18. Chương 18: Không thể tha thứ

Sau Khi Crush Của Bạn Trai Trở Về, Tôi Muốn Chia Tay! thuộc thể loại Linh Dị, chương 18 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Ngoại trừ lúc đầu anh có chút bất ngờ khi thấy Thẩm Tri Hạ, Tưởng Minh Trác nhanh chóng lấy lại vẻ bình tĩnh, như thể chỉ đang gặp một nhà đầu tư, một đối tác bình thường.
Tưởng Minh Trác tiếp khách, từ từ ngồi xuống nói: "Thẩm……tiên sinh, tôi hy vọng hôm nay cậu đến đây không phải vì việc riêng."
"Thẩm tiên sinh…." Thẩm Tri Hạ khẽ cười giễu, ánh mắt đầy vẻ cô đơn.
Ngăn cách giữa hai người là bộ bàn ghế lạnh lẽo, ánh mắt Thẩm Tri Hạ vẫn cứ dán chặt vào người Tưởng Minh Trác, trong khi anh lại im lặng lật xem hợp đồng, thậm chí không cho cậu một liếc mắt.
Thẩm Tri Hạ chăm chú nhìn gương mặt anh, ngón tay vô thức xoay xoay chiếc nhẫn.
"Tưởng Minh Trác." Cậu bỗng lên tiếng, phá vỡ bầu không khí căng thẳng giữa hai người, "Em muốn nói chuyện với anh."
Tưởng Minh Trác khép nhẹ tài liệu lại, ngẩng đầu đối diện với cậu.
Anh không muốn cãi với Thẩm Tri Hạ, nói thẳng: "Nếu là chuyện tình cảm thì không cần thiết phải nói."
Thẩm Tri Hạ biết anh sẽ nói như vậy, thở dài, lạnh lùng nói: "Anh nói như vậy là không muốn liên quan đến em nữa đúng không?"
"Nhưng làm sao bây giờ? Em đề nghị đầu tư, mấy người cũng đâu có lý do gì để từ chối?" Thẩm Tri Hạ tự giễu, cậu không ngờ rằng đến cuối cùng, thứ duy nhất có thể khiến hai người còn liên quan với nhau lại là tiền bạc.
Tưởng Minh Trác: "Một ngàn vạn? Thẩm tổng, cậu phải biết đầu tư không phải là trò chơi cho đám công tử con nhà giàu, một ngàn vạn, cậu chắc chắn muốn đầu tư sao?"
Thẩm Tri Hạ nhìn chằm chằm sống mũi cao của Tưởng Minh Trác, liếm môi, cười có chút xấu xa: "Em vui là được. Này, bên A không phải là người đứng trên sao? Đó là thái độ của anh với bố mình à?"
"Nếu Thẩm tiên sinh thực sự có ý định đầu tư thì công ty chúng tôi cũng sẽ có thiện chí."
Kiên nhẫn của Thẩm Tri Hạ đã sớm cạn, cậu hận không thể xé nát gương mặt giả tạo lễ phép kia của Tưởng Minh Trác.
"Thiện chí?" Cậu đứng dậy, vòng qua sau lưng Tưởng Minh Trác, thì thầm: "Vậy thiện chí của anh là gì? Bao gồm…đầu tư lên giường thì sao?"
Tưởng Minh Trác: "Xin lỗi…"
Thẩm Tri Hạ ngắt lời anh, giọng to hơn: "Tưởng Minh Trác, em nói cho anh biết, anh và Lục Khải là không có khả năng, đừng hòng gạt em. Lục Khải nhỏ bé như vậy, em giết hắn dễ như trở bàn tay, anh tốt nhất đừng tiếp tục với hắn."
Tưởng Minh Trác chỉ muốn rời đi nhanh chóng, nơi này khiến anh cảm thấy ngột ngạt: "Thẩm tiên sinh, tôi còn khá quan tâm đến nguồn gốc của số tiền này đấy."
