Cậu Sẽ Nhận Lời Mời Của Tôi Chứ?

Sau Khi Giải Nghệ, Tôi Trở Thành Thiếu Gia Nhà Giàu Đích Thực thuộc thể loại Linh Dị, chương 19 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Tại nơi thử vai.
Buổi sáng Cố Yến Thâm có việc ở công ty, đến chiều lại bị Tần Úc gọi tới nơi thử vai. Lúc anh đến, buổi thử vai vẫn đang diễn ra.
Vì quá nổi bật, vừa xuất hiện anh đã khiến tất cả nghệ sĩ nơi đây chăm chú nhìn mình.
Hôm nay Cố Yến Thâm mặc một bộ trang phục thường ngày. Khi đến cửa, anh tháo kính mát xuống, để lộ gương mặt điển trai. Tần Úc ngồi đó gõ bàn nói:
“Nhìn cậu ta làm gì? Tiếp tục đi.”
Cố Yến Thâm ngồi bên trái Tần Úc, ngẩng mắt quan sát phần thử vai, rồi nhận danh sách Tần Úc đưa cho.
“Cậu nhóc nhà anh không đến sao?”
Cố Yến Thâm cất lời:
“Cậu ấy sẽ đến thôi.”
“Anh tò mò rồi đấy, hóa ra vẫn có người từ chối cậu sao? Nghe nói lúc hai cậu tham gia chương trình, cậu ấy có từ chối một lần. Nên đây là lần thứ hai à?”
Cố Yến Thâm đáp:
“Sao cũng được, rồi cậu ấy cũng đến thôi.”
“Chậc.” Tần Úc ngẩng cằm, ra hiệu nhìn về phía trước. “Nếu cậu ấy không xuất hiện, đạo diễn Vương sẽ kêu Lạc Hạn đến thử.”
Anh lặng im, mặc kệ người kia nói tiếp.
“Cậu biết năng lực của Lạc Hạn rồi đấy? Dù chỉ là thần tượng mới nổi, nhưng vẫn diễn rất đạt. Mới năm ngoái đã giành giải diễn viên mới xuất sắc nhất, còn bây giờ đang chuẩn bị phát sóng phim mới, biết đâu cuối năm lại giành giải diễn viên chính xuất sắc nhất.”
Anh chẳng buồn ngẩng đầu, vẻ mặt vô cùng điềm tĩnh.
“Anh xem phim của cậu ấy rồi, công nhận là có tài, chỉ thiếu kinh nghiệm thôi.”
“Không dễ gì được anh khen nhỉ, còn kinh nghiệm thì luyện thôi, ai mà chẳng làm được.”
Cố Yến Thâm nói tiếp:
“Năm sau mới chiếu, mà Lạc Hạn còn đang trên đà phát triển, e rằng mùa trước đã bị người đại diện nhét cho cả đống việc rồi.”
Tần Úc ngạc nhiên cau mày:
“Anh đã điều tra cậu nhóc kia rồi, người bận rộn như vậy mà còn biết phép tắc.”
“Cũng chỉ đoán thế thôi.” Anh thoáng ngừng, rồi quay sang nhìn đối phương. “Với lại, cậu ấy đã hai mươi tuổi, nhỏ đâu nữa.”
“Ơ, anh có đứa cháu sáu tuổi đây này, mà cậu còn lớn hơn nó bảy tuổi, không phải cậu nhóc thì là gì?”
Không để Cố Yến Thâm bác lại, Tần Úc quay về chuyện chính.
“Cậu đoán đúng đấy, nhưng xem thường địa vị của đạo diễn Vương quá rồi. Mới nãy ông ấy có bảo người gọi cho người đại diện của Lạc Hạn, hỏi liệu cậu ấy có muốn đến thử vai không, thì bên kia nói có.”
Cố Yến Thâm cũng chẳng lạ gì chuyện này, đạo diễn Vương đã có tiếng từ lâu, suốt mười năm nay, phim của ông đều được xếp vào hàng kinh điển. Muốn đóng phim của ông, dù chỉ một vai nhỏ, cũng khó mà giành được.
