Sau Khi Chạy Nạn Đến Thảo Nguyên
Ba Hổ Thổ Lộ Tình Cảm, Mật Nương Chuyển Dạ
Sau Khi Chạy Nạn Đến Thảo Nguyên thuộc thể loại Linh Dị, chương 133 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
“Ta có thắt nút trên sừng cừu, có thể chàng không để ý.” Mật Nương bảo hắn nhổ cho nàng một cọng cỏ dưới đất. Thấy hắn không động đậy, nàng phình bụng ra húc hắn, “Xem chàng chột dạ kìa, chậc chậc.”
“Nói chuyện thì nói chuyện, sao lại động tay động chân?” Ba Hổ ngẩn người, hắn quả thực không để ý đến nút thắt trên sừng cừu. Hắn đành chịu, nhổ một cọng cỏ đưa vào tay Mật Nương, nhìn nàng thuần thục thắt hai nút sống buộc lại với nhau.
“Nút thắt chàng buộc là kiểu nào? Nếu chàng quên, ta nhắc chàng một chút nhé?” Mật Nương giơ tay véo má hắn, nhìn quanh không có ai, nàng kéo cổ nam nhân xuống, cắn nhẹ một cái vào cằm hắn. Ánh mắt khiêu khích khiến nàng trông vô cùng kiều diễm.
Cọng cỏ xanh buộc nút thắt lắc lư trước mắt, Ba Hổ như bị nghẹn lời. Hắn dùng ngón chân kẹp cọng cỏ nhổ đi, rồi lại kẹp tiếp, cúi đầu không nhìn Mật Nương.
“Không ngờ ta sẽ phát hiện ra chứ gì?”
Đúng là không ngờ, hơn nữa nàng đã phát hiện ra mà lại im lặng không nói.
“Nàng phát hiện ra từ khi nào?” Ba Hổ tò mò.
“Vài ngày trước khi thành thân với chàng.” Mật Nương nhét cọng cỏ buộc nút vào tay nam nhân, lườm nguýt, ngẩng đầu nhìn thẳng vào mắt hắn, “Này, chàng nghĩ gì thế? Trước khi thành thân giấu ta thì còn có thể hiểu, đã một năm rồi, chàng chẳng hề nhắc đến, thật sự quên rồi sao?”
Ba Hổ dứt khoát gật đầu, “Quên rồi.”
“Thế là chàng thừa nhận chàng đã thầm thương trộm nhớ ta từ rất lâu rồi đúng không? Không còn đổ lỗi ngược lại nữa chứ?”
Ba Hổ che đi khuôn mặt đang lúng túng, cười lảng sang chuyện khác: “Đi ra ngoài cũng lâu rồi, nên về thôi.”
Về cái nỗi gì! “Hôm nay chàng không nói rõ ràng ta sẽ không về.” Mật Nương nhất quyết muốn moi ra một lời khẳng định từ miệng hắn, “Chàng nói đi, lúc thức đêm chữa bệnh cho bầy cừu có phải đã để ý tới ta rồi không? Hay là trước đó?”
Ba Hổ chỉ gật đầu không nói, cũng không chịu nhìn ánh mắt dò xét và đắc ý của Mật Nương, ngẩng đầu nhìn trời, nhìn mây, nhìn chim bay trên không trung.
Muốn moi ra một câu lời ngon tiếng ngọt từ miệng hắn thật chẳng dễ dàng. Mật Nương bĩu môi, “Phiền chết đi được, lại gả phải một tên câm.” Nàng nén cơn bực bội, quay người bước đi.
Đi được nửa đường lại chợt dừng bước, “Sao chàng không nói gì? Nếu không nói thì đừng đi theo ta.”
“Là nàng nói gả phải một tên câm.”
“Có bản lĩnh thì cứ câm mãi đi.” Mật Nương bực mình.
