Sau Khi Giải Nghệ, Tôi Trở Thành Thiếu Gia Nhà Giàu Đích Thực
Chiếc Maybach bí ẩn và lời mời gọi từ Cố Yến Thâm
Sau Khi Giải Nghệ, Tôi Trở Thành Thiếu Gia Nhà Giàu Đích Thực thuộc thể loại Linh Dị, chương 17 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Edit: Pơ
"Sao lại im lặng vậy? Cười lên đi chứ!"
Tống Gia Giai là người đầu tiên lấy lại tinh thần.
"Anh Thâm mà cũng biết đùa sao?"
"Ha ha ha, anh Thâm đúng là hài hước thật."
"Mẫn Mẫn, em cười gượng gạo quá." Tống Gia Giai vạch trần cô.
"Tự nhiên anh Thâm lại nói đùa, làm em hết cả hồn."
Cố Yến Thâm không nói thêm lời nào, chỉ nhìn Lộ Văn Tinh đầy ẩn ý. Sau một lúc hai người nhìn nhau, Lộ Văn Tinh bình thản cúi đầu.
Nếu không nói ra thì chẳng có gì đáng xấu hổ cả.
Thời gian trôi qua nhanh chóng trong lúc họ trò chuyện, nhưng gần trưa rồi mà đạo diễn vẫn chưa công bố kết quả cuộc thi hôm qua.
Đạo diễn cười lớn nói:
"Cứ để đó đã, đến tập ba tôi sẽ công bố.
Nhóm thắng cuộc sẽ nhận được một phần quà đặc biệt từ chương trình đấyyyy."
Tống Gia Giai:
"...!Vậy thì cứ nói bình thường đi, mắc gì phải nhấn nhá như vậy."
Mọi người: ...
Ghi hình xong, Tống Gia Giai vội vã đến phim trường. Xe của nghệ sĩ đã đợi sẵn bên ngoài, chỉ chờ cô hoàn thành công việc là sẽ khởi hành ngay.
Cố Yến Thâm cũng rời đi cùng lúc với Tống Gia Giai.
Cuối năm, anh luôn bận tối mắt tối mũi, dường như ngày nào cũng phải bay đến ba thành phố khác nhau.
Bốn người còn lại thì chậm rãi xách vali xuống tầng, chào hỏi nhau vài câu.
"Mấy cậu về bằng cách nào?"
"Tôi đợi trợ lý đến đón."
"Tôi cũng..."
Ôn Mẫn hỏi:
"Tinh Tinh bay đến thành phố C phải không? Thế có đi cùng Văn đệ không?"
"Tối nay em ở lại thành phố G, vì có bạn ghé qua chơi." Hôm qua Ngụy Trạch có gọi cho Lộ Văn Tinh, nói sẽ ghé thành phố G chơi vài ngày.
"Ra là vậy, thế thì Văn đệ phải về một mình rồi."
"Em có anh hai đến đây công tác, nên lát nữa anh ấy sẽ đến đón em."
Văn Dụ luôn nở nụ cười hiền lành, rất phù hợp với vẻ ấm áp của hắn.
"Văn đệ có anh trai à, nghe thân thiết quá nhỉ."
"Anh ấy bận rộn lắm, lần này chỉ là trùng hợp thôi." Đang lúc trò chuyện, bỗng nhiên điện thoại của Văn Dụ reo lên.
"Xin lỗi, em có điện thoại ạ."
"Xong hết rồi ạ, vâng, em chờ anh ạ." Hắn tắt máy, còn những người kia thì lại nổi máu tò mò.
Vì trước đó, Văn Dụ từng nói gia đình không ủng hộ hắn theo nghề này, nên mọi người cứ ngỡ mối quan hệ có chút xích mích, nhưng có vẻ không phải như vậy."
Từ quần áo cho đến cách cư xử, xem ra hắn là con nhà giàu. Ôn Mẫn nửa đùa nửa thật nói:
"Gia đình em không ủng hộ, là vì muốn em thừa kế gia sản sao?"
Lộ Văn Tinh: ...
Nói đúng rồi đấy.
Lộ Văn Tinh muốn cổ vũ cô ấy, tự động bỏ đi chữ "hở" cuối câu.
Văn Dụ nhìn sang.
"Có đâu ạ."
"Mà anh em sắp đến rồi, em ra sân chờ anh ấy đây."
"Cùng đi nhé."
"Trợ lý của chị cũng sắp đến rồi."
"Vâng."
Ôn Mẫn và Chu Tử Đồng xách hành lý đi trước, Lộ Văn Tinh theo sau.
Thấy cậu đi ra ngoài, Văn Dụ có phần ngỡ ngàng.
"Tinh Tinh cũng định ra sân chờ sao?"
"Ừm, có chuyện gì sao?"
