Sau Khi Giải Nghệ, Tôi Trở Thành Thiếu Gia Nhà Giàu Đích Thực
Chương 14: Ngượng Chết Đi Được!
Sau Khi Giải Nghệ, Tôi Trở Thành Thiếu Gia Nhà Giàu Đích Thực thuộc thể loại Linh Dị, chương 14 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
"Á á á á! Nhóm Tinh Tinh tuyệt thật đấy, hôn gió rồi tặng hoa nữa."
"Chậc! Tôi với anh Hướng Minh chỉ biết hát thôi, họ lắm chiêu trò thật, chẳng phải chỉ hát thôi sao? Thế mà họ còn nhảy nữa!" Ôn Mẫn than vãn với Tống Gia Giai.
Lý Hướng Minh gật đầu đồng tình.
"Thật quá thâm độc, chiều nay tôi với Ôn Mẫn xem họ tập luyện đâu có thấy tiết mục này đâu."
Nói đến đây, anh ta lại tỏ vẻ hối hận.
"Tôi đã định cởi áo khoác ra, nhưng cuối cùng lại chần chừ không xuống."
Sau khi ba tiết mục kết thúc, nhân viên chương trình đóng vai phục vụ đi thu thập hoa từ khán giả.
Thay vì đi xuống bằng cầu thang, Lộ Văn Tinh lại nhảy vọt xuống trước mặt khán giả, Văn Dụ cũng theo sát phía sau.
"Sao thầy lại ở đây?" Lộ Văn Tinh hơi ngỡ ngàng.
Cố Yến Thâm cũng bắt chước giọng điệu khi nãy của cậu.
"Đừng quên tiết mục của đồng đội đấy."
Lúc rời quầy bar, cậu đã nói một câu như vậy với anh, nhưng phần lớn cũng chỉ là nói đùa cho vui miệng.
Sân khấu được bố trí đối diện với quầy bar, nên chỉ cần đứng ở đó Cố Yến Thâm cũng có thể xem được tiết mục, vậy mà anh lại chen lấn qua đám đông, đứng gần sân khấu như thế này.
Lộ Văn Tinh cười nói.
"Đồng đội của thầy biểu diễn không tệ đâu chứ."
Trong mắt anh ánh lên ý cười nhàn nhạt, anh cúi đầu đáp.
"Ừ."
Dường như mọi chuyện đã kết thúc, có người lùi về cánh gà, các nhân viên chương trình cũng đã phân phát hoa cho mỗi nhóm.
Nhân lúc mọi người đang nói chuyện, Văn Dụ bỏ một bông hoa vào khung số ba, lập tức bị Ôn Mẫn bắt quả tang.
"Tiểu Văn, cậu đang làm gì thế! Dừng lại, mọi người có thấy không, cậu ta tự bỏ phiếu cho nhóm mình kìa."
Có người quay đầu lại, bắt gặp Văn Dụ vừa rời khỏi vị trí khung số ba.
Khi Lộ Văn Tinh tặng hoa, hắn vẫn chưa kịp tặng, kết quả là lại bị Ôn Mẫn tóm được.
"Gian lận rồi! Các cậu quay lại cảnh này rồi chứ?" Ôn Mẫn hỏi người quay phim phía sau mình.
"Được lắm, lúc Tinh Tinh tặng hoa thì cậu đứng yên một bên, định khiến bọn tôi không chú ý đúng không, may mà tôi tinh mắt."
"Tiểu Văn, sao lại học theo cái xấu thế! Như vậy là hư lắm đấy nhé." Tống Gia Giai nói một cách nghiêm túc, rồi xoay người lấy bông hồng trong khung số ba bỏ vào khung số hai.
Cuộc chiến giành hoa dường như đã bắt đầu, đạo diễn cũng không ngăn cản, chỉ bảo người quay phim chĩa máy về phía họ.
Tuyệt vời!
Bình thường thì ra dáng siêu sao lắm, ai ngờ lại gian lận sau lưng thế này.
Mấy anh quay phim cố nhịn cười, suýt chút nữa thì làm rơi máy.
Cuối cùng, đạo diễn không công bố kết quả, vì còn phần hình phạt vào ngày mai nữa.
Về đến nhà trọ, Lộ Văn Tinh nhận được tin nhắn từ đạo diễn, dặn cậu xuống lầu một mình, không được để người khác biết rằng họ tìm cậu.
Lộ Văn Tinh cất máy tính bảng, đoán đây là một nhiệm vụ ẩn, bèn tìm cớ xuống lầu.
Ôn Mẫn và Chu Tử Đồng cũng đang ở lầu một, có vẻ họ đều nhận được tin nhắn từ chương trình.
Thấy Lộ Văn Tinh, Ôn Mẫn hỏi cậu.
"Cứ tưởng chỉ có mình chị và Tử Đồng thôi, ai ngờ có cả cậu nữa."
