Gia Nhiên co rút, muốn rút về. Nhưng bàn tay Lục Yến Trạch nhanh hơn, lập tức đuổi theo.
Đầu ngón chạm đầu ngón.
Hai bàn tay trong túi từ từ đan vào nhau.
Ngón tay Lục Yến Trạch khẽ v**t v* dọc mu bàn tay Ôn Gia Nhiên.
Cảm giác tê ngứa, như dòng điện chạy dọc tim gan.
Ôn Gia Nhiên hít sâu, tim đập như muốn nhảy khỏi lồng ngực. Rõ ràng… họ đã từng thân mật hơn thế này rất nhiều lần, nhưng…
Hơi thở Lục Yến Trạch bên tai có phần gấp gáp.
Anh nhẹ nhàng dùng ngón tay vẽ những vòng tròn nhỏ trên mu bàn tay Ôn Gia Nhiên, rồi dịu dàng đan mười ngón tay vào nhau.
Khoảnh khắc lòng bàn tay áp sát nhau,
Nhiệt độ từ cùng một cơ thể thiêu đốt linh hồn họ.
Mọi thứ xung quanh như biến mất.
Ôn Gia Nhiên muốn khóc. Mắt cậu đỏ hoe, cố nén tiếng nghẹn ngào trong cổ họng.
Còn Lục Yến Trạch – từ đầu đến cuối, anh không nói gì.
Họ bắt đầu leo núi.
Trong mắt người ngoài, chỉ thấy một thiếu niên lạnh lùng mặc đồ đen, hai tay đút túi.
Không ai biết, dưới chiếc túi ấy, là hai bàn tay quấn chặt lấy nhau – hai linh hồn từng sống trong cùng một cơ thể, giờ đây vẫn khao khát dung hòa.
Đường lên núi, Lục Yến Trạch đi rất chậm. Chậm đến mức Ôn Gia Nhiên vài lần phải thúc giục.
– Không còn thời gian nữa!
– Thật sự không còn kịp!
Sau cùng, khi Ôn Gia Nhiên cố giành quyền kiểm soát cơ thể, lại bị Lục Yến Trạch dồn ép đến cùng cực.
Bất kỳ ai cũng nhận ra sự khác thường của Ôn Gia Nhiên lúc này. Nhưng Lục Yến Trạch không hỏi, cũng không nói.
Cho đến khi…
Gần tới đỉnh núi, Lục Yến Trạch bỗng khẽ hỏi: “Còn bao lâu nữa?”
Ôn Gia Nhiên sững người. Bàn tay đang được nắm chặt bắt đầu run rẩy dữ dội.
Lục Yến Trạch hít mạnh, nghiến răng gằn lên: “Còn bao lâu nữa?!”
Giọng anh vang lên, khiến đầu óc Ôn Gia Nhiên ong ong. Cậu không biết phải nói gì, chỉ biết im lặng.
Im lặng.
Một sự im lặng nghẹt thở, lan ra giữa hai người.
Lục Yến Trạch lê thân thể mệt mỏi, từng bước, từng bậc. Gần đến đài quan sát, anh loạng choạng, rồi gục xuống bậc thang.
Đầu gối đập xuống đất, tiếng động trầm đục vang lên. Cơn đau lan khắp người.
Lúc này trên núi rất vắng, hầu hết du khách đã xuống chân núi. Đài quan sát chỉ còn lại một mình Lục Yến Trạch.
Anh cố đứng dậy, nhưng cơ thể như không còn nghe lời, nặng nề đến mức không thể cử động. Lục Yến Trạch đành quỳ gục trên bậc thang, cúi đầu nhìn mặt đá, bỗng nghẹn ngào: “Rốt cuộc còn bao lâu nữa?”
Ôn Gia Nhiên cũng bật khóc.
Giọng cậu run rẩy: “30 phút.”
“Tại sao? Em không phải nói em là của anh sao? Tại sao em cứ luôn lừa anh?”
Nước mắt rơi từng giọt xuống bậc đá. Lục Yến Trạch cảm nhận được Ôn Gia Nhiên đang nói gì đó, nhưng anh không muốn nghe.
Anh từng câu từng câu chất vấn.
“Lần này em lại muốn đi đâu?”
“Em phản bội anh, phải không?”
“Em rõ ràng đã hứa sẽ không lừa anh…”
Cuối cùng, giọng anh run rẩy, khẩn khoản: “Em sẽ trở về chứ? Chỉ cần em trở về… anh… anh…”
Lục Yến Trạch dần im bặt.
Bỗng nhiên, anh dồn hết sức đứng dậy, bước vội về phía mép đài quan sát.
Giữa tiếng kêu hoảng hốt của Ôn Gia Nhiên, anh bình tĩnh nói:
“Nếu em đi, anh sẽ nhảy xuống từ đây.”