“Khi nào cậu ta đến thử?”
“Ba tuần sau.”
Thấy Cố Yến Thâm im lặng, Tần Úc sốt ruột hỏi lại:
“Đã mấy ngày rồi mà cậu nhóc kia vẫn không gọi điện, chẳng lẽ cậu ấy không thích đóng phim?”
“Không, cậu ấy thích lắm.”
“Sao cậu biết?” Tần Úc nhìn anh với vẻ hoài nghi.
Nhưng anh chẳng buồn giải thích.
Anh biết được điều đó từ buổi tối trước khi ghi hình kết thúc. Lúc ấy, đạo diễn Vương có gửi kịch bản cho anh dưới dạng tệp tin, khổ nỗi anh lại không mang theo máy tính, mà anh thì chẳng thích xem bằng điện thoại, thế là mượn máy tính bảng của Lộ Văn Tinh.
Cậu không nói gì, chỉ lấy máy từ trong ngăn kéo rồi đưa cho anh.
Nhưng...
Cậu không cài mật khẩu. Khi anh mở máy, màn hình vẫn còn hiển thị ứng dụng ghi chú. Cậu ghi rất nhiều thứ liên quan đến phim ảnh, từ cảm nhận cho đến phân tích, thậm chí còn phân tích cách diễn của diễn viên.
Cố Yến Thâm không định xem nữa, dù cậu không ngại, nhưng anh vẫn không quen xem đồ riêng tư của người khác. Lúc đó anh chỉ thấy ngạc nhiên, nhưng rồi cũng tắt nó đi.
Cũng vì những ghi chú đó, Cố Yến Thâm mới chắc rằng Lộ Văn Tinh sẽ đến. Cậu đã ghi đi ghi lại rất nhiều lần. Không cần biết vì lý do gì, anh vẫn thấy được lòng yêu thích đóng phim trong cậu.
Nhưng có lẽ anh đã tự tin một cách quá đáng, cứ đinh ninh rằng Lộ Văn Tinh sẽ gọi điện lại. Nào ngờ đã qua mấy ngày rồi đến tin nhắn trên WeChat của cậu cũng không thấy.
Đương nhiên, Cố Yến Thâm không mời cậu chỉ vì những ghi chú đó. Anh chỉ nghĩ cậu rất hợp với nhân vật này thôi.
Đây là một bộ phim huyền ảo. Tống Gia Giai đảm nhận vai nữ chính, còn nam chính chính là Cố Yến Thâm. Nhân vật của anh chính là trùm phản diện, kẻ đứng sau giật dây mọi thứ.
Tuy đã đóng nhiều vai, nhưng đây là lần đầu tiên anh nhận vai phản diện, quả là một trải nghiệm mới với anh. Kẻ ác này chê việc giết người để trút giận, gã thích đùa cợt lòng người hơn.
Gã đã giam những kẻ tự xưng là người của chính nghĩa vào một chỗ, tạo ra ảo ảnh, rồi thưởng thức cảnh họ tuyệt vọng khi cái chết cận kề, giận dữ, đổ lỗi, rồi giết chóc lẫn nhau.
Sau khi bị bao vây, gã tự nhốt mình trong ảo ảnh do chính mình tạo ra. Cuối cùng, gã gặp lại mình thời trẻ, hồn nhiên, vô tư, không vướng bụi trần, tiến về tương lai phía trước.
Ban đầu, đạo diễn để anh đảm nhận hai vai. Nhưng sau khi đọc kỹ kịch bản lẫn tiểu thuyết gốc, Cố Yến Thâm đã đề nghị cho một người thanh niên đóng vai nhân vật này thời trẻ.
Đạo diễn và biên kịch cũng tham khảo lại, cảm thấy thế này thì tạo ra sự khác biệt lớn. Vấn đề là ở người diễn. Đạo diễn đã mở nhiều buổi thử vai, nhưng vẫn không tìm được người vừa ý.
