Sáng sớm bên thầy Tạ

Sau Khi Giúp Vai Chính Thụ Thoát Khỏi Kẻ Điên, Tôi Bị Nhắm Đến thuộc thể loại Linh Dị, chương 32 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

032.
Tác giả: Không Ô
Thẩm Lục Dương vịn vào tay anh, tựa vào sofa tự khen: “Tôi đúng là một giáo viên nhân dân tận tâm tận lực hết mực rồi, ba tôi mà biết tôi hy sinh vì công việc đến mức này chắc chắn sẽ mua cho tôi thêm một chiếc xe nữa.”
Tạ Nguy Hàm mỉm cười nhẹ, không nói gì.
Thẩm Lục Dương nằm lên giường, đầu giường được đặt sẵn một ly nước và bộ đồ ngủ mới chu đáo.
Vừa thay đồ cậu vừa không kìm được mà nghĩ vẩn vơ.
Không biết thân hình thầy Tạ ra sao, vừa rồi áo cậu bị vén lên rồi, Tạ Nguy Hàm vẫn chỉnh tề… khụ, nhưng sờ vào thì hình như còn đẹp hơn mình.
Đây chính là đẳng cấp của Alpha cấp S.
Thẩm Lục Dương cúi đầu, gồng bụng, cẩn thận đếm: đồng chí vẫn phải cố gắng!
Trước khi ngủ, cậu dọn sạch các suy nghĩ lung tung, vỗ về bản thân theo kiểu Phật hệ: “Thuyền đến đầu cầu ắt sẽ thẳng, chuyện bây giờ không nghĩ được thì cố nghĩ cũng vô ích. Cứ để lại cho sau này thêm vài việc mà làm coi như rèn luyện.”
Sáng sớm hôm sau, chuông báo thức đánh thức Thẩm Lục Dương, mơ màng còn tưởng mình đang ở nhà.
Cậu vò đầu, mắt nhắm híp đi ra khỏi phòng ngủ, lúc thấy Tạ Nguy Hàm còn sững sờ, mấy giây sau mới nhận ra mình đang ở nhà thầy.
Đầu tóc rối như tổ quạ, ánh mắt ngơ ra, song khóe miệng đã cong lên, chào rạng rỡ như mặt trời: “Thầy Tạ, buổi sáng tốt lành.”
Ánh mắt Tạ Nguy Hàm dừng lại trên mái tóc bù xù của cậu, khóe môi nhẹ cong: “Buổi sáng tốt lành.”
Chắc vì thay đổi môi trường đột ngột nên tối qua Thẩm Lục Dương ngủ khá «hoang dã», tóc dựng ngược dữ dội, rửa mặt thì vuốt nước qua nhưng đến bữa sáng vẫn còn một chỏm vểnh lên.
Cuối cùng cậu phải mượn thầy một chiếc mũ lưỡi trai, nếu không thì trên đầu cứ như Sóc Lười trong phim hoạt hình, trông hết sức thiếu thông minh.
Thấy cậu ngủ không ngon, thầy chủ động đề nghị để cậu đi xe của mình. Cậu vốn lười lái, nghe vậy liền vui vẻ gật đầu.
Trước khi xuống xe, Thẩm Lục Dương đội mũ chỉnh tề rồi mới đeo cặp đi xuống. Bộ đồ thể thao hơi rộng của thầy mặc vào cũng ổn.
Cậu lấy một viên kẹo bạc hà trong xe, vừa dùng miệng xé vỏ. Vừa quay lại đã đụng phải Thời Phàm vừa mới đỗ xe. Tạ Nguy Hàm cũng vừa kịp đi đến bên cạnh.
Trong lòng Thẩm Lục Dương thầm huýt sáo.
Thế nên tình hình giờ là: Tạ Nguy Hàm nghĩ cậu thầm thích Thời Phàm, Thời Phàm lại nghĩ cậu thích thầy Tạ, còn cậu thì phải dùng trí tuệ siêu phàm để xoay giữa hai người, biểu hiện sao cho vừa giống đang «thầm thích» thầy Tạ nhưng cũng không thiếu lòng với Thời Phàm.
