Sở thích của Lộ Văn Tinh

Sau Khi Giải Nghệ, Tôi Trở Thành Thiếu Gia Nhà Giàu Đích Thực thuộc thể loại Linh Dị, chương 8 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Cố Yến Thâm mơ thấy một đàn gà gáy ò ó o. Tiếng ồn vây quanh khiến đầu anh đau như búa bổ.
Mở mắt ra, anh thấy ngay thủ phạm – chú gà trống đang chạy loăng quăng trên sàn nhà. Nó ngẩng cao cổ, vừa chạy vừa gáy vang trời, như muốn làm nổ tung mái nhà.
Nhìn sang chủ nhân của chú gà, cậu ta đang cuộn mình như con sâu lông, chỉ để lộ mỗi mái tóc nâu, không hề nhúc nhích, chẳng có vẻ gì là định dậy bắt gà.
Không thể chịu nổi nữa, anh bật chăn dậy, xuống giường đuổi bắt con gà. Không ngờ chân ngắn mà nó chạy nhanh kinh khủng, thoáng chốc đã lọt vào phòng tắm. Nhưng cuối cùng, anh vẫn tóm được nó.
Sau khi tắt báo thức, Cố Yến Thâm cảm thấy mọi thứ xung quanh dường như trở nên yên tĩnh hơn.
Anh xách mào gà, đặt nó lên tủ đầu giường của Lộ Văn Tinh. Vô tình liếc sang "người đẹp đang say giấc nồng", anh nhận ra cậu có vấn đề. Má Lộ Văn Tinh ửng hồng, lông mày nhíu chặt như thể đang khó thở. Cố Yến Thâm lay cậu định đánh thức, nhưng lại phát hiện người kia nóng như bàn ủi. Anh bèn đưa tay sờ trán cậu, đúng là sốt rồi.
"Uống nước không?"
Cổ họng Lộ Văn Tinh như bốc cháy, cậu liếm đôi môi khô khốc, rất muốn uống chút nước nhưng không dám sai Cố Yến Thâm rót cho mình.
Trong lúc cậu đang nghĩ vẩn vơ, một ly nước đã kề sát miệng. Lộ Văn Tinh càng không dám từ chối, ngoan ngoãn nhận lấy ly nước.
Uống vài ngụm, cậu thở phào nhẹ nhõm, khẽ khàng cảm ơn.
Giọng cậu khản đặc, mũi nghẹt, rõ ràng là bị cảm nặng.
"Để tôi báo với đạo diễn. Nếu không ổn thì phải đi bệnh viện truyền nước."
Lộ Văn Tinh kiên quyết từ chối. Cậu không muốn ngâm mình trong mùi khử trùng, thế nên lắc đầu lia lịa.
"Vậy cứ ngủ tiếp đi."
Cậu định gật đầu nhưng lại lo lỡ mất việc ghi hình.
Dù sao thì thù lao cũng rất hậu hĩnh, nhiều hơn cả số tiền cậu kiếm được trong nửa năm, khiến cậu cảm thấy ngại ngùng khi đã nhận tiền rồi mà còn nằm trên giường.
Cậu lại nhớ Ngụy Trạch từng kể rằng, rất nhiều nghệ sĩ trẻ vô danh thậm chí còn chẳng nhận được đồng nào từ các chương trình truyền hình.
Đó là cơ hội để ra mắt, nhưng cũng có thể bị thay thế bất cứ lúc nào.
Mà chương trình này lại có tâm đến thế, đáng lẽ cậu nên tiếp tục ghi hình.
Nhưng không cho cậu cơ hội xuống giường, Cố Yến Thâm đã cầm lấy ly nước, nói.
“Nằm nghỉ đi, để tôi nói với đạo diễn.”
***
Tại nhà họ Văn.
Chiếc gương phản chiếu gương mặt nghiêm nghị của Văn Tranh. Y chăm chú nhìn lại bản thân, đảm bảo mình đã chỉnh tề rồi mới rời khỏi phòng.
Vừa đóng cửa, y nhận thấy cửa phòng bên cạnh khẽ hé.
Văn Tranh không nghĩ nhiều, đẩy cửa bước vào. Y thấy mẹ mình đang đứng trước bàn học gần ban công, tỉ mỉ lau chùi chiếc khung ảnh.
