Cuộc họp khiến trái tim rung động

Sau Khi Giúp Vai Chính Thụ Thoát Khỏi Kẻ Điên, Tôi Bị Nhắm Đến thuộc thể loại Linh Dị, chương 42 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

042.
Tác giả: Không Ô
Thẩm Lục Dương nhìn chằm chằm dòng “Mẹ muốn gặp Tạ Nguy Hàm” suốt cả mười giây, mới chợt hiểu: mẹ mình đang hiểu lầm rồi!
– Mẹ, con và thầy Tạ không phải mối quan hệ đó đâu, hôm đó chỉ là tình huống đặc biệt thôi ạ.
Đương nhiên cũng không hẳn bị ép buộc. Có thể nói… khá kích thích.
Ninh Uyển Xu thấy cậu trả lời ôn hòa, liền gọi điện thoại.
Thẩm Lục Dương đeo tai nghe, chạy đến chỗ ghế của Tạ Nguy Hàm, nhích qua bên phải, chui vào góc tường mà giải thích với mẹ.
– Mẹ, hôm đó là tình huống đặc biệt, con lười… ừm, xe của con không tiện, thầy Tạ đưa con qua.
– Con yêu, mẹ biết chuyện này nói ra rất đáng xấu hổ, nhưng con không thể trốn tránh mẹ được, ít nhất hãy để mẹ tìm hiểu một chút về con người đối phương, mẹ mới yên tâm được.
Cổ Thẩm Lục Dương nóng ran, hồi cấp hai cấp ba cậu còn chưa từng nắm tay ai, không ngờ lúc đi làm lại trải nghiệm cảm giác bị mẹ “ghé tới đúng lúc yêu sớm”.
– Mẹ, thật sự không có mà, – cậu cười, – Con mà yêu ai thì nhất định sẽ nói cho mẹ biết, với lại con thích con gái xinh—
Cậu khựng lại, hình ảnh thầy Tạ ngồi ở chỗ cậu đang ngồi hiện lên trong đầu, đôi mắt dài đẹp đó chăm chú nhìn cậu. Tim đập loạn một nhịp, lời nào phía sau chẳng thể bật ra.
Ninh Uyển Xu nghe được cảm tưởng thì bừng tỉnh:
– Con thích con gái à? Mẹ quen vài Omega nữ xinh đẹp, tuổi tác tương đương con, hôm nào mẹ gửi ảnh qua cho con xem nhé?
Chuông tan học đột ngột vang lên.
Thẩm Lục Dương hắng giọng cao hơn một chút:
– Thật sự không cần đâu mẹ, công việc của con bây giờ bận rộn lắm, yêu đương với ai cũng chẳng có thời gian ở bên, thế chẳng phải làm lỡ dở người ta sao?
– Sao lại là làm lỡ dở được chứ, – Ninh Uyển Xu không đồng tình, – Hai đứa đều có công việc riêng, khoảng cách hơi xa chút… Nếu con lo chuyện này, ngày mai mẹ bảo ba con đổi cho con một công việc khác. Ba con cũng thật, sao có thể làm lỡ chuyện yêu đương của con trai được chứ?
Thẩm Lục Dương ôm trán, cười không nổi:
– Mẹ, con thật sự không vội, mấy Omega xinh đẹp của mẹ vẫn nên để dành cho người tốt khác đi, con giờ đã thoát khỏi dục vọng trần thế, một lòng dạy học rồi.
Ninh Uyển Xu thấy giọng cậu kiên quyết, đành tạm thời bỏ qua, lại quan tâm vài câu, cuối cùng vẫn không nhịn được hỏi:
– Con và Tạ Nguy Hàm, thật sự không phải đang yêu nhau sao?
– Mẹ! Con và thầy Tạ trong sạch… – giọng cậu nhỏ lại, nghĩ tới điều gì đó, cắt ngang lời bà, – Mẹ, mẹ không thể đi đầu trong việc bịa chuyện scandal của bọn con được, con trai mẹ sau này còn phải đi tìm vợ đấy.
