Chuyện Sớm Mai và Kế Hoạch Lâm Sơn

Sau Khi Chạy Nạn Đến Thảo Nguyên

Chuyện Sớm Mai và Kế Hoạch Lâm Sơn

Sau Khi Chạy Nạn Đến Thảo Nguyên thuộc thể loại Linh Dị, chương 67 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Mật Nương chậm rãi nhắm mắt, lắng nghe tiếng hắn mở cửa bước ra. Nàng vừa chìm vào giấc ngủ chập chờn thì hắn lại đẩy cửa bước vào, tiếp đó là tiếng nước đổ vào chậu gỗ.
Ba Hổ thấy ánh mắt Mật Nương chuyển động dưới mí mắt, biết nàng vẫn còn thức, nhưng cũng không vạch trần điều đó. Hắn lau mặt, lau cổ cho nàng, rồi định lau xuống phía dưới thì bị nàng đá một cái. Hắn tiện tay túm lấy chân nàng, lau luôn hai cái.
“Chàng làm bẩn chăn rồi.”
“Ta giặt.” Ba Hổ lẹ làng đáp lời.
“Ta không thích buổi sáng như vậy.” Mật Nương mở mắt. Mỗi lần bị làm phiền vào buổi sáng như thế này, nàng lại dậy muộn. Mông Ân nhìn vào là biết hai người đã làm gì với nhau. Nếu nàng không ngủ bù như Ba Hổ, ban ngày nàng sẽ không có tinh thần.
Ba Hổ vắt khô chiếc khăn bông, ngồi bên giường chăm chú nhìn nàng, dường như muốn qua đôi mắt bờ môi mà nhìn thấu tâm can nàng.
Mật Nương bị hắn nhìn đến mức hơi sợ, mặt nàng hơi cau lại, hỏi: “Nhìn gì?”
“Nàng nói dối.” Nam nhân thong thả lau ngón tay, miệng khẽ hé rồi mím lại. Mật Nương nghe xong lập tức đỏ mặt, đầu óc nàng ong ong, yếu ớt cãi lại: “Chàng nói bậy.”
Ba Hổ nhe răng cười toe toét, tặc lưỡi một cái rồi bưng chậu nước đi ra ngoài. Hắn dội nước xuống đất rồi quay vào bếp nấu bữa sáng.
Cửa lều không khép chặt. Đại Hoàng lách qua khe cửa, lẻn vào đứng bên giường nhìn. Đây là việc nó làm mỗi sáng – khi trong lều có tiếng người nói chuyện, nó sẽ cào cửa hai cái để chào. Nếu cửa mở mà không thấy nàng đi ra, nó sẽ lẻn vào đứng bên giường nhìn.
Mật Nương hoài nghi nó đến để nghe hơi thở của nàng, sợ nàng không còn hơi sức nữa. Có lần nàng nói chuyện này với Ba Hổ, hắn bảo nàng thần thần bí bí nói linh tinh.
“Tỉnh rồi, ta dậy ngay đây, mau đi đóng cửa lại cho ta.” Dù biết Đại Hoàng không hiểu, Mật Nương vẫn không ngại lặp lại câu này mỗi sáng.
“Ba Hổ! Ba Hổ!” Mật Nương trùm chăn gọi khẽ. Nghe thấy tiếng bước chân, nàng liền thò đầu ra, “Mang Đại Hoàng ra ngoài, đóng chặt cửa lại, ta sắp dậy rồi.”
“Không có ai cả, mở hay đóng cửa thì ta cũng đều thấy.”
Mông Ân thì lần nào cũng phải đợi hắn đi qua mới quay về (để không làm phiền), nhưng nói là thế, hắn vẫn gọi Đại Hoàng ra ngoài, đóng chặt cửa và khóa lại từ bên ngoài.
“Chàng khóa cửa rồi ta làm sao ra ngoài?”
“Há miệng ra, gọi ta.”
Sau khi ăn xong, hai người hâm nóng phần cơm của Mông Ân trong nồi, cho ba con chó ăn xong, rồi cùng dẫn Đại Hoàng ra đồng cỏ. Ba Hổ xách một cái túi da bò, bên trong đựng lông cừu đã se sợi, để làm áo khoác da cừu cho Mật Nương mặc vào mùa đông.
“Đổi ca rồi.” Mông Ân thấy hai người đến, đứng dậy vươn vai, cuộn tấm nỉ trải dưới đất kẹp vào nách của mình chuẩn bị đi về.
“Chủ nhà, năm nay định khi nào về Lâm Sơn?” Mông Ân đi được một đoạn lại quay lại. Mắt hắn thỉnh thoảng liếc nhìn vị phụ nhân trẻ tuổi với khuôn mặt hồng hào.
“Khoảng mười ngày nữa thì về.” Với bản tính bá đạo và cảnh giác của mình, Ba Hổ nheo mắt trầm giọng hỏi: “Ngươi không muốn đôi mắt này nữa sao?”
