Sau Khi Chạy Nạn Đến Thảo Nguyên
Sau Cơn Mây Mưa
Sau Khi Chạy Nạn Đến Thảo Nguyên thuộc thể loại Linh Dị, chương 184 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Cơn mây mưa vừa dứt, cả hai người đều như trút hết sức lực, ngả vật xuống giường. Tiếng chuông đinh đang đột ngột im bặt, sự tĩnh lặng trong phòng khiến họ có chút không quen.
Ba Hổ hồi sức trước. Hắn dịch chân Mật Nương ra khỏi bụng mình, tiếng chuông lại khẽ vang lên khiến cả hai giật mình. Trong bóng tối, Mật Nương liếc nhìn nam nhân, rút cái chân mềm nhũn ra khỏi tay hắn. Trên giường chỉ còn tấm chăn lông nỉ, nàng mò mẫm xung quanh, chỉ thấy một chiếc quần rách tươm, không rõ là của ai, còn quần áo khác đều đã bị hất xuống đất.
Cơn cuồng nhiệt đã qua, thân thể trần trụi không có chăn che đậy khiến Mật Nương vô cùng khó chịu. Nàng nghiêng người, đá nam nhân đang ngây ngốc không biết nghĩ gì, “Tháo vòng ra cho ta.” Nàng sợ hắn nghe thấy tiếng chuông lại nổi cơn điên.
Cửa vẫn còn hé một khe, một vệt ánh sáng trắng tinh chiếu vào, nhưng cũng chỉ soi sáng được khoảng đất nhỏ bằng bàn tay ngay ngưỡng cửa. Ba Hổ mò mẫm trong bóng tối tìm chiếc chân đang đeo chuông, lòng bàn tay thô ráp lướt qua vòng eo trơn nhẵn của nàng…
“Tay chàng mò đi đâu thế?” Mật Nương nghiến răng hỏi.
Nam nhân cười khan một tiếng, “Ta không nhìn thấy, không phải cố ý đâu.” Nhưng bàn tay lớn của hắn không hề rời đi, ngược lại còn dò xét thêm vài lần. Cảm nhận thân thể dưới tay mình khẽ run rẩy vài cái, cổ họng hắn cũng theo đó mà nuốt khan vài lượt.
“Nàng nhúc nhích một chút đi.” Bị nàng véo một cái, hắn nói tiếp: “Ta chỉ muốn tìm chiếc chân có chuông thôi, nàng động đậy một chút ta sẽ nghe thấy tiếng.” Giọng nói của hắn đã khàn đặc đi một nửa.
Mật Nương cắn môi, trực tiếp đạp chân lên ngực hắn. Theo cử động của nàng, tiếng chuông lại vang lên một hồi, rồi bị đè dưới tấm chăn lông nỉ mà im bặt.
Chiếc chuông đã được tháo ra, nhưng chiếc chân trong lòng hắn vẫn không rời đi. Hai người không ai nói gì, nhưng tư thế đã thay đổi. Một bàn tay rũ xuống dưới giường, cào vào nền gạch đất đang tỏa hơi nóng, sau đó lại bị kéo lên.
“Ta thích nhất cái tính cách thẳng thắn này của nàng, muốn thì cứ nói ra.” Ba Hổ xoa xoa mái tóc ướt đẫm của nàng, hắn vén sợi tóc đen bết dính trên trán nàng ra, sau đó môi hắn dán lên.
Sau cơn gió lốc mưa rào cuồng nhiệt là những hạt mưa phùn xiên xéo. Hai người tận hưởng sự chuyển động nặng nề và chậm rãi, như những hạt mưa dày đặc rơi xuống nền đất bùn lầy lội. Họ ôm chặt lấy nhau, mặt kề mặt thủ thỉ, hơi thở ấm áp phả vào mặt nhau, rồi tan biến giữa môi lưỡi.
Lúc này, Mật Nương thật sự đã kiệt sức, cũng không còn bận tâm đến thân thể đang trần trụi phơi bày trong không khí. Nàng giống như một đóa hoa dại vừa trải qua bão táp nghiêng ngả, khẽ nói: “Ta đói rồi, chàng đi làm cơm cho ta đi.”
“Nàng muốn ăn gì? Tối qua còn thừa hai bát canh thịt cừu, ta hâm nóng lại cho nàng, rồi thả thêm một nắm mì vào nhé?”
“Thêm hai quả trứng chần nữa.”