Chết tiệt, cả đời này cậu chưa từng làm kiểu «007» như vậy.
May mà lúc ấy chiếc xe thứ ba chạy tới, cửa sổ hạ xuống. Khuôn mặt ngái ngủ của Phương Dịch hiện ra.
Anh ta nhìn một vòng không vui, mở miệng nói một câu kinh thiên động địa: “Đi chung một xe, hai người ngủ cùng nhau rồi à?”
Trong tích tắc, biểu cảm của ba người tại hiện trường đều thay đổi nhẹ.
Thời Phàm kinh ngạc nhìn Thẩm Lục Dương, dường như sốc trước tốc độ hành động của cậu, sau đó lén gật đầu với cậu, ý nói sẽ giữ im lặng.
Tạ Nguy Hàm khẽ híp mắt, nhìn Phương Dịch cười như không cười. Thẩm Lục Dương thì mặt mày ra vẻ “rốt cuộc là tôi đã ngủ với ai đây”.
Phương Dịch cảm nhận được nét uy hiếp vô hình, hèn hèn đỗ xe rồi tự nhiên đi cùng Thời Phàm. Trước khi đi, Thời Phàm lịch sự gật đầu với Thẩm Lục Dương và thầy Tạ.
Thẩm Lục Dương thở phào. Vừa định nói gì thì tai bỗng nóng lên.
Tạ Nguy Hàm đã đi đến sau lưng cậu từ lúc nào, vì thấy “mục tiêu dạy học” ngày qua là Thời Phàm nên vô tình cúi xuống hỏi bên tai cậu: “Những gì học hôm qua còn nhớ không?”
Vai Thẩm Lục Dương co lại, tai đỏ lên, cậu xoa xoa như muốn xua đi nhiệt độ, miệng thì nói bừa: “Nhớ, nhưng bây giờ chưa cần dùng.”
Với thầy Thời thì cả đời này cũng không cần.
Tạ Nguy Hàm khẽ cong môi, đường cong ở đuôi mắt toát lên vẻ quý ông nghiêm túc mà vẫn ấm áp: “Ôn cố tri tân.”
Ôn cố tri tân.
Biết ôn cái gì, biết gì, Thẩm Lục Dương lập tức có liên tưởng không sao nói ra nổi.
Cậu liếc đi chỗ khác, cố gắng trông như một đứa trẻ ngoan, mặt thì nghiêm túc, nhưng chính mình cũng không chú ý gì.
“Tôi sẽ học hành chăm chỉ!”
Độ cong trên môi Tạ Nguy Hàm không thay đổi, chỉ có một chút vui nhẹ nơi đáy mắt, tiết lộ tâm trạng thoáng qua.
Tựa một ly rượu vang đỏ ngọt ngào, được rót vào cổ họng, trong không khí chỉ còn hương rượu nồng đượm.
Thẩm Lục Dương đi bên thầy Tạ về khu giảng đường, hương nước hoa của anh mờ mờ như có như không, lại khiến người ta muốn lại gần hơn để ngửi thật kỹ.
Cậu chậm chạp nhận ra điều gì đó không đúng, thiếu ý thức khoảng cách nên đưa mặt lại gần ngửi, mới phát hiện chỉ là nước hoa, thở phào nhẹ nhõm.
Nhưng lại có chút thất vọng không nói nên lời.
Học sinh đi ngang đều bàn về chuyện họp phụ huynh.
Thẩm Lục Dương bỗng nhớ đến bạn học Bành Tuấn. Cậu đã tìm được bệnh viện và bác sĩ, mẹ bạn đã nhập viện. Vậy ai sẽ thay mặt đi họp phụ huynh cho Bành Tuấn?
Vừa đẩy cửa văn phòng, một mùi hoa thơm ngào ngạt bay ra.
Mũi Thẩm Lục Dương nhạy, chớp ngay mục tiêu Khương Noãn Vũ.