Mông Ân giật mình, xua tay lúng túng giải thích: “Chủ nhà hiểu lầm rồi, ta muốn nhờ bà chủ nhà làm mai cho ta. Nàng ấy quen biết nhiều cô nương, có thể giới thiệu cho ta một người không? Mùa xuân năm sau ta cũng được tự do rồi, cũng muốn cưới một tức phụ để an phận lập gia đình.”
Ở bãi chăn thả mùa hè chỉ có ba người. Đôi phu thê người ta ngày nào cũng quấn quýt vui vẻ bên nhau. Ngay cả cái tật miệng lưỡi độc địa của Ba Hổ, người từng nói chó còn trung thành hơn người, cũng nhờ Mật Nương mà lời nói đã dễ nghe hơn nhiều. Xem ra các cô nương Trung Nguyên đều biết cách sống, biết yêu thương người khác.
“Muốn cưới vợ thì ngươi tự đi lấy lòng cô nương nhà người ta, nếu người ta đồng ý thì hôn sự tự nhiên sẽ thành, cần gì người mai mối.” Ba Hổ không ngại truyền lại kinh nghiệm của mình. Theo hắn, một hôn sự tốt đẹp là khi cả hai bên đều có ý với nhau.
“Ta quen biết cũng chỉ có mấy cô nương, người lớn nhất cũng mới mười bốn tuổi, chưa đến tuổi lập gia đình.” Mật Nương khéo léo từ chối. Nàng không có sở thích mai mối, cũng không muốn dính líu vào những chuyện như thế này. Nếu họ sống tốt thì không sao, nhưng nếu hai người không hòa hợp, cô nương đó lại đi nói xấu bà mối là nàng.
“Ai, vậy ta về tự tìm xem.” Mông Ân gãi đầu. Hắn ta cũng muốn cưới một tức phụ không còn cha mẹ, không vướng bận, giống như bà chủ nhà vậy. Tuy của hồi môn nhà gái ít ỏi, nhưng sính lễ lại được mang về hết. Tính đi tính lại, cũng chỉ tốn tiền tổ chức tiệc cưới mà thôi. Nhưng so với việc có được một tức phụ không tốn kém, thì vẫn là quá hời.
Mông Ân đi rồi, phu thê Ba Hổ cũng gác chuyện của hắn ta sang một bên. Hai người ngồi tựa lưng vào nhau. Ba Hổ cầm kéo “lách cách” xén bỏ phần lông cừu thừa. Mật Nương cầm kim to “xoạt xoạt” khâu đế giày. Mệt thì tựa lưng vào đối phương mà nghỉ ngơi.
“Qua mười ngày nữa về Lâm Sơn, sau đó thì sao? Về Cổ Xuyên à?” Mật Nương vặn eo, rồi nằm bò lên người Ba Hổ.
“Cuối tháng Tám, đội quân từ Vương đô sẽ đi qua Lâm Sơn để đến Đại Khang cống nạp. Lần trước khi Đại Cư Thứ đi qua, nàng không được nhìn thấy, lần này ta sẽ đưa nàng về xem.” Ba Hổ không ngừng tay. Những sợi lông cừu cắt ra được nhét vào túi để làm ủng về sau.
Hắn vẫn nói không ngừng: “Ba năm trước Khả Hãn đưa Khả Đôn về Đại Khang để đón năm mới, năm nay không biết có còn đi nữa không. Khả Đôn là công chúa Trung Nguyên của các nàng đó. Nếu may mắn, nàng còn có thể nhìn thấy phượng nhan của bà ấy.”
Mật Nương nghe xong trong lòng cảm thấy vui vẻ. Hắn còn nhớ lần Đại Cư Thứ đi qua, nàng đã tránh đám đông để xén lông cừu.
“Ba Hổ, chàng tốt thật đó.” Mật Nương nhanh chóng đứng dậy, đấm bóp vai cho hắn, vung nắm tay đấm bên trái rồi lại đấm sang bên phải.
“Tốt được có một lúc thôi. Sáng nay trong lòng vẫn còn mắng ta đúng không?” Trong lòng Ba Hổ cảm thấy hưởng thụ, nhưng miệng lại cứ nói lời chọc ghẹo, cứ muốn phá hỏng bầu không khí ngọt ngào của hai người. Hắn sợ Mật Nương lại nói những lời ngọt ngào đó nữa. Chỉ khi nàng lườm nguýt hắn, giậm chân đá hắn thì hắn mới cảm thấy thoải mái nhất.