"Cậu định dùng tiền của Thẩm gia để đầu tư cho công ty đối địch với Thẩm gia sao?" Tưởng Minh Trác cảm thấy quá hoang đường, nhíu mày nói, "Cậu đang nghĩ gì…"
"Đang nghĩ gì…" Thẩm Tri Hạ khoác tay lên ghế dựa của Tưởng Minh Trác, từ từ cúi người gần vào bên tai anh, "Đang nghĩ về việc nhớ anh."
Tưởng Minh Trác dễ dàng tránh được cậu, đưa cho cậu bản hợp đồng đã ký tên.
"Hợp đồng tôi đã xem qua, nếu Thẩm tiên sinh thực sự muốn hợp tác thì ký tên đi, sau này sẽ có người bàn bạc chi tiết với cậu."
Tưởng Minh Trác không để ý đến mục đích của Thẩm Tri Hạ, cũng không quan tâm số tiền này đến từ đâu, nếu có thể dùng tiền của Thẩm thị để đối phó Thẩm thị, anh càng thích trò này hơn.
Cùng đoán xem bà Thẩm có tức giận đến mức phải vào ICU lần nữa hay không.
"Tưởng Minh Trác."
Động tác mở cửa dừng lại một chút, nhưng anh không quay đầu lại.
"Em…." Giọng nói của Thẩm Tri Hạ rất nhỏ, giống như một đứa trẻ mắc lỗi, nóng lòng muốn sửa sai nếu không sẽ không được tha thứ.
"Nhẫn, em đã tìm được rồi…" Ở chỗ Tưởng Minh Trác không nhìn thấy, Thẩm Tri Hạ vất vả giơ tay lên, xoay chiếc nhẫn, "Em đã tìm rất lâu."
"Anh không biết nó đã rơi ở đâu." Thẩm Tri Hạ cố gắng tỏ vẻ nhẹ nhàng, "Hóa ra là dưới bàn trà, em còn chạy khắp nơi tìm…"
Cậu cắn chặt môi, hồi hộp chờ mong nhìn bóng dáng Tưởng Minh Trác.
Cuối cùng, dưới ánh mắt tha thiết của Thẩm Tri Hạ, Tưởng Minh Trác bỏ đi, không ngoảnh đầu lại.
Chạng vạng, giờ tan tầm cao điểm. Tưởng Minh Trác bị kẹt trên đường cao tốc, anh vừa cho xe chạy với tốc độ rùa bò, vừa gọi điện cho các cổ đông công ty.
"Tưởng tổng, không phải chúng tôi không tin cậu nhưng tình hình hiện tại căn bản không thể xoay xở. Lần trước cậu sang Mỹ mang tiền về, nhưng lần này số tiền còn thiếu rất nhiều."
"Đúng vậy, đối thủ là Thẩm thị, chúng ta…"
Tưởng Minh Trác không khỏi bực bội: "Các vị, tôi nghĩ cuộc họp lần này không phải là để thảo luận nên dùng tư thế đầu hàng nào để vẫn giữ được thể diện."
Mấy cổ đông nhỏ rơi vào im lặng, trợ lý Chu ở đầu dây bên kia phải khuyên nhủ một hồi lâu, mới ổn định được vài cổ đông nhỏ muốn buông xuôi.
Cuộc họp diễn ra không mấy thuận lợi.
Cuối cùng cũng có chút tin tốt.
Trợ lý Chu: "Tưởng tổng, chúng ta đã liên hệ được với truyền thông Dật Phong. Đằng sau Dật Phong là Hoắc gia, bọn họ gần đây có mâu thuẫn với Thẩm thị, chúng ta vẫn còn hy vọng."
Tưởng Minh Trác vuôi mi tâm, thả lỏng vai.
Sau khi kẹt xe trên đường cao tốc gần hai tiếng, cuối cùng Tưởng Minh Trác cũng về đến khách sạn.
Gần đây anh bận rộn việc công ty, chuyện chuyển nhà tìm phòng đều do Lục Khải lo liệu.
