Sau Khi Giúp Vai Chính Thụ Thoát Khỏi Kẻ Điên, Tôi Bị Nhắm Đến
Ba mươi ngày tìm lại
Sau Khi Giúp Vai Chính Thụ Thoát Khỏi Kẻ Điên, Tôi Bị Nhắm Đến thuộc thể loại Linh Dị, chương 114 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Ngoại truyện: Hàm 18 tuổi x Dương 19 tuổi
14. Ba mươi ngày
Tác giả: Không Ô
Thẩm Lục Dương chăm chăm nhìn vào khoảng trống trước mặt, đầu ngón tay run run, vài lần muốn chạm đến nhưng lại không thể nào chấp nhận mà rụt lại.
Cuộc gặp gỡ này như một món quà gửi nhầm, chỉ tồn tại bốn ngày rồi bị thu hồi.
Đôi môi nhợt nhạt rung lên nhiều lần, khẽ mấp máy mấy chữ muốn gọi tên người ấy, nhưng cổ họng nghẹn lại, không phát ra được tiếng nào.
Cậu chống hai bàn tay lên mặt bàn đứng dậy. Khi vừa đứng lên, cảnh vật trước mắt bỗng nhiên ngưng đọng kỳ lạ.
Một mảng sáng trắng chói mắt ập đến, giọng nói của hệ thống vang lên trong căn phòng trống trải.
【Khe hở thế giới thực đã được thiết lập——】
【Dương Dương, cậu sẽ mang theo cơ thể hiện tại xuyên đến tuyến thời gian Tạ Nguy Hàm 18 tuổi trong sách, thân phận là bạn học của cậu ấy.】
【Tôi đã sửa đổi ký ức của tất cả mọi người, bao gồm cả Tạ Nguy Hàm, khiến dáng vẻ và tên người bạn học trong kí ức của họ trở thành cậu.】
【Cậu chỉ có một tháng, hết giờ tôi sẽ đưa cậu trở về và xóa phần ký ức này.】
【Dương Dương, hãy nhớ kỹ: Tạ Nguy Hàm lúc này vừa mới mất đi cậu 28 tuổi, đồng thời bị tôi xóa ký ức, không quen cậu. Phải chú ý an toàn! Chú ý an toàn!】
Thẩm Lục Dương sững sờ: “Cái gì? Tôi…”
【Xuất phát!!!】
Còn chưa kịp hỏi gì, khoảnh khắc sau mắt tối đen. Khi Thẩm Lục Dương nhìn rõ lại, cậu không còn ở quán cà phê nữa.
Ánh sáng xung quanh mờ tối, thỉnh thoảng lóe lên ánh đèn màu chói, âm thanh hỗn loạn từ loa vang khắp nơi, không thể phân biệt rõ, còn có một giọng nói lải nhải không ngừng.
Trong chốc lát, Thẩm Lục Dương đã bước vào một thế giới hoàn toàn xa lạ.
Hệ thống như bị đơ, không nói thêm gì nữa. Lần đầu trải qua biến đổi không gian khiến thái dương của cậu căng đau.
Cậu nhíu mày, ánh mắt mơ hồ quét khắp nơi, không nghỉ một giây, tìm kiếm khuôn mặt quen thuộc trong đám người.
Hình như nơi này đang tổ chức một buổi tiệc của sinh viên đại học, tuổi tác của những người xung quanh cũng tương tự Thẩm Lục Dương, nghe lỏm vài từ như “hệ chúng ta”, “thầy giáo”, “lễ kỷ niệm trường”.
Cậu không tài nào tưởng tượng được Tạ Nguy Hàm 18 tuổi sẽ xuất hiện trong buổi tiệc ấy, giữa đám đông ồn ào không tìm ra gương mặt non nớt trong ký ức.
Sự hoảng loạn và gấp gáp trong lòng khiến tim cậu đập mạnh hơn. Nỗi bất an với môi trường lạ cùng sự nghi ngờ hệ thống khiến Thẩm Lục Dương vô cùng sợ hãi rằng ở thế giới này không hề có Tạ Nguy Hàm.
“Bạn học Thẩm, đang nghĩ gì vậy?”
Bỗng có người gọi, Thẩm Lục Dương ngẩn ra đôi giây rồi quay đầu lại.
