Sau Khi Giải Nghệ, Tôi Trở Thành Thiếu Gia Nhà Giàu Đích Thực
Chương 5: Chiếc áp phích định mệnh
Sau Khi Giải Nghệ, Tôi Trở Thành Thiếu Gia Nhà Giàu Đích Thực thuộc thể loại Linh Dị, chương 5 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
“Tin đồn ơi, mau đến đây nào!”
Edit: Pơ
Ai ngờ lời nói đùa của Ngụy Trạch lại thành sự thật.
Lộ Văn Tinh mở Weibo, bấm vào mục tìm kiếm thịnh hành, kéo xuống dòng cuối cùng.
#Góc nghiêng chết người của một cậu chàng#
Bài đăng đầu tiên được ghim là...
- Trong buổi thực tập đầu tiên, cùng đi công tác với biên tập xinh đẹp, lại nhận được bất ngờ *Chảy nước miếng.
Kèm theo một đoạn video.
Đoạn video dài chưa đầy ba mươi giây, quay lại phần cuối của bài nhảy, kết thúc bằng cảnh Ngụy Trạch chạy đến ôm Lộ Văn Tinh.
- Á á á á á á! Tôi xỉu lên xỉu xuống mất!
- Góc nghiêng này đỉnh quá, gửi ảnh chính diện cho tôi ngay đi!!!
- Chủ bài đăng ơi, tôi có quen một người...
- Nhảy ngầu quá! Khóc cạn nước mắt.
- Bạn ở trên nói vậy không hay đâu nhé.
- Vẻ đẹp trai này là thật sao, không phải chỉnh sửa ảnh chứ? Anh chàng tóc hạt dẻ ơi, mẹ đây ôm con!
- Tôi thích kiểu tóc của anh chàng kia quá, trông ngầu thật đấy.
- Đúng rồi, tóc hạt dẻ ngầu bá cháy bọ chét luôn!!
Sau đó, chủ bài đăng cắt vài đoạn thành ảnh động, được cộng đồng mạng chia sẻ rầm rộ, khiến khu vực bình luận sôi sục.
- Vẻ đẹp trai này là gì thế, muốn chui vào màn hình luôn.
- Ai cũng chỉ nhìn mặt, có mỗi tôi để ý đến đôi chân dài thôi sao?
- Họ là thực tập sinh à? Có cảm giác như họ chưa ra mắt.
- Chắc chắn chưa ra mắt đâu, đẹp trai thế này thì phải nổi tiếng rồi! Các con mau ra mắt đi, mẹ sẽ ủng hộ hết mình!!
- Anh chàng tóc hạt dẻ trông hơi lạc lõng so với mấy anh tóc xám kia, em ôm anh đây.
- Chủ bài đăng là phóng viên thực tập à? Đi công tác ở đâu vậy, cho tôi xin Weibo của anh chàng kia đi.
- Tôi đặt gạch ở đây, chị em nào tìm được Weibo thì chia sẻ cho tôi với nhé.
Lộ Văn Tinh cảm thấy có chút khó xử trong lòng, cậu đã chuẩn bị tinh thần nghỉ việc rồi, vậy mà đột nhiên lại nổi tiếng chỉ vì đoạn video này. Vừa vào WeChat, cậu đã bị kéo vào một nhóm chat.
Tên là: Nổi tiếng chỉ sau một đêm
Lộ Văn Tinh:...
Có cần phải làm quá lên như vậy không?
[Ngụy Đến Đỉnh Cao]: Á á á á á!! Thần may mắn nào phù hộ vậy, chúng ta nổi tiếng rồi sao?
[Một Chú Chó]: Ngụy Trạch, miệng cậu linh nghiệm thật đấy!
[Một Chú Chó Khác]: Kinh thật! Tiểu Trạch, sau này cứ nói nhiều vào nhé.