Ninh Uyển Xu nghe vậy thở dài tiếc nuối:
– Thôi được rồi, mẹ còn đang nghĩ, nếu con thích Tạ Nguy Hàm, mẹ sẽ đổi chiếc vòng tay dự định tặng vợ con sau này thành một chiếc đồng hồ đeo tay.
Thẩm Lục Dương không nhịn được cười:
– Mẹ có thể đưa cho con trước cũng được, con cũng muốn đeo.
Ninh Uyển Xu cười thật lâu, chẳng có gì không đồng ý:
– Đợi đặt làm xong, mẹ sẽ bảo thư ký mang qua.
Thẩm Lục Dương vẫn chưa yên tâm dặn dò:
– Mẹ, nhất định phải nói rõ với ba, rằng con và thầy Tạ không có yêu nhau đâu nhé.
Ninh Uyển Xu đồng ý rồi cúp máy.
Thẩm Lục Dương đặt điện thoại xuống, bất ngờ thấy một đôi chân dài quen thuộc đứng bên cạnh từ lúc nào. Cậu ngẩng lên, bắt gặp đôi mắt dài hẹp đầy ý cười.
“Thầy Tạ!” Thẩm Lục Dương bật dậy, hơi bối rối như bị bắt quả tang, “Anh về lúc nào thế?”
“Vừa mới,” Tạ Nguy Hàm ngồi xuống ghế, “Đang gọi điện cho mẹ cậu à?”
“Vâng,” cậu siết chặt điện thoại, cúi xuống nói thầm vào tai anh, “Thẩm Chấn Triết mách bà ấy chuyện của bọn mình… hôm ở quán trà, mẹ tôi hiểu lầm rồi mà.”
Sợ Tạ Nguy Hàm không vui, cậu tiếp lời: “Giờ bà ấy đã hiểu rõ mối quan hệ của chúng ta rồi, không cần lo lắng.”
Tạ Nguy Hàm rũ mắt, suy nghĩ một lúc, rồi bất ngờ hỏi: “Vậy chúng ta là mối quan hệ gì?”
Chúng ta là mối quan hệ gì.
Thẩm Lục Dương giật mình. Đúng vậy, họ là mối quan hệ gì?
“Ừm, chắc là…” Cậu gãi đầu, cố nhớ lại suy nghĩ lúc trước, dò hỏi: “Quan hệ vượt trên bạn bè bình thường, tiến tới bạn thân nhất?”
Tạ Nguy Hàm không nói rõ ý, chỉ cười nhìn cậu, ánh mắt hơi tối xuống khiến Thẩm Lục Dương tự biết mình trả lời sai.
Cậu cũng chẳng biết câu trả lời đúng là gì. Đành chuyển chủ đề cho nhẹ nhàng, mắt lảng đi, nói chẳng rõ: “Thầy Tạ, gia đình anh có giục cưới không?”
Tạ Nguy Hàm cười, hỏi ngược lại: “Mẹ cậu vừa giục con yêu đương à?”
Thẩm Lục Dương gật đầu:
– Chắc bà ấy nghĩ tôi ngày ngày ở trường không ra ngoài, không có cơ hội gặp Omega…
Đôi mắt Tạ Nguy Hàm khẽ động, không để lộ gì, chuyển đề tài: “Dương Dương thích kiểu bạn đời như thế nào?”
Hai chữ “bạn đời” mang sắc thái trang trọng hơn “bạn trai bạn gái”. Lời vừa thốt ra, Thẩm Lục Dương lại nuốt lại.
Hồi mới xuyên vào truyện, cũng ngay vị trí này, chỉ vì tấm ảnh người đẹp mà nguyên chủ cất giấu, cậu đã nói lung tung với Tạ Nguy Hàm rằng mình thích kiểu “chị đại ngực bự mang giày cao gót”.