“Được thôi.” Ba Hổ nhảy xuống giường, mò vài bộ quần áo dưới đất, giũ vài cái rồi lại ném trả về. “Ta sang phòng bên lấy quần áo, hay là bế nàng sang đó luôn?”
“Ta còn muốn tắm nữa.” Toàn thân dính nhớp, nàng không muốn cứ thế này mà nằm lại vào chăn.
Ba Hổ cũng có ý đó, người ra đầy mồ hôi, hắn cũng không muốn mặc lại quần áo sạch.
“Ta đi nấu nước.” Hắn sang phòng bên lấy chiếc áo choàng lông sói, trần truồng khoác vội một cái rồi chạy ra bếp đốt lửa. Mật Nương nằm trên giường, đắp một tấm chăn. Nàng áng chừng thời gian nước sắp nóng thì mới lết cái chân mềm nhũn xuống giường.
“Vừa định gọi nàng, nước nóng rồi đây, nàng vào tắm trước đi.”
Lúc này hắn lại nghiêm chỉnh như vậy sao? Mật Nương đoán chắc hắn đã kiệt sức rồi. Nàng chìa tay ra bảo hắn bế nàng vào, “Tắm chung đi, tiết kiệm thời gian.”
“Không nhấc chân lên nổi à?” Nam nhân đắc ý muốn chết. Lúc tắm, hắn hầu hạ nàng vô cùng cẩn thận, xoa bóp tay chân, chỉ đâu đánh đó, không hề có chút ý đồ nghiêng lệch nào.
Mặc quần áo xong, cả hai quay về phòng ngủ. Hắn còn múc bát mì canh cừu nóng hổi, đứng dưới giường bưng cho nàng. Được nàng đút cho một miếng, hắn cười toe toét, mãn nguyện hơn cả khi ăn hòn trứng cừu.
Mật Nương chỉ ăn hai quả trứng gà, uống nửa bát canh cừu và ăn vài miếng củ cải, phần còn lại đều vào bụng Ba Hổ. Hắn vắt chân ngồi bên bàn, nuốt miếng mì trong miệng xuống rồi nhìn nữ nhân đang sắp ngủ: “Nàng cố ý hành hạ ta phải không? Nửa đêm ta nhào bột, nhồi bột, cán bột, cắt mì, nấu xong nàng lại không đụng một cọng.”
“Là chàng đề nghị nấu mì mà, ta tưởng chàng muốn ăn.” Mật Nương lật người, cười nhìn hắn: “Ta thấy chàng ăn ngon lắm, vậy cũng không lãng phí đúng không?”
“Nửa đêm rồi chó cũng không thèm ăn cơm thừa, ta không ăn thì làm sao? Để đến sáng mai sẽ nhũn ra hết.” Nam nhân gắp đũa mì cuối cùng nhét vào miệng, nuốt xuống rồi mới chỉ vào nàng: “Phí phạm lương thực.”
“Chó ăn rồi, không phí phạm.” Vừa nói xong, nàng đã rụt vào trong chăn. Rụt được một lúc không thấy động tĩnh gì, nàng thò đầu ra nhìn, khẽ kêu một tiếng. Muốn rụt đầu lại thì đã muộn, nàng bị hắn véo má nựng một hồi.
Cho đến khi đứa bé bên cạnh khẽ thút thít, cả hai mới dừng tay. “Lát nữa ta sẽ mang bô vào, nàng bế hai đứa trẻ dậy dỗ chúng đi tiểu một bãi, ban đêm khỏi tè dầm. Ta đi dọn dẹp phòng bên một chút.”
Tấm chăn lông nỉ bị dính bẩn. Ba Hổ thắp hai cây nến dầu cùng với ánh lửa trong bếp, hắn cầm bàn chải chà sạch vết bẩn rồi trải lại lên giường, để khô qua một đêm sáng mai sẽ dùng được. Áo lót của hai người, đặc biệt là của Mật Nương, bị rách toạc một lỗ lớn, không cần giặt hay vá nữa, hắn đốt luôn vào trong lò bếp ngay trong đêm.
Dọn dẹp sạch sẽ, mở cửa cho thoáng khí, Ba Hổ bước ra khỏi cửa rồi lại quay vào, nhét chiếc vòng tay hoa đào vào ngực. Quay lại phòng, một lớn hai nhỏ trên giường đều đã ngủ say. Hắn chui vào chăn mà không ai hay biết.