"Mẹ ơi."
"Thằng Tranh đấy à." Kỷ Viện quay đầu lại, nhìn Văn Tranh tươm tất trong bộ âu phục.
“Cuối tuần rồi mà con vẫn đến công ty sao?”
“Dạ, có việc ạ.” Y bước đến nhận lấy khung ảnh từ tay bà. “Con đi đây ạ.”
Y nhìn tấm hình trong khung, đôi mắt sắc bén bỗng trở nên hiền từ.
Trong ảnh là một cậu bé chừng bốn năm tuổi với nụ cười tươi rói và đôi mắt lấp lánh như sao trời, đang ôm chiếc cúp.
Tấm hình này được chụp vào lúc em trai y giành chiến thắng trong cuộc thi nhảy đường phố dành cho trẻ em.
Văn Tranh vẫn còn nhớ ngày đó, đứa nhóc ấy đã cầm chiếc cúp hớt hải chạy đến chỗ y, chờ được khen.
"Anh ơi, em giành được quán quân rồi nè, anh thấy em giỏi không?"
Kỷ Viện cũng nhìn đứa bé ấy, trong đôi mắt hiền hậu hiện lên nỗi nhung nhớ vô vàn.
“Mai con phải đi thành phố G.”
Bà hơi nheo mắt, cất giọng nhỏ nhẹ.
“Con đã liên lạc với gia đình ở thành phố G. Họ bảo thằng bé ấy năm nay cũng vừa hai mươi, cùng tuổi với Tinh Tinh.
Vả lại...” Y thoáng ngừng lại, như đang xoa dịu cảm xúc cuồn cuộn trong lòng. “Sở cảnh sát có lập hồ sơ. Trong đó có ghi thằng bé và Tinh Tinh cùng mất tích vào một ngày.”
Kỷ Viện lập tức ngẩng đầu, tròng mắt hơi mở to. Bà che miệng, cố nén xúc động chực trào nơi khóe mắt.
Văn Tranh đưa khung ảnh cho mẹ mình, vỗ vai an ủi bà.
“Con vẫn chưa thấy ảnh nên không chắc có phải là Tinh Tinh không. Nhưng dù không phải đi nữa, chắc...”
“Chắc cậu ấy cũng từng gặp Tinh Tinh rồi.”
***
Lúc cậu tỉnh lại đã là giữa trưa. Cơn sốt đã hạ nhưng giọng vẫn khản đặc, còn kèm theo ho.
Mùa đông ở thành phố G rất lạnh, nhiệt độ chênh lệch mười độ so với thành phố C nơi cậu ở.
Hôm qua cậu mặc áo không đủ ấm, nên tối đó ra ngoài ăn cơm mới bị cảm lạnh.
Những người khác đã ra ngoài hoàn thành nhiệm vụ, chỉ còn Lộ Văn Tinh ở lại một mình.
Nhớ lại sáng nay Cố Yến Thâm đã kết bạn Wechat với mình, Lộ Văn Tinh liền gửi tin nhắn cho anh.
[ET]: Các thầy đang ở đâu vậy ạ?
[.]: Ở rạp chiếu phim.
[.]: Trên bàn có thuốc cảm và thuốc hạ sốt đó.
Cậu quay đầu lại, thấy trên bàn còn dán thêm tờ ghi chú về thuốc, chắc hẳn là bên chương trình đã chuẩn bị.
[ET]: Cảm ơn thầy Cố ạ.
Sau đó, cậu còn gửi thêm hình ảnh một chú cánh cụt cúi đầu.
[ET]: Nhiệm vụ hôm nay là gì ạ? Bán vé ở rạp chiếu phim sao?
[.]: Đại khái là vậy.
[.]: Nhưng không được để bị phát hiện.
[ET]:...
Cố Yến Thâm, Tống Giai Giai và Lý Hướng Minh nổi tiếng đến mức đứng đầu top tìm kiếm như thế, không để bị phát hiện thì hơi khó đây.
Nếu được phân đến quầy bán vé và đồ ăn thì rất dễ bị lộ, vì phải trao đổi trực tiếp với khách, khó mà không bị nhận ra.
