Sau Khi Điềm Văn Kết Thúc
Chương 30: Thầm yêu (H)
Sau Khi Điềm Văn Kết Thúc thuộc thể loại Linh Dị, chương 30 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Tô Tĩnh yêu thích, đối tượng của cô là Vạn Lệ Tước, con nhà giàu, đẹp trai. Dưới sự ghen ghét của nhiều nữ sinh trong trường, cô chuẩn bị tổ chức một buổi gặp mặt nhỏ để giới thiệu anh.
Hai bên tổ chức một buổi ra mắt nhỏ. Tô Tĩnh không có nhiều bạn bè thân thiết, chỉ có Vu Thế Châu. Từ nhỏ, anh đã là người nổi tiếng, được giáo sư yêu quý.
Vì vẻ ngoài trắng nõn, khí chất lạnh lùng, anh là đối tượng thầm mến của nhiều nữ sinh, dù không thể so với bạn của Vạn Lệ Tước nhưng cũng đủ để thu hút sự chú ý.
Đáng tiếc, Vu Thế Châu lại thờ ơ với Tô Tĩnh. Anh thích dành thời gian cho những luận án khó khăn, không muốn tham gia các buổi tiệc tùng.
Cô gần như thành công trong việc từ chối, nhưng Lâm Cảnh - người cùng phòng với Tô Tĩnh - lại là người quen của Vạn Lệ Tước. Cô nghe được cuộc trò chuyện điện thoại của anh với Tô Tĩnh và kéo anh đi.
Vào buổi tối, Vu Thế Châu cùng Lâm Cảnh đến câu lạc bộ của Vạn Lệ Tước. Nhiều người không nhận ra họ, trong căn phòng tối, bàn đầy rượu.
Sự xuất hiện của Tô Tĩnh và Vạn Lệ Tước thu hút mọi ánh nhìn. Trai tài gái sắc, lễ phục và Âu phục. Vu Thế Châu ngồi ở góc, nghe diễn văn, sau đó giới thiệu bạn bè.
Đúng lúc đó, một cô gái bước vào. Cô mặc chiếc váy dài mềm mại, mái tóc như rong biển dập dờn, khuôn mặt tinh xảo, da nhẵn nhụi trắng nõn, nụ cười đẹp, dáng vẻ phóng khoáng cao quý.
Trên tay cô đeo một chiếc vòng tay thủy tinh sáng lấp lánh, như một chấm nhỏ lọt vào mắt, chói mắt.
Tim anh như bị thứ gì đó đập mạnh, ù !
Trong nháy mắt, tâm trí anh tràn ngập mê hoặc, ánh mắt không rời cô, ngay cả khi cô quay đi, anh vẫn có thể nhìn thấy lông mi rung rung.
Cả buổi tối, anh cảm thấy mình có gì đó không đúng. Không muốn khảo sát bạn trai của Tô Tĩnh, không muốn quan tâm đến lời khuyên của Lâm Cảnh về việc tổ chức trò chơi mới.
Bị mê hoặc, cô xuất hiện chiếm trọn tâm trí anh. Anh nhìn theo từng cử động của cô, từ ngón tay cầm ly thủy tinh phát sáng đến mái tóc trắng nõn phất qua tai.
Lòng anh bị cô khống chế, không còn ý thức của mình. May mắn là không ai phát hiện ra, dù Lâm Cảnh thấy anh hiếm khi tập trung như vậy, cô giới thiệu: "Rất đẹp phải không, thanh mai trúc mã của Vạn Lệ Tước, Hứa gia đặc biệt được cưng chiều, tiểu công chúa."
Lâm Cảnh nói cô tính khí thất thường, đặc biệt cao ngạo, thích Vạn Lệ Tước, và có nhiều chuyện liên quan đến cô. Vu Thế Châu không nghe thấy. Anh chẳng qua rơi vào cảm xúc đặc biệt không thể hiểu được, tâm trí bí mật như ngọn lửa thiêu đốt, nhiệt độ nóng bỏng chỉ mình anh cảm nhận.
Đồng thời, nhìn thấy những nhân vật quan trọng vây quanh cô, khoảng cách giữa họ quá xa, anh không tự chủ được lùi về phía sau.