Lộ Văn Tinh thấy Văn Dụ hỏi lạ quá. Mọi người đều ra sân chờ, cậu cũng vậy thì có gì đâu?
"Bạn tôi sắp đến rồi, tôi sợ cậu ấy không biết đường." Tự nhiên Lộ Văn Tinh lại nói thêm. Cậu cảm thấy Văn Dụ khá để ý chuyện này, hoặc có thể chỉ là ảo giác của cậu.
Đúng lúc này, một chiếc Maybach dừng lại trên sân.
"Trời ơi!"
Mắt Chu Tử Đồng sáng rực lên.
"Chiếc Maybach này chắc chắn phải hơn sáu triệu tệ!!"
"Sao lại đậu ở đây?"
"Anh em đến rồi, em đi nhé.
Hẹn gặp lại!" Văn Dụ xách hành lý đi, bước chân có vẻ hơi vội vã.
Chu Tử Đồng nhìn chiếc xe rồi nhìn sang Ôn Mẫn.
"Cô nói đúng thật! Chắc Văn đệ là cậu chủ của nhà nào đó, đến đây chơi cho vui thôi phải không? Gia đình không ủng hộ nhưng vẫn lo lắng đấy chứ? Nếu không thì sao lại tự mình đến đón?"
Ôn Mẫn không ngờ mình nói bừa mà lại trúng, ngẩn người nhìn bóng lưng Văn Dụ.
"Thật sao, thật sự là để thừa kế gia sản đấy à?"
"Tinh Tinh, sao cậu chẳng ngạc nhiên chút nào thế?" Chu Tử Đồng dẹp bỏ vẻ ngưỡng mộ, thấy Lộ Văn Tinh nhìn chiếc xe kia lại quá đỗi bình tĩnh.
"Ngạc nhiên chứ." Cậu đáp bâng quơ.
Lạ thật.
Để tránh kết cục đã được định sẵn trong cốt truyện, cậu không chỉ né tránh Văn Dụ mà còn tránh xa cả nhà họ Văn. Thế nhưng, lúc này đây, đột nhiên cậu lại tò mò về ngoại hình của anh hai Văn Dụ.
Như một vị tổng giám đốc ngang tàng chăng?
Không cần ý kiến ý cò gì, tôi thấy được là được.
Hay là...
Trời lạnh rồi, cho nhà họ X phá sản thôi?
Đến khi Văn Dụ lên xe, Lộ Văn Tinh vẫn không thể nhìn thấy người ngồi bên trong. Chắc là xe có kính một chiều, bên ngoài chẳng nhìn rõ được bên trong.
"Tinh Tinh à, cậu nói qua loa quá."
Không chỉ về tình cảm, Chu Tử Đồng còn cảm thấy họ chẳng thể thấu hiểu cảm xúc của nhau.
"Thế sao Tinh Tinh lại bình tĩnh quá vậy?" Ôn Mẫn nhìn Lộ Văn Tinh chằm chằm.
"Khai thật đi, cậu không phải là con nhà giàu đến đây chơi cho vui đấy chứ?"
Lộ Văn Tinh: "...Chị nghĩ nhiều quá rồi."
Cậu không ngạc nhiên vì đã biết trước cốt truyện.
Huống chi, với độ giàu có của nhà họ Văn, có khi sáu triệu tệ chỉ là chiếc xe rẻ nhất trong gara của họ.
***
Trên xe.
Văn Tranh dán mắt vào gương chiếu hậu.
Vừa rồi anh có chú ý đến đám người đứng cạnh Văn Dụ, đặc biệt là cậu trai trẻ khoác chiếc áo phao màu nghệ, hoàn toàn khác biệt với những người còn lại mặc đồ màu sẫm.
Thế nhưng tầm mắt của anh đã bị một cậu trai đeo kính che mất, khiến anh chẳng thể nhìn rõ mặt mũi người kia. Trong tâm trí anh, chỉ còn lại chiếc áo phao đó.
Anh nhớ tủ quần áo của Tinh Tinh có chiếc áo len màu nghệ, nhưng rất ít khi mặc. Bởi vì có một lần khi nhóc ta mặc chiếc áo ấy, anh đã nói rằng, đứng giữa vườn hoa, em giống y như một chú ong mật.
Kể từ dạo đó, Tinh Tinh không còn mặc chiếc áo ấy nữa, mà bỏ nó vào một góc trong tủ.
Có lẽ màu áo đã khơi lại chuyện cũ trong lòng anh.
Xe lăn bánh, hình bóng người trong gương cũng dần mờ đi.
Đang lúc định không nhìn nữa, anh lại thấy có bóng người vụt tới, vồ lấy cậu trai trẻ kia, khiến cậu phải lùi vài bước mới đứng vững được.
Nguy hiểm quá.
Áo khoác của cậu bung ra để lộ thân hình gầy gò bên trong, làm sao chịu nổi sự vồ vập đó.