Không biết tại sao, khi nghe đạo diễn tâm sự về chuyện đó, anh đã nghĩ ngay đến Lộ Văn Tinh. Nếu là cậu thì...
Lộ Văn Tinh vừa mới sang tuổi hai mươi, cùng độ tuổi, lại rất hợp với tạo hình nhân vật, nhưng phải xem liệu cậu có qua buổi thử vai này không. Đây là lần đầu tiên anh muốn diễn cùng với một ai đó.
Cố Yến Thâm không nghĩ ngợi nữa, đưa mắt quan sát phần diễn thử vai.
“Diễn vai quái cáo à?”
“Ừ.” Tần Úc nói tiếp. “Đã có người diễn vai mặt nạ, quỷ quái, phán quan, vai quái cáo này đã qua tay hơn mười người, nhưng đạo diễn Vương vẫn không hài lòng.”
Sau khi nghệ sĩ kia hoàn thành phần diễn, đạo diễn có hơi nhíu mày, không hẳn là hoàn hảo nhưng vẫn có chỗ đáng khen. Chỉ là...
Trông biểu cảm của đạo diễn, nghệ sĩ kia buồn bã rũ mắt, vẫn cúi đầu cảm ơn.
Đúng lúc này Cố Yến Thâm lại mở miệng:
“Cậu đã đọc tiểu thuyết gốc chưa?”
Người kia gật đầu, tuy không hy vọng nhiều nhưng được nói chuyện với Cố Yến Thâm đã là chuyện đáng mừng rồi, mắt cậu ta không khỏi sáng lên.
“Đọc rồi ạ. Em rất thích tác phẩm này, còn đọc lại năm, sáu lần.”
“Thử phần xuống núi quỷ xem.” Cố Yến Thâm còn nói thêm. “Cứ chọn một đoạn bất kỳ đi.”
Cậu ta mở to mắt, như hiểu ý anh, chắc anh thấy cậu hợp với vai này nên muốn cho thêm cơ hội thể hiện. Tin vui bỗng ập đến khiến cậu ta ngẩn ngơ một lát, sau đó phấn chấn gật đầu.
“Dạ.”
***
Tối đến, Cố Yến Thâm về lại biệt thự ở Thành Nam. Đã nửa năm rồi anh mới đến đây. Vừa vào cửa, cô giúp việc đã ra đón anh, rồi quay đầu gọi lớn lên lầu hai:
“Cậu hai về rồi ạ.”
Phút chốc, một người phụ nữ xinh xắn tên Giang Lật Đỉnh nhấc gót bước xuống.
“Yến Thâm về rồi đấy à.”
“Chào dì Giang ạ.”
“Ăn cơm chưa? Dọn vài món cho con ăn nhé?”
“Dạ thôi, con ăn rồi.” Cố Yến Thâm đặt mấy túi đồ xuống, đưa cho bà một túi nhỏ. “Quà năm mới ạ. Có cả phần của Yến An và bố con nữa.”
Mỗi dịp năm mới, Cố Yến Thâm đều trở về với đống quà trên tay, nhưng chẳng bao giờ ở lại ăn Tết cùng họ.
“Năm nay con cũng không ở lại sao?” Giang Lật Đỉnh cau mày nói. “Bố con có nhắc đến con đấy, còn nhờ dì gọi điện cho con. Nhưng chiều nay Yến Trữ có chuyện ở trường, nên dì quên béng mất.”
Anh cởi áo khoác.
“Thằng bé lại gây chuyện gì sao ạ?”
“Nó đánh nhau.” Bà thở dài. “Dì bắt nó vào phòng tự kiểm điểm, không cho ăn tối luôn.”
“Để dì gọi cho bố con, biết con về sớm thế này chắc ông ấy đã lo tan làm rồi.”
“Thôi ạ, con xin phép đi trước.” Cố Yến Thâm cất giọng bình thản. “Con lên thăm Yến Trữ đây.”
Rồi anh xách phần quà của cậu nhóc, đứng trước cửa gõ vài tiếng.
“Con không ăn, có chết con cũng không nhận lỗi.”
Cố Yến Thâm:
“Anh không bảo em ăn.”
