98. Chương 98: Tám Mươi Phút

Sau Khi Chia Tay Người Phụ Nữ Tâm Cơ Xấu Xa thuộc thể loại Linh Dị, chương 98 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Hoàng hôn buông xuống như tấm mực vấy lên nền trời, ánh đèn rực rỡ từ nhà ga sân bay quốc tế Hải Thành xuyên thủng màn đêm. Tiếng ầm ì của máy bay cất và hạ cánh vang vọng khắp không gian, những bóng người mặc áo phản quang trên sân bay nhấp nháy trong gió đêm, tuần tự điều phối các chuyến bay vào đúng vị trí đỗ.
Một chuyến bay từ Kinh Thành vừa hạ cánh an toàn. Cánh cửa khoang trước mở ra, nhường đường cho hành khách hạng nhất rời máy bay trước.
Vạn Y đeo tai nghe, lưng đeo hộp đàn, tay kéo vali bước lên đường dẫn. Dù đội mũ và đeo khẩu trang kín mít, vóc dáng cao ráo cùng khí chất người mẫu của cô vẫn dễ dàng thu hút ánh nhìn. Điều này, cô đã quen từ lâu.
Trong tai nghe vang lên tiếng chuông cuộc gọi. Cô bấm nhận, vừa mở miệng đã tuôn một hồi: "Sở Vãn Đường, đừng có thử thách nhân tính nữa được không? Cây vĩ cầm vài triệu tệ mà bắt tôi đích thân mang tới, không sợ tôi giữa đường đem bán à? Đúng lúc tôi đang thiếu tiền đây này."
"Không sao, tôi còn giữ rất nhiều ảnh cũ của cậu, tin chắc ai cũng thích." Giọng nói bên kia lạnh lùng mà đầy thâm ý.
"Bao giờ mới chịu xóa mấy tấm hình dìm hàng hồi cấp ba đi?" Vạn Y nản hẳn. Hồi đó ba người thân thiết, một thời rộ mốt chụp ảnh sticker đầu to, cô hăng hái lôi hai người đi chụp chung.
Bảo là cùng nhau làm mặt xấu, mặt ngố, ai dè Sở Vãn Đường quá tâm cơ, lúc nào cũng tạo dáng xinh đẹp. Còn cô với Tô Trừng thì ngây thơ làm mặt xấu thật, đến khi thấy ảnh mới té ngửa – và đáng ghét nhất là Sở Vãn Đường vẫn giữ nguyên bộ hình đó đến tận bây giờ.
"Đợi tôi theo đuổi lại được Hạnh Hạnh rồi sẽ giao ảnh cũ cho cậu và Tô Trừng."
"Không muốn đưa thì cứ nói thẳng đi."
"......"
Im lặng vài giây, Vạn Y cười gượng: "Ha ha, tối nay trời đẹp quá, mình sắp ra tới cửa rồi, chờ chút nha."
Trời ơi, trên giường thì nói nhanh mồm nhanh miệng còn đỡ, vừa nãy lại lỡ tuôn thật mất rồi.
Cuộc gọi kết thúc. Hơn mười phút sau, hai người gặp nhau ở khu vực đón.
Sở Vãn Đường im lặng nhận lấy hộp đàn. Vạn Y nhìn vẻ mặt cô, hơi áy náy: "Nãy tôi nói đùa thôi mà, Vãn Đường. Cậu nhất định sẽ theo đuổi lại được mà, yên tâm 1 vạn phần đi, Y của cậu đã đến hỗ trợ rồi đây này."
"Y của tôi là sao?" Sở Vãn Đường bước đi, nhướn mày, "1 của tôi là Hoài Hạnh."
*Y trong Vạn Y đồng âm với "1" trong công/thụ, đồng thời cũng mang nghĩa "theo đến". Câu này vừa chơi chữ vừa ngầm công nhận Hoài Hạnh là công, bản thân là thụ.
Vạn Y ôm đầu, gương mặt dưới khẩu trang lộ rõ vẻ đau khổ: "Ôi trời, xin một đôi tai chưa từng nghe thấy gì! Đúng rồi, Trừng Trừng còn chưa nghe! Cậu nhắn tin thoại cho cậu ấy đi, để cậu ấy cũng phải chịu hình phạt! Đừng chỉ một mình tôi vậy chứ?"
Sở Vãn Đường hừ lạnh: "Không. Đây là màn trả đũa riêng cho câu vừa rồi của cậu."
Vạn Y ôm ngực, thì thầm: "Ngày 15 tháng 7 năm 2025, Hải Thành, trời quang mây tạnh, tôi đã đánh mất đôi tai trong sáng của mình. Tôi không còn là tôi của ngày xưa nữa rồi..."
