Chút Suy Nghĩ Bậy Bạ

Sau Khi Giải Nghệ, Tôi Trở Thành Thiếu Gia Nhà Giàu Đích Thực thuộc thể loại Linh Dị, chương 12 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

“Có chút suy nghĩ bậy bạ.”
Lộ Văn Tinh sợ Cố Yến Thâm hiểu lầm. Cậu không ngại nói mình đang nhận vẽ theo yêu cầu, nhưng lỡ anh không tin thì sao? Chẳng lẽ phải cho anh xem lịch sử trò chuyện?
Nhưng Lộ Văn Tinh không muốn để lộ chuyện riêng của mình, vả lại, nếu anh nhìn thấy đoạn chat đặt fanart thì chắc sẽ rất mất mặt.
Suy nghĩ kỹ lưỡng, cậu quyết định không kể hết mọi chuyện, chỉ giải thích sơ qua.
Trước khi ghi hình, người đại diện của Cố Yến Thâm là Thịnh Siêu đã thỏa thuận riêng với cậu.
Đầu tiên là không được lợi dụng danh tiếng của Cố Yến Thâm để lăng xê.
Điều này thì cậu làm được, khi ghi hình luôn cố gắng giữ khoảng cách, những lúc không cần thiết thì không tiếp xúc.
Điều thứ hai là không được thích Cố Yến Thâm.
Để Thịnh Siêu và Cố Yến Thâm yên tâm, cậu luôn làm theo lời dặn đó.
Chỉ riêng việc anh đã giúp cậu hủy hợp đồng, đừng nói mười điều, trăm điều cậu cũng sẽ nghe theo.
Dù Cố Yến Thâm không yêu cầu cậu đền đáp gì, nhưng cậu không thích mắc nợ ân tình, luôn cố gắng báo đáp.
Lộ Văn Tinh lên tiếng.
“Có người chia sẻ cho nên em xem thôi ạ.”
“Ồ.”
Lộ Văn Tinh:...
Vậy là anh tin hay không tin đây?
Để tăng tính thuyết phục, cậu nói thêm.
“Cô ấy là fan thầy, muốn khoe vẻ đẹp của thầy với em.”
Cố Yến Thâm đang định mang khăn vừa lau tóc vào phòng tắm, nghe cậu nói thế bèn dừng lại.
“Cô ấy khen thế nào?”
Lộ Văn Tinh:...
Sao Cố Yến Thâm lại chẳng giống như cậu tưởng tượng chút nào, còn để ý lời khen của người khác nữa chứ?
Giờ phải trả lời thế nào đây?
Nói thầy lạnh lùng cao quý kiềm nén dục vọng hả?
Hay khốn nạn có văn hóa?
Nghe có giống lời khen đâu?
Lộ Văn Tinh ngừng vài giây rồi đáp lại một cách hời hợt.
“Khen thầy ngầu quá ạ.”
“Hết rồi?”
“...Hết rồi ạ.” Lộ Văn Tinh bình tĩnh đáp.
“Ồ.”
Lộ Văn Tinh:...
Cố Yến Thâm không hỏi nữa, quay trở lại phòng tắm. Lộ Văn Tinh cầm máy tính bảng lên, gửi tin nhắn cho “Mê Ngủ Nướng”.
[S]: Xin lỗi nhé, tôi không nhận vẽ fanart cho người nổi tiếng.
[Mê Ngủ Nướng]: Tại sao ạ? Em họ em thích phong cách của Thái Thái lắm, Thái Thái không nghĩ lại được ạ? Nếu dạo này bận quá thì em sẽ chờ thêm, giá lên cao cũng được.
Lộ Văn Tinh không ngờ đối phương lại kiên trì đến vậy. Mỗi họa sĩ có một phong cách khác nhau, khó mà tìm được người có cùng phong cách như thế.
[Mê Ngủ Nướng]: Em xin Thái Thái đấy, Thái Thái nghĩ lại đi, tháng sau là sinh nhật của em họ em, em muốn dùng cái này tặng quà cho ẻm.
[Mê Ngủ Nướng]: Một tấm thôi cũng được mà [/please]
[Mê Ngủ Nướng]: Thái Thái nghĩ lại đi mà, không nhận cũng được, nhưng Thái Thái nghĩ lại đi, em xin Thái Thái đấy.
Có thể nói “Mê Ngủ Nướng” là một khách hàng hào phóng của Lộ Văn Tinh, nên cậu không thể từ chối thẳng thừng.
Lộ Văn Tinh mở một tin nhắn khác.
[Dậy Sớm Hơn Gà]: Chào Thái Thái, tui đặt tranh được không? [/Đáng yêu][/Đáng yêu]
[S]: Cậu đặt gì?
[Dậy Sớm Hơn Gà]: Tui muốn đặt fanart.