Tô Tĩnh kéo tay Vạn Lệ Tước, kiêu ngạo giới thiệu Vu Thế Châu: "Đây là hàng xóm của mình, cùng nhau lớn lên, người có thể vượt qua 25 tín trong trường vật lý trong 1 kỳ."
Khóe miệng Hứa Duy nở nụ cười xa lánh, không có nhiệt độ, không thèm để ý chút nào, nhàn nhạt chào một tiếng, quay đầu đi nói chuyện với Vạn Lệ Tước. Cảm giác như bị đổ một chậu nước lạnh xuống đầu, lạnh buốt.
Anh lần đầu nếm trải cảm giác thất bại. Những cô gái trước đây tiếp cận anh đều không thể kích thích lòng ham muốn, khó khăn lắm mới bốc lên đầu một lần, nhưng lần này lại bị đánh bại.
Anh có thể giấu nỗi buồn, dù trái tim căng đầy nóng bỏng, toàn thân vẫn căng thẳng, nhưng không có chút rung động nào, mặt không đổi sắc.
Cô rời đi, động đến thần kinh của anh, không tự chủ nhìn theo bóng dáng cô. Đến khi giải tán, anh mới nhận ra mình chẳng làm gì được, mệt mỏi xoa xoa khóe mắt. Ngày hôm nay là thế nào.
Ngày hôm sau, anh bắt đầu chú ý đến những người quyền quý trong trường, đồng thời nhận ra Hứa Duy và Vạn Lệ Tước trong nhà có bao nhiêu tiền. Nhưng anh vẫn không hiểu tại sao mình lại chú ý đến cô đến vậy.
Anh chỉ biết rằng anh rất thích nhìn cô. Khi cô đi theo Vạn Lệ Tước đến học viện, nghỉ ngơi ở phòng nhỏ trong trường, tùy ý cô có thể đi qua những con đường nhỏ.
Đến khi một cô gái tỏ tình với anh, nói rằng cô chú ý anh rất lâu rồi. Đi theo sau lưng anh vào giờ tan lớp, ăn cơm trở về phòng, đến thư viện học, nhìn anh chơi bóng rổ với bạn bè.
Vu Thế Châu bỗng hiểu ra: ồ, hóa ra niềm hưng phấn không giải thích được chính là thầm yêu. Mọi thứ trở nên sáng tỏ, anh thấy cô lần đầu gặp là thích.
Anh cảm thấy không tưởng tượng nổi, tâm trí chiếm chọn trái tim anh, có ngọt có chua. Vội vã muốn đến gần cô hơn, nhưng không có cách.
Lâm Cảnh và Tô Tĩnh kinh ngạc phát hiện, một người suốt ngày im lặng như cụ già khổ hạnh lại nguyện ý theo chân họ chơi cùng, nhất là các hoạt động đoàn đội.
"Cậu biết uống rượu sao? Vậy cùng đi đi." Lâm Cảnh khoác vai Vu Thế Châu, khi mắt anh lạnh xuống mới ngượng ngùng lùi về.
"Không biết." Cây ngay không sợ chết đứng.
Hôm nay là sinh nhật Vạn Lệ Tước, Tô Tĩnh quen anh ba tháng, lại là phòng riêng như lần trước, xa hoa khiêm tốn, nhìn ra được bọn họ bao trọn lâu dài. Anh muốn như lần trước, ngồi ở góc yên lặng nhìn cô một cái cũng tốt.
Nhưng ngoài ý muốn, đến vội vàng không kịp chuẩn bị.
Lúc Hứa Duy ngồi bên cạnh anh, anh có thể cảm nhận rõ rệt toàn thân cũng cứng lên, huyết dịch nghịch lưu, trong mạch máu sôi sùng sục mãnh liệt. Tim ùm ùm nhảy rất nhanh, muốn nhảy ra khỏi ngực.
Mồ hôi rịn ra, khẩn trương bao trùm toàn thân, anh không nhìn cô, nhưng chỉ có cô trong tầm mắt. Muốn nói chuyện với cô, nhưng lúc này hối hận tại sao bình thường có thể trưng ra bộ mặt băng giá lạnh tanh để đuổi hết các cô gái đi.