Vừa rồi cậu cũng định nói với Ninh Uyển Xu rằng mình thích con gái xinh, nhưng câu nói chưa kịp ra khỏi miệng đã nghẹn lại.
Hình như cậu cũng… không còn thích đến vậy nữa. Trước đây thấy ảnh gái xinh cũng để mắt vài cái, xem video ngắn thì bấm like, nhưng dạo gần đây… hình như chẳng để ý chút nào?
Cậu chớp mắt mơ hồ:
– Tôi cũng… không biết nữa.
Cửa văn phòng bỗng bị đẩy ra, chủ nhiệm giáo vụ Chu Vĩ Phong bước vào nói:
– Chiều nay tiết ba tiết bốn đi họp, các thầy cô đừng quên, phải có mặt đầy đủ.
Khương Noãn Vũ ném bút xuống, nhíu mày:
– Lại họp gì nữa?
Chu Vĩ Phong:
– Gần đây bắt được mười mấy cặp yêu sớm ở khối 11, trường sắp tổ chức lễ kỷ niệm, ban giám hiệu tức giận—
Cung Uyển Quân uống một ngụm sữa nóng, vừa bận vừa phải họp nên cũng không vui, nói:
– Ban giám hiệu bảo chúng ta đừng yêu đương trong văn phòng à? Họp với chúng ta làm gì.
Chu Vĩ Phong: “…” Có thể để ông nói hết câu được không.
Tông Úy Tình là giáo viên chủ nhiệm, quan tâm hơn các thầy bộ môn nên hỏi đúng trọng tâm:
– Chủ nhiệm Chu, là họp toàn thể à?
Thẩm Lục Dương thấy Khương Noãn Vũ lại nhặt bút lên rồi vứt xuống.
Tạ Nguy Hàm nghiêng sang cậu giải thích nhỏ:
– Phải viết bản báo cáo tổng kết sau buổi họp, rất dài.
“Vãi,” Thẩm Lục Dương cũng thì thầm gần tai anh, “Không viết thì sao?”
Tạ Nguy Hàm cười, liếc khoảng cách giữa hai người, thân mật nói:
– Trừ lương.
Thẩm Lục Dương cũng muốn ném bút.
“Toàn bộ giáo viên trường đều phải tham gia, ở hội trường lớn, hiệu trưởng Trương và phó chủ nhiệm Lý chủ trì,” Chu Vĩ Phong giải thích cho Tông Úy Tình.
Các thầy tổ Khoa học Tự nhiên rất tức giận nhưng vẫn lý trí. Đợi chủ nhiệm Chu ra ngoài đóng cửa rồi mới đồng loạt bùng nổ sự bất mãn “có bị bệnh không vậy”.
Thẩm Lục Dương cảm thấy Chu Vĩ Phong nghe được.
Nhưng Khương Noãn Vũ có kinh nghiệm, không cần quan tâm, cứ nói: “Có bệnh thì nói, nếu anh phê bình tôi, tôi phải ‘giảng giải lý lẽ’ với anh.”
Thẩm Lục Dương vô cùng ngưỡng mộ, nhớ lại lúc cứu Bành Tuấn khỏi Chu Vĩ Phong tốn công tốn sức mà vẫn phải chạy thẳng lên xe.
Tiết năm là Vật lý, Thẩm Lục Dương giảng xong bài tập hôm qua, còn lại vài phút nữa tan học.
Nhớ lời chủ nhiệm Chu, cậu nhìn đám học sinh tuổi xuân phơi phới nhao nhao, đặt quyển bài tập xuống, tựa vào bục giảng, cười hỏi:
– Cô Tông nói với các em chưa? Chút nữa chúng ta đi họp, thảo luận chuyện yêu sớm của các em đấy.
– Chưa thầy ạ, ai yêu sớm ạ?
– Thế thì tin tức của các em hơi chậm rồi, – Thẩm Lục Dương gõ bàn, – Không phải đã bắt được mười mấy cặp rồi sao? Lớp mình không có chứ?