Tưởng Minh Trác tin tưởng cậu, cũng tính toán sau khi dàn xếp xong sẽ thêm hoa hồng cho cậu.
Anh biết tâm tư của Lục Khải, biết cậu không muốn nhận tiền của mình, càng không muốn hai người luôn đối xử với nhau như người lạ, nhưng Tưởng Minh Trác vẫn luôn duy trì khoảng cách.
Tưởng Minh Trác không yêu Lục Khải, nên không muốn cho cậu bất kỳ hy vọng nào. Giống như anh yêu Thẩm Tri Hạ, nên mới ép buộc mình buông tay.
Phòng khách sạn đã được sắp xếp khá ổn, Tưởng Minh Trác đi tắm rồi về phòng, muốn thảo luận thêm với trợ lý Chu về tiến độ của bên truyền thông Dật Phong.
Một số điện thoại lạ gọi đến.
Số riêng của Tưởng Minh Trác rất ít người biết, cuộc sống cá nhân của anh rất tẻ nhạt, điểm duy nhất gần đây đã bị anh chặn.
Anh không nghĩ ra giữa đêm khuya sẽ có ai gọi cho mình.
"Tưởng Minh Trác, là anh không?" — Giọng nói xa lạ.
"Ai vậy?"
Đầu dây bên kia thấp giọng chửi thề một câu, giọng nói gần giống tên nhóc Thẩm Tri Hạ. Tưởng Minh Trác cảm thấy hơi quen quen.
"Anh không cần biết tôi là ai, hôm nay anh với Thẩm Tri Hạ nói gì đó, cậu ta cứ thế này, ở đây uống rượu thay nước rồi…"
Tưởng Minh Trác không kiên nhẫn cúp máy. Người kia gọi đến làm bộ cao tại khiến người ta khó chịu, Tưởng Minh Trác không muốn để ý, chuyên tâm xử lý công việc.
Nhưng nghe được tên Thẩm Tri Hạ, cảm giác bực bội trong anh càng không tan.
Anh tức giận với chính mình, cũng chán ghét Thẩm Tri Hạ. Anh chỉ muốn cuộc sống bình yên, cố gắng bước về phía trước mà không phải cứ lúc nào lại bị người khác quấy rầy.
Điện thoại tiếp tục reo. Tưởng Minh Trác nghe máy, không chờ đối phương nói gì.
"Tôi muốn làm rõ tình hình hiện tại, tôi và Thẩm Tri Hạ đã chia tay. Bây giờ đã là hai giờ sáng, tôi nghĩ không cần phải quan tâm đến một người lạ nửa đêm say rượu."
Tưởng Minh Trác giọng trầm: "Cậu nghe cho kỹ, Thẩm Tri Hạ sống hay chết không liên quan gì đến tôi, cậu ta có say chết cũng không quan hệ gì cả."
Đầu bên kia im lặng một lúc, khi Tưởng Minh Trác định cúp máy thì có giọng nói vang lên.
"Em chỉ muốn nghe giọng nói của anh thôi. Tưởng Minh Trác, em biết anh không muốn em, nhưng em…"
Đầu dây bên kia thở dốc, như thể quá khổ sở, đến hô hấp cũng trở nên khó khăn.
"Nhưng em không nghĩ anh sẽ chán ghét em như vậy, Tưởng Minh Trác, anh ghét em đến mức này sao…"
Tưởng Minh Trác như bị thứ gì đó đâm vào, theo bản năng cúp máy. Anh không muốn nghe cậu khóc, càng không muốn nghe thấy âm thanh của cậu.
Đều là quá khứ, tất cả đều là quá khứ.
Tưởng Minh Trác cong lưng, hít một hơi thật sâu. Một lần nữa ngửa mặt nhìn trần nhà, anh đã lấy lại được bình tĩnh.
Ngày đông có lặp lại bao nhiêu lần, cuối cùng cũng chỉ là quá khứ, đúng không?\