Sau Khi Giúp Vai Chính Thụ Thoát Khỏi Kẻ Điên, Tôi Bị Nhắm Đến
Khởi Đầu Cứu Thế
Sau Khi Giúp Vai Chính Thụ Thoát Khỏi Kẻ Điên, Tôi Bị Nhắm Đến thuộc thể loại Linh Dị, chương 1 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
001.
Chân tay mềm nhũn.
Tác giả: Không Ô
Edit: Sâm
Xung quanh tối đen như mực, chỉ có tiếng nước nhỏ giọt vang vọng khắp nơi.
Thẩm Lục Dương đưa tay lên chạm mũi, nhưng chẳng chạm được thứ gì —— lúc này cậu… trong suốt rồi?
Ký ức cuối cùng là chiếc Porsche lao vun vút hướng về phía cậu, chưa kịp nghĩ đến việc tang thì đã thấy mình ở nơi này.
“Há lô? Có ai không?”
Tiếng “tút tút” của thiết bị vọng qua không trung, phải rất lâu sau mới rõ thành âm: “Chào cậu nha bảo bối!”
Giọng nói mát lạnh và êm tai của tuổi trẻ, trên đó còn pha chút vui nhộn tinh quái.
[ Khụ —— tút tút —— ky —— ký, chủ, chào cậu! Cho phép tôi chính thức giới thiệu, tôi là hệ thống ‘thế giới ngập tràn tình yêu’, tận tâm duy trì hòa bình mọi thế giới nhỏ, là hiện thân của tình yêu và tự do ~]
Thẩm Lục Dương ngơ ngác một lúc rồi mừng rỡ như được mùa: “Tôi sắp xuyên sách à? Tôi không chết rồi chứ?”
Với kinh nghiệm đọc hơn mười năm tung hoành đam mỹ lẫn ngôn tình, hiện giờ cậu xác định mình là người mang vận may lớn!
[Đúng vậy! Ở thế giới ban đầu cậu đã chết hoàn toàn rồi, hiện tại cậu có hai lựa chọn.]
[1. Chấp nhận tôi, cùng tôi cứu vớt thế giới trong sách. 2. Trở về thế giới ban đầu, chấp nhận cái chết. Đếm ngược ba giây, 3, 2 —— ]
“Tôi chọn 1!”
Bánh ngon rơi từ trên trời xuống, không ăn là kẻ ngu.
[Biu~, chúc mừng ký chủ, khế ước thành công.]
Thẩm Lục Dương ngước lên trời, không biết “hệ thống” ở đâu, đành trò chuyện với không khí: “Đó là sách gì? Tôi phải làm nhiệm vụ gì?”
Cuộc giao tiếp diễn ra suôn sẻ, giọng hệ thống trở nên nhẹ nhàng hơn rất nhiều: [Vô cùng đơn giản, nguyên tác là đồng nhân văn cậu đọc tối qua —— ‘Tình Mất’.]
Thẩm Lục Dương trợn tròn mắt: “Bản ‘Tình Mất Plus’ tôi đọc là đồng nhân văn à?”
Tối qua cậu vừa đọc xong cuốn tiểu thuyết đam mỹ ABO với tam quan vỡ nát, nó làm sâu sắc lại tam quan của người đọc sành, còn khiến cậu mơ ác mộng suốt đêm.
Nhân vật chính là Thời Phàm, sau khi tốt nghiệp đại học được phân về trường cấp ba nơi có Tạ Nguy Hàm. Hai người trở thành đồng nghiệp —— đây cũng là khởi đầu cho cơn ác mộng của Thời Phàm.
Tạ Nguy Hàm, ngoài khuôn mặt ra, là một Alpha cấp S đầy những hành vi điên cuồng b**n th** khiến người khác sôi máu.
Bởi quá thích gương mặt của Thời Phàm, giống như con Samoyed hắn từng nuôi, nên đuổi theo anh như thể mắc bệnh tâm thần. Sau khi bị từ chối, lợi dụng áp lực từ Alpha cấp S, ép Thời Phàm trở thành alpha của mình. Nếu chống cự, hắn lại dùng thân nhân của Thời Phàm để uy hiếp… Lần lượt những tội ác chất chồng.
