Sau Khi Chạy Nạn Đến Thảo Nguyên
Ba Hổ Trở Về: Nộ Khí Bùng Nổ
Sau Khi Chạy Nạn Đến Thảo Nguyên thuộc thể loại Linh Dị, chương 20 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Đại ca Ba Hổ thấy đệ ấy còn đang ngẩn người, bèn nói tiếp: “Lời ta nói đệ nghĩ sao rồi? Đệ là huynh đệ ruột thịt của ta, ta đã rước tức phụ mới về, đệ không thể không về một chuyến, như vậy là không nể mặt ta rồi.”
“Sau này số lần ta về chắc chắn sẽ ít đi, những ngày cả nhà đoàn tụ mỗi năm lại càng hiếm hoi…”
“Được, ta sẽ về.” Ba Hổ chẳng muốn nghe hắn lải nhải thêm, “Ngày mai chúng ta sẽ lên đường.”
Sáng sớm hôm sau, Ba Hổ đến chuồng ngựa chọn ba con. Nghĩ đến dáng đi có vẻ không thoải mái của đại tẩu, hắn hỏi đường đi của đàn lạc đà, rồi cưỡi ngựa đi tìm, dắt về một con lạc đà cái.
“Chỉ có hai con ngựa thôi sao?” Ân thị nhìn sang trượng phu, nghi ngờ nhướng mày, “Hai chúng ta cưỡi chung một con ư?”
Chẳng phải chàng nói nhà mình có đến cả trăm con ngựa sao? Sao lại thế này.
“Đại tẩu cưỡi lạc đà đi, lạc đà đi lại ổn định hơn ngựa nhiều. Ta thấy tẩu đi đứng có vẻ không được tự nhiên, sợ rằng trên đường đi cưỡi ngựa sẽ làm tẩu bị đau chân nên ta không dắt ngựa cho tẩu.” Ba Hổ tuy có ý kiến với đại ca, nhưng sẽ không vì thế mà giận cá chém thớt, trút giận lên người không liên quan.
Ân thị đỏ bừng mặt, nàng lườm nguýt trượng phu đang cười trộm kia một cái, chỉ hận đã chiều ý hắn ta làm bậy, thật mất mặt trước mặt tiểu thúc rồi.
May mà tiểu thúc có vẻ như không hiểu chuyện gì.
“Nhị thúc, đệ thích cô nương như thế nào? Nếu ta gặp người phù hợp, ta sẽ làm mai cho đệ.” Ân thị cảm thấy Ba Hổ không tệ, mười chín tuổi rồi mà vẫn còn ngây thơ như vậy.
“Yên tĩnh, không gây sự, không khóc lóc ỉ ôi, không ham mê tình yêu tình ái, làm việc dứt khoát một chút. Ví dụ như ta chết đi, nàng ta có thể dứt khoát tái giá.” Ba Hổ nghĩ ngợi một lát, tiếp tục bổ sung: “Ta không có ý định rời khỏi Mạc Bắc, nếu đại tẩu tìm được cô nương nào nguyện ý đến Mạc Bắc, ta có thể đến đón. Của hồi môn có hay không có cũng không quan trọng, nếu thương nhớ phụ mẫu thì có thể đưa phụ mẫu đến, nhưng phụ mẫu tốt nhất là phải bớt lo một chút, đừng không có chuyện gì mà gây chuyện vô cớ.”
“Đệ có thể lấy một cô nương câm, hoặc chọn một người song thân đều đã qua đời.” Đại ca Ba Hổ không vui lườm hắn, “Hoặc là dứt khoát đừng thành thân, với những yêu cầu của đệ, ai mà chịu nổi đệ chứ.”
Ba Hổ chẳng thèm để ý đến lời hắn, tay vung roi ngựa, thúc ngựa phi thẳng về phía trước.
Ba người đến Tuất Thủy. Những người chăn nuôi dậy muộn vẫn đang nấu cơm, trẻ con cưỡi trên lưng bò, lưng ngựa gặm bánh, trên đầu bò và lưng ngựa đều treo túi sách của chúng.
“Nhị ca! Sao giờ này huynh lại về vậy?” Tam Đan là người đầu tiên nhìn thấy Ba Hổ, nàng cưỡi con ngựa màu đỏ sậm nói với bạn học: “Giúp ta xin phu tử nghỉ học một buổi, nhà ta có chuyện rồi.”
Nhị ca về chắc chắn là để đánh nhau với phụ thân nàng.
“Nói bừa, nhà muội có chuyện gì chứ?”
Tam Đan nghe thấy tiếng thì quay đầu lại, kinh ngạc hét lên: “Đại ca! Đại ca huynh về rồi, sao huynh không báo một tiếng để muội còn đi đón huynh nữa.”