Cả lớp ồn ào, cậu theo ánh mắt mọi người nhìn quanh, tập trung vào mấy cặp đôi. Nhưng kiểu này không rõ, giống hồi cậu đi học, hai người nói nhiều, giảng bài cho nhau một chút cũng bị đồn “thanh mai trúc mã”.
– Ánh mắt này của các em, – cậu bật cười, – Đừng dọa thầy nhé, lớp mình có thật à?
Lại một trận ồn ào.
Thẩm Lục Dương vỗ tay, đợi yên thì nói:
– Với tư cách người từng trải, thầy cho các em vài lời khuyên thôi.
– Chuyện yêu đương này, thật sự không vội. Nếu có thời gian yêu sớm thì thà làm thêm vài bài tập, thi vào trường đại học tốt hơn. Sau này kiếm được nhiều tiền hơn—à đúng rồi, kiếm tiền ngon lành như vậy, yêu đương làm gì.
Hướng Lỗi cười nhạo: “Thế sau này không phải muộn rồi sao thầy, lỡ mất duyên, hối hận cả đời.”
– Trời đất ơi, – Thẩm Lục Dương đẩy cằm về phía cậu ta, – Bạn học Hướng Lỗi nói hay lắm, lỡ mất rồi sẽ hối hận.
– Nhưng còn có câu nữa, gọi là cái gì của mình thì kiểu gì cũng là của mình, không phải của mình thì em có từ bỏ cả kỳ thi đại học nó cũng không phải của mình. Các em còn bao nhiêu tuổi mà đã ‘hối hận cả đời’ rồi.
– Nói thật nhé, chín mươi phần trăm mối tình bi ai được gọi là ‘hối hận cả đời’ đều là bịa.
Cậu quay sang Chiêm Tĩnh Diệu: “Em đưa cho Chiêm Tĩnh Diệu một cây bút, mười phút là em ấy có thể bịa ra chuyện làm em khóc luôn.”
– Thầy có từng yêu sớm không ạ?
Thẩm Lục Dương nhìn cậu bạn mập ở giữa lớp, đàng hoàng đáp:
– Không, hồi cấp ba thầy toàn chăm chỉ học hành, làm gì có thời gian cho mấy chuyện này.
– Thế tại sao vẫn lương hai nghìn một tháng ạ?
Cậu chỉ thẳng: “Em có tin thầy khóc ngay tại chỗ không.”
Cả lớp cười rộ.
Thẩm Lục Dương chốc lát cười theo rồi cúi đầu hỏi Chiêm Tĩnh Diệu:
– Vở kịch sân khấu của lớp các em thế nào rồi?
Chiêm Tĩnh Diệu làm dấu OK:
– Có chút vấn đề nhỏ, đang giải quyết ạ.
Chuông tan học vừa vang, cả lớp náo động, Thẩm Lục Dương vẫy tay:
– Chạy đi nào, các mầm non.
Trong lớp, một đám đông gào thét lao ra ngoài.
Trước khi đi họp, cậu nói với Chiêm Tĩnh Diệu:
– Giải quyết không được thì hỏi cô Tông của các em, hoặc hỏi thầy đều được.
Chiêm Tĩnh Diệu gật đầu: “Vâng ạ thầy Thẩm!”
Trước khi đi họp, Thẩm Lục Dương thấy Khương Noãn Vũ chẳng mang gì, thấy mình cầm bút và sổ hơi ngu ngốc:
– Cô Khương? Khương Khương? Không mang gì à?
Khương Noãn Vũ mặt mày chán đời: “Cậu muốn bị gọi lên hỏi à?”
Thẩm Lục Dương bỏ xuống ngay.
Giáo viên đi họp mà còn hỏi đáp, sao cho người ta sống nổi.
Hội trường lớn của Ngũ Trung Lam Giang nằm trên tầng cao nhất dãy học khối 11. Thẩm Lục Dương thấy nơi này được trang trí như rạp chiếu phim cỡ lớn, chỉ có bậc thang ít cao hơn, hàng ghế cuối dễ bị lơ đi hơn.