Điện thoại của họ cùng rung lên, đều nhận được thông báo tin nhắn từ đạo diễn.
[Tập hợp tại phòng làm việc lầu một.]
Nhìn tin nhắn rồi họ nhìn nhau, Ôn Mẫn cất giọng đầy nghi ngờ.
"Sao phải bí mật thế này?"
"Đi xem thử xem."
Lộ Văn Tinh bước về phía căn phòng có gắn bảng "phòng làm việc".
Cậu gõ cửa trước, nhưng không thấy tiếng người đáp lại.
"Chẳng lẽ bảo mình vào luôn sao?" Ôn Mẫn hỏi một cách không chắc chắn.
"Chắc vậy, Tinh Tinh mở cửa đi."
Lộ Văn Tinh nắm lấy tay cầm, đẩy cánh cửa, thấy trong phòng trống không, chỉ có máy quay và máy chiếu phim.
Ba người vừa vào trong, hình ảnh chiếu trên tường bắt đầu hiện lên.
"Chào buổi tối ba vị khách quý."
"Tập một vừa rồi rất được lòng khán giả, thậm chí họ còn đề nghị được tham gia cuộc thi này."
"Ý gì đây?"
Chu Tử Đồng lắc đầu với Ôn Mẫn.
Lộ Văn Tinh thì lặng im, để đạo diễn nói tiếp.
"Vì vậy, tập này sẽ có sự góp mặt của khán giả, các cậu phải nhận nhiệm vụ mà họ đề ra."
"Nghĩa là, cuộc thi này không phải do chương trình sắp xếp, và chúng tôi phải hoàn thành nhiệm vụ của khán giả sao?"
Hai người nhìn nhau, họ đều cảm thấy mọi chuyện không chỉ đơn giản như vậy.
"Khán giả sẽ để lại những tờ giấy ở hậu trường, đưa ra những nhiệm vụ khác nhau, các cậu chỉ cần bốc một tờ rồi hoàn thành nó."
"Mỗi người một nhiệm vụ hay cùng nhau hoàn thành một nhiệm vụ ạ?" Lộ Văn Tinh hỏi thẳng vào trọng điểm.
"Mỗi người một nhiệm vụ, nhóm hoàn thành trước sẽ được ba mươi điểm, nhóm hoàn thành thứ hai sẽ được hai mươi, còn nhóm cuối cùng sẽ được mười."
Ôn Mẫn: "Nếu không hoàn thành thì sao?"
"Không hoàn thành thì bị trừ mười điểm."
Ôn Mẫn:...
Chu Tử Đồng: "...Sao cứ trừ điểm hoài vậy!"
Cả hai cùng sầu não, hoàn toàn bị ám ảnh với vụ bị trừ hai mươi điểm trước đó.
"Có hạn chót không ạ?" Lộ Văn Tinh hỏi tiếp một câu hỏi quan trọng khác.
"Có, phải hoàn thành trước khi tổng kết, nghĩa là phải hoàn thành trước trưa mai, nếu không sẽ bị xem là chưa hoàn thành, điểm này sẽ được tính cùng với phiếu bầu của cuộc thi hôm nay."
"Quý ông phải nhường phụ nữ trước! Ôn Mẫn bốc trước đi." Chu Tử Đồng lùi vài bước nhường chỗ cho Ôn Mẫn.
"Tôi vẫn chưa chuẩn bị xong, hay là Tinh Tinh trước nhé."
Lộ Văn Tinh: "...Oẳn tù tì đi ạ."
"Thắng bốc trước hay thua bốc trước?"
"Thắng đi."
Sau mấy lượt oẳn tù tì thì thắng thua cũng rõ ràng, Chu Tử Đồng là người bốc trước.
"Bốc thế nào?"
"Hình ảnh chiếu sẽ hiển thị từng biệt danh của các khán giả, sau khi kêu dừng, khán giả được chọn sẽ hiện ra và các cậu phải hoàn thành nhiệm vụ của người ấy."
"Chuẩn bị xong chưa?"
Chu Tử Đồng hít sâu một hơi.
"Bắt đầu đi."
Cả ba nhìn chằm chằm vào hình ảnh chiếu trên tường, hình ảnh chuyển động quá nhanh khiến họ chẳng kịp xem, qua mười giây, đột nhiên Chu Tử Đồng kêu dừng lại.
Hình ảnh chiếu hiển thị một dãy số.
"Chu Tử Đồng, hãy nghe thật rõ nhiệm vụ của mình.
Cứ đặt câu hỏi nếu cậu có thắc mắc.
Nếu cậu không hoàn thành nhiệm vụ vì lý do cá nhân, thì nhiệm vụ sẽ bị tính là thất bại."
"Nhiệm vụ của cậu là..." Đạo diễn thoáng ngừng lại, khiến Chu Tử Đồng căng thẳng theo.