[Người Nuôi Chó]: Chắc Tiểu Trạch được thần may mắn phù hộ rồi nhỉ? Tôi cần lời chúc để nhanh giàu lắm đây, cảm ơn cưng @Ngụy Đến Đỉnh Cao nhé.
Lộ Văn Tinh cũng đáp.
[ET]: Xin lỗi, anh xin rút lại lời chê em ảo tưởng nhé.
[Ngụy Đến Đỉnh Cao]: Hứ, tha cho mấy người đấy. Cứ chờ một trăm tám mươi buổi biểu diễn mỗi năm đi, tôi đến đây!!!
Qua màn hình, Lộ Văn Tinh cũng có thể cảm nhận được vẻ sung sướng của Ngụy Trạch. Cậu buồn cười lắc đầu, rồi gửi thêm một tin nhắn.
[ET]: Mấy đứa không tò mò ai là người quay video à?
[Ngụy Đến Đỉnh Cao]: Anh biết sao?
Lộ Văn Tinh chụp màn hình bài đăng Weibo, dùng màu đỏ khoanh tròn dòng chữ.
--- Trong buổi thực tập đầu tiên, cùng đi công tác với biên tập xinh đẹp, lại nhận được bất ngờ *Chảy nước miếng.
[ET]: Đây là mấu chốt này.
[Ngụy Đến Đỉnh Cao]:!!!!.
Truyện Hệ Thống
[Một Chú Chó]: Khoan đã, đừng nói là... đoàn phóng viên đến phỏng vấn Văn Dụ chiều nay đúng không?
[Người Nuôi Chó]: Giờ mua vé số còn kịp không?
Nhưng cuộc vui chẳng kéo dài được bao lâu, bài viết rất nhanh bị đẩy xuống, nhường chỗ cho quảng cáo sữa.
[Ngụy Đến Đỉnh Cao]: Không hẳn đâu, tôi tưởng ít nhất cũng phải ở đó một tiếng chứ.
[Một Chú Chó]: Thôi vậy, dù sao cũng qua rồi.
[Người Nuôi Chó]: Nhanh lên mà cũng nhanh xuống quá, mình còn chưa kịp ngồi nóng ghế nữa.
[Một Chú Chó Khác]: Sao tôi lại có cảm giác bài top này bị xóa chứ không phải bị đẩy xuống nhỉ, cũng chẳng lạ gì.
[ET]: Mấy đứa à, muốn xóa bài phải bỏ cả đống tiền đấy, chúng ta có là ai đâu, bị đẩy xuống cũng là chuyện bình thường.
Trong giới giải trí này, các nghệ sĩ mua bài để lăng xê, rồi khi bị bôi nhọ thì lại xóa bài, tất cả đều là thủ thuật thông thường.
Lộ Văn Tinh còn chưa được lên sân khấu, ngay cả chụp quảng cáo thì cũng chỉ chụp cho bìa tạp chí hoặc quảng cáo tuyên truyền.
Nào có ai biết đến cậu, thậm chí bốn người Ngụy Trạch còn chưa ra mắt. Ai lại rảnh rỗi sinh nông nỗi đến mức bỏ tiền ra xóa bài của họ chứ?
Mỗi người một ý, nhìn bọn họ bàn tán huyên thuyên, Lộ Văn Tinh cũng buồn ngủ lắm rồi, bèn chúc ngủ ngon rồi chìm vào giấc ngủ ngay.
***
Vài ngày sau, Weibo của chương trình cũng đăng bài mới.
“Thông báo chính thức của chương trình mà mọi người mong chờ đã xuất hiện rồi đây!!! @Cố Yến Thâm @Lý Hướng Minh @Tống Giai Giai *Yêu nè *Yêu nè *Yêu nè, thành viên hợp tác tạm thời sẽ được giữ bí mật nhé, đảm bảo là đẹp hút hồn nè. *Thở dài thỏa mãn”
Có đính kèm hình của ba người Cố Yến Thâm, Lý Hướng Minh và Tống Giai Giai.