Cậu huých tay Tạ Nguy Hàm, hạ giọng:
– Thầy Tạ, chúng ta ngồi kia đi.
Tạ Nguy Hàm nhìn đến hai chỗ phía sau bên phải, kín đáo.
Thẩm Lục Dương dùng chân dài đi nhanh, dễ dàng chiếm hai chỗ đó, cậu ngồi bên trong, Tạ Nguy Hàm bên cạnh.
Cung Uyển Quân ngồi hàng trước, thấy Tạ Nguy Hàm thì sững:
– Thầy Tạ sao lại đến đây ạ?
Thẩm Lục Dương vươn người lên lưng ghế trước, nói luôn:
– Không phải họp toàn khối sao, thầy Tạ cũng phải có mặt chứ.
Cung Uyển Quân định nói gì đó thì Khương Noãn Vũ bên cạnh uể oải ngắt lời:
– Thầy Thẩm lần đầu đến, thầy Tạ đi cùng.
Cung Uyển Quân giật mình.
Thẩm Lục Dương không hiểu hai người nói gì, quay đầu hỏi Tạ Nguy Hàm:
– Các cô ấy nói gì vậy? Tại sao anh lại không thể đến?
Tạ Nguy Hàm hơi nghiêng người, khoảng cách lập tức thu hẹp, Thẩm Lục Dương cảm giác tai mình chạm nhẹ vào má anh.
Không khí lành lạnh, nhiệt độ cơ thể Tạ Nguy Hàm lúc nào cũng hơi lạnh.
– Buổi họp thế này tôi có thể không đến.
– Anh có đặc quyền à?
– Coi như là vậy.
Thẩm Lục Dương ngưỡng mộ:
– Nếu tôi dạy ở đây thêm năm năm nữa, có phải cũng không cần đến không?
Khóe môi Tạ Nguy Hàm khẽ cong, anh trêu:
– Tôi thì ngay năm đầu đã có thể không đến rồi.
Thẩm Lục Dương ngạc nhiên, nghiêng đầu hỏi:
– Thầy Tạ, có phải anh cũng không cần viết báo cáo tổng kết không?
Tạ Nguy Hàm gật đầu, thản nhiên đáp:
– Phải, tôi không có kinh nghiệm viết thứ này.
Thẩm Lục Dương cảm nhận rõ sự đau khổ của các giáo viên đi họp, đặc biệt giáo viên khối 12, có thời gian này thà nghĩ về thành tích học sinh còn hơn ngồi làm chuyện này.
Bản thân cậu cũng rất cấp bách, ở trường ít khi dùng điện thoại, còn chăm chỉ hơn học sinh nữa. Ngoài chuyện trò hàng ngày, có thời gian là làm bài tập. Cậu cần nhanh chóng tích lũy kinh nghiệm.
– Tôi cũng không muốn đến, – cậu vừa nói vừa tựa vào Tạ Nguy Hàm, chẳng để ý hai người đã tựa vào nhau, mắt tràn đầy mong đợi như một chú chó đòi thưởng, vẫy đuôi không ngừng, – Thầy Tạ, lần sau có thể dẫn tôi trốn họp với không?
Tạ Nguy Hàm cười trầm, nói chơi:
– Tôi có thể sẽ bị trừ lương.
Thẩm Lục Dương lập tức xìu, lùi lại một chút:
– Vậy tôi vẫn nên cố thêm một chút, tôi nghĩ mình có thể kiên trì được.
Trên sân khấu có người bắt đầu phát biểu, Thẩm Lục Dương kịp nghe vài câu, chủ yếu nói vì xây dựng trường cần chung tay, mời họ đến là bất đắc dĩ…
Cậu chỉ nghe được hai câu thì không muốn nghe nữa, nhưng không ngồi yên, lại tựa sang, nhỏ giọng:
– Thầy Tạ, lần này anh đến là để đi cùng tôi sao?