Tóm lại, những gì Thời Phàm phải chịu sau khi gặp Tạ Nguy Hàm thảm đến mức Thẩm Lục Dương đau lòng. Cậu cố chấp đọc đến cuối chỉ mong công lý sẽ trừng trị kẻ b**n th** kia.
Nhưng mà, nhưng mà!
Cuối cuốn sách này, Tạ Nguy Hàm vẫn không chịu bất kỳ hình phạt nào, ngược lại còn thành công, giam cầm Thời Phàm trong biệt thự cả đời.
Khi đọc hai chữ “cả đời”, Thẩm Lục Dương tức đến hậm hực.
Ngày hôm sau vẫn mơ mơ màng màng đi ra ngoài, rồi bị chiếc Porsche đưa đến nơi này… Nhận nhiệm vụ này.
Kết quả tự bỏ tâm sức đọc, khóc lóc mệt nhoài lại là đồng nhân văn?
[Đúng vậy, nguyên tác ‘Tình Mất’ thật ra là tiểu thuyết cua lại vợ sấp mặt. Nói về Thời Phàm, sau khi tốt nghiệp gặp lại trúc mã ở trường cấp ba, cùng trúc mã tra công trải qua yêu hận tình thù rồi gương vỡ lại lành.]
[Nhưng đa số độc giả cảm thấy tra công không xứng. Một độc giả tài hoa viết đồng nhân văn, phá CP trúc mã máu chó, chẳng cho nhiều suất diễn trong sách. Còn Tạ Nguy Hàm, nhân thiết được đắp nặn cực kỳ xuất sắc, bị đẩy lên làm công.]
[Trong ‘Tình Mất Plus’, thầy Tạ vừa thần bí vừa giàu có bị viết thành kẻ đại b**n th** giết người phóng hỏa.]
Nói tới đây, hệ thống thở dài đầy tính người.
[Tuyến thế giới đồng nhân đã ảnh hưởng nghiêm trọng tới nguyên tác, khiến các nhân vật vô thức muốn trở thành như trong đồng nhân. Nếu cứ để Tạ Nguy Hàm và Thời Phàm nguyên tác chạm mặt, khả năng Tạ Nguy Hàm hắc hóa rất cao, thế giới nguyên tác sẽ sụp đổ hoàn toàn!]
[Cho nên!!!]
[Cần người dũng cảm đứng ra, kiên trì ngăn cản Thời Phàm tiếp xúc Tạ Nguy Hàm! Cắt đứt khả năng Tạ Nguy Hàm hắc hóa từ nguồn! Cứu vớt thế giới!]
Thẩm Lục Dương: …… Cũng không cần nhiệt huyết đến thế.
Nhưng nhiệm vụ cũng không quá khó, chỉ đơn giản ngăn hai người tiếp xúc thôi ——
[Dương Dương à ~ Tui phải nhắc cậu, dù Tạ Nguy Hàm nguyên tác tuân thủ pháp luật, nhưng đồng nhân văn cũng không phải bịa đặt.]
[Nhắc nhở thân thiện: Tạ Nguy Hàm nguyên tác có phần rối loạn nhân cách chống đối xã hội*, nếu bị kích thích tương ứng (bao gồm nhưng không chỉ giới hạn: Nhiệm vụ ký chủ thất bại, hai tuyến thế giới dung hợp quá nhiều…), sẽ kích hoạt hậu quả khó lường nha~]
*Rối loạn nhân cách chống xã hội (Antisocial personality disorder, ASPD) đặc trưng bởi việc không quan tâm hậu quả và quyền lợi người khác. Người mắc disorder này có hành vi trái pháp luật, lừa dối, bóc lột, liều lĩnh vì lợi ích hoặc thích thú cá nhân và không hối hận.
Đừng nói những chuyện khủng khiếp với giọng điệu đáng yêu như thế!
Vậy Tạ Nguy Hàm tuân thủ pháp luật cũng có thể hắc hóa?
[NO NO NO ~]
Thẩm Lục Dương đảo mắt, trong lòng nghĩ: Cậu nghe được tiếng lòng tôi sao?
[YES YES YES ~]
…..
Hình như hệ thống này có chút bệnh tình nghiêm trọng.
Hệ thống ấm ức, chỉ trích: [Dương Dương, cậu làm tui đau lòng quá đi à!]
