Chương 91: Ánh Mắt và Ký Ức

Sau Khi Biến Mất Khỏi Thân Thể Thiếu Gia Thật, Anh Phát Điên thuộc thể loại Linh Dị, chương 91 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Ba Ôn đã đợi sẵn ở cổng bệnh viện. Khi thấy hai mẹ con xuất hiện, ông vội bước tới, ôm Nhiên Nhiên từ tay mẹ Ôn một cách nghẹn ngào.
Vốn luôn tin tưởng tuyệt đối vào vợ, ông chưa từng nghi ngờ quyết định của bà. Nhưng mẹ Ôn – người phụ nữ sống hơn ba mươi năm theo chủ nghĩa vô thần – phản xạ đầu tiên lại là lo sợ con trai mình có thể đã mắc bệnh.
Bà nhờ ba Ôn hẹn bác sĩ, còn mình thì cố gắng hết sức không làm Nhiên Nhiên bị kích động, thậm chí còn chiều theo lời cậu, để cậu mang theo “anh trai” cùng đi.
Bà không muốn con trai nhận ra rằng, “anh trai” mà cậu thấy – rất có thể chỉ là ảo ảnh trong tâm trí.
Dù sao bà cũng không phải chuyên gia tâm lý. Nếu con trai thực sự mắc bệnh, bà sợ rằng chỉ cần nói ra nghi ngờ, sẽ làm tình trạng cậu thêm trầm trọng.
Hai vợ chồng lặng lẽ nhìn nhau, im lặng nặng nề.
Vị bác sĩ là một người đàn ông trung niên hiền từ. Ông mỉm cười hỏi cậu bé: “Cháu tên gì, bạn nhỏ?”
Ôn Gia Nhiên ngơ ngác. Cậu đâu phải đến để khám bệnh, mà là để lấy thuốc cho Vương Yến chứ?
Cậu quay sang nhìn ba mẹ. Hai người khẽ gật đầu.
Thế là Nhiên Nhiên ngoan ngoãn ngồi xuống ghế, nhỏ giọng:
“Cháu tên là Nhiên Nhiên ạ.”
Bác sĩ cúi đầu ghi chép, giọng nhẹ nhàng tiếp tục:
“Cháu ơi, nói cho bác nghe, cháu còn thấy gì nữa không?”
Cậu bé có linh cảm mờ mờ rằng điều gì đó không ổn. Cậu do dự, rồi chậm rãi lên tiếng:
“Cháu… cháu thấy… một anh trai mặc đồ đen…”
Ra khỏi bệnh viện, hai vợ chồng nặng trĩu tâm tư. Vị bác sĩ không dám kết luận vội, chỉ nghi ngờ là chứng tâm thần phân liệt ở trẻ em – chẩn đoán chính xác còn phải chờ thêm xét nghiệm.
Nhưng từng ấy cũng đủ khiến lòng ba mẹ Ôn như bị dao đâm. Làm sao họ ngờ được, đứa con trai lúc nào cũng rạng rỡ lại mang trong mình căn bệnh như vậy?
Suốt đêm, hai người trằn trọc không ngủ. Cuối cùng, họ quyết định giấu Nhiên Nhiên, lắp camera khắp nhà.
Họ cần theo dõi xem con trai có biểu hiện bất thường nào không.
Còn Ôn Gia Nhiên thì chẳng hay biết gì.
Hằng ngày, cậu tan học là chạy thẳng đến nhà kính như thói quen.
Nhưng nơi đó giờ đã trống vắng. Người cậu muốn gặp không còn ở đó nữa.
Cậu thất vọng rời đi.
Suốt một tuần liền, Nhiên Nhiên không có biểu hiện gì khác lạ. Mẹ Ôn bắt đầu nghi ngờ – phải chăng bà đã tưởng tượng ra tất cả?
Tới ngày thứ tám, cậu lại bất ngờ trở nên kỳ lạ.
Đang ngồi viết bài, cậu như thấy điều gì đó, lập tức bỏ chạy khỏi phòng mà chẳng kịp mang giày, lao thẳng ra cửa.
Nhưng chỉ vài giây sau, gương mặt cậu đột nhiên cứng đờ. Cậu lùi mạnh vài bước, ngã vật ra sàn, mặt mũi hoảng loạn ngước lên như đang nhìn thấy thứ gì đó. Miệng cậu lẩm bẩm, rồi bất chợt òa khóc.
Mẹ Ôn thấy cảnh đó qua màn hình camera, tim như rụng rời. Bà vội vã bỏ công việc, chạy về nhà.
Vương Yến nằm viện đúng một tuần. Trong thời gian đó, cặp vợ chồng kia ghé đến hai lần – chửi bới, ném tiền rồi biến mất.
Nhưng số tiền ấy có là bao? Mỗi ngày nằm viện như đang đốt tiền.