Một chút kinh nghiệm thực chiến cũng không có, đương nhiên trừ cô ra thì những người tận lực tới gần bị đuổi đi không chút lưu tình. Trong lòng có chút ngọt ngào nhanh muốn tràn ra, mùi thơm nhàn nhạt thanh đạm như có như không thổi qua đến, anh thận trọng hít một hơi.
Tâm trí sôi trào mãnh liệt, sợ hãi có chút không chịu khống chế, lý trí chống đỡ rất khó khăn, khắc chế xúc động muốn xông đến bên cô, sợ bị ghét, sợ bị chê.
Cô ngồi bên người, khoảng cách giữa hai người chưa đủ 5 cm, anh bực bội xắn tay lên. Trong lòng diễn luyện đủ loại, muốn nói gì, lấy loại giọng nào, dùng biểu tình gì, mới có thể lập tức đạt được thiện cảm từ cô.
Trong lòng xây dựng đủ loại, quay đầu đi lại không có cơ hội nói ra, bởi vì trên mặt cô tâm tình tương tự anh. Cái loại này chôn thật sâu ở đáy mắt, vui sướng, nhìn người trong lòng lại không tự chủ lộ ra ánh mắt mềm mại, khóe miệng nở nụ cười ôn nhu lưu luyến.
Mà cuối ánh mắt cô —— Vạn Lệ Tước, trong lòng dâng lên một luồng ý lạnh, tất cả vui sướng trong nháy mắt như nước thủy triều cuốn sạch sẽ, tim bị người nắm chặt một loại ê ẩm chua chát, không dễ chịu.
Anh nhẹ nhàng mím môi, nhiệt tình của anh không có chỗ nào che dấu dưới ánh sáng hiện thực tàn khốc này. Mọi người ồn ào lên giựt giây Vạn Lệ Tước cùng Tô Tĩnh uống ly rượu giao bôi, anh nhìn thấy cô cụp mắt xuống, che đi tâm tình chán nản, đổ một chén lớn rượu, đi ra ngoài.
Trong lòng đau khổ, chân có ý thức của mình, anh đi sau lưng cô, đi tới trên sân thượng không có bóng người. Nghe tiếng bước chân, cô mở ra đôi mắt đen nhánh ưu thương sáng ngời.
Ánh mắt híp lại, nhìn một lúc mới nhận rõ người đến là ai, đầu ngửa ra sau, "Là anh, thanh mai trúc mã Tô Tĩnh."
Trên hành lang trắng lạnh ánh đèn mơ hồ chiếu qua đến, hắt lên mặt anh, thiếu niên co khuôn mặt hãy còn trẻ trung, góc cạnh không phải là rất rõ ràng. Tóc mềm mại rủ xuống trán, nếu tháo mắt kính xuống liền có thể nhìn thấy rõ ánh mắt anh, khí chất thanh quý, trầm ổn nội liễm.
Cô nhớ anh, một mực ở bên cạnh Tô Tĩnh, giống như cô vậy, dưới tình huống Vạn Lệ Tước có bạn gái rồi, còn chẳng biết xấu hổ là không chịu cách xa. Có lẽ đối phương cùng cô đồng bệnh tương liên, rốt cuộc đều là suy nghĩ gì?
Mặt của cô dưới ánh trăng trơn mềm, môi bóng nộn no đủ như dâu tây đang mời gọi người ta hái đi, lông mi cong kiều khẽ run. Không giống với cô ở trước mặt người ta cao ngạo, thời khắc này cô có một loại cô đơn tịch mịch khó tả.
Đầu quả tim đâm một cái, anh tiến lên một bước, cũng không hiểu chính mình muốn làm cái gì. Cô lại đột nhiên mở mắt, bầu không khí lạnh lẽo khuếch tán, "Sao anh còn ở chỗ này?"
Ánh mắt lạnh lẽo không có thiện cảm giống như ngàn cây kim rậm rạp chằng chịt sáng loáng, chớp nhoáng ghim vào tim. Bởi vì yêu cho nên sinh sợ hãi, anh khiếp đảm, chân bị đóng xuống đất, không có biện pháp tiến lên.