Đối diện là một gương mặt trẻ trung, đẹp trai nhưng có vẻ tự cao.
Bạn học đó thấy cậu nhìn lại, bình thản vỗ vai cậu, nói kiểu như khuyên nhủ:
“Lần trước không sao là cậu may mắn rồi. Mấy ngày nay tâm trạng hắn không tốt, nên tôi nói trước cho cậu biết, lúc này tốt nhất tránh xa hắn ra.”
Thẩm Lục Dương môi mỏng tái nhợt, vẻ mặt hỗn loạn lắng nghe lời nói khó hiểu. Hệ thống không cung cấp ký ức thân phận này, cậu không nhận ra người bạn học kia, càng không biết “hắn” là ai.
Bây giờ cậu ngay cả thân phận mình cũng không rõ, ngoài Tạ Nguy Hàm trong ký ức ra thì chẳng có nơi nào để nương tựa giữa môi trường xa lạ.
Phương Dịch mười tám tuổi uống một hớp nước có ga, thấy Thẩm Lục Dương không phản ứng mà chỉ có vẻ “dửng dưng tống sinh tử”, cậu ta đã quá quen.
Những người theo đuổi Tạ Nguy Hàm đều như vậy, thấy quan tài rồi mới biết đau, cậu ta chẳng còn cảm xúc gì nữa.
Phương Dịch tiếp tục, giọng điệu như đã quen: “Tạ Nguy Hàm chỉ có thể ngắm từ xa, không phải người cậu và tôi có thể chen vào. Người theo đuổi hắn có Alpha hoặc Omega, ít nhất cũng có nền tảng pheromone. Cậu một Beta sao có pheromone, cậu mù quáng xen vào làm gì…”
Thẩm Lục Dương mở to mắt, dây thần kinh căng đến mức gần như đứt, cuối cùng cũng chộp lấy cổ tay Phương Dịch, nhìn chằm chằm: “Cậu nói ai? Tạ Nguy Hàm? Anh ấy đang ở đâu?!”
“Đau đau đau——” Phương Dịch nhăn mặt giơ tay chỉ sau lưng, “Tôi nói vừa rồi như không nói!”
“Phía sau cậu, xem có mấy người dám ngồi cạnh hắn… chỉ có mình tôi, tôi lười ngồi. Tôi cản cậu vì tốt cho cậu, mấy thằng ngốc như cậu đâu hiểu được nỗi lòng tôi…”
Những lời sau lưng không lọt vào tai Thẩm Lục Dương. Cậu quay lại.
Giống như lần đầu gặp, cậu chẳng phòng bị gì mà lao thẳng vào đôi đồng tử đen tuyền, sâu thẳm kia, rơi vào sự cám dỗ không báo trước.
Gương mặt non nớt như tuổi cậu, làn da trắng bệch nổi bật dưới ánh đèn mờ, thân hình thon dài dựa vào góc sofa, ngón tay chống lên cằm, ánh mắt hờ hững liếc cậu.
Khí chất lười biếng mà lạnh lùng trong cơn say nhẹ khiến Thẩm Lục Dương sững người, ngây ngốc nhìn Tạ Nguy Hàm.
Ánh mắt nóng rực và lạnh lùng giao nhau. Tạ Nguy Hàm cong cong mày, mỉm cười với cậu.
Nụ cười sạch sẽ, ôn nhu như cậu hình dung về hội trưởng học sinh, người sẽ chặn cậu ở cổng trường rồi tươi cười hỏi: “Bạn học, đồng phục cậu đâu rồi?” khiến người chẳng đề phòng.
Sự thay đổi vô tình ấy giống loài động vật máu lạnh ẩn trong bóng tối, ngay trước khi con mồi bước vào bẫy thì hóa thành con mèo lông xù, vẫy đuôi dụ dỗ chú cún ngốc.
Chú cún ngốc không kháng cự mà gật đầu, niềm vui hiện trên mặt không giấu được.
Là Tạ Nguy Hàm của cậu! Tạ Nguy Hàm 18 tuổi!
Đôi mắt Thẩm Lục Dương lập tức sáng lên, không kìm được mà bước tới, thì cổ tay bị nắm chặt, buộc phải dừng lại.
Phương Dịch nhìn theo ánh mắt cậu, đối diện với đôi mắt đang híp lại đầy toan tính của Tạ Nguy Hàm, dự cảm chẳng lành dâng cao.