Thẩm Lục Dương: ……
Khụ khụ cái mũi không tồn tại, hệ thống giải thích chuyên nghiệp: [Tạ Nguy Hàm ở hai tuyến thế giới là hai người khác nhau, cậu có thể hiểu Tạ Nguy Hàm trong đồng nhân là người thay thế dựa trên nguyên tác, tất cả đặc điểm giống nhau nhưng lại phóng đại bản ác, xóa đi bản thiện. Hai thầy Tạ đối mặt, đứng về phía thầy Tạ nguyên tác tất sẽ thắng! Một người không kiềm được sự điên rồ không phải điên rồ tốt!]
Làm lơ sự “động kinh” của hệ thống, Thẩm Lục Dương lạc quan phân tích: “Vậy tôi chỉ cần hết mình hoàn thành nhiệm vụ, Tạ Nguy Hàm nguyên tác sẽ không hắc hóa?”
[Thầy Tạ sẽ buồn nếu nói người ta hắc hóa đấy, người ta vẫn luôn điên rồ vậy thôi, chỉ là không hành động thôi.]
Hệ thống nhân tính hóa này khiến người ta muốn đánh trở lại cho nó trí tuệ nhân tạo.
Thẩm Lục Dương đỡ trán: “…Vậy nhiệm vụ cụ thể là gì? Có thể giới thiệu rõ hơn không?”
[Cậu chỉ cần hóa thân thành con tốt rớt sân trong chương 3 ‘Tình Mất Plus’, lấy vai đồng nghiệp bên cạnh Tạ Nguy Hàm và Thời Phàm, ngăn họ tiếp xúc bằng cách hoàn thành nhiệm vụ là được ~]
[Bổn hệ thống còn áp dụng chế độ thưởng phạt nhân tính hóa, thúc đẩy nhóm ký chủ hoàn thành nhiệm vụ ~]
“Đợi đã! Không hoàn thành thì bị phạt?”
[Ôi đừng sợ nha bảo bối của tui! Toàn hình phạt nhẹ nhàng thôi, không có gì phải sợ! Sau khi thành công, cậu sẽ được sống tự do trong thế giới sách! Siêu lời!]
“Không, tôi muốn biết hình phạt là ——”
[ Một tấc thời gian một tấc vàng, tấc vàng khó chuộc tấc thời gian! Dương Dương, chúng ta xuất phát thôi!]
Một tia sáng đỏ chói lóe lên.
Thẩm Lục Dương chỉ kịp thấy cánh cửa gỗ nâu đỏ trước mặt, giây sau không kiểm soát được mà mở ra.
Văn phòng tổ Khoa Học Tự Nhiên trống rỗng, chỉ chiếc bàn làm việc cuối bên phải —— có hai người đàn ông ngồi chồng lên ghế…
Cảnh tượng trước mắt chính là tình tiết quan trọng trong ‘Tình Mất Plus’, Thẩm Lục Dương gần như nghẹt thở.
Cậu xuyên thành con tốt cùng tên, vì thấy hiện trường Tạ Nguy Hàm XX Thời Phàm ở văn phòng mới bị trúng xe! Đứa trẻ đáng thương biến mất chỉ sau ba chương!
Tiếng hệ thống vang lên đúng lúc.
[Nhiệm vụ bắt đầu ~ Mời ký chủ tách Thời Phàm và Tạ Nguy Hàm ra trong vòng một phút, tránh tiếp xúc, ngăn Tạ Nguy Hàm hắc hóa.]
[Nhiệm vụ thất bại, sấm sét cấp năm giáng xuống, Dương Dương cố lên!]
Thẩm Lục Dương khiếp sợ.
Cố lên cái đù má! Sấm sét cấp năm là nhẹ nhàng hả? Một đạo thiên lôi giáng xuống là nướng cậu thành than rồi bay vòng quanh trái đất!
Cậu cố giữ bình tĩnh, trợn mắt nhìn hai người đàn ông trước mặt.
*La Hán (A La Hán) nghĩa là người “xứng đáng” hay “đã hoàn thiện”, lý tưởng tối cao của đệ tử Đức Phật thời đầu. Người đã hoàn thành con đường giác ngộ và đạt Niết bàn.
Có lẽ hệ thống chột dạ nên im bặt.
