Ba Hổ và Chiếc Sừng Cừu

Sau Khi Chạy Nạn Đến Thảo Nguyên

Ba Hổ và Chiếc Sừng Cừu

Sau Khi Chạy Nạn Đến Thảo Nguyên thuộc thể loại Linh Dị, chương 34 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Đại Hoàng ăn xong miếng thịt bò thì muốn chạy đi. Ba Hổ thấy vậy liền túm chân nó, nói: “Trưa nay đến nhà ta ăn cơm, ta sẽ làm thịt cừu, tối ta sẽ đưa mi về.”
Đại Hoàng giãy giụa chân, nhưng lại bị túm gáy, đành miễn cưỡng đi theo Ba Hổ, thỉnh thoảng lại ngoái đầu nhìn đàn cừu.
Khi chuyển bò và cừu đi, Ba Hổ đã để lại năm con cừu đực bị thiến cho nam bộc ở nhà coi giữ. Hắn dẫn Đại Hoàng thẳng đến bãi cỏ gần nhà.
“Chủ nhà, ngài vẫn chưa đi sao?” Nam bộc nghe thấy tiếng bước chân, ngạc nhiên hỏi.
“Sáng mai sẽ đi.” Dù không muốn, Ba Hổ cũng không thể trì hoãn thêm được nữa. Hắn không yên tâm giao hơn ngàn con bò và cừu cho nam bộc trông coi. Hắn lại không có phụ mẫu huynh đệ giúp đỡ, đành phải tự mình vất vả xoay sở.
“Ngươi cứ làm việc của ngươi đi, ta lùa một con cừu về làm thịt.” Ba Hổ chọn con cừu lớn nhất, ánh mắt hắn chạm vào chiếc sừng cừu nhọn hoắt, trong lòng nảy ra một ý tưởng.
Đại Hoàng nhìn thấy hành động của Ba Hổ thì hiểu ngay ý hắn là gì. Nó mừng rỡ vẫy đuôi điên cuồng, nhảy nhót theo sau, cùng lùa cừu về.
“Con chó này tuy nhỏ con một chút, nhưng nhìn cũng có ích đấy chứ.” Nam bộc tặc lưỡi.
“Thật sự rất thông minh.” Ba Hổ hài lòng liếc nó một cái, cứ như thể chó của mình được khen vậy.
Đưa cừu cho Đại Hoàng, Ba Hổ quay vào trong lều rút hai con dao ra. Trước khi con cừu kịp phản ứng, một nhát dao đã đâm xuyên tim nó. Máu đỏ tươi chảy dọc cán dao xuống bàn tay thô ráp mạnh mẽ. Con cừu mất sức, đổ sụp xuống đất, không kịp phát ra một tiếng kêu nào.
Ba Hổ xách chân cừu đổi vị trí để lột da. Đại Hoàng đi đến liếm máu cừu một cách thuần thục. Nhìn là biết một người một chó đã phối hợp với nhau không ít lần.
Lột da cừu là một kỹ năng. Lột mỏng quá, da bị rách sẽ ảnh hưởng đến giá cả. Dày quá, lúc thuộc da một đống thịt thối sẽ làm người ta buồn nôn. Ba Hổ cúi gằm mặt, tay phải cầm một con dao mỏng, tay trái dính đầy máu cuộn da cừu lại, theo đường xé mà lách từng nhát dao xuống. Hắn tập trung đến mức không nhận ra có người đến bên cạnh.
“Chủ nhà, sáng nay ngài vừa ra ngoài không lâu, A Cổ Lạp thiếu gia có đến một chuyến, chẳng nói gì rồi lại đi.” Triều Lỗ đợi Ba Hổ lột xong tấm da cừu mới dám lên tiếng.
“Đã đến nhà rồi sao?” Ba Hổ xách tấm da cừu đứng dậy, đi ra bờ sông rửa tay, tiện thể ngâm tấm da vào nước cho mềm. Hắn nghe thấy tên A Cổ Lạp mới nhớ đến đại ca, “Có nghe tin tức gì của Mãn Đô Lạp Đồ không?”
“Không có. A Cổ Lạp thiếu gia cũng không đến nhà, ta thấy hắn ở trên đường. Hắn nói vài câu với ai đó, sau đó quay đầu ngựa bỏ đi luôn. Ta vừa thấy ngài thì định đến báo cho ngài hay.”
Triều Lỗ tiếp tục công việc của Ba Hổ, mổ bụng cừu, lấy nội tạng ra. Lòng, gan, phổi và một ít thịt cừu tươi được thái lát để nấu một nồi canh lòng cừu. Dạ dày và ruột cừu được nhồi thịt cừu vào rồi treo lên phơi khô, để bảo quản được lâu hơn.