Người kia muốn đặt fanart hoạt hình.
Lộ Văn Tinh thường nhận những đơn hàng kiểu này, không phức tạp nên không tốn nhiều sức.
Cậu tựa vào gối, một tay cầm máy tính bảng, tay kia cầm bút cảm ứng phác thảo.
Cố Yến Thâm sấy tóc xong, bước ra lại thấy Lộ Văn Tinh đang vẽ.
Mái tóc màu hạt dẻ rủ xuống trước trán, đôi mắt cụp xuống, hàng mi dài và rậm tựa cánh bướm, đôi môi hồng hào, trông cậu cực kỳ chuyên chú.
Ngón tay thon dài trắng trẻo cầm chiếc bút cảm ứng, cổ tay thanh mảnh khẽ lắc lư, tựa như một bức tranh sống động khiến người ta không nỡ lòng nào quấy rầy. Thế là anh cố gắng đi nhẹ bước chân.
Nhân vật trên màn hình chỉ mới phác thảo sơ sài, mặt mũi còn chưa rõ ràng nhưng vẫn toát lên vẻ sắc sảo qua từng nét vẽ. Người kia có thân hình gầy nhưng đầy sức sống, đang tạo dáng úp rổ.
Nương theo chuyển động của cổ tay, cậu vẽ càng lúc càng nhanh, và nhân vật trong tranh cũng dần trở nên rõ ràng hơn.
Mặt mũi đã sắc nét hơn, tóc và trang phục cũng được chăm chút thêm, các nếp nhăn trên bộ đồ cũng nhiều hơn.
Cố Yến Thâm nhìn bộ trang phục bóng rổ. Vì không biết cậu đang vẽ theo yêu cầu, anh cứ tưởng cậu rất thích nên mới vẽ.
“Cậu cũng thích người này à.”
“Cũng?”
Tay cậu không dừng lại, mắt vẫn chăm chú vào bức vẽ.
“Tôi có bạn là fan người này.”
Là bạn.
Đây không phải lần đầu Cố Yến Thâm nói ra điều này. Lần đầu là khi ghi hình ở tập một, trong vali có cất một áp phích, anh nói đó là bạn nhờ ký tên.
Lộ Văn Tinh hơi bất ngờ, cậu cứ tưởng bạn bè anh đều cùng một kiểu như anh.
Mà người bạn được nhắc đến hai lần này, không hiểu sao cậu lại nghĩ người ấy khá trẻ, hoặc còn trẻ hơn cả Cố Yến Thâm.
Nhỡ đâu người đặt tranh này và người nhờ ký tên ấy đều là người bạn kia thì...
Có thể nhờ Cố Yến Thâm xin chữ ký hộ, lại còn được người ta nhớ mình thích gì.
Lộ Văn Tinh bỗng ngừng tay, lại nhớ Cố Yến Thâm và Văn Dụ còn chẳng tiếp xúc gì chứ đừng nói là phát sinh tình cảm.
Chẳng lẽ...!Cố Yến Thâm có người yêu rồi?
“Sao không vẽ nữa?”
Thấy cậu dừng lại, Cố Yến Thâm bèn hỏi.
Khỏi phải nói, nhìn cậu chăm chú vẽ như thế kia, anh bỗng thấy vui tai vui mắt.
Lộ Văn Tinh không thể hỏi thẳng, cậu chẳng có quyền gì để đào sâu chuyện riêng tư của Cố Yến Thâm cả.
Cậu ngáp một cái, nước mắt ứa ra. Giờ đã hơn mười giờ khuya, cũng chẳng buồn nghĩ ngợi nữa, chỉ thốt lên.
“Ngủ chứ ạ?”
Cố Yến Thâm thừa biết ý cậu là anh có ngủ không, nhưng lời nói đó cứ khiến anh thấy dễ gây hiểu lầm quá.
Nhìn đôi mắt trong veo ấy, lần đầu tiên trong đời anh có chút suy nghĩ bậy bạ. Cố Yến Thâm nuốt khan, trầm giọng đáp.
“...Ừ.”
Lộ Văn Tinh tắt máy tính bảng, đặt vào ngăn kéo tủ đầu giường, rồi chui vào trong chăn.
Họ ghi hình ở một trấn nhỏ gần thành phố G. Ở tập một, họ đã quen có bạn chung phòng, sang tập này cũng không tách ra nữa mà chịu ở chung với người khác.
Thấy Cố Yến Thâm đã quen chung phòng với Lộ Văn Tinh, đạo diễn bèn nuốt lời định nói rằng vẫn còn phòng nữa.
Sau tập một, người đại diện của Cố Yến Thâm có gọi điện sang, nói rằng anh không quen ở chung với người khác, yêu cầu đạo diễn chuẩn bị thêm một phòng để anh ở một mình.