Sở Vãn Đường nhìn cô, khẽ cười. Năm năm qua, nhờ có Tô Trừng và Vạn Y đồng hành, cuộc sống cô đã bớt nặng nề biết bao. Cô thật lòng biết ơn hai người bạn này.
Vừa đi vừa nói cười, hai người đến bãi đỗ xe.
"Xe này cậu thuê à?" Vạn Y hỏi, nhìn chiếc xe màu xanh rêu. Sở Vãn Đường mới đến Hải Thành chưa lâu, chưa đủ điều kiện mua xe.
"Của Hạnh Hạnh."
Cô trả lời nhẹ nhàng, mở cốp sau, đặt hộp đàn vào cẩn thận, rồi xếp luôn vali vào bên cạnh.
Vạn Y liếc nhìn gương mặt nghiêng của cô, cảm thán: "Xem ra lần này tiểu tam lên chính thất thật rồi. Tôi đã nói cậu có thiên phú dị thường mà."
"Muốn bị bỏ lại ở đây không?" Thực ra là vì Hoài Hạnh rất coi trọng việc Vạn Y đến.
"Không đời nào!" Vạn Y nhanh nhẹn chui vào ghế phụ, cài dây an toàn cái rẹt, tiện tay tháo luôn khẩu trang.
Xe sạch sẽ, mùi hương dễ chịu, tươi mát.
Sở Vãn Đường cầm vô-lăng, lái xe rời khỏi bãi đỗ. Bóng đêm mênh mông tràn vào tầm mắt hai người.
"Nhưng nói thật, hiện tại cậu tiến triển tới đâu rồi?" Vạn Y trả lời xong tin nhắn của Tô Trừng, quay đầu hỏi nghiêm túc.
Sở Vãn Đường trầm ngâm một lúc, chậm rãi nói năm chữ: "Bọn tôi đã hôn nhau."
"Wow! Lần trước cậu đến Hải Thành, ở quán nướng còn chẳng dám nhìn mặt nhau, giờ đã hôn nhau rồi? Xem ra tiến triển thật đáng khen."
"Nhưng có giới hạn thời gian." Sở Vãn Đường nhớ lại nụ hôn tối qua, giọng chua xót, "Trước khi buổi diễn kết thúc, tôi còn được hôn em ấy tám mươi phút. Mỗi lần năm phút thì quá ngắn, mười phút thì cũng không được mấy lần..."
"Cái gì mà tám mươi phút? Cậu lấy số đó ở đâu ra? Có thực hiện nghiêm túc thật không?"
"Cậu không cần biết nguồn gốc, nhưng phải tuân thủ nghiêm ngặt. Nếu không, tôi sợ em ấy... sẽ nói tôi được voi đòi tiên." Thành ngữ ấy như khắc sâu vào tim, mỗi lần nghĩ đến là lại thấy nhói.
Vạn Y: "Còn thời gian mà, tin vào bản thân đi."
Một tiếng sau, họ về đến căn hộ.
Sở Vãn Đường định để Vạn Y nghỉ ngơi, nhưng Vạn Y lại nhắn tin hỏi Hoài Hạnh có thể gặp nhau ngay không. Cô hoảng hốt, vội mang hộp đàn vào thư phòng giấu đi.
Khi quay ra, Vạn Y đã ngồi vắt chân trên ghế sofa, cười hì hì: "Em ấy từ chối rồi, bảo mới đến chắc mệt, hẹn gặp ở công ty sáng mai."
"Đúng là cô em gái chu đáo, đáng yêu hết nấc, xứng đáng được nhiều người yêu. Cậu mà không theo đuổi lại được thì... hừ hừ..."
"...Hay là tranh thủ chưa ký hợp đồng, mai cậu về lại Kinh Thành đi?" Cô bắt đầu hối hận vì đã nhờ Vạn Y mang đồ đến Hải Thành.
Vạn Y ném gối ôm sang, cười tít mắt: "Muộn rồi!"
Sở Vãn Đường chụp lấy gối, tức tối ngồi phịch xuống ghế, rồi nhắn tin cho Hoài Hạnh. Không lâu sau, cô đứng dậy: "Tôi xuống dưới một lát."
"Lát là bao lâu? Có phải sau 80 phút mới về không? Đừng dùng hết một lần đấy nhé."
"......"
Hoài Hạnh đứng trước thang máy, đang đắp mặt nạ. Gương mặt nhỏ nhắn bị lớp mặt nạ trắng che kín, chỉ lộ đôi mắt và miệng.
Cô cúi mắt nhìn ghi chú "80min" mình đã sửa lại cho Sở Vãn Đường từ tối qua, khóe mắt ánh lên ý cười. Mình đúng là chính trực, công tư phân minh.
Nghe tiếng "ting", cô lập tức thu lại biểu cảm, chỉnh lại dáng vẻ nghiêm túc nhìn thẳng.