“Chủ nhà, ngài chặt sừng cừu làm gì vậy?” Triều Lỗ tháo bốn chân cừu ra, thấy Ba Hổ cầm dao chặt sừng cừu. Thứ này không thể dùng làm củi, tốn sức chặt làm gì chứ?
Ba Hổ bất mãn ngước mắt nhìn Triều Lỗ: “Ta ngứa tay không được sao?”
Được, sao lại không được. Không chỉ ngứa tay mà còn ngứa mồm nữa, cái miệng này cũng nên bị đánh cho rồi.
“Ta đi nấu thịt đây.” Triều Lỗ nhanh chóng bỏ đi.
Cạch một tiếng, sừng cừu bị chặt đứt. Con dao không kìm được lực, một nửa cắm sâu vào bùn đất. Ba Hổ nhìn chiếc sừng cừu dài bằng nửa bàn tay trong lòng bàn tay. Hắn đổi một con dao khác tỉ mỉ gọt giũa phần xương thừa. Ăn xong bữa trưa lại lấy một cái cưa ra tiếp tục mài, suốt nửa ngày không nhúc nhích. Đến khi mặt trời ngả về phía Tây, một chiếc dùi sừng cừu nhọn một đầu, tròn một đầu đã hoàn thành.
“Nhìn cũng oách đấy chứ, ta cũng mài một cái xem sao.” Triều Lỗ thấy Ba Hổ tung hứng cái sừng cừu trong tay, rất thèm thuồng.
Đại Hoàng vẫn nằm ở vị trí cũ, nghe tiếng chủ nhân thì lập tức vẫy đuôi đứng dậy. Ba Hổ thấy nó động đậy thì âm thầm ưỡn ngực thẳng lưng. Khi đoàn người của Mật Nương lùa cừu ngang qua, hắn lên tiếng: “Hôm nay ta làm thịt một con cừu béo, đến chỗ ta mua thịt cừu đi.”
“Nhưng bọn ta đã hẹn với Tô Hợp rồi, hắn sẽ để dành cho một miếng thịt.” Mật Nương khéo léo từ chối.
“…Ta sẽ cho người đi nói với hắn một tiếng, bảo hắn bán cho người khác.” Ba Hổ mân mê cái sừng cừu còn ấm trong tay áo, đứng dậy nói: “Mua của ta đi, thịt cừu ăn không hết để qua đêm sẽ hỏng.”
“Nhưng… nhưng bọn ta chỉ định mua một cân thịt thôi.” Mật Nương nhìn Phan Đệ và những người khác, thấy họ tránh ánh mắt mình thì biết mọi chuyện không ổn rồi. “Hay là ngươi ướp muối, rồi để lạnh, sáng mai vẫn ăn được mà.”
Lần đầu tiên Ba Hổ cảm thấy khó chịu vì không bán được thịt, nhưng đã đến nước này rồi, đành phải nghiến răng tiếp tục nói: “Số thịt còn lại cũng chẳng đáng là bao đâu.”
Từ chối thêm thì thật không hay. “Hôm nay ta muốn ăn thêm một chút thịt, sẽ không mua chung với các ngươi đâu.” Mật Nương quay đầu nói với Phan Đệ: “Các ngươi đi trước đi, giúp ta lùa cừu về cùng, lát nữa ta sẽ về sau.”
“Được.” Phan Đệ liếc nhìn Ba Hổ bên bờ sông đối diện, nhận lấy giỏ đựng rau trên tay Mật Nương, rồi tiếp tục đi tiếp.
“Này, các ngươi nói xem có phải Ba Hổ có ý gì với Mật Nương hay không?” Lan Nương nháy mắt, khẽ động ngón tay.
Lần này Mộc Hương hiếm khi không cãi lại Lan Nương. Nàng ta quay đầu nhìn lại một cái, nói: “Nam nhân chính là đồ đê tiện, thích tranh giành những thứ không với tới được. Nếu có người tranh giành với hắn, hắn lại càng để ý.”
“Vậy….”
“Vậy cái gì mà vậy.” Mộc Hương lườm Lan Nương một cái, bực bội nói: “Cái tâm tư nhỏ nhen đó của ngươi mà cũng định giấu ai? Ngươi mà vểnh đuôi lên là ta biết ngươi định làm gì rồi.”
Phan Đệ bình thản dặn dò Oanh Nương cầm tiền đi lấy thịt, cũng đã quen với việc tranh cãi của hai người phía sau, nghe mà như không nghe. Hai người này có thể nhịn ăn một bữa, nhưng tuyệt đối không thể nhịn cãi nhau một trận.
“Chuyện vừa rồi đừng nói với Tô Hợp. Nếu hắn có hỏi thì cứ bảo không biết.” Phan Đệ dặn dò Oanh Nương.
“Ta biết rồi, ta sẽ không nhiều lời đâu.”