Tức khắc căn phòng truyền đến vài âm thanh, lát sau cửa được mở ra.
“Cố Yến Thâm, sao anh lại về đây?”
Cố Yến Thâm nhét túi quà vào lòng cậu em, gõ nhẹ lên trán nó:
“Phải biết tôn ti trật tự chứ.”
“Khì khì.” Cố Yến Trữ ôm lấy phần quà, nghiêng người để anh vào phòng rồi đóng cửa lại, còn khóa trái không cho Giang Lật Đỉnh vào.
“Dì Giang bảo em đánh nhau ở trường?”
Cậu nhóc đang mở hộp quà, nghe thế liền nhíu mày.
“Em không sai. Chẳng phân biệt phải trái mà bà ấy đã mắng em, rõ ràng em làm đúng mà.”
“Thế sao lại đánh nhau?”
Cố Yến Trữ giận lắm:
“Cái thằng ngốc kia bắt nạt bạn cùng bàn của em, em chỉ ra tay nghĩa hiệp thôi. Lần sau gặp lại, em sẽ đánh cậu ta đến nỗi bố mẹ cũng không nhận ra luôn.”
“Làm việc nghĩa là dùng bạo lực để giải quyết bạo lực sao?” Cố Yến Thâm cau mày hỏi.
“Em chỉ giận quá thôi, có định đánh cậu ta đâu, cũng tại cậu ta ăn nói bậy bạ quá đáng.”
“Rồi bị trường đình chỉ?”
Cố Yến Trữ vẫn cứng mồm:
“Sao anh lại giống mẹ vậy. Em có sai đâu, thấy bạn bị bắt nạt, chẳng lẽ không giúp đỡ? Hơn nữa em nào bị đình chỉ, chỉ có thằng kia bị ghi vào sổ thôi, còn ghi rõ hình phạt nữa.”
Cậu nhóc nói tiếp:
“Hai ngày nữa là em được nghỉ lễ, nên nghỉ thì cứ nghỉ thôi.”
“Cố Yến Trữ, em đã lên phổ thông rồi đấy.”
Cố Yến Thâm ghét bị lôi chuyện học hành ra nói lắm.
“Rồi rồi, chắc chắn em sẽ đỗ đại học mà. Đại học C đang tuyển sinh viên học nghệ thuật đấy, em đang tính tham gia đây, có lãng phí thời gian đâu, sao các anh chẳng chịu tin tưởng em thế?”
Anh nhìn em mình có phần ngỡ ngàng một chút.
“Nếu có kế hoạch rồi sao không kể với dì Giang?”
“Bà ấy chỉ biết lôi em ra so sánh với anh thôi, có bao giờ quan tâm em thích gì, muốn làm gì đâu.”
Cậu nhóc như đã ức chế từ lâu, trút hết nỗi lòng với anh.
“Cả bố nữa, tại sao anh lại được trở thành diễn viên, làm điều mình thích, còn em thì phải đi du học học quản lý chứ? Em có muốn quản lý công ty đâu.”
Cố Yến Thâm: “...Nói với anh làm gì, đi mà nói với bố em ấy.”
“Ông ấy cũng là bố của anh mà.” Cố Yến Trữ trừng mắt nhìn anh.
Đã lâu rồi anh chưa vào phòng em mình. Trên tường chẳng còn dính mấy tờ áp phích của các ngôi sao nữ. Lạ là, cậu nhóc chưa bao giờ thích nghệ sĩ nam, vậy mà Lộ Văn Tinh lại là người đầu tiên. Và một khi đã hâm mộ thần tượng, cậu sẽ dán áp phích của người đó khắp phòng mình.
Nhưng cậu nhóc lại chẳng có mắt nhìn, cứ hâm mộ ai là người đó lại xuống dốc. Thành ra mới năm ngoái thôi, cậu nhóc đã đổi sáu, bảy thần tượng, mà tất cả đều là sao nữ.