Hứa Duy đứng lên, chuẩn bị trở về, uống rượu lại không ăn đồ ăn, dưới chân bị nhũn ra, bị anh đỡ một cái. Vu Thế Châu kinh ngạc nhìn lòng bàn tay mình, cảm giác trơn nhẵn mềm nhũn, cảm giác ấm áp có chút nóng người, đốt cả người anh là lửa nóng.
Có một loại sợ hãi vô hình, khiến cho cả người đều hưng phấn, anh có chút ảo não, người ta đều hiểu biểu đạt mình không thích, mọi người vì tiếp xúc này mà khó chịu nhưng anh vì vậy mà hưng thấn vui vẻ, anh nhất định là biến thái chứ?
Hứa Duy không thích người bên cạnh Tô Tĩnh, nhưng lại dứt bỏ không được Vạn Lệ Tước, Vu Thế Châu chỉ có thể mượn Tô Tĩnh, khi thì thấy mặt cô. Ở một trường học đến mấy năm, đã nói có thể đếm được trên đầu ngón tay.
Anh giống như sinh trưởng ở tối trong bụi cỏ u ám không thấy được ánh sáng, một đôi mắt chỉ có thể nhìn chằm chằm cô, tỉ mỉ nhìn chăm chú nhất cử nhất động của cô. Khoảng cách quá gần sẽ bị xua đuổi, lãnh đạm mới có thể dài lâu.
Tô Tĩnh cùng Vạn Lệ Tước ở trường học giỡn như hoàng tử và cô bé lọ lem, nói cao điệu là vừa nóng bỏng vừa nhiệt tình, từng cái ngày kỷ niệm cùng ngày lễ cũng là thời gian tình yêu đẹp đẽ của bọn họ.
Hứa Duy im lặng không lên tiếng tham dự, lúc cô nhìn bọn họ, anh nhìn cô. Cơ hội chạm mặt nhiều rồi, cô thật giống như đối với anh ấm lên không ít, không dùng đôi mắt lạnh lẽo nhìn anh nữa.
Thỉnh thoảng một đôi lời mỉm cười nói, đủ cho anh đọng lại dư vị rất lâu, lơ đãng chân tay tiếp xúc cũng mang đến cho anh những ảo ảnh đêm khuya tịch mịch cô đơn và thao thức.
Ngày đó trời mưa to, Hứa Duy bị vây ở trường học, không muốn gọi cho tài xế trong nhà, ngơ ngác ngồi trong phòng đọc run rẩy. Anh khuất ở sau cửa sau lên, bóng dáng cao gầy không nhúc nhích đứng sừng sững đã lâu, cuối cùng không nhịn được đi ra ngoài.
"Trận mưa này trong chốc lát sẽ không ngừng, làm sao em không về?" Anh bóp ngón tay, khắc chế nội tâm run rẩy, bình tĩnh hỏi.
Tầm mắt rơi ở ngoài cửa sổ, không có nhìn cô. Hứa Duy hoàn hồn, giống như đùa giỡn vậy nói, "Đi nhà anh dừng chân được không?"
Cô biết, Vu Thế Châu thuê phòng ở gần trường.
Vì vậy bối rối, hai người đi đến nhà anh thuê bên ngoài, mở cửa là nhìn thấy phòng khách đơn giản không có đồ thừa thãi, không nhiều đồ vật nhưng cũng để lộ ra đây là một người đàn ông độc thân.
Hứa Duy đổi giầy, đi thẳng vào trong. Tầm mắt Vu Thế Châu rơi vào trên chân cô, chân trắng nõn mảnh khảnh, đầu ngón tay đầy đặn mượt mà, móng tay hồng hồng, đáng yêu không chịu được.
Anh hít một hơi thật sâu, khắc chế cơ thể đang run rẩy, vô cùng khắc chế giọng của mình nói, "Đi tắm đi, em bị ướt."
