Sau Khi Chạy Nạn Đến Thảo Nguyên
Mật Nương Tự Do Thăm Tổ Ong
Sau Khi Chạy Nạn Đến Thảo Nguyên thuộc thể loại Linh Dị, chương 143 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Đêm qua, hai đứa trẻ uống sữa bò nấu, ngoài việc chưa quen uống ra thì không có gì bất thường cả. Mật Nương quan sát một ngày trời mới yên tâm giao hai đứa trẻ cho Ba Hổ trông. Nàng muốn cưỡi ngựa, mang theo Đại Hoàng đi xem các thùng nuôi ong của mình.
“Hay là ta mời Mộc Hương đến giúp trông trẻ, ta đi cùng nàng nhé? Nàng lại không biết vị trí cụ thể, hơn nữa đây là lần đầu nàng một mình cưỡi ngựa ra ngoài.” Ba Hổ lo lắng nói.
Mật Nương vẫy tay không chút chần chừ, bảo rằng nếu không tìm thấy thùng nuôi ong thì nàng sẽ quay về. Từ lúc mang thai đến khi ở cữ, nàng đã bị giam chân gần một năm trời rồi. Ra ngoài thì ngồi xe ngựa, không ra ngoài thì chỉ đi loanh quanh quẩn quẩn gần nhà. Mùa hè trên thảo nguyên đẹp đến vậy, năm ngoái nàng không có tâm trạng để ngắm nhìn, năm nay phải cưỡi ngựa ra ngoài chạy cho thỏa thích mới được.
“Chẳng phải chàng là ngựa già sành đường sao? Ta cưỡi ngựa của chàng, lại mang theo Đại Hoàng, thế nào cũng không lạc được.” Tính ra, sau khi học cưỡi ngựa, nàng chưa từng lên lưng ngựa lần nào nữa. Mật Nương có chút vụng về giẫm lên yên ngựa rồi leo lên lưng. Tầm nhìn đột nhiên cao hẳn lên, hình như có thể nhìn xa hơn rất nhiều.
“Ta nhìn nàng thế này sao lại giống như chuẩn bị bỏ nhà bỏ con vậy?” Ba Hổ bị nàng phớt lờ, cũng lật mình lên ngựa ngồi phía sau nàng, dẫn nàng chạy quanh lều nỉ vài vòng: “Nàng tự chạy thêm vài vòng ở gần đây đi, luyện tập một lát rồi hãy mang Đại Hoàng đi xem các thùng nuôi ong.” Hắn không dám đi xa, sợ con tỉnh dậy không thấy người sẽ khóc.
Mật Nương là cưỡi ngựa chứ không phải tìm chết, nàng làm theo lời Ba Hổ dặn, chạy dọc theo sông lên xuống vài vòng, thấy Mộc Hương đang chăn cừu còn chạy đến chào hỏi. Mộc Hương một mình chăn hơn một trăm con cừu. Cách chỗ nàng ta chưa đầy một dặm là hơn một trăm con cừu của năm người bọn Phán Đệ và Lan Nương.
Ba Hổ nghe tiếng vó ngựa lại quay về. Đại Hoàng, con chó nịnh bợ, vẫy đuôi kêu lạch bạch cũng chạy ra. Hắn nhìn nhi tử còn đang nhăn mặt đi nặng, mà không dám hành động. Chỉ có thể ngồi trong nhà nghe thấy Đại Hoàng sủa một tiếng, rồi tiếng vó ngựa đã chạy xa rồi.
Đã đến tận cửa nhà rồi mà cũng không vào xem con một lát. Ba Hổ đánh giá hai đứa nhỏ, thấy chúng cũng đâu có xấu xí, tính tình lại ngoan, sao lại giống như không giữ chân được mẫu thân của chúng vậy chứ?