Ba Hổ liếc nhìn thái độ của nàng, đưa tay ra đỡ. Dù bị nàng đánh “chát” một cái vào tay, chỉ “á á” hai tiếng, hắn vẫn kiên trì ôm lấy eo Mật Nương.
Đến cửa nhà, Triều Bảo đang vẫy tay bước đến. Thấy Mật Nương mặt nặng mày chau, hắn ta ngạc nhiên. Liếc nhìn thêm hai cái, rồi nghe Ba Hổ “á á” hai tiếng, “Chủ nhà, đúng như lời ngài dặn, ta đã ngâm da cừu, da bò vào nước và dùng đá đè lên rồi.” Triều Bảo nói xong rồi quay mặt đi.
“Á á.” Ba Hổ gật đầu tỏ ý đã hiểu. Dù bị nàng huých một cùi chỏ vào bụng, hắn vẫn cười. Bị nhốt ngoài cửa, hắn cứ vỗ cửa “á á á” mãi.
“Chủ nhà, ngài bị hỏng họng rồi sao?” Triều Bảo và Ba Lạp cùng nhìn chằm chằm nam nhân đang há miệng kêu “á á”. Sáng sớm hắn nói chuyện còn rất lưu loát mà.
Ba Hổ xua tay bảo hắn ta đi làm việc cần làm đi, đừng có lắm chuyện. Triều Bảo vừa đi, hắn liền chui vào bếp nấu cơm. Mật Nương ăn ít nên mau đói, nửa buổi sáng và nửa buổi chiều đều phải uống một chén canh rau. Trong canh còn phải thêm hai quả trứng úp.
“Á á.” Cơm xong rồi, ra ăn cơm đi.
Mật Nương ngửi thấy mùi thơm của thức ăn, nàng mới không giận dỗi với chính mình, mở cửa nhận bát đũa cắm cúi ăn cơm.
“Á á.” Có hợp khẩu vị không? Ba Hổ khoa tay múa chân lung tung, ánh mắt tràn đầy ý cười.
Mật Nương không thèm nhìn hắn một cái, nàng muốn xem hắn có thể giả vờ đến bao giờ.
Cũng không lâu sau, rửa bát giặt quần áo xong, Ba Hổ liền biết nói trở lại, “Ta đi đào rau dại đây, nàng có muốn đi không?”
“Không câm nữa hả? Nếu không câm thì nói rõ ràng cho ta nghe.”
Ba Hổ thở phào một hơi, gọi Ba Lạp đang ngồi bên cạnh lại ôm, rồi nói: “Nàng đoán đúng rồi.”
“Ta đoán đúng cái gì?” Mật Nương nheo mắt, chờ đợi.
Nam nhân há miệng, thốt ra những lời ấp úng, “Ta vừa ý nàng, đã để ý nàng từ lâu rồi, nên mới ngu ngốc chữa bệnh cho cừu của nàng, rồi chữa chết nó, sau đó còn đổi cho nàng một con cừu tốt hơn.” Giờ thì nàng đã vừa lòng chưa?
Không được vừa lòng cho lắm, nếu hắn nói sớm như vậy, Mật Nương đã có thể vui vẻ mà hôn hắn một cái rồi, “Muốn chàng nói một câu lời ngon tiếng ngọt cứ như muốn lấy mạng chàng vậy.”
Ba Hổ cười cười không phản bác, rồi lại hỏi nàng có muốn cùng hắn đi đào rau dại không.
“Đi, đi, đi.” Mật Nương đưa tay ra để hắn kéo nàng đứng dậy, miệng vẫn không chịu thua: “Nếu không phải đại phu bảo ta nên vận động nhiều, mà lại chỉ có chàng mới đỡ được ta, thì ta mới không đi cùng chàng đâu.”
“Ừ, đa tạ nàng đã đi cùng ta.” Ba Hổ dịu giọng dỗ dành. Bụng Mật Nương ngày càng lớn, tối nàng ngủ không ngon, ngồi thì đau lưng, những ngày này nàng vừa lo lắng lại vừa dễ nổi nóng. Hắn chỉ có thể nghĩ cách chọc nàng vui hoặc chọc nàng giận, để nàng đánh hắn vài cái cho hả cơn tức.