Tạ Nguy Hàm “ừm” một tiếng, thẳng thắn trả lời.
Nhìn từ phía sau, hai người ngồi hơi sát, từ phía trước lại như đang thì thầm—vị trí này thật sự hợp lý.
Trong lòng Thẩm Lục Dương run lên, khóe miệng không kìm được mà cong, cậu gọi:
– Thầy Tạ.
Tạ Nguy Hàm hơi nghiêng đầu, đôi con ngươi đen như mực phản chiếu ánh sáng từ màn chiếu, giống tấm gương hút hồn, dụ dỗ kẻ ngây thơ.
Anh cười khẽ, giọng trầm từ tính văng vẳng qua tai:
– Sao vậy? Không ghi chép à?
Thẩm Lục Dương nhìn về phía trước, không ai chú ý góc này, cảm giác bí mật dâng lên, như hơi thở khiến tim rộn ràng.
Không ai nhìn thấy—bốn chữ “không ai nhìn thấy” như lời thì thầm của ác quỷ, lặp đi lặp lại trong đầu. Đây là góc riêng của hai người, chỉ có hai người các cậu.
Cậu cố gắng kìm nén tiếng động trong lòng, ngồi quá gần, đầu mũi ngửi thấy mùi nước hoa thoang thoảng, là mùi cậu thích nhất. Giống như người nông dân thấy quả táo ngon, vô tình sa chân vào cạm bẫy rắn độc…
Cậu đưa tay, mu bàn tay vô tình chạm vào mu bàn tay Tạ Nguy Hàm, xúc cảm nhỏ nhoi lan tỏa, sinh sôi…
Cậu sững người, không rõ vì sao, đột nhiên nắm chặt tay anh.
Thẩm Lục Dương cúi đầu, một lúc sau phản ứng lại, ngẩng lên nhìn Tạ Nguy Hàm đang bị cậu nắm tay.
Đối phương dựa vào ghế, áo khoác dài đến gối, đường nét vai rộng eo nhỏ, dù bất động cũng như bức tượng quý phái, tao nhã và xa cách.
Trên cổ tay trái bị cậu nắm chặt có chiếc đồng hồ dây da nâu đẹp. Cổ tay cậu ấn lên mặt đồng hồ, kim gần như bị tiếng ồn át đi, giống dòng điện nhỏ chạy dọc cổ tay vào tim.
Bất chợt, một tia lửa tóe lên...
Thẩm Lục Dương cố gắng kiểm soát, nhưng cơ thể như cây khô bị rót nước, trong nháy mắt cháy rụi rồi bị sóng dữ tưới ướt, yết hầu trượt lên xuống, ánh mắt nhuốm màu khó chịu.
Tạ Nguy Hàm bình thản nhìn cậu, khóe môi luôn giữ nụ cười ấm áp, như chỉ có riêng cậu ở góc tối này, lặng lẽ nảy sinh khao khát và lan rộng hoang dại trong ngọn lửa hừng hực.
Thẩm Lục Dương hít một hơi, hương rượu vang gần như ngay lập tức tràn vào khoang mũi, theo mạch máu đi khắp cơ thể, cảm giác tê dại lan đến đầu ngón tay, sau gáy, đáy mắt… tất cả bị nhuộm một vệt đỏ của cơn say.
Bị thứ rượu cố ý rót vào đáy mắt trong veo, con ngươi màu hổ phách phủ lớp men say ẩm ướt, như kéo sự thánh khiết xuống khỏi thần đàn, đẩy vào địa ngục, phá hoại tàn nhẫn, lại cưng chiều, máu thịt tái tạo từ trong ra ngoài…
Thẩm Lục Dương như say, tay nắm lấy Tạ Nguy Hàm siết chặt hơn, hơi thở cũng thận trọng. Điều khao khát sâu trong lòng không chỉ là giữ tay, cậu còn muốn…
Trong hơi thở mê mẩn, vô tình ngẩng mắt, đối diện đôi mắt đen như mực, giống lát bạc hà dán lên môi cậu, đem cậu kéo về khoảnh khắc tỉnh táo ngắn ngủi.