- Biết người ta mong chờ mà còn giữ bí mật hả? Làm người ai lại làm thế chứ.
- Liếm màn hình ngắm anh nhà, anh ngầu bá cháy luôn!
- Anh Thâm đã biệt tích ba tháng nay rồi, tuy không phải bài đăng của anh, nhưng cũng xem như anh cập nhật trạng thái vậy.
- Chị Giai Giai vẫn đẹp như cũ, trang cá nhân toàn là hình của chị.
- Fan Minh Minh đâu ra đây nào.
Chương trình này có sự góp mặt của siêu sao giành ba giải thưởng Cố Yến Thâm, hoàng tử âm nhạc Lý Hướng Minh và thần nữ quốc dân được hoan nghênh nhất Tống Giai Giai, đều là những ngôi sao thường xuyên xuất hiện trên top tìm kiếm.
Và chưa đầy nửa ngày, bài viết đã leo lên top tìm kiếm.
Cộng đồng mạng bàn tán vô cùng xôn xao liệu ai sẽ được hợp tác với ba vị siêu sao này, tức khắc đã khiến khu bình chọn bùng nổ.
Chỉ có khu bình chọn cho Lý Hướng Minh và Tống Giai Giai là bình thường, riêng bên Cố Yến Thâm thì như một luồng gió mới.
#Thông báo chính thức của chương trình #Fan mau đến xem thử anh Thâm sẽ chọn ai nào, rút thăm mười bình chọn sẽ được tặng ba thỏi son VL, tự chọn màu nhé.
Anh Thâm đỉnh nhất nhà, bình chọn thôi nào↓
- Chị gái xinh đẹp này
- Quý cô dịu dàng này
- Người đàn ông mạnh mẽ vô địch này.
- Một mình anh cân tất, anh Thâm không cần người hợp tác đâu.
Cộng đồng mạng tiếp tục bình luận, còn có người đề ra bình chọn mới.
- Bé La Lị xin gia nhập cuộc chơi.
- Lông lông bày tỏ mình mới là người đáng yêu nhất.
- Đàn ông thực sự phải độc thân chứ.
- Thú thật, anh Thâm đã thuộc về tôi rồi.
- Thôi bạn ở trên ơi, tôi ghen tị quá, rõ ràng anh Thâm đang trêu tôi mà *E thẹn.
...
Tập đầu tiên của chương trình sẽ được quay ở nước E.
Ngay khi xuống sân bay, Lộ Văn Tinh đã được chương trình gửi xe riêng đến đón. Từ sân bay đến địa điểm quay mất khoảng bốn mươi phút đi xe. Một lát sau, chiếc xe dừng lại trước cổng một khu dân cư có quang cảnh khá đẹp, hơi giống khu vườn của một trang viên.
Lộ Văn Tinh không phải là người đầu tiên đến. Ngay khi bước vào nhà, cậu đã thấy thần nữ quốc dân Tống Giai Giai đang ngồi trên ghế sofa, cùng hai nghệ sĩ khác mà cậu không biết tên, chắc hẳn họ cũng là những người hợp tác giống như Lộ Văn Tinh.
“Hello.”
Tống Giai Giai phát hiện ra cậu trước, gương mặt chị đẹp như tranh vẽ, quả đúng là thần nữ quốc dân, đẹp không góc chết.
“Chào chị Giai Giai, em là Lộ Văn Tinh, người hợp tác với thầy Cố.”
Chị kinh ngạc bụm miệng lại.
“Khách mời đẹp hút hồn thế này, sao chương trình không nói cho tôi biết chứ? Giờ tôi đổi người hợp tác được không?”
Chị ấy còn biết bông đùa, Lộ Văn Tinh cũng cong khóe mắt cười.
“Phải là chị Giai Giai gánh vác phần nhan sắc chứ.”