Cậu gọi: “Cô Khương!”
Khương Noãn Vũ đang cúi đầu đếm bánh hoa tươi nghe xong cũng không ngẩng lên, cô ném luôn một cái. Động tác nhanh và dứt khoát.
Thẩm Lục Dương giơ tay, “bộp” là bắt được rồi đưa thẳng cho Tạ Nguy Hàm phía sau, mắt cong nói: “Thầy Tạ, cho anh này.”
“Cảm ơn.” Tạ Nguy Hàm nhận lấy, giọng trầm thấp mang ý cười nhàn nhạt, khiến người khác không biết là nói với Thẩm Lục Dương hay Khương Noãn Vũ.
Thẩm Lục Dương tưởng là nói với mình, hớn hở nhảy tưng tưng, chặn ở cửa giơ tay tiếp: “Khương Khương! Thêm một cái nữa! Nhanh! Tôi bắt được rồi!”
Khương Noãn Vũ vừa ngẩng đầu đã thấy họ đứng sát nhau ở cửa, cô “chậc” nhẹ, dời mắt rồi lại ném thêm cái nữa. Thẩm Lục Dương nhón chân, lại dễ dàng bắt được.
Khương Noãn Vũ nhận xét gọn: “Chó tha mồi.”
Thẩm Lục Dương không chi nữa, cùng Tạ Nguy Hàm lần lượt ngồi xuống; cậu tựa vào lưng ghế, quay lại đặt một chiếc bánh mì nhỏ Panpan lên bàn thầy rồi ngẩng lên nhìn Khương Noãn Vũ hỏi đùa: “Vậy cô thấy tôi giống chó tha mồi nào?”
Khương Noãn Vũ nghiêm sắc mặt hơn, đánh giá cậu từ trên xuống dưới: “Mà tai đỏ thế?”
Thẩm Lục Dương sững, sờ tai: “Tai tôi đỏ à?”
Khương Noãn Vũ nhìn xuống: “Lúc vào đã đỏ rồi, trước đây cậu không như vậy.”
Thẩm Lục Dương nhớ lại câu Tạ Nguy Hàm thì thầm, tim nhảy lên, cậu chuyển đề tài như gắt gao kiểm soát: giơ ngón cái lên nói “Tôi thấy mình giống Becgie Đức, đáng tin cậy, vững vàng, mạnh mẽ!”
Khương Noãn Vũ mặt không đổi: “Còn đỏ hơn nữa rồi.”
Thẩm Lục Dương cảm giác có ánh mắt vô hình chiếu lên tai mình, không tự nhiên gãi gãi: “Tôi phải mua mũ trùm tai mới được, bên ngoài giờ lạnh quá, có gợi ý nào không?”
Khương Noãn Vũ mở điện thoại ra gửi cho cậu một đường link Pinduoduo.
*Một nền thương mại điện tử giá rẻ phổ biến ở Trung Quốc.
Tiết Toán thứ ba, Thẩm Lục Dương tựa vào bàn vừa chấm bài vừa nghe Tông Úy Tình xử lý việc họp phụ huynh. Cô phải trực tiếp gọi cho phụ huynh không thể đến.
Không biết Bành Tuấn có ngại chuyện gia đình bị nhiều giáo viên biết không. Trong văn phòng khá yên tĩnh, ít nhất giờ giọng Tông Úy Tình ở đầu dây rất rõ.
Thẩm Lục Dương không do dự, gọi một tiếng: “Chị Tình!”
Tông Úy Tình vừa tắt máy điện thoại, nghe vậy trả lời: “Sao thế?”
Thẩm Lục Dương hỏi thẳng: “Phụ huynh Bành Tuấn chưa gọi đúng không chị?”
“Chưa,” Tông Úy Tình đánh một dấu ✓ sau tên Vân Hàn rồi di bút sang người tiếp theo, “Vừa hay, người tiếp theo là em ấy.”
Thẩm Lục Dương cười, trùng hợp thật.
