Thẩm Khanh bàng hoàng nhận ra mình đã xuyên vào một cuốn tiểu thuyết cẩu huyết kinh điển dài lê thê. Số phận trớ trêu đẩy cậu vào cuộc hôn nhân với một pháo hôi đoản mệnh, người sẽ sớm lìa đời vì bệnh tật. Đáng sợ hơn, hai đứa cháu mà cậu "nuôi" – những đứa trẻ bị nguyên chủ ngược đãi tàn nhẫn – lại chính là những mầm mống phản diện tương lai, những "gà công nghiệp" máu lạnh sẽ trở thành ác bá khét tiếng, độc ác đến tận xương tủy. Ám ảnh bởi viễn cảnh bị chính những đứa trẻ này hành hạ đến chết, Thẩm Khanh quyết định thay đổi vận mệnh. Cậu kiên quyết tuyên bố: "Học làm gì? Trăm tỷ này đủ cho các con tiêu xài cả đời! Tuổi thơ phải là những ngày tháng vui chơi tự do!" Cậu hứa sẽ dùng toàn bộ tài sản kếch xù của người chồng quá cố để nuông chiều chúng. Nhưng nào ngờ, tư tưởng "gà công nghiệp" đã ăn sâu vào máu thịt hai đứa trẻ. Chúng vẫn tự giác học hành, kỷ luật đến đáng sợ. Bất đắc dĩ, Thẩm Khanh đành ban hành một loạt "gia quy" độc nhất vô nhị: * Không đi công viên giải trí với ba nhỏ tuần này? Cấm đến lớp học thêm tiếng Pháp tuần sau! * Dám mang sách giáo khoa đến công viên giải trí? Cấm học Vật lý trong một tuần! * Phim mới ra phải xem xong với ba nhỏ OwO rồi mới được học tiếp nha~ Dưới "kỷ luật thép" kiểu ngược đời của Thẩm Khanh, hai đứa nhỏ cuối cùng cũng biết cười, biết chơi. Nhưng đằng sau nụ cười hồn nhiên ấy, là một bí mật nhỏ. Đêm đến, dưới ánh đèn mờ, chúng vẫn lén lút chui vào chăn đọc sách. Bé Dragon baby 3 tuổi rưỡi khoanh tay mũm mĩm, nghiêm túc nói: "Chúng ta phải học thật giỏi, ba nhỏ nhất định phải do tụi mình bảo vệ!" Bé lớn 6 tuổi rưỡi mặt lạnh mỉm cười bất đắc dĩ: "Phải rồi. Không thì ba nhỏ lười thế, sau này biết làm sao đây?" Ngay cả người chồng "bạc mệnh" của cậu, vị đại lão lạnh lùng bệnh tật, cũng bắt đầu nhìn Thẩm Khanh bằng ánh mắt kỳ lạ. Thẩm Khanh thương cảm cho hoàn cảnh bi thảm, mạng sống sắp tận và... FA từ trong trứng của đại lão, nên tận tình chăm sóc, không ngại những cử chỉ thân mật, coi như "đền đáp" trước cho khối tài sản kếch xù sắp được thừa hưởng. Nhưng có vẻ như... "pháo hôi" này lại quá lì lợm! Hắn không những không chết, mà còn... đứng lên được rồi!! Thẩm Khanh: Hả? Hắn đứng dậy được ư? Cứu mạng!!!