Cửa thang máy mở, Sở Vãn Đường bước ra. Nhìn thấy gương mặt bị che kín kia, cô sững người. Bao lâu rồi mới được gặp, vậy mà hiện tại còn chẳng thấy mặt.
"Đưa chìa khóa cho tôi." Hoài Hạnh đưa tay, lòng bàn tay xòe ra. "Chị không cần bước ra ngoài."
Sở Vãn Đường đặt chìa khóa vào tay cô. Đầu ngón tay vô tình cọ nhẹ lòng bàn tay Hoài Hạnh.
"Cảm ơn." Hoài Hạnh gật đầu nghiêm túc.
"Không có gì." Cô cầm chìa khóa, quay người đi, không chút lưu luyến.
Trong căn hộ tầng 11, Vạn Y đang gọi video với Kiều Kiều. Mới chào hỏi vài câu, cửa mở, Sở Vãn Đường bước vào, mặt nặng như chì, đang thay giày.
Vạn Y liếc nhìn đồng hồ đếm ngược trong khung chat video, bật cười: "Còn lại bảy mươi chín phút mấy giây hả?"
"Im miệng."
***
Sự xuất hiện của Vạn Y khiến Tơ Quý xôn xao. Phản ứng của nhân viên y hệt như khi cô ở Lam Linh.
Sau khi ký hợp đồng, cô ngồi ở phòng tiếp khách. Ngoài cửa, người qua lại liên tục liếc vào. Vạn Y duy trì vẻ ngoài "tiên nữ" quen thuộc, mỉm cười nhẹ với ai đó – khiến một số người sợ đến mức phải đưa tay bịt miệng.
Bộ phận marketing lập tức hành động, tung tin nội bộ lên mạng: Vạn Y sẽ xuất hiện tại sàn diễn "Bốn Mùa Có Tơ Quý". Dù cô đã im ắng trên sân khấu một thời gian, nhưng fan hâm mộ biểu diễn của cô vẫn đông đảo. Tin vừa rộ lên, fanclub, siêu thoại liền lan truyền ầm ĩ, chỉ chờ Tơ Quý công bố chính thức.
Vài bài đăng đã thu về dữ liệu khả quan.
Lục Tuyết Dung cũng thấy tin này, nhắn vào nhóm: 【Buổi trình diễn có Vạn Y à?】
Hoài Hạnh trả lời: 【Dạ, dì Lục. Trong ngân sách của bọn con.】
Lục Tuyết Dung: 【Các con tự quyết.】
【Tiểu Hoài, mai là sinh nhật con. Con muốn ra ngoài ăn hay gọi đầu bếp về nấu?】
Ngày mai là thứ Năm, 17 tháng 7.
Hoài Hạnh: 【Ăn tiệm ạ, dì Lục.】
【Được, để dì đặt.】
Hoài Hạnh thoát khỏi khung chat, gương mặt bình tĩnh. Cô ngước nhìn lịch để bàn, mí mắt khẽ cụp.
Đêm đó, 23 giờ 55, phòng khách căn hộ đã được trang trí xong. Lục Hàm Nguyệt, Lục Chẩm Nguyệt và Văn Thời Vi đã có mặt. Trên sofa chất sẵn quà sinh nhật.
Lục Hàm Nguyệt cầm máy ảnh, ống kính nhắm thẳng vào Hoài Hạnh. Lục Chẩm Nguyệt và Văn Thời Vi mỗi người cầm một băng rôn rực rỡ, sẵn sàng kéo.
Đúng 0 giờ, hai người kéo băng rôn: "Chúc mừng sinh nhật, mong Tiểu Hoài luôn rạng rỡ, mãi mãi may mắn."
Tiếng chúc mừng vang lên đồng loạt.
Không khí ấm áp, trọn vẹn.
Hoài Hạnh cười rạng rỡ: "Cảm ơn mọi người. 27 tuổi được có mọi người bên cạnh, em rất hạnh phúc."
Cô gọi: "Hàm Nguyệt, lại đây chụp ảnh chung nào."
Lục Hàm Nguyệt đặt máy ảnh cố định: "Đến liền!"
Ngoài ảnh nhóm, Hoài Hạnh chụp riêng từng người. Lục Hàm Nguyệt ôm lấy cô. Văn Thời Vi đứng sau, tạo dáng tai thỏ.
Đến Lục Chẩm Nguyệt, cô ấy xòe tay ra, bảo Hoài Hạnh tựa cằm lên. Hoài Hạnh ngoan ngoãn làm theo.
Tiếng máy ảnh vang lên – khoảnh khắc được lưu giữ.
Vì hôm sau còn làm việc, mọi người không thể ở lâu. Sau khi chúc mừng, ba người lần lượt ra về.
