Chương 10: Biển Hồng Và Kẻ Lừa Đảo

Sau Khi Giải Nghệ, Tôi Trở Thành Thiếu Gia Nhà Giàu Đích Thực thuộc thể loại Linh Dị, chương 10 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Lộ Văn Tinh là người đầu tiên bốc thăm mở quà. Để tăng thêm sự hồi hộp, đạo diễn yêu cầu cậu quay lưng lại.
"Bắt đầu từ bên trái nhé." Một nhân viên tiến đến giúp cậu.
Món quà đầu tiên là một chiếc hộp màu hồng trang trí hình bướm.
Cậu mở hộp, nhân viên kia cũng tò mò nhìn sang.
Bên trong là một mô hình xe hơi cổ điển, được đặt giữa đống giấy vụn trắng.
Mô hình rất đẹp, có thể dùng làm vật kỷ niệm hay trang trí trên kệ sách, nhưng...
Nó lại có màu hồng.
Lộ Văn Tinh: ...?
Đừng nói là quà của Tống Gia Giai hay Ôn Mẫn chứ???
Nhân viên đưa nhãn dán sang.
"Cậu muốn dán loại nào?"
Lộ Văn Tinh thoáng im lặng.
"Để mở cái khác đã."
Cậu tiếp tục mở một hộp quà khác, bên trong là bộ đồ ngủ hình thỏ.
Mũ có hai tai dài, phía sau còn gắn một chùm bông ngắn ngủn.
Thật đáng yêu, nhưng vẫn là màu hồng.
Lộ Văn Tinh: ...
Mở thêm một món quà nữa, là mô hình du thuyền sang trọng.
Vâng, lại là màu hồng các vị ạ.
Lộ Văn Tinh bình tĩnh nhìn đạo diễn, cố gắng tìm kiếm một chút hy vọng trong tuyệt vọng.
"Các anh có chắc là không nhầm người không?"
Những món quà thế này chưa chắc đã tặng cho đàn ông, nhưng đâu phải cô gái nào cũng thích màu hồng?
Cậu còn nghi ngờ chủ nhân của đống quà này là ba người đàn ông kia.
Đây là suy nghĩ của hội trai thẳng ư?
Bọn họ nghĩ con gái ai cũng thích đồ màu hồng sao???
"Size lớn thế này, cậu nghĩ con gái sẽ mặc vừa sao?"
Lộ Văn Tinh: ...
Dù không muốn chấp nhận sự thật, cậu vẫn bình tĩnh mở món quà thứ tư, chẳng còn hy vọng gì nữa.
Hộp thứ tư là hộp lớn nhất, nhờ nhân viên giúp, cậu mới mở được lớp vỏ ngoài.
Bên trong là một chiếc túi vải hình vuông màu hồng, giống như vỏ gối.
Cậu kéo khóa kéo, thấy một đống túi hình con thỏ?
À, vẫn là màu hồng.
Lộ Văn Tinh lôi từng cái ra bày lên bàn, tổng cộng là bảy chiếc.
Bọn chúng hẹn nhau đến đây à?
Cậu đã miễn nhiễm với đồ màu hồng rồi, nhưng khi thấy tận bảy chiếc túi màu hồng này, cậu chẳng thể nào bình tĩnh nổi nữa.
Cậu mơ hồ hỏi lần cuối.
"Thật sự không nhầm lẫn sao?"
Đạo diễn cười gần chết, kề loa lên miệng đáp.
"Tôi thấy bảy con này rất hợp với cậu đấy chứ, lát nữa sắp xếp lại chụp một tấm ảnh gia đình đi."
Lộ Văn Tinh: ...
Cậu im lặng, mở nốt hộp quà cuối cùng.
Một chiếc loa không dây màu xanh lam.
Cậu thoáng vui mừng khi thấy món quà này, vì nó hoàn toàn nổi bật giữa đống quà màu hồng kia.
Trông như chiếc radio kiểu cũ, lại thêm màu gỗ, càng toát lên vẻ cổ điển.
Lộ Văn Tinh lập tức dán nhãn năm trái tim cho nó.
"Có vẻ Tinh Tinh thích món quà này lắm nhỉ."
"Cái nào cơ? Cái nào cơ?"
Mấy người kia ai cũng sốt ruột, nhưng vẫn tự tin rằng quà của mình sẽ được Lộ Văn Tinh đánh giá năm trái tim.
Chưa dừng lại ở đó, đạo diễn còn thêm một luật nữa.
"Món quà nào nhận được trái tim đen tan vỡ thì nhóm đó sẽ bị trừ mười điểm."
"Gì cơ? Đạo diễn chơi ác quá, không dễ gì được cộng điểm, lại còn bị trừ sao?"