Cảm giác muốn rút lại hiện ra, tay đang siết hờ hững thu về. Ngay khi chút tiếp xúc da thịt cuối cùng sắp rời, tay Tạ Nguy Hàm đột ngột thả ra.
Nhiệt độ ấm áp biến mất, lòng cậu trống rỗng như quả bóng nước bị thủng, chỉ còn thân xác ướt đẫm khao khát đợi lấp đầy.
Để đáp lại khát khao ấy, ngón tay thon dài siết chặt mu bàn tay Thẩm Lục Dương. Vai cậu khẽ nhún rồi hạ xuống không rõ dấu hiệu.
Lòng bàn tay lạnh nhẹ vuốt ve một lúc, rồi từ từ kéo lên, chỉ còn một chút tiếp xúc nhỏ ở đầu ngón tay.
Lực nhẹ đến mức gần như không cảm nhận được, trượt trên da, để lại vết hằn mơ hồ. Thẩm Lục Dương cảm nhận sự kích thích yếu ớt bóp nghẹt cổ họng, không kìm được mà run rẩy.
Bàn tay kia siết tay vịn, gân xanh nổi lên, cố gắng đối phó với luồng xung động khác trong cơ thể, hơi thở gấp gáp bị nghẹn, chỉ từ lồng ngực phập phồng mới ló ra chút manh mối của sự nóng lòng.
Tạ Nguy Hàm thu hết mọi thứ vào đáy mắt, khóe môi cong thành đường cong khiến tim người run rẩy.
Đầu ngón tay lướt đến cổ tay, xúc cảm như vảy loài máu lạnh, vừa trơn vừa thô ráp, vuốt ve làn da cổ tay mềm mại như một nụ hôn nhẹ, chỉ chạm rồi thôi…
Đầu ngón tay khéo léo vén tay áo hoodie, thèm muốn chạm vào làn da ấm nóng hơn, đến khi đối phương không chịu nổi mà co người lùi lại như van xin.
Cánh tay Thẩm Lục Dương run, không chịu được cảm giác ngứa ngáy sâu vào xương tủy, cậu nhíu mày, há miệng, cố thở, nhưng vẫn không giảm nổi. Cậu lật tay áo, đè bàn tay đang vuốt ve xuống tay vịn.
Như phong ấn ác quỷ trong lòng.
Cậu hơi cúi đầu, trong khoảng trống ấy thở hổn hển, sau lưng đổ mồ hôi vì kích động. Ngón tay trong tay áo khẽ động, xúc cảm yếu ớt nhưng đầy kích thích khiến cậu phải dùng tay kia giữ chặt cánh tay, không cho nó nhúc nhích.
Một yên tĩnh ngắn, khi Thẩm Lục Dương nghĩ đã thở được, không khí quanh bỗng ngưng đọng. Như tách ra không gian riêng chỉ của hai người, pheromone Alpha cấp S đặc quánh như hóa lỏng đổ vào khoang họ.
Chỉ một hơi thở, cậu đã say đến cặp mắt ướt, yết hầu trượt lên xuống, như khao khát thứ gì mà không ngừng nuốt nước bọt.
Ngón tay trong tay áo lúc cậu run run di chuyển vào vùng da nhạy cảm bên trong, đầu ngón khéo léo day từng chút, trước khi cậu run đến không thể chịu nổi thì tàn nhẫn buông ra.
Khung cảnh trước mắt dần phủ màn sương mỏng như rượu vang, hơi thở toàn men ngọt ngào, cậu duỗi chân, mũi giày đặt lên tường, cơ đùi căng cứng không tưởng.
Cả người ưỡn lên, hai mắt nhắm, cố gắng chống đỡ nhưng vô ích, chỉ còn cách co ro dựa vào người đàn ông bên cạnh, như con thuyền nhỏ tìm nơi trú ẩn giữa cơn bão, mơ hồ lao vào vòng tay bão tố.