Lại qua nửa tháng, đàn chó con của Đại Hoàng đã biết bò khắp nhà. Sáng sớm Ba Hổ đánh bơ thì chúng nó phe phẩy cái đuôi nhỏ đi tới đòi sữa uống.
“Ôi chao, coi chừng ta không để ý lại giẫm nát bọn mi bây giờ.” Ba Hổ một tay nhéo một con chó con đưa về ổ. Khi nghe thấy tiếng rên rỉ nhỏ vụn trong lều nỉ, đầu hắn như muốn nổ tung. Con chó con trong tay hắn vừa nhấc lên đã rơi xuống.
Hắn bước nhanh vào lều nỉ. Mật Nương nhắm mắt vẫn còn ngủ, nhưng tay nàng ôm bụng, mặt nàng lấm tấm mồ hôi nhưng không phát ra tiếng động. Ba Hổ mềm nhũn chân, ngồi phịch xuống đất. Hắn nghi ngờ tai mình có vấn đề, hoặc là tim mình có vấn đề rồi.
Hắn ngồi đợi lấy lại sức, định đi ra ngoài nấu cơm. Vừa đi đến cửa, tiếng rên rỉ kèm tiếng thở dốc lại vang lên. Ba Hổ cau mày quay đầu lại, đó là tiếng của Mật Nương, lần này nàng đã tỉnh.
“Ba Hổ, ta đau bụng, hình như ta sắp sinh rồi.”
Nam nhân đờ đẫn gật đầu, quên mất rằng hắn đang quay người. Hắn sải bước muốn quay lại đỡ nàng, chân vướng vào nhau, “bịch” một tiếng ngã lăn ra đất. Hắn lại hoảng loạn bò dậy, đi về phía giường.
“Có đau không?” Mật Nương vừa cười vừa lau mắt, nói: “Chàng phủi bụi trên người đi.”
“Ta đi tìm bà đỡ, nàng ở nhà đợi ta.” Ba Hổ thấy tóc nàng dính vào mặt. Hắn lau sạch bụi bẩn trên tay vào quần áo, vén những sợi tóc ướt đẫm mồ hôi của Mật Nương ra sau gáy, búi lại gọn gàng.
Một giọt mồ hôi rơi xuống trán Mật Nương. Nàng ngẩng đầu thấy mồ hôi trên mặt Ba Hổ nhỏ tong tong, cổ hắn như vừa được rửa qua nước. Trông hắn còn căng thẳng hơn cả nàng nhiều.
“Được rồi, ta tha thứ cho cái miệng vụng về của chàng.” Mật Nương cảm thấy thoải mái trong lòng. Hành động thì thú vị hơn lời nói nhiều.
Lòng bàn tay Ba Hổ đầy mồ hôi, hắn phải lau khô vào người mới dám sờ mặt Mật Nương. Hắn nghẹn nửa ngày cũng chỉ thốt ra được một câu “Nàng phải khỏe mạnh”, nhưng lại nghẹn đến mức mắt đỏ ngầu. Mật Nương nghi ngờ hắn chỉ cần nói thêm một câu nữa là có thể bật khóc òa lên được.
Tiếng bước chân hỗn loạn của nam nhân biến mất. Cảm giác tay run rẩy của hắn vẫn còn vương trên mặt Mật Nương.
Mật Nương dùng khăn vải lau đi mồ hôi trên mặt. Nghe thấy động tĩnh ở cửa, nàng chỉ thấy Đại Hoàng đẩy cửa đứng ở ngưỡng cửa. Khác với thường ngày, nó đứng ở cửa vẫy đuôi nhưng không đi đến bên giường.
“Đại Hoàng, có phải mi biết ta cũng sắp làm mẫu thân rồi không?”