Cậu bịa một lý do: “Hôm đó tôi có gọi cho mẹ em ấy, mẹ mấy ngày nay có việc không đến được, nhờ tôi đi họp giùm.”
Tông Úy Tình biết Thẩm Lục Dương thường xuyên liên hệ phụ huynh, lại thân với Bành Tuấn, nên không nghĩ ngợi gì, khoanh tròn tên bạn: “Được, lúc đó cậu chịu khó nghe một tiết họp.”
Thẩm Lục Dương bật điện thoại, tìm avatar có chữ “Cút” viết hoa rồi nhắn tin.
– Bạn học Tuấn Tuấn, có ở đó không?
Bên kia trả lời nhanh.
– Sao thế?
Thẩm Lục Dương nhướng mày. A ha, giờ học Toán còn dám chơi điện thoại, không biết giáo viên Vật Lý của cậu và giáo viên Toán của cậu có mối quan hệ gì không bình thường…
Cậu theo phản xạ tiếp — không bình thường thế nào?
Ồ, không bình thường kiểu gì?
Ngủ với nhau rồi nên không bình thường.
Mẹ kiếp.
Cậu vò đầu, buông xuôi.
Thầy Tạ đã giúp cậu nhiều lần như vậy, vậy mà cậu ― một tên háo sắc tham lam không có nguyên tắc ― còn trong lúc chấm bài mà nghĩ đến mối quan hệ “không bình thường” với người ta.
Thật là tội chẳng nên tha.
Tông Úy Tình đột nhiên nói lát nữa sẽ nhờ thầy Tạ hai phút cuối giờ để thông báo cuộc họp vào chiều mai, vì có việc gấp phải đi.
Thẩm Lục Dương liền tới gần: “Chị Tình, để em thông báo giúp chị, vừa hay em có việc gọi học sinh.”
Cô đang vội, nghe vậy liền vui vẻ đồng ý.
Thẩm Lục Dương thấy khung chat xuất hiện dấu “?” nữa, nở nụ cười gian.
Cậu chỉnh lại trang phục, cho mình vẻ ngoài như một giáo viên tốt bụng, chính trực, rồi đứng dậy đi về lớp 21.
Trong giờ Toán, kỷ luật lớp học vẫn khác biệt rõ rệt so với các lớp quanh.
Thẩm Lục Dương khẽ gõ cửa.
Giọng nói lạnh lùng vang vọng trong lớp ngừng lại, Tạ Nguy Hàm đứng trước bục giảng, ánh mắt hỏi quan sát.
Nhìn thấy cậu, trên mặt anh thoáng hiện vẻ dịu dàng hiếm hoi, anh im lặng dung túng, chờ câu hỏi.
“Thầy Tạ, xin phiền một phút.” Thẩm Lục Dương liếc hàng ghế sau rồi quay lại: “Cô Tông nhờ thầy báo lớp một tiếng, họp phụ huynh diễn ra từ tiết năm đến tiết sáu ngày mai, các em về nhà bàn với bố mẹ, ai không thể đến thì gọi điện hoặc nhắn tin cho cô Tông.”
Lớp vẫn lặng, chỉ một vài bạn tò mò thì thầm.
Trong ánh mắt Tạ Nguy Hàm, chưa đầy vài giây đã hoàn toàn im lặng.
Đúng là kỷ luật mà Thẩm Lục Dương mơ ước.
Cậu vào lớp, đám học sinh cứ như gặp anh trai, thái độ tích cực nhưng thỉnh thoảng cũng bật ra vài tiếng “ha ha ha”.
“Đúng rồi,” cậu chồm nửa người vào lớp, vừa cố nén cười vừa giả nghiêm túc: “Thầy Tạ, em mượn một học sinh, có chút việc.”
Trong mắt Tạ Nguy Hàm lóe tia hứng thú, ngón tay thờ ơ gõ nhẹ lên bài thi, khoé môi cong lên: “Nhưng tiết học của tôi vẫn chưa xong.”