Nhưng Lộ Văn Tinh lại sướng rơn, gì cơ? Còn được thế luôn à!!
Sự mệt mỏi vì đống quà màu hồng lập tức tan biến, lòng cậu phấn chấn trở lại.
Ngay lập tức, cậu dán nhãn trái tim tan vỡ cho bốn món quà còn lại.
"Tinh Tinh muốn nghỉ chơi với mọi người đấy à? Được thôi." Đạo diễn nén cười, quay đầu thông báo.
"Bây giờ tôi công bố kết quả đây."
Tất cả lập tức mở to mắt, dựng tai lên, chuẩn bị nghe tiếng kèn chiến thắng ngắn ngủi.
"Trừ nhóm sáu của Lộ Văn Tinh, các nhóm còn lại đều bị trừ hai mươi điểm."
Mọi người:????
"Đạo diễn, anh không nhầm lẫn đấy chứ?"
Đạo diễn tiếp tục nói qua loa.
"Lúc nãy Tinh Tinh cũng hỏi tôi, có phải đưa quà nhầm người không?"
Ai nấy đều chết lặng, nhìn Lộ Văn Tinh với vẻ không thể tin được, cuối cùng Tống Gia Giai cũng hoàn hồn trước, buồn rầu tố cáo cậu.
"Đồ lừa đảo."
Lộ Văn Tinh:?
"Em đã nói chị tặng gì cũng thích mà!"
Lộ Văn Tinh: ...
"Nhưng em có biết chị tặng cái gì đâu." Lộ Văn Tinh lập tức chống chế, rũ mi xuống, đôi mắt long lanh trông vô cùng ngây thơ.
Tống Gia Giai giận lắm, giờ cậu nói gì chị cũng không tin, phản bác cực kỳ đanh thép.
"Không biết quà nào của chị nên đánh giá tim vỡ hết? Bạn Tinh Tinh à, tôi quá thất vọng về bạn. Đến đứa trẻ cấp một cũng biết 'bạn bè trước, cuộc thi sau' mà."
Lộ Văn Tinh cũng hết đường chối cãi. Riêng Cố Yến Thâm không bị trừ điểm, anh chẳng ngờ hai người lại ăn ý đến vậy.
Trước đó anh còn chưa kịp tiết lộ món quà của mình, nào ngờ lại được cậu cho hẳn năm trái tim, còn mấy món quà kia đều là tim vỡ.
Mà đạo diễn thì rất thích gây xích mích.
"Tinh Tinh, tôi hỏi này, tại sao cậu lại cho quà của Cố huynh năm trái tim, còn của người khác lại tim vỡ?"
Lộ Văn Tinh còn chưa kịp trả lời thì Lý Hướng Minh và Chu Tử Đồng đã xen vào.
"Có nội tình! Chắc chắn là có nội tình.
Hai người ăn gian!"
Còn chưa kịp ăn gian mà, Lộ Văn Tinh bình tĩnh đáp.
"Không có đâu, thích sao thì dán vậy thôi ạ."
Tống Gia Giai như bừng tỉnh, chạy ngay đến chỗ bàn.
"Tôi muốn xem quà."
Sau đó, chị cầm chiếc loa màu gỗ giữa đống đồ màu hồng lên, hỏi.
"Món quà này ai tặng thế?"
Cố Yến Thâm từ tốn bước ra.
"Tôi."
Tống Gia Giai:???
"Anh tặng? Sao anh lại tặng đồ màu gỗ?" Chị chuyển sang tố cáo Cố Yến Thâm.
"Anh bảo Văn Tinh thích đồ màu hồng, rồi chúng tôi tặng cậu ấy đồ màu hồng, còn anh lại tặng đồ màu gỗ."
"Quá thâm độc!"
Nghe chị nói xong, ai cũng bừng tỉnh, lập tức kháng nghị.
"Có phải đạo diễn lén đưa tin cho Cố huynh không! Nên huynh ấy mới đưa tin giả cho tôi?"
"Đúng vậy, chúng tôi còn chẳng biết tặng quà là để lấy điểm nữa."
"Tôi cũng không mà." Cố Yến Thâm đang vui vẻ, khoan thai nói tiếp.
"Vả lại, tôi có bảo mọi người tặng đồ màu hồng đâu."
Lý Hướng Minh không ngờ huynh ấy lại chối bay chối biến như thế.
"Anh đã nói với tỷ Gia là Tinh Tinh thích đồ màu hồng mà.
Chúng tôi có lịch sử trò chuyện này!!"
Tống Gia Giai rất ăn ý đưa bằng chứng ra.
"Đây, bằng chứng rành rành."
Cố Yến Thâm nhìn lịch sử trò chuyện, chỉ vào tin nhắn của mình.
"Tôi còn thêm dấu chấm hỏi này." Rất điềm tĩnh cập nhật kiến thức cho mọi người.