Cách đó không lâu, Cố Yến Trữ còn nhờ anh xin chữ ký Lộ Văn Tinh, hâm mộ theo kiểu cũ, treo chữ ký lên tường, nhưng lại không có. Trên tường chỉ treo vài bức tranh.
“Anh nhớ em toàn hâm mộ sao nữ, sao lại chuyển sang hâm mộ Văn Tinh rồi.”
“Bí mật.” Cậu nhóc quay đầu, chỉ vào mấy bức tranh trên tường. “Anh thấy em vẽ đẹp không?”
Anh đảo mắt, bỗng dừng trên bức fanart vô cùng khác biệt, trên đó phác họa một cầu thủ đang úp rổ. Không khỏi nhìn kỹ hơn, anh biết đây là nhân vật mà cậu em mình yêu thích. Cố Yến Thâm không để tâm đến giới 2D (hoạt hình, truyện tranh), ngày nào bạn cậu cũng chia sẻ fanart, chắc bức này là tranh đặt vẽ. Với lại anh còn thấy bức này quen thuộc...
Rất giống bức Lộ Văn Tinh vẽ hôm đó.
“Bức này em vẽ à?”
Cố Yến Trữ không ngờ anh mình lại hỏi bức này, vì anh ấy chẳng bao giờ để tâm đến giới 2D.
“Bức này không phải em vẽ, là tranh đặt từ một ‘thái thái’.”
“Là ai cơ?”
“Sao tự nhiên anh lại quan tâm thế?” Cố Yến Trữ sinh lòng tò mò.
“Tiện miệng hỏi thôi.”
“Ồ.” Cậu nhóc cũng chẳng buồn để ý đến, chỉ hỏi. “Năm nay anh có ở lại ăn Tết không?”
“Không, anh chuẩn bị đi đây.”
Cậu nhóc có hơi buồn rầu.
“Giờ đi luôn hả?”
“Ừ.”
***
Chiều hai tuần sau đó.
Lộ Văn Tinh đang sắp xếp hành lý, mai cậu phải về thành phố B với Tạ Trình Phỉ, còn nhắc cậu nhóc nhớ được gì thì bỏ vào luôn. Trước đó, cậu có báo bố mẹ nuôi rằng bọn cậu sắp về, khiến cả hai mừng rỡ không thôi. Cậu định mua thêm đồ để tặng cho hai bác ấy. Để tránh quên, cậu mở ứng dụng ghi chú, lướt xuống xem lại.
Khi đã nhớ hết, đột nhiên có một cuộc gọi lạ tới.
“Alo, xin chào ạ.”
“Chào cậu.” Từ bên kia đầu dây, cậu nghe thấy giọng Cố Yến Thâm man mác ý cười.
“Là thầy Cố ạ?”
“Bất ngờ lắm sao?”
“Cũng hơi hơi ạ.”
Anh vào thẳng chủ đề:
“Chiều nay có rảnh không?”
Lộ Văn Tinh sửng sốt vài giây, chiều nay cậu còn phải ra ngoài mua đồ nữa, thế là thành thật đáp:
“Không ạ.”
Nghe rồi Cố Yến Thâm có hơi bất lực, vì không biết chuyện nên cứ ngỡ cậu đang từ chối.
“Dù nghe hơi giống phim thần tượng, nhưng nói thật, cậu là người đầu tiên từ chối tôi đến ba lần đấy.”
Lộ Văn Tinh:...
Nghĩ lại thì đúng thật.
Lần đầu tiên là từ chối tham gia chương trình.
Lần thứ hai là từ chối thử vai.
Và lần thứ ba chính là lúc này.
Lộ Văn Tinh đành phải nói rõ ràng:
“Chiều nay em có việc thật mà.”
“Vậy tối có rảnh không?”
“...Dạ có.”
Cố Yến Thâm vừa bất đắc dĩ vừa buồn cười, chưa bao giờ anh lại lo bị từ chối thế này. Nghe cậu nói thế, anh lại thở phào nhẹ nhõm, còn cất giọng bông đùa:
“Thế...!Xin hỏi cậu Lộ bận rộn đây, cậu sẽ nhận lời mời của tôi chứ?”