Có tổng cộng sáu người, thật ra vẫn còn phòng trống nhưng chương trình muốn các khách mời giao lưu với nhau để dễ ghi hình, nên không yêu cầu chia phòng nữa.
Nhìn Cố Yến Thâm đã quen như vậy, có thấy khó chịu gì đâu?
Sáng hôm sau, sau khi ăn xong bữa sáng, đạo diễn liền công bố nhiệm vụ.
“Buổi tối mình sẽ đến quán bar ca nhạc xập xình nhất trấn này.”
“Quao!”
“Thôi rồi!”
“Có bao hết rượu không?”
“Chương trình chi mạnh quá!”
“Mấy người nghĩ gì vậy?” Đạo diễn lập tức dập tắt niềm hưng phấn của họ.
“Nhiệm vụ lần này là phục vụ và hát ở quán bar.”
“Nghe hay thế!”
“Cho hỏi một chút, bình thường quý vị có đến quán bar không?”
“Có.”
“Những nơi đó rất hợp để giải trí.”
“Bạn hẹn thì đi.”
Lộ Văn Tinh hiếm khi chủ động, cậu đợi người khác nói rồi mới nói, nếu không thì phải hỏi mới trả lời.
Đạo diễn hơi rầu rĩ, sao Lộ Văn Tinh chẳng tích cực chút nào thế?
Nghệ sĩ trẻ nào cũng tranh thủ ghi thêm hình, như Chu Tử Đồng và Ôn Mẫn chẳng hạn.
Nhưng không hiểu sao cậu lại có duyên với khán giả, dù ít xuất hiện nhưng lại nổi tiếng nhất trong số họ.
“Tinh Tinh thành niên rồi nhỉ? Chắc hay đi với bạn cùng lớp nhỉ?”
“Dạ, thành niên rồi ạ. Có đi ạ, gần trường có một quán bar ca nhạc, cuối tuần có nhiều bạn đến đó nghe nhạc uống rượu lắm.”
“Tinh Tinh có hay đi không?” Đạo diễn hỏi tiếp.
Lộ Văn Tinh hơi suy nghĩ, rồi thật thà đáp.
“Năm nhất thì có ạ, lúc đó em chưa ký hợp đồng với công ty, nhận hát ở quán bar đó.”
“Hả?” Vài người hơi sửng sốt, nhìn Lộ Văn Tinh hỏi.
“Chắc Tinh Tinh hát hay lắm nhỉ?”
“Tôi tưởng Tinh Tinh nhảy đỉnh lắm rồi, hóa ra còn biết hát nữa?”
“Khoan đã nào mấy chế.” Tống Gia Giai bỗng chen vào.
“Nhiệm vụ lần này của tụi mình là gì nhỉ?”
“Phục vụ và hát ở quán bar...” Ôn Mẫn còn chưa nói hết thì đã có người nhìn sang Lộ Văn Tinh.
Sau đó lại than vãn với đạo diễn.
“Có thật là anh Thâm không đút tiền cho chương trình không? Đừng nói là anh ấy biết trước nhiệm vụ rồi mới chọn hợp tác với Lộ Văn Tinh chứ?”
Cố Yến Thâm cũng đâu có ngờ. Anh không biết nhiều về Lộ Văn Tinh, hồi đó chỉ chọn đại thôi, có quan tâm cậu biết cái gì đâu.
Không ngờ chọn đại thôi mà cũng vớ trúng người đa tài.
Ở tập một cậu đã thể hiện trình độ nhảy điêu luyện của mình, tập hai thì phô diễn giọng hát? Vậy sang tập ba chẳng lẽ là kỹ thuật vẽ?
“Tôi cũng chỉ vừa hay biết thôi.” Cố Yến Thâm lập tức đứng ra giải thích.
“Ở tập một thấy cậu ấy nhảy, tôi cũng hết hồn lắm.”
Lộ Văn Tinh hơi bất đắc dĩ.
“Chỉ là công việc bán thời gian thôi ạ, có anh Lý Hướng Minh là ca sĩ chuyên nghiệp, lại thêm Ôn Mẫn âm vực rộng nữa.”
Ôn Mẫn xua tay nói.
“Tụi em ra album nhưng chưa lên sân khấu lần nào, chẳng biết có luống cuống tay chân không.”
Lý Hướng Minh cũng gật đầu tán thành.
“Tuy anh hay lên sân khấu nhưng cũng chỉ hát thôi, chắc bọn anh không giỏi khuấy động sân khấu như Tinh Tinh đâu.”
“Đúng vậy, đúng vậy.” Ôn Mẫn hùa theo.
Lộ Văn Tinh còn chưa ra album cũng chưa hề lên sân khấu:...
Cảm ơn, mấy người khiêm tốn quá rồi.