Hoài Hạnh chưa mở quà. Hôm nay còn có kiện hàng từ Trác Hân và Đồ Triều Vũ gửi đến, cô muốn đợi đủ rồi mở cùng lúc.
Cô lên tầng hai, mở điện thoại.
Tin nhắn đỏ đặc kín. Ngoài bạn bè ở Kinh Thành, còn có Tô Trừng, Vạn Y, và những người quen ở Hải Thành – tất cả đều gửi lời chúc sinh nhật.
Cô lần lượt trả lời, nhưng không mở khung trò chuyện đã đặt "Không làm phiền" từ tối nay.
Hôm nay Hoài Hạnh không đến công ty, cả ngày đi bàn hợp tác, tối mới về ăn tối cùng Lục Tuyết Dung và mọi người.
Chiếc vòng tay ngọc phỉ thúy bảy con số Lục Tuyết Dung tặng khiến cô hơi bất ngờ. Cô không hiểu vì sao dì lại tặng món quà đắt giá đến vậy, nhưng cũng không tiện từ chối, đành mỉm cười nhận.
Tối 9 giờ, sinh nhật kết thúc. Chụp ảnh xong, Lục Tuyết Dung tạm biệt rời đi.
Trên xe về, Hoài Hạnh ngồi ghế sau, trong đầu vang lại lời mẹ năm xưa: "Cuối cùng thì cô ấy cũng thả mình tự do rồi." Những năm qua, cô dần hiểu ra tình cảm của Lục Tuyết Dung dành cho Hoài Chiêu – thứ tình cảm khiến cô cảm thấy áp lực.
Chiếc xe xanh rêu kia, cô hiếm khi lái cũng vì lý do ấy. Như thể chỉ cần không chạm vào, là có thể giảm bớt chút ân tình.
Chiếc vòng tay này, có lẽ cô cũng sẽ không đeo nhiều.
Lục Chẩm Nguyệt hiểu tâm tư, nhẹ nhàng: "Đừng áp lực quá, Tiểu Hạnh. Cô coi em như người nhà, với chị em cô cũng tặng y như vậy."
"Em biết mà, chị Tuế Tuế." Hoài Hạnh mím môi. Những lời trong lòng không thể nói với nhà họ Lục, chợt nhớ đến đêm xe hư, những điều đã nói với Sở Vãn Đường trong khách sạn.
Lục Hàm Nguyệt bên cạnh cũng nói: "Bạn Tiểu Hạnh, bạn đã 27 tuổi rồi, xứng đáng nhận mọi điều tốt đẹp nhất, hiểu chưa?"
"Biết rồi." Hoài Hạnh thu lại suy nghĩ, lại mỉm cười.
***
Sở Vãn Đường đứng trước thang máy tầng 11, sau lưng là hộp đàn.
Tối nay không tăng ca nên cô về sớm, từ nãy đến giờ đứng đây nhìn chằm chằm vào con số hiển thị. Mỗi tầng chỉ có hai căn, tầng tám chỉ có Hoài Hạnh và chị em Lục Hàm Nguyệt. Nếu thang máy dừng ở tám, là họ đã về.
Cả ngày Hoài Hạnh không trả lời cô. Dù trả lời người khác, cũng không nhắn lại.
Cô không dám gọi, không dám nhắn liên tục, càng không dám đứng đợi ở tầng tám – sợ gặp người nhà họ Lục, lại thành chuyện rắc rối.
Vạn Y dựa cửa, nhìn bóng nghiêng cô, khẽ thở dài. Cô định nói, nếu hôm nay Hoài Hạnh thật sự không muốn gặp Sở Vãn Đường, thì có về cũng vô ích.
Tiếng thở dài chưa dứt, Sở Vãn Đường đã ấn nút xuống tầng.
Chỉ vài giây sau, bóng người biến mất khỏi hành lang tầng mười một.
Cô gõ cửa Hoài Hạnh – không ai mở.
Cửa đối diện – nhà Lục Hàm Nguyệt – lại mở ra. Cô đứng đó, nghiêng đầu, thấy Lục Chẩm Nguyệt đang tiễn Hoài Hạnh ra về.
Hoài Hạnh nhìn thấy cô, nụ cười lập tức tắt. Quay sang nói gì đó với Lục Chẩm Nguyệt.
Cửa khép lại. Hành lang chỉ còn hai người.
Sở Vãn Đường siết nhẹ ngón tay, không thốt lời. Hoài Hạnh bước đến, giọng nhạt: "Về đi."
"Lời chúc của chị, em không muốn nghe. Quà của chị, em cũng không muốn nhận. Đừng làm khó em, chị Vãn Đường."
Lời tác giả:
Tới rồi, muộn vài phút~
Chúc cả nhà ngủ ngon nhé!!"