Tỉnh dậy một buổi sáng, Khương Lê Lê sững sờ nhận ra mình đã xuyên vào thế giới một cuốn tiểu thuyết thập niên cũ — và không may trở thành nữ phụ pháo hôi chuyên làm chuyện độc ác, kết cục chỉ có thể là bị vả mặt ê chề rồi biến mất khỏi nhân gian. Trong nguyên tác, cô ta dùng thuốc hại nữ chính… và tự chuốc họa vào thân. Tin tốt? Nữ chính trúng thuốc thật. Tin xấu? Người nằm vật trên giường, tim đập loạn, người nóng bừng… lại chính là cô — Khương Lê Lê! Loạng choạng chạy trốn vào căn phòng tối, cô vừa chống cự cơn say dục vừa tự nhủ: "Chưa hết! Mới bắt đầu thôi!" — Cứu vãn nhân sinh, thay đổi số phận, từ một kẻ bị vứt bỏ thành người đi đầu định mệnh. Không thù hận, không quỵ lụy, cô sẽ sống thật rực rỡ giữa thời đại chất phác mà rực lửa đam mê. Xuyên không, nhưng không cần gào thét. Sống lại, nhưng không cần trả thù. Chỉ cần một trái tim kiên cường và ý chí không buông, Khương Lê Lê sẽ viết lại câu chuyện đời mình — theo cách nhẹ nhàng, tích cực, và rạng rỡ nhất. Một câu chuyện về hành trình làm mới chính mình giữa làn khói thuốc lào, tiếng loa phát thanh cũ kỹ và những tháng năm chất chứa chân thành. Xuyên sách, nhưng không dừng lại ở trả thù. Đây là truyện về sống tiếp — sống tốt, sống đẹp, sống không hổ thẹn.