"Bắt người hợp tác với cậu phải hát một bài thật tình cảm trước màn hình chiếu, được bốn câu mới tính là hoàn thành nhiệm vụ, và cậu không được trực tiếp giúp đỡ đồng đội."
Ôn Mẫn cười thành tiếng, cả ba như gặp phải địch mạnh, nhiệm vụ gì thế này?
Chu Tử Đồng hơi sửng sờ, lại sợ mình không thể hoàn thành nhiệm vụ, bèn vội hỏi.
"Không được trực tiếp giúp đỡ là sao?"
Đạo diễn: "Không được nói thẳng tên bài hát, không được hát trước để người ta hát theo, cũng không được ngâm nga giai điệu." Đạo diễn nói thêm.
"Viết ra cũng không được luôn."
"Cái gì cũng không được vậy thì bắt anh Hướng Minh hát kiểu gì đây?"
Chu Tử Đồng hết chịu nổi, muốn tìm cách mè nheo đạo diễn để giảm độ khó lại.
Nhưng nào có cơ hội đó, đạo diễn liền gọi Ôn Mẫn.
Ôn Mẫn bước lên, nếu nhiệm vụ không đàng hoàng, cô đã không căng thẳng thế này.
"Bắt đầu đi."
Hình ảnh vừa chuyển động.
"Dừng lại."
Ôn Mẫn chắp tay trước ngực, nguyện cầu cho mình nhận được một nhiệm vụ bình thường.
"Ôn Mẫn, bắt người hợp tác với cô tập yoga trước máy quay, được một tư thế và giữ hơn mười giây mới tính là hoàn thành nhiệm vụ, và cô không được trực tiếp giúp đỡ đồng đội."
Ôn Mẫn:???
"Thật thế sao, ai lại tập yoga trước bao nhiêu người xem bao giờ?? Hay trong lúc ghi hình?"
"Đó là chuyện của cô." Đạo diễn rất công tâm nghiêm minh, nào có chuyện thiên vị ai.
"Không được nói thẳng người đó phải tập yoga, cũng không được nhắc khéo."
"Không được nói thẳng, nghĩa là tôi có thể làm thay chị ấy đúng không?"
Đạo diễn không trả lời câu hỏi đó, chỉ nhấn mạnh.
"Nói chung, không được trực tiếp giúp đỡ."
Khi hai người họ chẳng nghĩ ra được gì, Lộ Văn Tinh đã biết làm sao để giúp đỡ một cách gián tiếp rồi, nhưng cậu không thể cho họ biết được.
Cậu không lo về nhiệm vụ, bởi nó quá đơn giản, nếu không thể trực tiếp giúp đỡ, vậy thì giúp gián tiếp thôi.
Lộ Văn Tinh vô cùng tự tin, khoan thai bước đến trước màn hình chiếu.
"Bắt đầu đi ạ."
Hình ảnh vừa chuyển động chưa đến hai giây thì cậu đã cho dừng lại.
Mặc cho sự lo lắng về nhiệm vụ của mình, Ôn Mẫn và Chu Tử Đồng vẫn dỏng tai lên nghe nhiệm vụ của Lộ Văn Tinh, trông còn chăm chú hơn cả cậu.
Nào ngờ cả hai lại có cùng suy nghĩ, nhiệm vụ của mình thì khó đấy, nhưng phá nhiệm vụ của Lộ Văn Tinh thì dễ thôi.
Mỗi người một suy nghĩ, mà Lộ Văn Tinh lại rất bình tĩnh, thậm chí còn giục đạo diễn.
"Nhiệm vụ của em là gì ạ?"
Đạo diễn im lặng hồi lâu, khiến cậu không biết liệu thiết bị có trục trặc gì không mà chẳng nghe thấy gì.
"Nhiệm vụ của Lộ Văn Tinh...!Mời xem màn hình chiếu."
Lộ Văn Tinh:???
Sao mà bí mật thế?
Chẳng lẽ ghê gớm lắm sao?
Cả ba mơ hồ ngẩng đầu nhìn màn hình chiếu, vài giây sau, hình ảnh xuất hiện một dòng chữ.
[Tôi sờ cơ bụng của bạn được không?]
Lộ Văn Tinh:?
Ôn Mẫn ngẩng người một giây rồi phá lên cười.
"Hèn gì, hèn gì đạo diễn không lên tiếng, nói câu này ngượng chết đi được ấy chứ."
Đạo diễn hắng giọng.
"Lộ Văn Tinh, yêu cầu cậu nói câu này với người hợp tác của mình trước máy quay."
Bắt cậu đứng trước bao nhiêu ánh mắt người xem, nói với Cố Yến Thâm, rằng:
"Tôi sờ cơ bụng của thầy được không?"
Lộ Văn Tinh:...