Trong góc tối, mọi ánh sáng bị nuốt, không ai phát hiện pheromone Alpha cấp S bị khống chế một cách chuẩn xác, đã khiến Alpha thường ở góc tường say đến môi hé mở, mắt thất thần.
Cung Uyển Quân quay đầu lại, nhỏ giọng:
– Thầy Thẩm? Thầy ghi lại những thứ vừa rồi chưa?
Thẩm Lục Dương mở to mắt muốn đáp, nhưng tiếng rên trong cổ họng sắp tuôn ra, cậu cắn răng, dùng tay đè lên những ngón tay đang quanh quẩn trên cổ tay, không ngừng quyến rũ.
Tạ Nguy Hàm nhìn về phía cô, giọng trầm:
– Cậu ấy ngủ rồi.
Ở phía bên này tối, Cung Uyển Quân chỉ thấy qua ánh sáng mờ của màn hình, thấy Thẩm Lục Dương nghiêng trên vai Tạ Nguy Hàm, bất động, như lơ đãng đi đâu.
Dù chỉ nắm tay, nhưng Thẩm Lục Dương vẫn hy vọng Cung Uyển Quân quay đi thật nhanh.
Trời chẳng chiều người. Cung Uyển Quân quay ra sau một chút, nhỏ giọng:
– Thầy Tạ, hội trường lạnh đấy, bảo thầy Thẩm đừng ngủ nữa, kẻo cảm lạnh.
Thẩm Lục Dương mong Tạ Nguy Hàm nói gì đó để cô quay đi. Nhưng Tạ Nguy Hàm lại đưa tay phải không bị cậu nắm ra, vỗ nhẹ lên mu bàn tay, rồi trong điểm mù của Cung Uyển Quân, anh đan mười ngón vào tay cậu.
Hơi thở Thẩm Lục Dương đột ngột dồn dập, há miệng, run như người đuối nước.
Giọng trầm hấp dẫn sát tai gọi:
– Thầy Thẩm?
Cậu muốn nghiêng đi tránh, lại không thể động đậy, như áo ướt bị vắt ráo, nước đổ ra.
Toàn bộ sự chú ý đều bị người đàn ông bên cạnh hút đi, ánh mắt cậu tan rã, hơi thở dồn dập, tiếng “ừm” lơ mơ.
Khóe môi Tạ Nguy Hàm không để lại dấu vết mà cong lên, đáy mắt dài hẹp đầy tình dục, trong tích tắc lại đổi thành vẻ ấm áp thường ngày. Anh nhìn Cung Uyển Quân, ra hiệu cậu đã tỉnh.
Cung Uyển Quân yên tâm quay đi, nghĩ thầm quan hệ hai thầy giáo thật tốt, ngủ cũng tựa vào nhau.
Dây thần kinh căng cứng của Thẩm Lục Dương thả lỏng, ngay sau đó lại căng hơn. Bàn tay đan chặt với Tạ Nguy Hàm càng siết, cơ lưng cứng lại, ngón tay siết chặt, cả người như cây cung bên bờ vực nguy hiểm.
Cậu ngẩng đầu, dựa vào tai anh như thì thầm, nhưng giọng khàn, run rẩy, hơi thở phả lên làn da trắng lạnh như muốn thiêu đốt:
– Thầy Tạ… pheromone, thu lại một chút, được không?
Tạ Nguy Hàm dịu dàng bóp nhẹ ngón út cậu, cười trầm hỏi:
– Một chút là bao nhiêu?
________
Tác giả có lời muốn nói:
Dương Dương: Mẹ, mẹ không thể bịa đặt scandal của con với thầy Tạ, con sau này còn phải tìm vợ đấy.
Thầy Tạ: Hửm?
Thế là Dương Dương nhà ta, gặp phải pheromone cấp S bá đạo thế này, đã nâng tầm từ một tay lái lụa sau vài ly, lên thẳng thành một ma men lái xe không biết trời đất…