Cậu cũng nhìn sang hai người hợp tác kia, một nam một nữ. Cô gái kia là người hợp tác với Tống Giai Giai mà Lộ Văn Tinh chưa từng gặp qua, đoán chắc là thành viên của một nhóm nhạc nữ.
“Chào Lộ Văn Tinh, mình là Ôn Mẫn của nhóm New4.”
Cậu lịch sự chìa tay ra, Ôn Mẫn cũng lịch sự bắt lấy tay cậu.
“Chào Lộ Văn Tinh, tôi là Chu Tử Đồng, người hợp tác với thầy Lý.”
Mọi người cũng không hề ngại ngùng, khiến bầu không khí thêm phần cởi mở. Đang lúc trò chuyện vui vẻ, Lý Hướng Minh đã xách hành lý đến.
Chào nhau đôi câu, Lý Hướng Minh cũng định lên lầu, lại bị Tống Giai Giai ngăn lại.
“Chưa chia phòng đâu, để hành lý đó đi.” Chị trừng mắt nhìn Lý Hướng Minh, anh cũng chớp mắt hiểu ý đối phương, thậm chí còn hiểu rất rõ.
Thế là anh đặt hành lý sang một bên, cùng mọi người bông đùa.
“Lát nữa mình chia phòng kiểu oẳn tù tì hả?”
“Đạo diễn nói, đợi mọi người đông đủ rồi sẽ thông báo nhiệm vụ đầu tiên.”
Lời vừa dứt, họ đã thấy Cố Yến Thâm mở cửa bước vào. Bầu không khí bỗng sôi động hẳn lên, ai nấy cũng chào anh. Riêng Lộ Văn Tinh thì chỉ gật đầu chào. Đang định thôi nhìn thì cậu thấy đằng sau cánh cửa chưa đóng còn một người nữa.
“Chào mọi người, em là Văn Dụ.”
Thấy đối phương, mắt Lộ Văn Tinh lóe lên tia kinh ngạc. Cuối cùng cậu cũng hiểu được vấn đề mình thắc mắc bấy lâu nay.
Thảo nào Mang Chanh lại đồng ý hủy hợp đồng với cậu, hóa ra là để nhét Văn Dụ vào.
Cậu dám chắc chuyện này có liên quan đến Cố Yến Thâm, anh ta cảm thấy dùng tiền trả ơn vẫn chưa đủ thành ý.
Thấy Văn Dụ xuất hiện, Lộ Văn Tinh cũng thở phào nhẹ nhõm. Dù mình không theo cốt truyện cũng chẳng ảnh hưởng gì đến nội dung chính, Văn Dụ vẫn tham gia chương trình này.
Cậu cũng mạnh dạn đoán rằng, tuy mình không theo cốt truyện trong mơ, nhưng phần chính vẫn sẽ không thay đổi. Dù có hiệu ứng cánh bướm, tuyến tình cảm của hai nhân vật vẫn sẽ diễn ra.
Kể cả khi Văn Dụ không vượt qua vòng phỏng vấn, hắn cũng sẽ có cách tham gia chương trình.
Văn Dụ cười cười chào mọi người, cuối cùng chào Lộ Văn Tinh.
“Đã lâu không gặp nhé, Tinh Tinh.”
Nghe người ta gọi thân thiết như vậy khiến cậu nổi hết da gà. Tuy cùng được Vương Mạn dẫn dắt, nhưng số lần gặp nhau cũng chỉ đếm trên đầu ngón tay.
Văn Dụ bận chụp quảng cáo, còn cậu bận chụp bìa tạp chí.
Có bắt gặp nhau cũng chỉ gật đầu chào, chưa đến mức gọi bằng biệt danh thân mật như thế đâu.
“Hai người quen nhau sao?”
“Quen ạ.” Văn Dụ mỉm cười, không nói chuyện họ cùng chung một người đại diện.
“Chúng em là bạn. Đúng không Tinh Tinh?”