Trong phòng tắm truyền tới rào rào tiếng nước chảy, anh mở tủ lạnh trong lấy gừng ra, cắt thành mảnh nhỏ, thả mấy khối quả lê bắt đầu nấu. Có chút tựa vào bàn bếp, eo gầy có thể so với siêu mẫu quốc tế.
Trong đầu không thể kìm nén được suy nghĩ trong phòng tắm kia có một cô gái trần truồng trắng nõn, giọt nước sẽ từ trên cổ mảnh khảnh chảy xuống xương quai xanh trắng nõn, hôn qua ngực tròn trịa trắng mềm không thể tưởng tượng nổi, liếm qua bụng nhỏ mềm mại, chui vào trong rừng rậm thần bí.
Nghĩ như vậy, bên dưới có món đồ đã hưng phấn, từ xương cụt bò dậy một cổ hưng phấn run rẩy khiến anh phát run. Anh thích cô, đối với cô như vậy giống như tất cả đàn ông đối với người trong lòng đều có dục vọng chiếm đoạt, muốn cùng cô ân ái, muốn nghe giọng cô mềm nhũn khóc thút thít.
Muốn mang cô giống như thiêu đốt, khiến cô hóa thành một vũng nước, muốn hung hăng làm cô, sau đó cùng chết ở trên giường.
Anh hung hãn nhắm một con mắt lại, từ trong nồi truyền ra âm thanh ùng ục, anh tắt bếp. Đi vào phòng của mình, cẩn thận chọn một bộ quần áo, là bộ quần áo sơ mi màu đen.
Sau đó nhìn thấy cô từ trong phòng đi ra, tầm mắt rơi ở trên người cô, nín cả thở, dời ánh mắt sang chỗ khác. quần áo của anh đối với cô mà nói có chút rộng lớn, vạt áo cũng đến bắp đùi, một đôi chân thẳng trắng nõn như tuyết, câu hồn đoạt phách.
Không có giống như anh tưởng tượng nút áo trên cùng không cài, ngược lại rộng mở, màu đen làm nổi bật xương quai xanh trắng sáng lên. Gương mặt không chút tạp chất tinh khiết, tóc vén ra sau tai, ướt nhẹp nhỏ nước.
Cả người đứng ở nơi đó, mặc quần áo của anh, quyến rũ hấp dẫn thật giống như yêu tinh hút đi tinh khí của người. Ánh mắt của hắn dần dần thâm trầm, đè nén vẻ điên cuồng khát vọng, bị ngọt ngào này hành hạ.
Huyết dịch giống như ngập lụt lao nhanh ra ngoài, che giấu ở dưới da dục vọng sắp từ dưới đất chui lên, anh không dám liếc nhìn cô thêm lần nào nữa. Cổ họng khô khốc nói: "Nấu ít nước gừng với lê, em uống một chút."
Hứa Duy đi tới trước ghế sa lon ngồi xuống, lắc đầu một cái, biểu thị không uống. Vu Thế Châu cầm lấy một cái khăn tắm sạch sẽ, đưa cho cô lau tóc, sau đó cô cười tủm tỉm nhìn anh, "Anh lau cho em."
Sợi tóc mềm mại xuyên qua ngón tay anh, thật giống như quấn lấy cả người anh để cho người chết đuối. Cô ngẩng đầu lên, đôi mắt trong suốt mờ hơi nước, anh đột nhiên đưa tay che kín ánh mắt của cô.
Hầu kết ở cổ họng nuốt một cái, cuối cùng theo khát vọng cơ thể hôn xuống, đứng ở phía sau salon, đỡ bả vai cô, hôn rất quên mình. Môi mềm nhũn đụng nhau, liếm láp mút vào, thăm dò khoang miệng đầu lưỡi dây dưa.
Đây là thật sao? Đây là thật sao? Anh hưng phấn không thể kiềm chế được, đầu ngón tay run rẩy nắm lấy bả vai yếu ớt của cô, lửa nóng hôn quanh co mà xuống, mang theo tuổi trẻ từ bỏ hết khát vọng sâu đậm.
Đầu chôn ở giữa cổ tinh tế của cô, không chịu buông qua một tấc da thịt, ấn bên trên lần lượt con dấu đỏ tươi. Giống như hùng sư chiếm giữ lãnh địa tuyên thệ chủ quyền, ở trên người cô lưu lại hơi thở của anh, khắc sâu trong cơ thể dấu ấn của anh.