"Dấu chấm hỏi có nghĩa là nghi vấn, không chắc chắn."
Mỗi người một biểu cảm, họ chẳng ngờ bình thường Cố Yến Thâm chín chắn như vậy, giờ lại khốn nạn đến thế, trợn mắt không nói được lời nào.
Nhưng Lộ Văn Tinh thì không vui lắm. Nhìn lịch sử trò chuyện kia, cậu nhớ đến chiếc khăn tắm màu hồng mà anh đã bắt gặp.
Chuyện xấu hổ khó khăn lắm mới quên được giờ lại hiện lên.
Cố Yến Thâm nhìn vẻ sa sút của họ, còn thực sự bừng tỉnh.
"Ra là Tinh Tinh không thích đồ màu hồng, may mà tôi không tặng."
Mọi người: ...
Cứ thấy Cố Yến Thâm thảo mai thế nào ấy???
Lúc thấy chiếc khăn bông màu hồng kia, Cố Yến Thâm cũng giật mình, nhưng vì là bạn cùng phòng, không để ý thì nghĩ thế cũng bình thường.
Nếu Lộ Văn Tinh thật sự thích đồ màu hồng, trừ khăn tắm ra, sẽ còn đồ hồng khác nữa, nhưng Cố Yến Thâm lại không thấy.
Dép lê màu xanh da trời, đồ ngủ màu xanh da trời, đến chiếc ly súc miệng và bàn chải đánh răng cũng đều màu xanh đó.
"Trừ nhóm sáu, các nhóm còn lại đều bị trừ mười điểm, nghĩa là mỗi nhóm hai người đều bị trừ hai mươi.
Còn nhóm của Tinh Tinh sẽ được cộng hai mươi điểm." Nghe kết quả từ đạo diễn, ai cũng vỡ òa.
"Tại sao chứ?"
Họ không giận Cố Yến Thâm nổi, bèn chuyển sang đạo diễn.
"Tại sao mỗi người chúng tôi bị trừ mười, còn riêng Cố Yến Thâm lại được cộng hai mươi?"
Đạo diễn mỉm cười giải thích.
"Năm trái tim sẽ được cộng mười điểm, nhưng nếu là đồng đội cho, nghĩa là cả hai ăn ý với nhau, nên được thưởng thêm mười điểm nữa."
Tống Gia Giai nhìn đạo diễn đầy 'hiền lành'.
"Đạo diễn, nói thật đi.
Cố huynh cho anh bao nhiêu tiền, tôi sẽ cho anh gấp đôi."
Đang buồn muốn chết lại nghe Tống Gia Giai nói thế, ai nấy đều phì cười hùa theo.
"Đúng vậy! Tỷ Gia hào phóng quá, cho gấp đôi luôn."
Cố Yến Thâm đang đứng ở rìa, vô tình bắt gặp ánh mắt của Lộ Văn Tinh.
Đột nhiên anh thấy chột dạ trong lòng, lại thấy cậu nở nụ cười tỏa nắng.
"Giải thích chút chứ nhỉ?"
Cố Yến Thâm: ...
"Em thích đồ màu hồng à?"
Cố Yến Thâm: ...
"Chỉ là chiến thuật thôi." Đường nét trên gương mặt anh đầy sắc bén, thêm vẻ điềm tĩnh càng khiến người ta tin tưởng.
"Thấy chưa, chúng ta được hai mươi điểm, còn họ bị trừ hai mươi."
Lộ Văn Tinh còn lâu mới tin.
Nếu đạo diễn không lấy chuyện này ra làm nhiệm vụ, khi nhận được đống quà này chắc cậu không biết phải nói gì.
Rồi...
Dân mạng đều tưởng cậu thích đồ màu hồng lắm.
Cố Yến Thâm nào biết, chỉ một hiểu lầm vô tình này, mình đã bị Lộ Văn Tinh ghim thù.
***
Cộng hai mươi và trừ hai mươi cách nhau tận bốn mươi điểm, không dễ gì bắt kịp đâu.
Nên hiển nhiên là, nhóm của Lộ Văn Tinh giành được điểm cao nhất.
Một lần nữa họ nhận được sự trợ giúp từ khách quý.
"Khách quý lần này là ai vậy?"
"Đúng rồi, sao còn chưa xuất hiện?"
"Chắc mai mới tới, tối nay mọi người cứ quẩy tiếp đi."
"Khoan đã." Tống Gia Giai bỗng cất tiếng.
"Tinh Tinh, lời em nói tỷ còn nhớ kỹ lắm, còn chụp lại nữa này."
Lộ Văn Tinh:?
"Em bảo tỷ tặng gì cũng thích mà." Tỷ cười thân thiết lắm.
