Sau Khi Crush Của Bạn Trai Trở Về, Tôi Muốn Chia Tay!
Chương 15: Chia ly (2)
Sau Khi Crush Của Bạn Trai Trở Về, Tôi Muốn Chia Tay! thuộc thể loại Linh Dị, chương 15 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Phố người Hoa ở Washington sáng rực lên dưới ánh đèn lồng đỏ.
“Năm mới sắp đến rồi.” Lục Khải quàng chiếc khăn, tay cầm chén rượu, mỉm cười nói: “Anh Minh, năm mới vui vẻ nhé.”
Tưởng Minh Trác đứng thẳng một cách miễn cưỡng, tuy anh đã say nhưng đầu óc vẫn còn tỉnh táo. Anh sửa lại lời của Lục Khải: “Mấy tháng nữa mới hết năm, cậu nói sớm quá rồi đấy.”
“Em muốn là người đầu tiên chúc anh năm mới vui vẻ.” Lục Khải cười nhẹ, vòng tay ôm chặt lấy bả vai Tưởng Minh Trác, trân trọng khoảnh khắc ấm áp này.
Hơi rượu bốc lên mũi, Tưởng Minh Trác nhíu mày, đi chậm lại. Bên tai vang lên giọng nói đầy châm biếm của Lục Khải: “Anh Minh, em đã gọi xe rồi, anh dựa vào em một chút nữa là xe đến.”
Có lẽ trước khi Lục Khải nói những lời đó, Tưởng Minh Trác vẫn có thể xem cậu ấy là bạn. Nhưng bây giờ thì không. Vì vậy, anh cố gắng đứng thẳng người lên.
Anh không muốn chơi trò “Tôi không thích cậu nhưng cậu là người tốt”. Đối với Tưởng Minh Trác, tình yêu chỉ có hai lựa chọn: “yêu” và “không yêu”.
Còn với cái loại tồi tệ như Từ Lan Đình, dù đối phương có người bên cạnh hay chưa, hắn vẫn sẽ dùng xẻng đào tung đất lên phá cho bằng được. Tưởng Minh Trác đã phải chịu đựng một kẻ như thế, nên anh không bao giờ muốn trở thành người như vậy.
“Lục Khải, tôi nghĩ tôi đã nói rất rõ.”
Nụ cười trên gương mặt Lục Khải bỗng cứng lại, cậu ngượng ngùng nới lỏng tay, nói: “Em biết, em chỉ là… không thể kìm chế được. Anh Minh, em xin lỗi.”
“Đừng bao giờ nữa.” Tưởng Minh Trác dựa vào tường, giữ vững tư thế đứng thẳng.
Cho đến khi về đến khách sạn, Tưởng Minh Trác vẫn không nói một lời nào, như thể đã say khướt. Anh nhắm chặt hai mắt, lộ ra vẻ thờ ơ và xa cách dưới ánh đèn lờ mờ.
Lục Khải đưa anh về khách sạn, dọc đường cứ lắp ba lắp bắp muốn trò chuyện. Thế nhưng người vốn luôn sắc bén bỗng trở nên không biết nói gì, chỉ có thể lặng nhìn Tưởng Minh Trác bước vào phòng tắm.
Cậu ngồi im lặng trên ghế sofa, lấy danh nghĩa sửa tài liệu, chờ Tưởng Minh Trác đi ra.
Dù cậu nói thế nào, vốn dĩ cậu không thể kìm chế được… Cậu không thể kìm chế được mà tiếp cận, chẳng sợ Tưởng Minh Trác sẽ lại thẳng thừng từ chối. Cậu như một con thiêu thân, dù có bị lửa đốt cháy thành tro cũng nguyện lao vào.
Tưởng Minh Trác là ngọn lửa, khiến bản năng của cậu muốn lại gần.
Nếu là nhiều năm trước, cậu vẫn là một “người hầu nhỏ” đi sau Tưởng Minh Trác, chỉ cần anh liếc mắt một cái đã khiến cậu chùn bước.
Thế nhưng giờ đây, cậu đã thành công ở phố Wall, trưởng thành hơn. Gương mặt ngà ngà say của Tưởng Minh Trác, đôi môi hé mở mỗi lần nói chuyện, và cả đôi lông mày sắc nét bất định của anh đều khơi dậy dục vọng chiếm hữu của cậu.
Cậu không thể buông tay được. Đặc biệt sau khi chứng kiến Tưởng Minh Trác bị tình yêu làm tổn thương, cậu chỉ muốn ở bên cạnh anh mãi mãi.