Người ta đã nói vậy, cậu cũng không thể phủ nhận được, chỉ gật đầu đáp lại.
“Văn Dụ đến cùng anh Thâm sao ạ?”
Nghe vậy, Văn Dụ cũng cong môi cười.
“Em không ngờ lại khéo đến vậy, còn đi chung máy bay với anh Thâm.”
Tống Giai Giai chỉ ra chuyện.
“Có mấy vị khách quý?”
“Một ạ.” Người quay phim đáp.
Đông đủ rồi, đạo diễn liền thông báo luật chơi.
“Mỗi tập sẽ đón một vị khách quý. Đội thắng trận đầu tiên sẽ nhận được sự giúp đỡ của vị khách quý đó, nghĩa là ba đội sẽ có một đội gồm ba người.”
“Thêm một người sẽ tăng cơ hội thắng sao? Phải vậy không? Thế thì Văn Dụ thành người để chúng ta tranh giành rồi.”
Đạo diễn cười cười, không trả lời. Lý Hướng Minh lại hỏi.
“Trận đầu tiên thi đấu cái gì?”
Đạo diễn ngồi trên chiếc ghế xếp mini, cuộn cuốn sổ thành loa kề lên miệng.
“Tôi sẽ thông báo sau, giờ kiểm tra cái đã.”
Trước đó, khi chuẩn bị quà, Thịnh Siêu đã gửi tin nhắn cho Lộ Văn Tinh, nói rằng đạo diễn sẽ kiểm tra hành lý, tịch thu đồ ăn vặt và đồ dùng gian lận.
Huống chi đây cũng là phần gây sốt, khán giả rất muốn xem thử hành lý của nghệ sĩ có những gì.
Nghe nói là kiểm tra đột xuất vậy thôi, chứ không quay cảnh xấu hổ gì. Đạo diễn cũng đã nhắc họ đừng mang đồ quá riêng tư hay đồ không muốn người khác thấy.
Nên vừa nãy Tống Giai Giai ngăn Lý Hướng Minh lại cũng là vì phân đoạn này.
Nhưng vì hiệu quả chương trình, họ vẫn tỏ ra rất ngạc nhiên.
“Mọi người xếp thành hàng đi, bắt đầu từ trái sang nhé.”
Lý Hướng Minh được kiểm tra đầu tiên. Quần áo và giày dép đều được bảo quản trong túi trắng. Họ không lục kỹ, nhưng lại thấy một thứ vô cùng nổi bật.
Một quả bóng tennis màu xanh.
“Cái gì thế này?” Tống Giai Giai ngỡ ngàng thốt lên bằng giọng Tứ Xuyên.
“Cậu còn mang bóng tennis để ghi hình à?”
Nghe chị thẳng thắn như vậy, ai cũng buồn cười.
Lý Hướng Minh lại chẳng biết họ cười cái gì, nói như đúng rồi vậy.
“Lúc viết nhạc, tôi thường có thói quen nắm cái gì đó trong tay.”
Tống Giai Giai tỏ vẻ đã hiểu.
“Hiểu mà, thiên tài luôn có sở thích kỳ cục lắm. Nhưng sao lại là bóng tennis?”
Anh lại chẳng nghe ra ý trêu ghẹo của chị, còn nghiêm túc đáp.
“Bóng rổ lớn quá, tôi cầm không vừa tay.”
Mọi người: ...
Tiếp theo là Lộ Văn Tinh. Ngoài quần áo và đồ dùng hằng ngày, còn có một chiếc đồng hồ báo thức to bằng bàn tay.
Không đợi người khác hỏi, cậu đã tự khai.
“Đây là quà mẹ tặng em hồi cấp ba ạ.”
“Giờ vẫn chưa hỏng sao?”
Cậu lắc đầu.
“Bền lắm ạ, chỉ cần thay pin là được. Em lại quen dùng đồng hồ báo thức hơn báo thức di động.”