Mặt cô có chút tài xanh, không biết là ngượng ngùng hay vui vẻ, phấn hồng tươi sáng. Nhẹ nhàng cướp áo sơ mi đơn bạc trên người cô, cả người trắng như tuyết, thích cô gái mềm nhũn nằm dưới thân thể.
Trên mặt của anh là điên cuồng, là mừng như điên, mang theo dục vọng si mê, thiếu niên thân thể còn gầy gò eo thon, là mỹ nam eo thon tươi mềm trên mạng. Để chân thon của cô kẹp lấy eo của anh, đỡ côn thịt vô cùng hưng phấn nóng bỏng chậm rãi trầm xuống.
Rốt cuộc một khắc kia khi hai người khảm nạm ở chung với nhau, hai người đồng thời phát ra đau rên, một cái quá lớn một cái quá nhỏ. Cô siết chặt vai anh, đau cánh mũi hít một hơi sâu, không dám động.
Anh vui mừng ôm thật chặt cô, hôn vào trán nóng của cô, chóp mũi, khóe miệng, hô hấp nóng bỏng mang theo hơi thở người trưởng thành, dục vọng ùn ùn kéo đến.
Chậm rãi di chuyện, da thịt bên dưới bắp thịt tất cả đều dâng hiến cho cô gái nhỏ dưới người. Côn thịt to lớn nóng bỏng, mượt mà quy đầu trơn nhẵn, bị miệng huyệt thịt non gắt gao hút, khe hở ở giữa chảy ra nước trong suốt oánh nhuận, côn thịt một tấc một tấc trầm vào trong miệng nhỏ non mềm.
Côn thịt hung dữ không gì ngăn được cứ như vậy bắt nạt tiểu hạch nhỏ bên trong, côn thịt to lớn như vậy khiến cho người ta không thể tưởng tượng được sao động nhỏ như vậy có thể nuốt hết được.
Thật giống như miệng bao một quả trứng ngỗng lớn, hành lang chống đỡ tràn đầy, miệng huyệt phun ra nuốt vào vô cùng chật vật. Màu hồng thịt mềm phồng thành trong suốt, bao quanh cự vật, lộ ra màu sắc của nó, lúc rút ra thịt non mềm dính lấy không rời, lúc cắm vào giống như đói mút chặt không ngừng.
Thông cảm cô lần đầu vất vả, anh đâm khẽ đưa chậm trong chốc lát, trên lưng vết cào rất rõ ràng. Một tầng mồ hôi mỏng bao trùm lấy người thiếu niên trẻ, động tác ở giữa gợi cảm dâng lên nhục dục.
Mồ hôi trên mặt trượt vào ánh mắt, rơi vào trên ngực mềm nhũn trắng sáng, dưới người liều mạng siết chặt lấy, giữ lấy, đau cũng vui vẻ. Anh trìu mến quý trọng hôn xuống nước mắt của cô, chặn lại môi của cô, eo bắt đầu dùng sức di chuyển.
Mỗi một lần như vậy đều cắm đến chỗ sâu nhất của hoa huyệt, cô nghẹn ngào lên tiếng lại bị ngăn trở về. Ra vào tốc độ càng lúc càng nhanh, trong hoa huyệt chậm rãi dâng lên nhiệt độ nóng bỏng, côn thịt cùng hành lang va chạm ra khoái cảm chất đống càng ngày càng nóng.
Một cổ khoái cảm từ xương cụt bùng nổ, dọc theo xương sống chạy đến trên da đầu, cả người hung hăng run lên, bụng cô trào lên một trận chua xót quặn đau. Sâu trong thân thể dòng lũ bùng nổ, âm đạo gắt gao co rúc lại, kẹp anh vừa đau vừa thoải mái.
Anh thở gấp một tiếng, bóp eo của cô, hung hãn làm gần mười cái, để ở xương mu, tinh quan mở rộng ra. Thiếu niên lần đầu tiên xuất tinh kéo dài lại nóng bỏng, hoa huyệt xoắn chặt hơn cô rên lên vì đau.