Đúng lúc này, điện thoại của Lục Khải reo lên. Cậu nhìn thấy tên người gọi là Thẩm Tri Hạ, nhưng người ấy cứ gọi đi gọi lại, không chịu buông.
Vì vậy, Lục Khải quyết định nhận điện thoại.
Tiếng nước trong phòng tắm ngừng lại, Lục Khải hít sâu một hơi, vội vàng nhìn người vừa bước ra.
“Vừa nãy Thẩm Tri Hạ gọi, em thấy anh đang tắm nên nghe…” Cậu ngập ngừng, hỏi: “Anh có muốn gọi lại không?”
“Không cần.” Tưởng Minh Trác không hề quan tâm. Nếu không phải Lục Khải vừa nhìn thấy vẻ thương tâm của anh, có lẽ anh đã thật sự tin rằng mình không để bụng.
Trước khi Lục Khải định nói gì thêm, Tưởng Minh Trác đã lên tiếng: “Cậu còn việc gì không?”
Đương nhiên là không. Cuối cùng, Lục Khải đứng dậy rời đi. Trước khi đi, cậu lấy hết can đảm nói với anh: “Anh Minh, em có thể… chờ, chờ mãi.”
Tưởng Minh Trác cau mày nhìn cậu. Đối diện ánh mắt lạnh lùng ấy, giọng nói của Lục Khải trở nên run rẩy, nhưng cậu vẫn kiên định đón lấy ánh mắt của Tưởng Minh Trác.
“Em sẽ không từ bỏ. Dù anh có coi thường em thế nào đi nữa. Năm đó em rời đi như thế nào, bây giờ em sẽ dùng từng ấy sức lực mà tiến đến bên anh.”
Cánh cửa đóng lại với tiếng kêu “cạch”. Tưởng Minh Trác thở dài—anh không có tư cách coi thường cậu, cái cảm giác bị người khác coi thường, anh đã trải nghiệm suốt năm năm.
Cuối cùng, anh không gọi lại cho Thẩm Tri Hạ, cũng không hỏi Lục Khải về cuộc trò chuyện giữa hai người họ.
Anh không muốn để ý, lười để ý, càng không muốn nghe bất cứ tin tức nào liên quan đến Thẩm Tri Hạ.
Tưởng Minh Trác không ngờ, người anh không muốn thấy nhất đã mua vé máy bay, ngồi suốt đêm bay đến Washington.
*(Truyện chỉ đăng trên wp saodiemvuong.wordpress.com và wt nhacuanangha, không rip, không ăn cắp!)*
Buổi họp mặt ngày hôm sau diễn ra suôn sẻ. Ken là một nhà đầu tư lớn, cẩn trọng đánh giá rủi ro nhưng lại nóng lòng ký hợp đồng ngay từ bước bàn bạc đầu tiên.
Dù số tiền đầu tư không nhiều, nhưng đối với tình hình cấp bách của tập đoàn Minh Hạ hiện nay, đó đã là một khởi đầu không tồi.
Lục Khải trông vui hơn cả Tưởng Minh Trác, liên tục muốn mời Ken đi ăn cơm.
Tâm trạng của Tưởng Minh Trác cũng không tồi: “Tôi nên đãi hai vị.”
Lục Khải giới thiệu một quán chuyên bán các món đồ cay Tứ Xuyên. Cậu biết Tưởng Minh Trác thích ăn cay. Năm đầu tiên đến Mỹ, cậu đã muốn cùng anh ăn ở đây, chứng kiến nơi tuyệt đẹp này.
Cuối cùng cũng đã trở thành hiện thực rồi.
Trong lúc ăn, Ken cay đến mức nước mắt nước mũi chảy liên tục, nhưng vẫn tiếp tục gắp thêm miếng rồi lại cố miếng nữa.
Tưởng Minh Trác cười nói: “Ken à, đây chính là sức hấp dẫn của món cay Tứ Xuyên.”
Ken thè lưỡi, khoa trương nhún vai: “Chà chà, ai đã tạo ra hương vị này vậy.” Nói xong, hắn nhìn thấy một người khác có dáng vẻ y hệt mình—Lục Khải. Cậu ta ăn đến mức hốc mắt đỏ bừng.
“Kai à, trước sao tôi không thấy cậu ăn đồ cay bao giờ.” Ken chớp chớp mắt, cười nói. “Cậu có phải là ‘yêu ai yêu cả đường đi lối về’ không?”
Lục Khải bị sặc, ho khụ khụ, cúi đầu lén rót cho mình một cốc nước.
Tưởng Minh Trác: “Ken, đừng dùng tục ngữ bậy bạ như thế.”