Ai ai cũng tò mò với chiếc đồng hồ báo thức của Lộ Văn Tinh. Nó màu đỏ, theo kiểu chú gà trống, hệt như đồ trang trí, trông đáng yêu cực kỳ.
“Lúc báo thức, chắc có tiếng gà gáy đúng không?”
“Là tiếng gà gáy ạ.”
Nghe vậy, mọi người càng tò mò hơn. Giờ ít ai mua đồng hồ báo thức lắm, nên thấy thú vị ghê.
“Tôi muốn nghe nó gáy như thế nào.”
“Tôi cũng vậy.”
Lộ Văn Tinh cài một phút, ai cũng lẳng lặng nhìn cậu đặt đồng hồ lên sàn nhà.
“Đặt lên bàn đi, chúng tôi nghe thử.”
“Nó sẽ bị ngã mất.”
Mọi người: ???
Mấy cặp mắt đổ dồn về chú gà. Như thỏa mãn sự chờ đợi của họ, chú bắt đầu gáy.
Chú gà đang nghểnh cổ đột nhiên mọc thêm chân, bắt đầu chạy.
Mọi người: ???
“Còn biết chạy ư?” Lý Hướng Minh mở to mắt đầy sửng sốt.
Dưới sự ngỡ ngàng của họ, chú gà chạy mất dạng. Đạo diễn cũng cười rộ những nếp nhăn, giục nhân viên lấy chú gà về.
Nhìn vào mắt họ, cậu điềm nhiên giải thích.
“Em khó dậy lắm, trước khi ngủ đặt đồng hồ lên sàn nhà, để nó vừa kêu vừa chạy khắp phòng.”
Mọi người: ...
“Tối mọi người nhớ đóng cửa, đừng để con gà chạy vào nhé.”
Lộ Văn Tinh: ...
Tiếp theo là mấy người khác, có người mang sách, có người mang gối các kiểu, đều là đồ dùng bình thường.
Sau một hồi tò mò, cuối cùng cũng đến lượt Cố Yến Thâm. Mắt họ sáng bừng lên, đổ dồn về phía hành lý của anh.
Ai ai cũng tò mò anh sẽ mang gì. Nhìn vẻ lạnh lùng quý giá của anh, trừ đồ dùng cần thiết, chắc không có gì gây ngạc nhiên đâu.
Quả nhiên, hành lý đầu tiên chỉ có quần áo.
Mọi người tiếc nuối nhìn sang hành lý thứ hai.
Mà cái thứ hai cũng chỉ chứa đồ dùng hằng ngày.
Quả nhiên chẳng thấy có gì hay ho, Tống Giai Giai thở dài định đứng lên, lại thấy bên cạnh nhét một thứ trông giống cuốn áp phích.
“Anh Thâm, cái này là gì vậy?”
Tống Giai Giai tò mò lắm, mọi người cũng nghiêng đầu nhìn sang.
Lý Hướng Minh thò tay lấy cuộn áp phích, cùng mọi người mở ra.
Lộ Văn Tinh cũng không chần chừ, lập tức chạy qua xem.
Sau đó, dưới sự chứng kiến của tất cả mọi người, tờ áp phích lộ ra ảnh Lộ Văn Tinh đang hóng chuyện.
Lộ Văn Tinh: !
Cố Yến Thâm: !
Những người còn lại: !
Họ kinh ngạc nhìn nhau, bầu không khí như lắng đọng lại, ai nấy vẫn chưa hết vẻ kinh ngạc.
Cậu nhìn mình trên tờ áp phích với vẻ mặt phức tạp, như thấy một tin tức vừa hot vừa chất lượng đang vụt qua.
Lý Hướng Minh khó khăn cầm tờ áp phích, thật thà hỏi.
“Anh, sao anh lại giấu áp phích của Lộ Văn Tinh vậy?”
Cố Yến Thâm: ...
Lộ Văn Tinh: ....