Vu Thế Châu hung hãn thở một hơi, mở mắt, phòng ngủ yên tĩnh, ánh trăng từ ngoài cửa sổ chiếu vào, rắc một mảnh trong veo. Anh chợt quay đầu, không có, không có thứ gì, anh nằm ở trên giường của mình, bên cạnh không có bóng dáng người nọ.
Trong mộng cái loại ân ái hưởng thụ đến mức tận cùng cảm giác giống như còn sót lại, cái loại trống không để cho người ta càng thêm phát điên với khát vọng độc chiếm. Hóa ra là nằm mơ, anh buồn bã thở dài.
Hứa Duy đi lúc nào anh đã quên đi rồi, trong mộng những thứ tất cả đều không phát sinh, Vu Thế Châu mím môi. Ánh mắt rơi vào côn thịt to lớn nằm dưới chăn.
Tay phải nắm lấy côn thịt, trong đầu hồi tưởng cô không chịu nổi động tác của anh quá mãnh liệt lúc kiều mỵ rên rỉ, chậm rãi tăng thêm tốc độ, trên mặt đã bị tình dục bao trùm, anh có chút cắn răng, thấp thở hổn hển mở miệng, "Duy Duy, Duy Duy, cho anh ... Ách ... Ừm!"
Cho dù buổi tối làm như vậy không chịu nổi mơ, tỉnh lại còn tơ tưởng tự mình giải quyết một lần. Ban ngày khi đi học vẫn là một bộ mặt không chút thay đổi, quần áo chỉnh tề, bộ dạng nam thần hệ cấm dục lạnh lẽo.
Gặp đối tượng trong mộng ân ái, cũng có thể mặt không đổi sắc ổn định, cuộc sống như thế qua hai năm. Càng không chiếm được, càng nhẫn nại, càng là ảo tưởng đến khi lấy được cô rồi phải như thế nào bắt cô bồi thường mình.
Ánh mắt của anh ở trên người cô dừng lại càng ngày càng lâu, như ấm nước sôi từng chút từng chút một. Nhưng tiếc là Hứa Duy quá chú ý Vạn Lệ Tước đối với anh làm như không thấy.
Vu Thế Châu là một người không chiếm được khiến cho dục vọng dày vò ngày càng mãnh liệt, anh có lúc cũng không nhịn được nghĩ, theo sự thông minh của anh là Hứa Duy đã không có thái độ đề phòng, coi như thiết kế cô cũng có thể thần không biết quỷ không hay.
Rốt cuộc nhịn được, anh không phải tinh trùng lên óc thành sâu mtoj của xã hội. Cái anh muốn là tim của cô, cả người của cô cả đời cùng với cô lên giường không phải là vui vẻ nhất thời.
Tô Tĩnh cùng Vạn Lệ Tước kết hôn được truyền ra, anh nghĩ rốt cuộc có cơ hội, còn chưa kịp hướng cô tỏ rõ tâm ý, Hứa Duy lại chủ động nói muốn gả cho anh.
Vu Thế Châu lúc ấy thì ngu, cho là mình đang nằm mơ, nhiều lần xác nhận chính miệng Hứa Duy thừa nhận, khuya khoắt, anh lái xe đến nhà cô, ở dưới lầu đợi một đêm.
Không biết mình muốn làm gì, chỉ muốn gần cô một chút, giống như gần như vậy có thể khiến anh cảm thấy chân thực và đáng tin. Trước đến nay anh là người không hút thuốc nhưng ngày đó cửa sổ xe chất tàn thuốc.
Tất cả mọi người đều cho rằng anh bình tĩnh lạnh nhạt nhưng chỉ có chính anh biết được niềm vui sướng hạnh phúc đang sôi trào trong cơ thể anh như thế nào. Kết hôn ngày hôm đó anh vẫn nghiêm túc, khoảnh khắc anh đeo chiếc nhẫn vào trên tay Hứa Duy.
Anh nghe trong lòng có giọng nói, "Duy Duy, đời này em sẽ chạy không thoát khỏi anh."
******
Cái kết cho sự thâm tình của anh.