Ken cười ha ha, không quên chụp lại mặt Lục Khải làm kỷ niệm, hoàn toàn không có ý định nói lời xin lỗi.
Ăn xong, Ken chào tạm biệt Lục Khải. Trước lúc chia tay, hắn ta đến thì thầm vào tai cậu, không biết nói gì mà khiến Lục Khải trừng mắt liếc hắn một cái.
“Anh Minh, anh về khách sạn chứ?” Lục Khải cẩn thận hỏi, sợ Tưởng Minh Trác quay đầu bỏ đi.
Tưởng Minh Trác không để ý đến suy nghĩ của người bên cạnh, anh đút hai tay vào túi, thản nhiên đi dạo trên đại lộ Pennsylvania.
“Đi dạo giải sầu thôi.”
“Dạ!” Lục Khải vui mừng nở nụ cười. Tưởng Minh Trác hé mắt nhìn thấy một cái đuôi theo sau lưng Lục Khải.
Vô tình, anh bước vào một quán bar sạch sẽ. Không biết vì lý do gì, dạo gần đây Tưởng Minh Trác rất thích uống rượu. Chất cồn làm mất đi ý thức, có thể thả lỏng mọi thứ, đẩy người kia ra khỏi tâm trí anh được một lúc.
Một ly rồi hai ly. Giờ anh mới hiểu cảm giác của người nghiện rượu, một khi đã uống là không dừng được. Giờ Tưởng Minh Trác mới hiểu tại sao cứ hai ba ngày là Thẩm Tri Hạ lại nằng nặc đòi uống bia lạnh.
“Anh Minh, anh không thể uống nữa. Rượu này không ghi độ, uống nhiều sẽ say.” Lục Khải cau mày ngăn cản Tưởng Minh Trác đang định gọi thêm.
Tưởng Minh Trác không cố chấp như Thẩm Tri Hạ, dù có muốn, nhưng nói không uống nữa thì sẽ không uống.
Ở một khoảnh khắc nào đó, anh lại giống một người có ý thức tự chủ cực đoan.
Chỉ là, anh biết mình đang say, ý thức đã lung lay sắp đổ, trước mặt chỉ có một Lục Khải đang cau mày.
Lúc Lục Khải đưa tay ra đỡ, Tưởng Minh Trác đột nhiên đẩy cậu ra, lảo đảo bước ra ngoài.
“Anh à!” Lục Khải vội vàng lấy ra một tờ 500 đô lên bàn rồi lập tức đuổi theo.
“Anh, anh… anh cẩn thận một chút.” Lục Khải kéo tay Tưởng Minh Trác, đỡ người dựa vào tường.
Cậu định gọi xe, nhưng không biết Tưởng Minh Trác bị gì kích động, đột nhiên lại đẩy cậu ra.
“Đệt mẹ, đừng gọi tôi.”
Lục Khải biết anh say, cố chấp tiến lên ôm lấy Tưởng Minh Trác.
“Đừng gọi tôi như thế…” Hơi thở ấm nóng mang theo mùi rượu phả lên tai Lục Khải, cậu không định bấm điện thoại gọi xe nữa.
Lục Khải không rõ nguyên nhân, ấp úng nói: “Anh ơi….”
“Im đi.” Tưởng Minh Trác giận dữ, dường như không thể chịu được cách xưng hô này, “Im cho tôi…”
*Anh ơi, sao cánh tay anh lại chảy máu….*
*Im đi…*
*Anh ơi, anh đừng đánh nhau nữa được không, em sợ.*
*Anh ơi, em muốn ăn hồ lô ngào đường, vị dâu tây.*
*Anh ơi, anh đừng làm lưu manh nữa được không, anh với em ở bên nhau đi.*
*Anh ơi, chúng mình ở bên nhau, em sẽ cho anh một gia đình.*
*Anh ơi, anh….*
“Im đi…” Tưởng Minh Trác vô lực dựa vào tường, cả người lung lay như sắp đổ. Anh cắn chặt môi, không cho phép mình lộ ra chút yếu đuối, “Đừng gọi tôi như vậy…”
Lục Khải chớp mắt, ở nơi Tưởng Minh Trác không nhìn thấy, toàn thân cậu trở nên lạnh lẽo.
“Tưởng Minh Trác.” Một giọng nói vang lên, hòa vào những hồi ức trong quá khứ.
Thẩm Tri Hạ đứng dưới ánh đèn đường, toàn thân bao trùm bởi vẻ lạnh lẽo ảm đạm. Cậu nhìn hai người đang đứng sát cạnh nhau, ánh mắt độc ác đến đáng sợ.
