Sau Khi Crush Của Bạn Trai Trở Về, Tôi Muốn Chia Tay!
Chương 9: Chơi Chứng
Sau Khi Crush Của Bạn Trai Trở Về, Tôi Muốn Chia Tay! thuộc thể loại Linh Dị, chương 9 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
“Tưởng Minh Trác, ý anh là gì?” Thẩm Tri Hạ cau mày, thu hết vẻ mặt giả dối đáng thương, giọng lạnh lùng hỏi: “Anh muốn chia tay?”
Cậu chưa kịp nghe Tưởng Minh Trác trả lời, hay có lẽ đơn giản là không muốn nghe câu trả lời của anh: “Em nói cho anh biết, chia tay à, anh cứ nghĩ đi. Đừng tưởng bở.”
Thẩm Tri Hạ hung tợn tuyên bố: “Tưởng Minh Trác, trừ phi em chết.”
“Chết…” Tưởng Minh Trác nghe thấy thế bật cười, tiếng cười nhạo nhan đầy khinh bỉ. Anh nhìn thẳng vào mắt cậu, nghiêm túc hỏi: “Thẩm Tri Hạ, em sẽ chết vì anh sao?”
Thẩm Tri Hạ nhíu mày, bị Tưởng Minh Trác kéo ra khỏi quán bar.
Tiếng gầm rú của chiếc Rolls-Royce Phantom vang dội khắp phố phường, chiếc xe phóng như tên lửa, tốc độ nhanh đến mức như thể nó đang sợ mình sẽ không kịp chết.
Quán bar và những ngọn đèn đường bật sáng, đủ loại người đi ra đi vào, như một giấc mộng kỳ quái.
Thẩm Tri Hạ nghiến chặt răng, nhìn cảnh vật bên ngoài cửa sổ cứ thế biến chuyển không ngừng, tim đập thình thịch.
Cậu không dám nhìn vẻ mặt bình tĩnh đến lạnh lùng của Tưởng Minh Trác, ngồi trong xe mà cứ như đang ở trong một bộ phim đua xe hỗn loạn, chỉ biết siết chặt dây an toàn.
Khi đã tới một con đường cao tốc vắng tanh, Thẩm Tri Hạ choáng váng, hét lên: “Mày phát điên rồi à?”
“Tưởng Minh Trác, anh có thể bình tĩnh hơn được không? Chỉ vì chuyện này mà phải thế à?”
“Tưởng Minh Trác, dừng lại!”
“Tưởng Minh Trác…” Mặt Thẩm Tri Hạ không biết là mồ hôi hay nước mắt, giọng trở nên khàn khàn.
“Dừng lại, dừng lại!”
Phía trước là một khúc cua gắt, Tưởng Minh Trác không hề có ý định quay đầu, ngược lại càng tăng tốc.
Khoảng cách giữa xe và vách đá càng lúc càng gần, cảm giác chết chóc hiện rõ từng giây.
“A!” Thẩm Tri Hạ hét lên, cuộn người ôm lấy đầu.
Cậu chưa bao giờ nghĩ rằng, sự bình tĩnh của Tưởng Minh Trác hồi nãy chính là sự điên cuồng và tàn bạo giấu kín bên trong.
Tưởng Minh Trác muốn giết cậu.
Đó là suy nghĩ duy nhất lóe lên trong đầu Thẩm Tri Hạ lúc này.
Cú phanh gấp khiến Thẩm Tri Hạ lao về phía trước, đầu đập vào kính xe. Cậu ôm lấy trán đang nhức nhối, cố gắng phân biệt xem trên mặt mình lúc này là nước mắt hay mồ hôi. Cậu sợ hãi, thân thể run rẩy không kiểm soát nổi, cổ họng khàn đặc không thể mở miệng nói được.
“Em xem, em cũng chẳng yêu anh như em vẫn tưởng đâu.” Tưởng Minh Trác lạnh lùng nói, như thể vừa mới đi xuống nhà mua đồ ăn sáng cho người yêu, hay như mỗi buổi sáng thức dậy hôn lên khuôn mặt người mình yêu.
“Thẩm Tri Hạ, không có anh, em sẽ chỉ buồn một thời gian thôi.” Anh nói, tay nắm vô lăng run run nhẹ. “Nhưng em sẽ không không sống nổi.”
“Buông tay đi, nó sẽ không khó như em nghĩ đâu.”
Bỗng nhiên vai đau nhói, Tưởng Minh Trác mặc cho Thẩm Tri Hạ cắn mình, không hề để ý có đau hay không.
Thẩm Tri Hạ không nói một lời, chỉ biết hung hăng cắn anh, nước mắt và mồ hôi hòa lẫn trên vai Tưởng Minh Trác.
Cậu nghẹn ngào khóc, lực cắn ngày càng mạnh như thể muốn cắn đứt một miếng thịt của anh.
Cậu oán hận Tưởng Minh Trác tàn nhẫn, oán hận anh bức ép mình, oán hận cái biến cố không ngờ này.
Rõ ràng mấy ngày trước, họ vẫn rất tốt, lúc mặt trời lặn cãi nhau, mặt trời mọc lại ôm nhau thức dậy, trong lòng hiểu nhau nhưng không nói, ngầm làm hòa.
Khi cậu ngủ, Tưởng Minh Trác sẽ nhẹ nhàng vỗ lưng dỗ cậu, khi tỉnh dậy lại dính chặt lên người cậu hôn, không để cậu yên. Cậu tức giận, Tưởng Minh Trác im lặng chờ cậu hết giận rồi lại “giáo huấn” không chút thương xót.
Thẩm Tri Hạ được cưng chiều như thế bao nhiêu năm, nên giờ đây quên mất rằng con người Tưởng Minh Trác, tàn bạo hơn cậu rất nhiều.
Tưởng Minh Trác không để lộ răng nanh, thu lại móng vuốt, để Thẩm Tri Hạ muốn làm gì cũng được, quậy lên trời xuống đất bao nhiêu lần cũng không sao.
Nhưng khi sự cưng chiều đó bị thu hồi, Thẩm Tri Hạ không phải là đối thủ của Tưởng Minh Trác.
“Tưởng Minh Trác,” Giọng Thẩm Tri Hạ khàn đến không thể tưởng tượng nổi nhưng lại lộ ra vẻ quyết tâm. “Có bản lĩnh thì anh cứ nhấn ga đi.”
Muốn so ai với ai điên hơn? Cũng chẳng qua là chết cả hai thôi, cậu đánh cược.