“Đã là đại cô nương rồi mà động một tí là ồn ào vậy.” Mãn Đô Lạp Đồ xoa xoa tai, giới thiệu nữ tử trên lạc đà cho Tam Đan, “Tam Đan, đây là đại tẩu của muội.”
“Chào muội muội.” Ân thị cười dịu dàng, “Từ lâu đã nghe An Chi nói chàng ấy có một người muội muội hoạt bát, hôm nay cuối cùng cũng được gặp rồi.”
“Chào đại tẩu.” Tam Đan có chút không kịp phản ứng, nhưng vẫn ngoan ngoãn chào hỏi, rồi lại hỏi: “An Chi mà tẩu nói là đại ca của ta sao? Huynh ấy không nói tên cho tẩu biết ư? Huynh ấy tên là Mãn Đô Lạp Đồ.”
Ba Hổ hứng thú nhìn chằm chằm Mãn Đô Lạp Đồ, roi ngựa trên tay không ngừng xoay vòng.
“Tam ca của muội đâu rồi? Kêu đệ ấy đi cùng chúng ta về nhà.” Trước khi Ân thị kịp mở miệng, Mãn Đô Lạp Đồ đã nói trước.
“Tam ca ở nhà kìa.” Tam Đan có chút bực bội liếc nhìn Ân thị, cố ý nhắc nhở: “Tối qua phụ thân say rượu.”
Nghe vậy, mặt Ba Hổ lập tức sa sầm, thảo nào Tam Đan nói nhà có chuyện, đúng là sắp có chuyện thật rồi.
“Ba Hổ, đệ đừng bốc đồng. Đệ nể mặt đại tẩu một chút, lần đầu tiên nàng ấy về nhà, đệ đừng làm ầm ĩ quá, xấu hổ lắm.” Mãn Đô Lạp Đồ vừa thấy sắc mặt của Ba Hổ đã biết có chuyện chẳng lành, có chút hối hận vì đã rủ hắn về.
“Huynh nên đi cầu xin cha của huynh đi.” Ba Hổ giật tay áo bị kéo lại, kẹp bụng ngựa, phi nhanh về nhà trước.
“Đây là sao vậy?” Ân thị khó hiểu hỏi, sao Ba Hổ vừa đi, Tam Đan cũng vội vã căng thẳng đuổi theo.
“Không sao đâu, lát nữa có chuyện gì nàng cũng đừng lo lắng, nhà ta vẫn thường như vậy đấy.” Mãn Đô Lạp Đồ do dự muốn quay lại Lâm Sơn, rồi chậm rãi theo sau.
“Nhị, nhị thiếu gia…” Nam nô bộc không kịp ngăn cản, trơ mắt nhìn Ba Hổ cưỡi ngựa thẳng đến căn lều của phu nhân.
Ba Hổ đạp cửa xông thẳng vào, tiếng động làm phụ nhân đang nằm trên giường giật mình. Mặt người phụ nhân sưng vù, mắt phải bầm tím, khi nhìn chỉ mở được một khe hẹp. Trong mắt bà vẫn còn vẻ kinh hoàng chưa tan, thấy Ba Hổ đến thì không nhịn được mà cay sống mũi, nước mắt rơi lã chã. Thấy hắn đột nhiên dừng lại quay ra ngoài, bà lại hoảng hốt gọi: “Ba Hổ, Ba Hổ, con quay lại…”
Đã muộn rồi, Ba Hổ liên tiếp đạp ba cái lều, kéo nam nhân đang ngủ say ra, đấm một quyền vào đầu, đá một cước vào bụng ông ta, đá thẳng ông ta xuống đất.
“Ngươi còn dám quay về, hôm nay lão tử đánh chết ngươi!” Nam nhân trên đất thân hình vạm vỡ, tuy ăn một quyền vào đầu nhưng cũng chỉ loạng choạng đứng dậy, nắm tay lại vung về phía trán Ba Hổ.
Ba Hổ cắn răng không nói, vừa đá vừa đạp, đánh nhau với nam nhân. Từ bên ngoài nhìn vào, cả căn lều đều rung chuyển, lắc lư như sắp đổ.
Mãn Đô Lạp Đồ dẫn Ân thị vào cửa, thấy đúng cảnh tượng này: muội muội và tam đệ của hắn đang kéo một phụ nhân chân bị què, không cho bà xông vào.
“Mẫu thân, con về rồi.” Hắn chào một tiếng.
“Đại nhi? Đại nhi con mau vào kéo Ba Hổ ra, hắn sắp đánh chết phụ thân con rồi kia!” Phụ nhân mặt đầy hoảng sợ, một tay nắm chặt vạt áo trước ngực.
Mãn Đô Lạp Đồ cười khẽ, “Con đã nói nhị đệ làm người tốt vô ích rồi mà, đúng là lo chuyện bao đồng.”