“Bạn học này, cậu đi đâu?”
Ánh mắt Thẩm Lục Dương dán vào gương mặt tưởng chừng mất đi nay lại tìm thấy, không chớp. Tim đập nhanh, hệ thống không lừa cậu, cậu thật sự có thể ở bên Tạ Nguy Hàm một tháng nữa!
Gạt tay Phương Dịch, Thẩm Lục Dương đi thẳng không ngoảnh lại: “Tìm người…”
Tìm lại người yêu 18 tuổi của cậu, người yêu mà cậu suýt mất đi.
Phương Dịch lắc tay bị móng vuốt cào đỏ, nhìn Tạ Nguy Hàm đang cười như yêu tinh, gần như muốn dùng pheromone quyến rũ đối phương, vẻ mặt như gặp quỷ.
“Xuân về rồi à? Kẻ điên cũng muốn yêu đương chứ?”
Thẩm Lục Dương len qua đám người, bước tới trước mặt Tạ Nguy Hàm, cố gắng khắc ghi từng nét gương mặt, so sánh với ký ức từng lần từng lần.
Hơi thở dồn dập, vừa căng thẳng vừa phấn khích bởi không tin mình thật sự xuyên vào trong sách.
Giây phút này, cậu quên mất hệ thống đã nhắc “chú ý an toàn”, cũng quên “Tạ Nguy Hàm không quen cậu”.
Chàng trai vừa trải qua chia ly bị sợ hãi và hoang mang bao trùm, trái tim chỉ muốn tìm lại cảm giác an toàn.
Trong vài giây lâu, Thẩm Lục Dương bất ngờ cúi xuống ôm lấy vai Tạ Nguy Hàm, lao vào lòng hắn——
*Thầy Tạ tuổi 18 để danh xưng là hắn nha cả nhà.
Hương rượu vang đỏ quen thuộc, mùi hương mà chỉ Beta như Thẩm Lục Dương có thể cảm nhận được, như tấm nhung đỏ mềm mại quấn lấy, khiến cậu buông bỏ phòng bị. Cảm xúc bị kìm nén vỡ òa, cả người dính chặt vào lồng ngực Tạ Nguy Hàm, siết chặt vai hắn.
Tiếng nấc nghẹn vang trong miệng: “Tôi cứ tưởng không thể gặp lại anh…”
Cậu sợ xuyên sách chỉ là lời dối, sợ Tạ Nguy Hàm biến mất, sợ giây sau cậu sẽ quên hơi ấm ấy, để rồi khi mở mắt chỉ còn lại một mình.
Ly nước trong tay Phương Dịch rơi, nước đổ ra sàn nhưng không buồn nhìn, “Vãi… chưởng…”
Giỏi thật, trong số người theo đuổi là cậu dám làm nhất.
Ngón tay Tạ Nguy Hàm khẽ cử động bên cạnh, hắn chớp mắt, ánh mắt đen nhánh thoáng chút bối rối hiếm có.
Hắn nhìn Beta ngồi trên đùi mình, hai tay ôm chặt đến nghẹt thở. Ký ức trong đầu mấy lần mờ đi, bị cưỡng ép chấp nhận sự thay đổi dáng vẻ và giọng nói của người bạn học này.
Bộ não từng trải qua hai lần chỉnh sửa ký ức, một lần bị xóa sạch, trở nên yếu ớt và đa nghi. Lúc này, cảm giác thân quen khiến trái tim nhói đau lại hóa thành sự bực bội lạ kỳ.
Pheromone Alpha cấp S rối loạn bên bờ vực mất kiểm soát. Hơi ấm trong lòng lại bị một cảm xúc xa lạ kéo lại, cản không cho hắn làm hại Thẩm Lục Dương.
Hắn như bị thứ gì đó khống chế.
Kỳ lạ thay, hắn lại nảy sinh ham muốn trái tim với Beta này.
Tạ Nguy Hàm khép mắt, chấp nhận sự thay đổi hiện tại với vẻ đầy hứng thú.
Đôi môi khẽ chạm tai Thẩm Lục Dương, ánh mắt quét qua vết hôn sau tai cậu, giọng vỗ về: “Tại sao lại không gặp được tôi?”