"Nếu em đồng ý với tỷ một chuyện, tỷ sẽ bỏ qua việc làm bạc tình này của em."
Lộ Văn Tinh cảnh giác hỏi.
"Chuyện gì ạ?"
Tống Gia Giai lôi chiếc túi hình con thỏ mà mình đã tặng ra.
"Ôm nó cho tỷ chụp!!! Tư thế cũng để tỷ quyết định."
Lộ Văn Tinh: ...
"Em từ chối ạ."
Ôn Mẫn đúng lúc chen vào.
"Hay là Tinh Tinh mặc bộ đồ ngủ con thỏ tôi tặng nhé?"
Lộ Văn Tinh: ...
Cố Yến Thâm nín cười.
"Không được lừa dối phụ nữ, đã nói rồi phải giữ lấy lời."
Anh nói như đúng rồi, không phải vì mình muốn xem đâu.
Cố Yến Thâm tẩy não bản thân xong, không hề cho rằng mình đang bán đứng đồng đội.
Ai ai cũng có cùng suy nghĩ, thuyết phục Lộ Văn Tinh.
"Đúng vậy! Con trai phải ra dáng một quý ông, đã hứa với con gái thì không được lươn lẹo, nếu không em chính là đồ khốn nạn."
Lộ Văn Tinh:???
Vậy thôi mà cũng khốn nạn ư?
Cuối cùng Lộ Văn Tinh bình tĩnh chọn chụp với mấy chiếc túi thỏ.
Tống Gia Giai hài lòng thỏa dạ nhét bảy chiếc túi thỏ vào vòng tay Lộ Văn Tinh.
"Ôm con này, cầm con này."
Lộ Văn Tinh bị vùi trong đống túi thỏ, còn nghe tỷ nói tiếp.
"Bọn chúng đáng yêu thế này, em hôn một cái đi chứ?"
Lộ Văn Tinh: ...
Ôn Mẫn cầm điện thoại, điên cuồng chụp hình.
Nhưng Tống Gia Giai vẫn chưa vừa ý.
"Tinh Tinh cười tươi lên nào, em bảo tỷ tặng gì cũng thích mà."
Lộ Văn Tinh ôm đống thỏ ngồi trên ghế sofa, đã được chụp hơn mười tấm rồi, còn phải giả bộ sung sướng nữa.
Cậu hệt như một chú búp bê mặc cho người ta sắp đặt, trong khi gương mặt của cậu còn đẹp hơn búp bê, như được chạm khắc tinh tế.
Mái tóc nâu mềm mượt, làn da trắng bóc, mi vừa dài vừa rậm cong vút, đôi mắt sáng trong.
Lộ Văn Tinh bị bắt hôn túi thỏ, có hơi xấu hổ mà mặt đỏ hây hây, khiến mọi người ngây ngẩn.
Cậu trai trẻ này cứ như bước ra từ trong tranh.
Lý Hướng Minh cố nhịn không chạm vào cậu, còn Chu Tử Đồng thì ngưỡng mộ không thôi, như hiểu được cảm giác của Tống Gia Giai, thở dài một câu.
"Hèn gì con gái thích chơi búp bê thế, là tôi tôi cũng thích!"
Cố Yến Thâm thì lặng thinh, vừa bán đứng đồng đội xong giờ anh lại thấy băn khoăn, khi trái tim mình có hơi rộn ràng.
"Ok, Mẫn Mẫn gửi hình cho tỷ, để tỷ đăng weibo!"
Lộ Văn Tinh:????
Tỷ nhìn hình đầy suy tư, biết cậu ăn ảnh rồi, không ngờ lại đẹp thế này!
Năm phút sau.
Tống Gia Giai V: Tặng túi thỏ cho Tinh Tinh, cậu ấy thích mê.
Đính kèm chín tấm hình.
Chưa đến ba mươi giây, bình luận đã ngập tràn.
- Tinh Tinh thích thỏ à?
- Đáng yêu quá trời ơi!!! Đúng là bé đáng yêu hợp với thỏ đáng yêu.
- Máu mũi chảy không ngừng!!!
- Muốn thấy Tinh Tinh nằm trên giường với thỏ cơ...
- Giường bự màu hồng.
- Mấy người làm gì thế!!! Tôi muốn thấy Tinh Tinh mặc đồ con thỏ cơ.
Dù đã sớm biết rồi, Lộ Văn Tinh vẫn lạnh lùng nhìn tên thủ phạm Cố Yến Thâm.
Anh không hiểu sao mình lại thấy chột dạ, nghe tiếng đập càng lúc dồn dập trong lòng, anh nhìn sang chỗ khác, không dám đối mặt với Lộ Văn Tinh.
***
Chuyện ngoài lề...
Cố Thâm Thâm: Tôi bị bệnh tim rồi mọi người ạ...