"Anh hai, anh nhìn gì thế?"
Văn Tranh cũng không nhìn nữa, bình thản nhìn Văn Dụ.
"Hôm qua cậu đã nói gì với mẹ?"
"Có gì đâu ạ." Văn Dụ rũ mắt xuống.
"Gần Tết Nguyên đán rồi.
Mẹ chỉ hỏi khi nào em về, nên em mới trả lời là phải ở thành phố G quay chương trình.
Em đâu biết anh sẽ đến thành phố G, càng không ngờ mẹ lại bảo anh đến đón em nữa."
Văn Tranh không tin như vậy, cất giọng lạnh tanh.
"Đừng giở trò."
"Anh ơi, sao anh lại có ác ý với em thế?" Văn Dụ rũ mắt, giấu đi nỗi cô đơn bên trong.
"Em cũng buồn khi để mất Tinh Tinh, nhưng Tinh Tinh lạc đường đâu phải do em. Anh đừng lấy nỗi buồn phiền đó ra dằn vặt em chứ."
"Lớn lên ở nhà họ Văn, em đã biết thân biết phận. Nhưng sống chung đã lâu như thế này, anh vẫn không chấp nhận em ư?"
Trước bao lời chất vấn xối xả của Văn Dụ, Văn Tranh vẫn như thường lệ, cất giọng bình thản.
"Nếu không chấp nhận, cậu có thể trở về nhà họ Văn sao?"
Mặt hắn trắng bệch. Sau một hồi lặng thinh, hắn buông từng lời.
"Xin lỗi anh hai.
Em sai rồi, vừa nãy có hơi xúc động."
Anh không nói nữa, khiến bầu không khí trở nên nặng nề.
***
Lộ Văn Tinh nhìn Ngụy Trạch với vẻ bất đắc dĩ.
"Đừng lúc nào cũng vồ lấy người ta như gấu thế chứ."
Cậu chàng choàng vai cậu, bắt đầu phàn nàn.
"Sao Tinh Tinh lại chê em như gấu vậy."
"Em gầy lắm mà!"
Lộ Văn Tinh kéo người kia xuống, giúp đối phương xác định lại ý chính của câu nói.
"Là vồ, chứ không phải gấu."
"À, nhưng lâu rồi em mới gặp được anh mà."
"Anh không muốn gặp em sao?"
Lộ Văn Tinh chẳng buồn để ý nữa, chào tạm biệt Ôn Mẫn và Chu Tử Đồng, rồi kéo vali dẫn Ngụy Trạch đi ăn.
Tập một đã phát sóng, cậu không thể vô tư ra đường được nữa. Khẩu trang đã trở thành vật bất ly thân hằng ngày. Vì không có người đại diện và trợ lý nên cậu phải tự lo cho bản thân kỹ hơn.
Giờ có thêm Ngụy Trạch, cậu phải ở thành phố G thêm hai ngày nữa mới quay lại thành phố C.
Tối đến, cậu mới nhớ ra mình vẫn chưa trả lời tin nhắn của "Mê Ngủ Nướng".
Lộ Văn Tinh mở ứng dụng lên, lại gửi lời từ chối. Bên kia cũng không khăng khăng nữa, chỉ gửi mấy biểu cảm buồn rầu thảm thiết, chọc cậu dở khóc dở cười. Cuối cùng, cậu cũng không đành lòng từ chối hết.
Cậu nhận đơn hàng vẽ Cố Yến Thâm.
Tự vẽ mình thì thôi đi, lại còn mặc đồ ngủ nữa, cậu xấu hổ lắm chứ.
Nhận đơn rồi, mau chóng hoàn thành phác thảo thôi. Cũng sắp đến Tết rồi, phải hoàn thành trước khi về nhà mới được.
Lúc bận rộn, thời gian thường trôi qua rất nhanh. Đến khi Lộ Văn Tinh chuẩn bị ngủ, đang kiểm tra lại điện thoại thì nhận được tin nhắn trên WeChat.
Lộ Văn Tinh bật lên, phát hiện Cố Yến Thâm gửi tin nhắn tới.
Có tiện nghe gọi không?
Tin nhắn được gửi cách đây một tiếng.
[ET]: Thầy Cố ngủ chưa ạ?
Chốc lát sau, đã có cuộc gọi WeChat.
Chất giọng trầm ấm của Cố Yến Thâm lập tức truyền đến.
"Alo, Tinh Tinh."
Không hiểu sao cậu lại siết chặt điện thoại. Chợt nghe anh gọi mình thân thiết đến thế, tai cậu bỗng nóng bừng lên.
Cậu cất giọng trong trẻo hỏi:
"Thầy Cố tìm em có chuyện gì không ạ?"
"Có." Cố Yến Thâm đáp lại, đi thẳng vào chủ đề.
"Tinh Tinh, cậu có muốn đóng phim không?"