Mật Nương làm bốn thùng nuôi ong và một thùng dẫn ong. Theo hướng Ba Hổ nói, nàng nhìn thấy cái cây đầu tiên, nằm ở sườn đồi khuất gió, khá xa con sông. Nơi này hiếm khi có người qua lại, bò cừu cũng không đến vì cỏ mọc không được tốt.
Mật Nương đạp lên yên ngựa nhảy xuống, rồi bế Đại Hoàng xuống. Chạy một quãng đường dài nó hơi mềm chân, nằm bò trên đất một lúc lâu mới chịu đứng dậy.
“Đừng có lại gần nha, ong chích mi thì ta mặc kệ đó.” Mật Nương mặc áo choàng dài của Ba Hổ, đội đấu lạp và quấn khăn che mặt kín đáo, trên tay còn đeo găng tay da cừu mùa đông. Nàng không hề sợ hãi khi đến gần thùng nuôi ong. Thấy có ong bị kinh động bay ra, nàng còn vui vẻ, chứng tỏ thùng dẫn ong đã dẫn dụ được ong đến. Nàng thò tay vào sờ thử một chút, đã có mật rồi, nhưng không nhiều.
Nàng lần theo mép thùng bẻ lấy một miếng, bị đàn ong đuổi theo rất xa mới chịu từ bỏ.
Đại Hoàng đã chạy mất hút từ trước khi đàn ong đuổi tới. Thấy Mật Nương tháo đấu lạp, nó mới lon ton chạy đến, mắt nhìn chằm chằm vào miếng mật ong trong tay nàng, vẫy đuôi điên cuồng.
“Vẫn còn nhớ ăn mật ong à? Đại Hoàng, khẩu vị của mi thật là kỳ lạ, Ba Lạp và A Nhĩ Tư Lang đều không thích ăn ngọt.” Mật Nương rửa tay bên bờ sông, bẻ một miếng đút vào miệng mình, rồi bẻ một miếng khác ném cho Đại Hoàng.
“Không ngọt thơm bằng mật ong nuôi ở Thiên Trà Lĩnh.” Mật hoa quế là thơm ngọt nhất, mật hoa cúc có vị ôn hòa, mật hoa trà thì hiếm, hơi mang theo hương trà thanh mát, trong hương thanh mát còn phảng phất một chút vị đắng, càng làm nổi bật sự quý giá của nó. Đây là những thứ mà những người sành ăn nếm ra, còn Mật Nương chỉ thích mật hoa quế và mật hoa bách thảo mùa xuân. Mật ong thì phải ngọt lịm. Còn việc nếm vị đắng trong vị ngọt, nàng cảm thấy hoàn toàn là cái tật sinh ra của những kẻ lắm tiền.
Mật ong ở đây ngược lại phù hợp khẩu vị của những văn nhân mặc khách đó, vị ngọt không đậm, hương hoa cũng không đậm. Cỏ hoa trên thảo nguyên phần lớn đều là thảo dược, hương vị không quá nồng.
Vẫn còn lại một miếng nhỏ cuối cùng, Mật Nương còn đang cân nhắc nên ăn hay cho Đại Hoàng ăn. Trong tầm mắt, nàng liếc thấy hai cái móng ngựa đen, ngẩng đầu lên liền thấy con ngựa đen lớn mở to mắt hiếu kỳ nhìn chằm chằm vào tay nàng, còn nhe ra một hàm răng cửa to lớn.
“Mi cũng muốn ăn?” Mật Nương đưa tay qua cho nó, nó quả nhiên há miệng. “Mấy thứ được nuôi trong nhà là cái kiểu gì vậy? Người ta vừa động miệng, là bọn mi đã tụ tập lại rồi.” Nàng từng thấy Ba Hổ cho ngựa ăn kẹo, nên cũng yên tâm ném miếng tổ ong mật vào miệng ngựa. Đến khi nàng cởi áo khoác, ôm Đại Hoàng leo lên lưng ngựa, nó vẫn còn chép miệng để hồi vị món ngon vừa rồi.