Nhưng nhân viên soát vé thì chẳng cần nói chuyện, nếu vậy thì có thể ẩn mình lâu hơn.
Bỗng dưng cậu thấy may mắn vì hôm qua mình đã giành được sự trợ giúp của Văn Dụ, giờ thì hai người họ có thể cùng một đội rồi.
[ET]: Thầy được phân công việc gì ạ?
[.]: Bán bỏng ngô.
Hôm nay là cuối tuần nên rạp chiếu phim rất đông khách. Lộ Văn Tinh không giúp được gì, đành gửi nhãn dán hình con vịt *cố lên* cho đối phương.
Đúng rồi, Cố Yến Thâm mạnh mẽ mà.
Khi chương trình quay xong, bệnh cảm của cậu còn chẳng thuyên giảm mà trở nên nặng hơn, thế là cậu bị đưa đi truyền nước.
Bị bệnh thì đành chịu thôi, biết làm sao bây giờ. Đạo diễn thông cảm nhưng vẫn thấy tiếc nuối.
Quay xong buổi tối đầu tiên, đạo diễn đã rất thích Lộ Văn Tinh rồi. Cậu đẹp trai lại không yếu đuối, nhưng không biết cách tận dụng cơ hội để lên hình nhiều hơn.
Cứ tưởng ngày mai thực hiện nhiệm vụ với Cố Yến Thâm sẽ có nhiều hình ảnh đẹp, ai ngờ cậu lại bị cảm nên không tham gia được.
“Không sao, cứ nghỉ ngơi đi, chúng tôi đợi cậu ở tập hai.”
Trước khi chia tay, Tống Giai Giai đặc biệt chào tạm biệt Lộ Văn Tinh. Chị liếc nhìn Cố Yến Thâm đang đứng sau lưng cậu, rồi thủ thỉ hỏi.
“Sang tập hai, hay là em tổ đội với chị nhé?”
Cậu chưa kịp trả lời thì đã bị Cố Yến Thâm kéo ra sau, bày tỏ sự từ chối vô cùng rõ ràng.
Nhưng chị vẫn không bỏ cuộc.
“Anh có biết việc trao đổi đồng đội cực kỳ hấp dẫn không? Em đảm bảo khán giả sẽ rất thích cho mà xem.”
Cố Yến Thâm nào chịu, dù sao chị cũng chỉ đùa thôi. Chị với Ôn Mẫn cũng hợp lắm, nhưng nhìn vẻ mặt cứng nhắc của siêu sao Cố, chị lại càng muốn trêu chọc.
Chị nói thêm vài câu với Lộ Văn Tinh, rồi bị trợ lý giục quá, đành ra giúp xách hành lý.
Cố Yến Thâm cũng không vội, mai anh còn việc ở thành phố G. Trợ lý đã sắp xếp khách sạn rồi, nên giờ anh đang chờ xe của nghệ sĩ đến đón.
Văn Dụ cũng về thành phố C như Lộ Văn Tinh. Vừa hay trợ lý của hắn cũng đặt cùng chuyến bay với Lộ Văn Tinh.
Nhưng Văn Dụ ở khoang hạng nhất, còn cậu thì ở khoang phổ thông.
“Tôi đặt khoang hạng nhất cho cậu nhé? Ngồi thoải mái hơn khoang phổ thông nhiều, cậu còn chưa khỏe, không nên ngồi máy bay lâu.”
“Không cần đâu, cảm ơn.”
“Lộ Văn Tinh, anh nghe lời anh Dụ đi. Ngồi ở khoang phổ thông thế kia, lát nữa lại khó chịu, bọn tôi cũng không chăm sóc anh được, anh Dụ sẽ lo lắng mất.”
“Cảm ơn mọi người đã quan tâm nhưng thật sự không cần đâu.”
Bị cảm nên cậu thấy mệt trong người. Với cậu, ở khoang nào cũng vậy thôi, cũng chỉ mất ba tiếng bay.
Lại có Tạ Trình Phỉ đến đón, cậu không muốn người thân mình tiếp xúc với Văn Dụ.
Qua khu kiểm tra an ninh, Văn Dụ liền đến phòng chờ hạng sang, còn cậu thì ngồi ở ghế đại sảnh nhắn tin cho Tạ Trình Phỉ.