So với giọng trầm ấm, trưởng thành của Tạ Nguy Hàm 31 tuổi, bây giờ có vài phần non nớt, khàn khàn thiếu niên. Khi hạ nhẹ xuống, người nghe như có lớp lông mềm lướt qua má.
Sự hoảng loạn của Thẩm Lục Dương lập tức dịu lại. Cậu gần như tin ngay rằng Tạ Nguy Hàm vẫn còn thích cậu——
Dù không còn ký ức, chỉ cần gặp nhau, dù ở độ tuổi nào, vẫn sẽ yêu nhau.
Thẩm Lục Dương định giải thích về mối quan hệ, thì bên cạnh vang lên giọng Phương Dịch.
Cậu không chần chừ, nắm lấy cổ tay Tạ Nguy Hàm đứng dậy: “Ra ngoài nói chuyện.”
Tạ Nguy Hàm không phản kháng mà đi theo. Ánh mắt tò mò của hắn khiến Phương Dịch đang định đuổi theo cũng phải dừng lại.
Hành lang vẫn đông đúc. Tạ Nguy Hàm không để lại dấu vết mà dùng pheromone mở đường cho Thẩm Lục Dương.
Ký ức hắn vốn lạnh lùng, rõ ràng giờ càng hỗn loạn, như những viên kẹo dẻo đủ màu dính vào nhau bị bàn tay vô hình nhào nặn.
Ký ức nói những mảng màu loang ấy mới là thật, nhưng sâu trong lòng có giọng nói khác kiên định vang lên——
Hắn đã đánh mất một thứ rất quan trọng.
Hắn thiếu một mảnh.
Cảm giác đó từ sau lần trị liệu tâm lý hắn không thể bỏ qua. Và khi Thẩm Lục Dương lao tới ôm hắn, cảm giác ấy khiến hắn tỉnh táo hơn bao giờ hết.
Trước đây, hắn chỉ nghĩ đó là “hắn quên mất một đoạn ký ức rất quý”.
Nhưng sự xuất hiện của Thẩm Lục Dương khiến ký ức lại bị sửa đổi, hắn nghi hoặc sâu sắc mọi thứ xung quanh.
Tính cách đa nghi và trực giác khác thường chồng lên. Tạ Nguy Hàm 18 tuổi trong vài phút đã ra kết luận sơ bộ——
Có thế lực nào đó chơi đùa với ký ức hắn, cướp báu vật rồi trả lại, xem hắn giãy dụa và đau khổ để giải trí.
Hắn nghĩ.
Thẩm Lục Dương chính là báu vật đó.
Bên ngoài không thể làm gì thế lực kia, nhưng lại biết quá nhiều, vội vàng muốn giải thích với hắn… dù không biết có ích không.
Nhìn phần tóc dựng lên sau gáy Thẩm Lục Dương, Tạ Nguy Hàm khẽ nhếch môi. Trước kia hắn nhất định đối xử rất tốt với người này, chiều chuộng như báu vật.
Đến mức báu vật mọc chân rồi biến mất.
Đôi đồng tử đen đặc khép lại vài lần, không chút hơi ấm mà khóa chặt vết cắn trên gáy Thẩm Lục Dương, rồi ngay khi cậu quay lại, hắn lập tức khôi phục nhiệt độ, cười vô hại.
Trong vài phút, tâm lý phía sau hắn đã xoay đủ thứ. Cậu vẫn tin Tạ Nguy Hàm đang tin tưởng chính là người dịu dàng, lịch thiệp kia.
Như con ruồi không đầu bay đi không biết đến đâu, Thẩm Lục Dương tìm được góc rẽ không người.
Không cần quan sát, cậu nắm lấy cổ áo Tạ Nguy Hàm ấn hắn lên tường, hai tay chống lên hai bên vai. Vẫn chưa bình tĩnh, cậu đổ hết ra: “Dù hoang đường, nhưng tôi là người yêu anh ở thế giới khác. Anh đã gặp tôi của 28 tuổi, nhưng đã quên. Tôi ở thế giới tôi từng gặp anh 31 tuổi, nhưng anh rời đi rồi. Một cái nháy mắt tôi đã bị hệ thống đưa đến đây gặp anh. Một tháng sau tôi phải đi, cho nên…
Chúng ta là người yêu.
Anh 18 tuổi và tôi 19 tuổi chỉ còn một tháng để ở bên nhau.”