Cậu tiến lại gần: “Tôi khuyên cậu buông anh ấy ra.” Cậu cảnh cáo Lục Khải, ánh mắt dừng lại trên người Tưởng Minh Trác, không thèm để ý đến ai cả.
Tay Lục Khải đang đặt trên vai Tưởng Minh Trác hạ dần xuống, như thể muốn làm trò trước mặt Thẩm Tri Hạ, ôm lấy Tưởng Minh Trác.
“Nếu tôi không buông thì sao?”
Không khí như ngưng lại, địch ý giữa hai người càng ngày càng tăng.
Hơi thở của Thẩm Tri Hạ trở nên nặng nề, như thể đang đè nén thứ gì: “Cậu muốn chết à?”
Hai người lúc này đang rất kích động, Tưởng Minh Trác chậm rãi mở mắt ra. Nhìn thấy người đối diện là Thẩm Tri Hạ, anh không hề kinh ngạc, keo kiệt đến mức ánh mắt kinh ngạc cũng không muốn cho người ấy thấy.
Tưởng Minh Trác nói nhỏ bên tai Lục Khải: “Đưa tôi về.”
“Dạ.” Lục Khải ôm chặt eo Tưởng Minh Trác, mặt không đổi sắc liếc Thẩm Tri Hạ một cái, đáy mắt hiện lên dục vọng chiếm hữu.
Thẩm Tri Hạ nhìn thấy tay của Lục Khải đặt trên eo Tưởng Minh Trác, sắc mặt trắng bệch.
Cậu phì cười, chỉ là nụ cười treo trên khuôn mặt tái nhợt, nhìn qua có chút đáng sợ: “Như thế nào, hai người nhanh như vậy đã leo lên giường với nhau rồi à?”
Lục Khải giận dữ: cậu nghĩ Tưởng Minh Trác là loại người như thế nào? Vừa mới chia tay người yêu có thể cùng người khác lên giường ngay được hay sao?
Đang muốn lên tiếng, Lục Khải đã nghe thấy Tưởng Minh Trác bình tĩnh nói: “Ừ.”
Thẩm Tri Hạ sửng sốt một giây, nụ cười trên môi cứng đờ, như thể không hiểu gì.
“Cái gì…”
Thời gian yên lặng trôi qua, trong con ngõ nhỏ có thể nghe tiếng kim đồng hồ tích tắc.
Lý trí căng tới cực hạn rồi vỡ vụn.
Giây tiếp theo, Thẩm Tri Hạ như một con chó giận dữ, lao về phía Lục Khải.
Cậu đá vào bụng Lục Khải, ác độc ấn người xuống đất: “Đm, mày muốn chết à….” Ngay sau đó, từng cú đấm giáng xuống người Lục Khải, như thể thật sự muốn giết chết cậu ta.
“Mày dám chạm vào anh ấy.” Thẩm Tri Hạ mất đi lý trí, “Mày dám à? Mày chết đi, chết đi…”
Lục Khải không nghĩ Thẩm Tri Hạ nổi điên là nổi điên thật. Tuy nhiên, nỗi đau trong tưởng tượng không ập đến, bởi trước mắt cậu ta là thân ảnh cao lớn của Tưởng Minh Trác.
Tưởng Minh Trác ăn vài cái đấm, lôi Thẩm Tri Hạ ra.
Bịch một tiếng, Thẩm Tri Hạ ngã xuống đất, cậu một khi đã điên rồi thì không thiết tha gì nữa, bò dậy lao về phía Lục Khải ngay lập tức.
“Đủ rồi.” Tưởng Minh Trác đứng chắn trước người Lục Khải, “Chúng ta chia tay đi.”
“Cái gì…” Động tác của Thẩm Tri Hạ cứng đờ, ánh mắt hung hăng còn chưa mất đi, nhưng trông cậu lại thật yếu ớt, như thể chỉ cần một giây nữa thôi là hoàn toàn vỡ tan.
Cậu hạ tay xuống, vô thức đưa tay ra phía sau, như một đứa trẻ mắc lỗi, thất thần nhìn Tưởng Minh Trác.
“Em không cố ý đánh cậu ta, là cậu ta….”
Yết hầu Tưởng Minh Trác lăn lộn, nói ra từng câu từng chữ một cách rõ ràng: “Cậu cũng thấy rồi, tôi đã có người khác.”
“Chúng ta… Chúng ta chia tay đi.”
“Cứ như vậy, buông tay đi.”
Buông tay đi, buông tay… Thẩm Tri Hạ như bị ai đó đánh trúng, từng mảnh vỡ rơi trên đất, theo gió cuốn đi.