Lúc đầu nhìn qua loa, bây giờ ngó kỹ mới thấy tư thế của hai người không hề mập mờ. Giống như một người vô tình ngã vào người kia, người kia lịch sự đỡ lên.
Vô cùng trong sáng.
Là cậu không nghiêm túc.
Cậu xuyên vào nguyên tác ‘Tình Mất’, chứ không phải ‘Tình Mất Plus’.
Ít nhất hiện giờ Tạ Nguy Hàm chưa hắc hóa, vẫn là thầy giáo tận tâm với công việc, biết kiềm chế bản thân!
[Đừng mê trai Dương Dương ơi! Còn 30 giây, 29, 28…]
Đối diện vấn đề sống chết, đầu óc Thẩm Lục Dương ngừng hoạt động, miệng chỉ biết gọi cứu.
Trong tình thế cấp bách, cậu hét lên: “Thầy Thời! Học sinh của thầy có việc cần gấp! Rất khẩn cấp!”
Tiếng “cấp” vang lên khắp mái nhà, như giọng nữ Coloratura chói tai.
Thời Phàm sững người, nhìn Tạ Nguy Hàm trước mặt, chớp mắt, mất hai giây mới tỉnh táo đứng dậy, lúng túng nói: “Xin lỗi thầy Tạ.”
Rõ ràng y định đi đến phòng nghỉ*, nhưng không hiểu sao lại về văn phòng, lại còn ngã giữa nền phẳng…
*
茶水
间
(pantry room/break room): khu/phòng để thức ăn, đồ uống, vật dụng như bát đĩa, máy pha cà phê… thường thiết kế tự phục vụ.
Nếu Thẩm Lục Dương nghe được, nhất định sẽ nói: “Bởi vì cốt truyện ‘Tình Mất Plus’ ảnh hưởng đến cậu đó đứa nhỏ ngốc à.”
Người đàn ông dựa vào ghế máy tính đen bị Thời Phàm che khuất, Thẩm Lục Dương chỉ thấy ngón tay trắng bệch đặt trên bàn.
“Không sao, thầy Thời chú ý sức khỏe.”
Hầu kết cậu không nhịn được mà run, đầu ngón tay giật khẽ.
Giọng siêu trầm truyền thuyết đây rồi, cảm giác gợi cảm quá! Một thằng đàn ông như cậu nghe xong còn muốn mềm chân ra đây này.
Chẳng trách Tạ Nguy Hàm trong đồng nhân văn b**n th** đến vậy mà vẫn còn cả đống người theo đuổi.
Nhìn điều kiện phần cứng nguyên tác, còn có gì không rõ nữa!
Thời Phàm vội rời đi, Thẩm Lục Dương định thở phào thì bất ngờ gặp đôi mắt vừa lười vừa tà, giống như ảo giác của cậu, giây sau chỉ còn ánh mắt lười biếng vô tận.
Lúc này chạng vạng, ánh hoàng hôn đỏ như máu phủ lên khuôn mặt sắc nét của người đàn ông, làn da tái nhợt, ngũ quan mỹ lệ, nồng đậm nhưng rực rỡ. Lông mi dày che nửa con ngươi đen láy, sống mũi cao thẳng, môi mỏng ửng đỏ, nụ cười mơ hồ.
Giống động vật máu lạnh tuyệt mỹ nào đó. Đẹp nhưng khiến người ta lạnh sống lưng.
Anh lười dựa vào ghế, chân duỗi cạnh bàn, cây bút trên đầu ngón tay và nụ cười trên môi làm anh trông vô hại.
So với giáo viên, anh giống học sinh lười biếng hơn —— chỉ là cảm giác ngột ngạt của Alpha cấp S trưởng thành không che giấu được.
Có lẽ là trực giác, Thẩm Lục Dương cảm nhận sự nguy hiểm trong không khí, lùi lại một bước nhỏ, cười cười xấu hổ: “Vậy thầy Tạ… Tôi đi trước đây.”
[Dương Dương dừng lại!]
[Nhiệm vụ phụ khởi động: Yêu cầu ký chủ mời thầy Tạ cùng ăn tối, tăng ca. Nhiệm vụ thất bại, sấm sét cấp năm giáng xuống nha ~]
[Mau hành động đi Dương Dương ơi, mau mau mau, đừng giống bà già nữa!]
Giống bà già cái gì nhà mi!
Hết chương 1