“…”
Tạ Nguy Hàm bình tĩnh nghe hết, tựa vào tường hành lang, đèn tường hình giọt nước chiếu lên một nửa mặt hắn ánh vàng ấm, khiến đường nét mềm mại, thánh thiện, khiến Thẩm Lục Dương vô thức dựa vào.
Hương rượu vang đỏ lại bao phủ, xóa đi đề phòng của cậu.
Hắn nghiêng đầu, sự bình tĩnh tan biến, ánh mắt đơn thuần tò mò: “Đúng là… hơi khó tin.”
Trong lúc nói, ngón trỏ lạnh lẽo lướt qua ranh giới quai hàm và cổ. Cảm giác lạnh thấm vào da nhạy cảm, Thẩm Lục Dương run rẩy nhưng không né tránh.
Bụng ngón tay tái lướt trên làn da lúa mạch khỏe, để lại vệt hằn vô hình, chạy theo đường quai hàm, chạm đến phần sụn mềm sau tai, chậm rãi xâm nhập.
Thẩm Lục Dương như bị rắn độc liếm qua. Đôi mắt đồng tử tuyệt đẹp của Tạ Nguy Hàm nhuốm vẻ lạnh lẽo, ngay cả ánh sáng vàng ấm cũng vô hiệu.
Ánh mắt đọng lại như dã thú săn mồi.
Đôi môi mỏng đỏ mọng nhếch lên thành vòng cung đẹp mà rợn người.
“Chỉ có một tháng thôi sao?”
Yết hầu Thẩm Lục Dương khẽ trượt, lùi nửa bước, nhưng tay vẫn bấu vào vạt áo hắn. Cậu phản xạ giải thích: “Đã là nhiều nhất rồi. Anh 31 tuổi và tôi chỉ có bốn ngày. Chúng ta xuyên quá nhiều không gian thời gian, nếu không tách ra sẽ ảnh hưởng đến lần gặp anh 27 tuổi, tôi 24 tuổi. Sau này chúng ta sẽ không thể bên nhau nữa.”
Đôi mắt đen theo sau động tác lùi, từng bước ép sát.
Hàng mi cụp xuống, như cánh bướm tạo bão tố, xinh đẹp mà tàn nhẫn. Lưỡi liếm qua răng sắc, bụng ngón tay chạm má ấm, dịu dàng như mọi khi.
Nhiệt độ trên gương mặt Tạ Nguy Hàm dần hạ, cảm xúc vốn bị thế lực lạ bóp méo, dựa vào sợi tơ mỏng mang tên “kiềm chế”. Sự xuất hiện của Thẩm Lục Dương đã cắt đứt sợi tơ đó.
Hắn chớp mắt, hỏi khẽ: “Vậy cậu vẫn sẽ rời đi, đúng không?”
Ánh mắt Thẩm Lục Dương tối lại, ngập tràn nuối tiếc. Cậu gật đầu, hít sâu, trả lời buồn bã: “Tôi không thể ở lại, vì tương lai chúng ta sẽ mãi bên nhau. Chúng ta ở tuổi này buộc phải tiếp tục cuộc sống trước kia.”
Có mất mát thì mới có được. Họ vốn không nên gặp nhau. Có thể trái lẽ để gặp mặt, có thời gian bên nhau, cậu nghĩ mình đã rất may mắn.
Tạ Nguy Hàm không để lại dấu vết mà nắm lấy bàn tay Thẩm Lục Dương đặt bên cạnh. Ngón tay hắn như nụ hôn rắn, luồn vào kẽ tay có nhiệt độ cao hơn, vuốt dọc da nhạy cảm, đan vào bàn tay, vuốt ve kỹ càng.
Dáng vẻ quen thuộc, sự chấp nhận buông bỏ phản kháng của Thẩm Lục Dương từng chút xác nhận giả thuyết của Tạ Nguy Hàm. Hố máu trong lòng hắn muốn lấp đầy thì chỉ còn cách khoét to hơn.
Đau đớn khiến người mất lý trí, hay nói chính xác là bộc lộ bản tính.
Tạ Nguy Hàm giờ chẳng màng gì khác, chỉ muốn buộc người này trước giường, nghiên cứu từng chút.
Ba mươi ngày tưởng ngắn ngủi, hoá ra cũng có thể rất dài.