Đến khi cậu xuống máy bay thì đã tám giờ tối.
Tạ Trình Phỉ có mang một ly trà sữa. Vừa thấy cậu, em liền đưa sang.
“Nè.”
“Ngoài kia có lạnh không?”
“Gió hơi to, đeo khăn quàng vào nào.” Em ấy lấy một chiếc khăn quàng xám từ trong túi ra, quấn thật kỹ cho anh mình.
Như chưa hài lòng lắm, Tạ Trình Phỉ còn đội mũ cho Lộ Văn Tinh.
“Rồi, đi thôi.” Em cố ý kéo mũ thấp xuống, ngăn gió lạnh lùa vào. Cả miệng và mũi của Lộ Văn Tinh đều vùi vào trong khăn quàng, chỉ lộ mỗi đôi mắt sáng.
“Sao lại mua trà sữa cho anh?”
“Ai bảo mua cho anh? Cái này là mua cho em, tiện thể cho anh ủ tay thôi.”
Lộ Văn Tinh:...
Cuối cùng anh vẫn không uống. Tạ Trình Phỉ lại tự mình uống rồi nhai trân châu trước mặt anh.
Còn nói thêm: “Người bệnh không có quyền uống trà sữa.”
...
Bên kia, Cố Yến Thâm đã đến khách sạn, vừa nhận được tin nhắn từ Tống Giai Giai.
[Tống Giảm Giảm]: Đạo diễn bảo tụi mình chuẩn bị quà cho tập hai, anh nghe chưa?
[.]: Chưa.
[Tống Giảm Giảm]: Là mỗi người tự chuẩn bị quà, anh muốn được tặng gì?
[.]:...
[Tống Giai Giai]: Nếu là quà thì phải tặng thứ người ta thích chứ.
[.]: Gì cũng được.
[Tống Giảm Giảm]: Anh đúng là tên thẳng nam mà.
[.]:?
[Tống Giảm Giảm]: Anh có thấy tôi đang hỏi anh muốn được tặng gì không?
Sau đó, chị liền gửi một ảnh chụp màn hình cuộc trò chuyện của mình với Lộ Văn Tinh.
Cũng một kiểu mở đầu như vậy.
[Tống Giảm Giảm]: Đạo diễn bảo tụi mình chuẩn bị quà cho tập hai, em nghe chưa?
[ET]: Dạ chưa ạ.
[Tống Giảm Giảm]: Là mỗi người tự chuẩn bị quà. Em muốn được tặng gì?
[ET]: Chị tặng gì em cũng thích ạ.
[ET]: Với lại chị Giai Giai có thích được tặng gì nhất không ạ?
Xem xong, Cố Yến Thâm vẫn lạnh lùng gõ tin nhắn.
[.]: Thế cô muốn được tặng gì?
[Tống Giảm Giảm]: Anh qua loa quá rồi đấy.
[.]:...
[Tống Giảm Giảm]: Được rồi, đùa anh thôi.
[Tống Giảm Giảm]: Tôi chỉ hỏi, anh có biết Lộ Văn Tinh thích gì không?
Anh gõ “không biết” thì đột nhiên khựng lại, bỗng dưng lại nhớ đến chiếc khăn bông màu hồng của cậu.
Thế là anh xóa chữ, gõ lại.
[.]: Đồ màu hồng?
Tống Giai Giai bỏ qua dấu hỏi cuối câu của anh, vui vẻ báo lại với người khác.
[Tống Giảm Giảm]: Lộ Văn Tinh thích đồ màu hồng đấy, vậy mình tặng đồ màu hồng nhé.
Gửi cho Ôn Mẫn xong, chị bèn sao chép lại, gửi cho Lý Hướng Minh và Chu Tử Đồng một câu y chang.
[Tống Giảm Giảm]: Lộ Văn Tinh thích đồ màu hồng đấy, vậy mình tặng đồ màu hồng nhé.
Xong xuôi, Tống Giai Giai còn thấy mình như đang làm việc tốt không để lại danh tính. Tập sau gặp lại, chắc Lộ Văn Tinh sẽ vui lắm đây.
Giờ đây, Lộ Văn Tinh đã về đến ký túc xá, mà vẫn không hề hay biết mình sắp nhận được những phần quà rất đỗi bất ngờ.