Người lo đủ chi phí là ông lão ăn xin – ông dùng cả tiền dưỡng già của mình để bù vào.
Ông không giấu diếm, nói thẳng với Vương Yến: “Ta không con không cháu. Cậu có cha mẹ mà như không. Chi bằng nhận ta làm ông nội. Khi lớn lên, phải hiếu thảo với ta.”
Vương Yến im lặng.
Đôi mắt đen láy của anh nhìn thẳng vào ông lão.
Ông đang nói dối.
Anh biết rõ. Tuổi ông đã cao, sức khỏe yếu, năm ngoái suýt chết vì bệnh. Anh mới bảy tuổi – ông chưa chắc sống được đến lúc anh trưởng thành.
Anh buồn.
Ông sẽ không đợi được ngày anh báo hiếu.
Dù vậy, Vương Yến vẫn gật đầu ngoan ngoãn, khẽ gọi:
“Ông nội.”
Ông lão mừng đến phát khóc, vỗ mạnh vào đầu anh bằng bàn tay chai sạn, khiến anh choáng váng.
Ông làm thủ tục xuất viện, hai ông cháu từ từ rời khỏi bệnh viện.
Vương Yến lòng đầy trăn trở. Anh chẳng mong đợi gì về ngôi nhà đó. Nhưng anh lo – lỡ như Nhiên Nhiên quay về thì sao?
Hôm ấy, cậu bị mẹ đưa đi. Lỡ như cậu trốn về, thấy anh không còn ở đó… có phải sẽ buồn lắm không?
Có khi nào, cậu sẽ không bao giờ quay lại nữa?
Anh mải nghĩ, cúi gằm mặt xuống đất, không để ý phía trước – và va phải một cậu bé.
Đó là một đứa trẻ rất đẹp, ăn mặc tinh tế, đi giày da nhỏ, tóc chải chuốt gọn gàng. Da cậu ta trắng đến lạ, như chưa từng ra ngoài nắng – trắng đến mức khiến Vương Yến cảm thấy hơi rợn người.
“Cậu làm gì vậy?”
Giọng nói chói tai vang lên. Vương Yến khẽ ngẩng đầu, thành thật nói: “Xin lỗi.”
Là anh va vào người ta, tất nhiên là lỗi của anh.
Nhưng khi nhìn rõ mặt anh, cậu bé bỗng sững người, kinh ngạc gọi: “Anh hai?”
Rồi nhanh chóng tỉnh táo. Cậu liếc thấy bộ quần áo rách rưới của Vương Yến, và ông lão ăn xin bên cạnh. Mắt cậu lóe lên vẻ khinh miệt.
Thằng nhóc này có hơi giống anh trai mình, nhưng nhìn kỹ thì hoàn toàn khác. Gầy gò, mặt hóp, xấu tệ!
Nghĩ đến việc bị đứa trẻ bẩn thỉu này va phải, cậu ta thấy khó chịu khắp người.
Không hiểu vì tâm lý gì, cậu ta giơ tay đẩy mạnh Vương Yến.
Vương Yến loạng choạng, nhưng không ngã. Ngược lại, chính cậu bé kia bị bật ngược lại, ngồi phịch xuống đất.
Cậu ta sửng sốt, tròn mắt nhìn Vương Yến. Giây tiếp theo, òa khóc.
Vương Yến giật mình. Ông lão ăn xin phản ứng nhanh hơn – túm tay anh, kéo đi vội về phía cổng bệnh viện.
Trời ơi!
Thằng bé này rõ ràng là thiếu gia nhà giàu. Dạng người như họ không dám đụng vào. May là chưa có người lớn nào ở gần – chạy nhanh còn kịp!
Vương Yến bị kéo lảo đảo bước đi. Nhưng không hiểu sao, một thôi thúc mạnh mẽ khiến anh quay đầu lại.
Anh thấy một cặp vợ chồng vội vã chạy tới, đỡ cậu bé dậy, lo lắng kiểm tra từ đầu tới chân, miệng liên tục hỏi: “An An, An An, sao vậy con?”
Bên cạnh, một thiếu niên đeo kính rút khăn tay từ túi ra, nhẹ nhàng lau nước mắt cho đứa trẻ đang gào khóc.
Tim anh bỗng chua xót đến nghẹn ngào.
Chưa bao giờ ba mẹ anh quan tâm anh như thế.
Ánh mắt Vương Yến thoáng ghen tị. Anh cúi đầu, siết chặt tay ông lão, không dám quay lại nhìn nữa.
Lục Yến Tri theo hướng ngón tay em trai đang mách tội với ba mẹ, chỉ thấy hai bóng lưng – một già, một trẻ – khuất dần trong dòng người.
Anh khẽ thu ánh mắt, lạnh lùng quay đi.